Thần tài – 1

1| thỏi vàng số 1

Nguyên Bảo hôm nay vừa vặn hai trăm tuổi, là một ngày lành đáng để kỷ  niệm. Hơn nữa, hôm nay cậu rốt cục đã tốt nghiệp từ Học viện Thần Tài thiên đình, điều này càng làm cậu hưng phấn.

Người khác thuận lợi tốt nghiệp chỉ cần bốn mươi năm, nhưng Nguyên Bảo dùng sáu mươi năm. Kỳ thật những môn như “Tài chính thiên đình học”, “Phàm nhân phân tích học”, “Nhân gian năm nghìn loại ngoại ngữ học” của Nguyên Bảo đều gần như là max điểm, hoàn toàn là người xuất sắc trong học viện thần tài.

Nhưng mà thành tích ưu dị (ưu tú dị thường) như thế, thế nhưng lưu ban 20 năm mới tốt nghiệp, đều phải trách thành tích thể dục của Nguyên Bảo quá kém, vô số lần đều không đạt yêu cầu.

Nguyên Bảo sầu đời nhất là bài kiểm tra chạy 10 vạn 8 nghìn dặm (9000km). Cũng không phải cậu chạy quá chậm, yêu cầu đạt tiêu chuẩn của cuộc thi là trong 30s bay được vạn dặm, thời gian này đối với các sinh viên trên thiên đình mà nói là dư dả, nhưng phải có tiền đề là, trong quá trình thi không đi lạc đường.

Nguyên Bảo là một tên mù đường, bị cái bệnh này, mỗi lần thi chạy vạn dặm, cậu luôn mất 20s đi đường vòng, kết quả lần nào cũng không đạt yêu cầu, thế cho nên lưu ban đến tận 20 năm.

Nhớ tới cuộc sống đại học bi thảm, Nguyên Bảo liền có chút đau đầu, một đám đàn em lên làm đàn anh đàn chị, điều này làm cho cậu thấy áp lực lắm lắm.

Nhưng mà giờ thì tốt rồi, Nguyên Bảo đã chính thức tốt nghiệp, trở thành một thần tài thực tập, lập tức sẽ được phân công tới một nơi chỉ định dưới nhân gian làm nhiệm vụ thực tập.

Nguyên Bảo lấy di động ra, đây là quà tốt nghiệp thống nhất, không phải di động bình thường, bên trong có một phần mềm chuẩn bị cho thần tài thực tập  gọi là app ‘Ung dung làm thần tài’. Thầy giáo đã phổ cập cho bọn cậu rồi, chỉ cần theo app này làm nhiệm vụ tân thủ, hoàn thành một nhiệm vụ chủ tuyến cùng 99 nhiệm vụ nhánh, bọn họ có thể thuận lợi thăng cấp, quả thực chỉ là chuyện vặt, ung dung chuyển thành nhân viên chính thức, ung dung lấy được giấy chứng nhận cương vị công tác.

Giáo sư đang gọi tên Nguyên Bảo, Nguyên Bảo nhanh chóng dạ một tiếng, sau đó đi vào trong phòng.

Một nữ giáo sư còn trẻ tuổi, đeo kính mắt, cầm trong tay một thứ giống như máy tính bảng. Cô nhìn thoáng qua Nguyên Bảo, sau đó lại nhìn thoáng qua máy tính bảng, nói: “Nguyên Bảo đúng không?”

“Vâng.” Nguyên Bảo nói.

Nữ giáo sư nói: “Yêu cầu thực tập ngươi cũng biết rồi chứ?”

Nguyên Bảo liên tục gật đầu.

Nữ giáo sư còn nói: “Ta đây liền không lặp lại. À đúng rồi, ngươi có yêu cầu đặc biệt gì về thân phận của thân thể mới không?”

Thực tập sinh đến nhân gian thực tập, phải tìm một xác ngoài phàm thai, như vậy mới tiện hoạt động ở nhân gian, không dễ dàng nhiễu loạn trật tự tam giới, hay mang đến một ít phiền toái không cần thiết.

Cái gọi là xác ngoài, tự nhiên chính là một thân thể phàm nhân. Bọn họ lựa chọn dùng thân thể phàm nhân vừa mới chết còn hoàn hảo, chết rồi thì linh hồn phàm nhân có thể tới địa phủ luân hồi, thân thể cũng sẽ không bị lãng phí.

Nguyên Bảo nói: “Có thể chọn thân thể không cha không mẹ không thân thích được không?”

Nữ giáo sư nhìn cậu thêm một lát, gật đầu.

