Tình địch – 28

28 Canh hai

Chật vật né tránh lần thứ nhất, còn không đợi Diệp Thời Duy đứng hẳn lên đã nghênh đón lần công kích thứ hai, Diệp Thời Duy cong khóe miệng, không hề ôm hy vọng với chuyện Tiêu Dục sẽ nương tay, chính là hiện tại không thể ngồi chờ chết.

Tự ném cho mình một bùa hộ mệnh, nhìn linh kiếm màu đen như cắt chỉ mà đam xuyên qua bùa hộ mệnh, rồi sau đó va chạm vào pháp khí hộ thân của mình, Diệp Thời Duy thấp giọng nguyền rủa một tiếng, rất nhanh cưỡi phi kiếm bay lên, đồng thời lại ném cho mình mấy tấm kim cương phù.

Tên Tiêu Dục này, thật sự là âm hồn không tiêu tan!

Diệp Thời Duy căm giận, hắn hiện tại đã suy nghĩ cẩn thận , cùng Tiêu Dục đánh nhau là chuyện hết sức nhọc lòng, hắn còn muốn trở về dẫn đội xoát hảo cảm cả tiểu đệ cơ mà, sao lại phải cùng tên chết tiệt Tiêu Dục ở trong này đánh nhau, đánh cũng đánh không chết, đánh thắng trừ bỏ lãng phí n trận bàn thì chẳng được lợi gì.

Khởi động trận pháp phòng ngự, nhìn Tiêu Dục ở bên ngoài đinh đinh đang đang, Diệp Thời Duy thở một hơi, chính như trước khi đi chưởng giáo cho hắn n bảo mệnh đồ vật, Tiêu Dục chắc cũng giống thế được cho kha khá bảo bối, nhìn gã bị người nhiều vây công như vậy, còn có thể vui vẻ không tổn hao gì tìm hắn gây phiền toái thì biết.

Cho nên hắn giết không chết được Tiêu Dục, ngược lại, Tiêu Dục cũng giết không được hắn.

Hơn nữa, bí cảnh càng về sau, những môn phái nhỏ cùng tán tu lại càng điên cuồng, cho dù đối đầu với đại môn phái, vì ích lợi cũng dám đi liều mạng, để lại đám ‘gà’ kia một mình ứng phó đủ loại người trong bí cảnh, hắn rất lo lắng, tuy rằng nên dạy hắn đã dạy cả rồi.

Diệp Thời Duy vừa phát tác cái tính gà mẹ, vừa không chút để ý lần thứ hai khởi động truyền tống trận trong trận pháp phòng ngự, bùa truyền tống rất trân quý, hắn còn định giữ lại ngày sau mới dùng, hơn nữa lần này cũng không có nhiều tiểu đệ giúp đỡ Tiêu Dục nữa, cho nên trước khi trận truyền tống khởi động, Tiêu Dục không thể nào cắt ngang hắn dẫn linh. Tất nhiên có thể nhàn nhã lựa chọn cách rẻ tiền hơn.

Mà sự thật cũng đúng như hắn nghĩ, thẳng đến khi truyền tống trận mở ra, Tiêu Dục cũng không thể xông vào trận phòng ngự, nhìn thân ảnh Tiêu Dục mơ hồ rồi biến mất, Diệp Thời Duy nhẹ nhàng thở ra.

Hy vọng hắn sẽ không xui xẻo gặp lại gã lần nữa.

Mà bên này Tiêu Dục nhìn bóng người biến mất dần bên trong trận phòng ngự, tức giận đến mức bổ cho trận phòng ngự một nhát, cuối cùng cũng chỉ có thể không cam lòng lấy ra bùa truyền tống đã định tọa độ, xé rách mà đi.

Hiện giờ đang làm chuyện của Ma Môn, gã và đám đệ tử tông môn nên khiêm tốn một chút mới đúng.

Diệp Thời Duy lần thứ hai mở to mắt, nhìn đến mảnh nham lâm trống trải, rõ ràng mới chỉ nửa, hắn lại cảm thấy như đã qua Rất lâu, giống như nhìn chuện gặp được Tiêu Dục như là một giấc mơ.

Nhưng số trận bàn thiếu đi hơn phân nửa trong túi trữ vật lại nói cho hắn biết, đây không phải là mơ, mà là thật sự… Chỉ là không biết, Ma Môn này đến bí cảnh chính phái làm cái gì?

Nhưng mà mặc kệ là vì sao, tóm lại cũng không phải chuyện tốt là được.

Diệp Thời Duy châm pháo tín hiệu sau đó đứng tại chỗ chờ, những đệ tử, đó hẳn là đều không việc gì đi.

Mà khi nhìn thấy đám đệ tử ngự kiếm bay tới, trên mặt đều mang theo vui sướng tự đáy lòng, khóe miệng Diệp Thời Duy nở nụ cười, hắn vừa rồi đếm, những đệ tử hắn dẫn theo, không thiếu một ai cả.

“Sư thúc? Người đã đi nơi nào vậy? Chúng ta xuống thông địa đạo cũng không thấy người, vẫn là Chi Hành canh ở bên ngoài thấy pháo tín hiệu mới kêu chúng ta lên đây.”

“Địa đạo?” Diệp Thời Duy vẻ mặt nghi hoặc, nhưng vẫn trả lời câu hỏi của đệ tử, “Ta không đi trên mặt đất, mà là bị truyền tống đến tuyệt không chi địa, trên đường gặp đệ tử Ma Môn, đã xảy ra một chút việc, phải dựa vào truyền tống trận mới trở về được.”

“Ma Môn?” Đệ tử kinh hô, “Sư thúc người không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì.” Diệp Thời Duy cười nói.

Đám đệ tử nhẹ nhàng thở ra, “Không có việc gì là được.”

Bọn họ vẫn rất thích người sư thúc này, làm người hào phóng chân thành, xử sự lại hiền hoà, bọn họ tuyệt không hy vọng hắn xảy ra chuyện.

Mà Diệp Thời Duy không hề quên nghi vấn vừa rồi, “Địa đạo là cái gì?”

“A, sư thúc, chính là nơi người rơi vào, là một địa đạo rất dài, chúng ta đi hồi lâu cũng không đến cuối, bên trong bốn phương thông nhau…” một cái đệ tử đáp lời, “Đúng rồi, sư thúc, chúng ta còn tìm được rất nhiều thổ linh thạch thượng phẩm, đáng tiếc chỉ có nơi bị sập xuống kia mới có, những nơi khác đều bị người ta nhanh chân đến trước lấy đi rồi.”

Địa đạo? Linh thạch?

Diệp Thời Duy sờ sờ cằm, trong lúc nhất thời không nghĩ tới liên hệ giữa hai thứ này, nhưng khẳng định có quan hệ với Ma Môn là được.

“Đi!” Diệp Thời Duy vung tay.

“Đi đâu? Sư thúc!” Một đệ tử dò hỏi.

“Đi địa đạo nhìn xem.”

Một đám người chậm rãi đi về phía địa đạo, mà càng đi sâu cào, vẻ mặt Diệp Thời Duy cũng càng ngày càng ngưng trọng.

Cái này nào gọi là địa đạo, phải là địa mạch bí cảnh mới đúng!

Trách không được, tại nơi như thế này lại có rất nhiều linh thạch thượng phẩm ngưng kết, nói vậy đó chính là kết điểm (điểm ngưng kết) của bí cảnh.

Lập tức nghĩ đến những linh thạch thượng phẩm đã bị lấy đi, Diệp Thời Duy biến sắc, không tốt! Ma Môn có ý này!

Thứ chống đỡ một bí cảnh chính là địa mạch, nếu không còn địa mạch, như vậy bí cảnh này cũng sẽ có nguy cơ bị sụp đổ. nghĩ đến trên đường tới bí cảnh Thiên Nham, những nham thạch cùng thi thể chồng chất cát vàng, Diệp Thời Duy giật mình hiểu được, vì sao bí cảnh Thiên Nham mấy năm nay lại héo rút lợi hại như vậy.

Thì ra là do Ma Môn gây ra!

Mà hành vi như vậy còn không biết đã tiến hành bao nhiêu lần, Ma Môn không thể quang minh chính đại tiến vào, mỗi lần đại khái chỉ có thể ngụy trang thành tán tu. mà danh ngạch tán tu có hạn, cũng chỉ một ngàn danh ngạch, Ma Môn có thể chiếm được một phần năm đã là không tồi. Cho nên, cho dù qua nhiều năm như vậy, bí cảnh Thiên Nham tuy rằng từ từ thu nhỏ lại, nhưng vẫn cứ cố chống đỡ được.

Đúng lúc vào lúc này, âm thanh gợi ý của hệ thống đã bị Diệp Thời Duy gần như lãng quên lại vang lên.