Nguyên Bảo nhẹ nhàng thở ra, thầy cậu thường nói cậu hay mắc lỗi ngớ ngẩn, nếu không chọn thân thể ‘3 không’ (không cha không mẹ không thân thích), rất dễ làm hỏng bét hoàn cảnh xung quanh. Thân thể 3 không thích hợp với Nguyên Bảo nhất, không có ai sẽ phát hiện ra cậu là một tên giả mạo kém tắm.

Nữ giáo sư nói: “Còn có gì không?”

Nguyên Bảo chớp mắt, nghiêm túc suy nghĩ, nói: “Có thể… dễ coi một chút được không?”

Nữ giáo sư: “…”

Nguyên Bảo kỳ thật không phải đứa ham mê vẻ ngoài gì cả, cậu chưa tới nhân gian nhưng nghe đàn anh đàn chị nói qua, người nhân gian đều rất xấu, giống như tiến hóa không tốt. Cho nên Nguyên Bảo có hơi lo lắng, nếu vào lúc soi gương không cẩn thận tự dọa bản thân thì sẽ không hay đâu.

Nữ giáo sư rốt cục gật đầu, cũng không hỏi thêm yêu cầu của Nguyên Bảo nữa, nói: “Được, ngươi từ cánh cửa kia đi ra ngoài, có thể đến nhân gian.”

Nguyên Bảo nhìn chằm chằm cánh cửa kia, trong lòng kích động vô cùng, cảm ơn giáo sư, lập tức liền bước qua. Cậu vươn tay cầm lấy tay cầm, ‘cạch’ một tiếng, cửa mở ra, bên trong là một không gian tối tăm.

Nguyên Bảo đi về phía trước một bước, thân thể lập tức bị không gian nuốt sống, biến mất không thấy.

Trong giây lát, Nguyên Bảo cảm giác được có thật nhiều thứ nhồi nhét vào trong đầu, có chút cảm giác đáp ứng không xuể. Đó hẳn là ký ức của thân thể tại nhân gian.

Ước chừng nửa phút, Nguyên Bảo cùng thân thể mới dung hợp.

Nguyên Bảo cảm giác thân thể ấm dào dạt, thậm chí hơi nóng đổ mồ hôi.

Nơi này chính là nhân gian, thiên đình một năm bốn mùa như xuân, cũng không có lúc nào nóng như vậy.

Nguyên Bảo mở mắt, không thích ứng chớp chớp, sau đó cẩn thận nhìn bốn phía.

Cậu nằm trên giường một cái phòng nhỏ, phòng đại khái 10m2, không quá lớn, bàn học giường cùng tủ quần áo thì có đủ, mấy thứ đó Nguyên Bảo cũng biết dùng làm gì. Cậu đã thấy hết trong SGK ở trường rồi, nhưng đồ thật thì là lần đầu thấy, khó tránh khỏi có chút tò mò.

“Hình như… hơi loạn.” Nguyên Bảo xem bàn học, nhịn không được lầm bầm lầu bầu.

Trên giường trên bàn lộn xà lộn xộn, lọ lọ chai chai đầy ắp, có lọ chẳng đậy nắp gì, cứ mở toang hoang. Điều này làm cho chứng thích chỉnh tề lại yêu sạch sẽ của Nguyên Bảo phát tác.

Nguyên Bảo từ trên giường nhảy xuống, hai chân chưa chạm đất, trực tiếp liền bay tới phía trước cái bàn kia. Nếu lúc này có người nhìn thấy, tuyệt đối sẽ không cho rằng cậu là thần tiên, khẳng định sẽ cảm thấy cậu là quỷ.

“Tách” một tiếng.

Nguyên Bảo búng tay một cái, lọ chai trên bàn tự động sắp xếp gọn gang, chỉnh tề, cẩn thận tỉ mỉ.

Nguyên Bảo nhìn thoáng qua, lúc này mới cảm thấy vừa lòng.

Sau đó cậu xoay người, thấy được tủ quần áo, một bên tủ là gương.

Người nam trong Gương ước chừng hai mươi tuổi, rất trẻ trung, không đến 1m8, không khiến người ta cảm thấy lùn, chỉ là hơi gầy, tuyệt đối thuộc loại hình tinh tế, thắt lưng thon gọn kia chắc hẳn sẽ khiến không ít nữ sinh ghen tị.

Về phần bộ dạng…

Nguyên Bảo nhẹ nhàng thở ra, cậu thật vừa lòng với khuôn mặt mới của mình. Tuy rằng không thuận mắt như khuôn mặt cũ, nhưng ở trong mắt Nguyên Bảo, cũng không tính là xấu, Nguyên Bảo thực thoả mãn.

“Hiện tại liền chuẩn bị khởi công!”

Nguyên Bảo quả thực giống như món đồ chơi dây cót đã lên dây, không thể chờ đợi được muốn liều mạng chạy băng băng.

Cậu lấy ra điện thoại di động của mình, mở app ‘Ung dung làm thần tài’.

App đã tuyên bố một nhiệm vụ chủ tuyến, cùng hai nhiệm vụ nhánh. Nhiệm vụ chủ tuyến không thể buông tha, nhiệm vụ nhánh có thể từ từ mới nhận.

Mỗi mười ngày app sẽ cập nhật nhiệm vụ nhánh một lần, trong mười ngày làm không xong sẽ cưỡng chế cập nhật, nhiệm vụ nhánh cũ sẽ không được làm nữa, chỉ có thể làm nhiệm vụ nhánh mới. Hoàn thành nhiệm vụ nhánh có thể được thưởng một số điểm lớn, điểm có thể dùng để cưỡng chế cập nhật nhiệm vụ nhánh. Làm tân thủ như Nguyên Bảo, điểm là một con số 0 tròn trĩnh, chỉ có thể chờ app tự động cập nhật.

Mà nhiệm vụ chủ tuyến thì sẽ không cập nhật, có điểm cũng không đổi mới được, nói cách khác nhiệm vụ chủ tuyến phải được hoàn thành, nếu làm không được, vậy chẳng có cách nào chuyển thành thần tài chính thức.

Nguyên Bảo hít sâu vài hơi, mở app ra, xem xét nhiệm vụ chủ tuyến. Cậu hy vọng nhiệm vụ chủ tuyến của mình dễ dễ một chút, như vậy có thể thuận lợi chuyển thành nhân viên chính thức .

“Đinh” một tiếng, nhiệm vụ chủ tuyến xuất hiện.

Nội dung nhiệm vụ rất đơn giản.

—— trợ giúp Thái Thúc Thiên Khải trở thành người giàu nhất Châu Á.

Người giàu nhất Châu Á…

Nguyên Bảo nghĩ, may mà không phải người giàu nhất tam giới, hình như chuyển chính thức vẫn có hi vọng.

Nguyên Bảo lần đầu đến nhân gian, không có khái niệm gì với ‘người giàu nhất Châu Á’, cảm thấy không có vấn đề gì.

Vì thế cậu ấm chọn tên Thái Thúc Thiên Khải, bắt đầu xem xét tư liệu của hắn.

Thái Thúc Thiên Khải, nam, ba mươi hai tuổi, phàm nhân, độc thân chưa lập gia đình, người giàu nhất thành phố C (hình như là Trùng Khánh =_=).

Thì ra vốn đã rất có tiền, nhưng cái app này cảm thấy hắn nên có nhiều tiền hơn.

Nguyên Bảo lôi ảnh chụp Thái Thúc Thiên Khải ra xem, phát hiện phàm nhân này thì ra không chỉ có tiền, lớn lên còn rất đẹp trai. Nguyên Bảo cảm thấy hắn bị đàn anh đàn chị lừa rồi, phàm nhân cũng có người lớn lên đẹp trai như vậy mà.

Hình như còn nhìn rất quen mắt?

Nguyên Bảo có chút buồn bực, trước kia chẳng lẽ cậu đã gặp qua phàm nhân gọi là Thái Thúc Thiên Khải này rồi sao?

Cậu cố gắng hồi tưởng, bỗng nhiên choáng váng đầu, trước mắt nhất thời thoáng qua rất nhiều hình ảnh mơ hồ.

Nguyên Bảo bị những hình ảnh đó dọa sợ, cậu cảm giác như trời đất đảo lộn, nhìn đến thân thể hai nam nhân nằm trên một chiếc giường lớn. Trong đó người bị đặt phía dưới, hình như chính là mình?

‘Cậu’ thở hổn hển rên rỉ, cánh tay gắt gao ôm lấy người nam bên trên, chủ động yêu cầu sâu thêm một chút.

Nguyên Bảo nhanh chóng lắc lắc đầu, quẳng mấy thứ loạn xà ngầu trong đầu ra. Người nam còn lại, nếu cậu không nhìn sai, chính là Thái Thúc Thiên Khải …

Nguyên Bảo sợ tới mức ngây dại, tự dưng muộn màng phát hiện, hình như đó đều là ký ức của “thân thể” này, trước kia không thuộc về cậu, mà hiện tại cùng mai sau đều thuộc về cậu.

Thật sự là khiến người ta…

Kinh ngạc lại luống cuống.

Nguyên Bảo lập tức chọt chọt di động, rất nhanh xem xét tiểu sử thân phận của mình.

Không cha không mẹ, cũng không có thân thích!

Diện mạo thực xinh đẹp!

Hai cái yêu cầu này đều hoàn toàn phù hợp, nhưng Nguyên Bảo không nghĩ tới, “mình” thậm chí có đối tượng yêu đương!

Hơn nữa có vẻ còn là một “tiền nhiệm” …

4 thoughts on “Thần tài – 1

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s