“Đinh ~ người chơi [Tử Thời] phát hiện nhiệm vụ ẩn, âm mưu của Ma Môn, xin người chơi trở lại môn phái báo cho chưởng môn, nhiệm vụ thưởng một viên kim đan loại nhỏ, một vật phẩm đặc biệt.”

Nhấn nhận nhiệm vụ, Diệp Thời Duy liền quay đầu nói với đám đệ tử phía sau, “Ma Môn xuất hiện trong bí cảnh Thiên Nham, chỉ sợ có mưu đồ không nhỏ, chúng ta cần tra xét lại cho rõ ràng trong địa đạo này, ngăn cản âm mưu của Ma Môn.”,

Lúc này, những người chơi đệ tử kia cũng nghe được âm thanh gợi ý của hệ thống.

“Thượng Thanh môn [Tử Thời] mời bạn cùng khám phá bí mật của Ma Môn, đồng ý hay không?”

Mà sau khi đồng ý, bọn họ liền phát hiện, cái game《tu tiên 》này lại còn có hình thức tổ đội, thật sự là ngạc nhiên, bọn họ vẫn luôn cho rằng như trước đã tính là tổ đội .

Mà chỗ tốt tổ đội rất rõ ràng, không những được mọi lúc mọi nơi biết được địa điểm của đồng đội, còn có thể được công % công kích, bọn họ có một trăm hai mươi ba người, nói cách khác lực công kích gia tăng 12. 3%, đây cũng không phải là số nhỏ.

Khác với Tiêu Dục thích chọn bên phải trong mê cung, Diệp Thời Duy thích rẽ trái, mà cứ đi như vậy, kết quả chính là, Diệp Thời Duy hoàn toàn phục chế lại lộ tuyến bọn Tiêu Dục đi lúc trước.

Mà nhìn nham bích chung quanh đã bị đào trống không, Diệp Thời Duy trong lòng nghiến răng nghiến lợi, thật đứng là không chừa thứ gì, dù sao không phải bí cảnh nhà bọn họ, bọn họ đương nhiên không đau lòng.

Lửa giận trong lòng càng ngày càng mạnh, đệ tử chung quanh nhìn sư thúc sắc mặt xanh mét đều ngoan ngoãn không lên tiếng, sư thúc như vậy thật đáng sợ hiu hiu hiu QAQ…

Thẳng đến khi dị động trong túi trữ vật truyền đến làm Diệp Thời Duy bừng tỉnh, hắn mới tỉnh lại từ trong giận dữ.

Nhíu mày, bé khổng tước của hắn còn quá nhỏ, để lại trong môn phái không mang theo, trong túi trữ vật rốt cuộc là thứ gì gây nên dị động?

Khi nhìn đến miếng đá màu vàng phát ra ánh sáng đang xô trái xô phải, hắn mới nhớ tới hai cái người xui xẻo bị đuổi giết kia.

Đương nhiên, bởi vì bọn họ không biết sống chết, hiện nay đã cùng đi luân hồi chuyển thế .

Lấy khối đá kia ra, hình dáng nửa vòng tròn, bên trên điêu khắc hoa văn xinh đẹp, Diệp Thời Duy nhìn chấm sáng tán loạn bên trong hoa văn, cuối cùng ngoan ngoãn không động đậy, trong lòng rất là kỳ quái.

Sờ soạng một chút, cảm giác đây là ngọc thạch có tính chất vô cùng tốt, nhưng độ cứng thì Vẫn thạch còn thua xa, về phần nó cứng thế nào, dù sao hắn bóp không vỡ.

Nhìn hòn đá lại yên lặng, Diệp Thời Duy cũng không để ý tới, mang theo đệ tử tiếp tục đi về phía trước. Chỉ là đến lần thứ hai chú ý tới hòn đá, phát hiện vị trí chấm sáng thế mà lại thay đổi.

Diệp Thời Duy đột nhiên nghĩ đến một khả năng, mang theo đệ tử đi về phía trước, phát hiện chấm sáng trong ngọc thạch cũng động đậy, rốt cục xác định, miếng ngọc nửa vòng tròn này đúng là bản đồ của địa mạch bí cảnh!

Cẩn thận quan sát hoa văn trên hòa đá, phát hiện địa mạch này quả nhiên bốn phương thông suốt, mà bọn họ, đang đứng ở tít phía Trung Đông bắc, nhìn trung tâm bản đồ có nơi to hơn những nơi khác những 5 lần, Diệp Thời Duy vung tay, kiên định đạo, “Theo ta đi!”

Nếu Tiêu Dục muốn phá hoại, nhất định sẽ đi đường này, nơi này so với những nơi khác lớn hơn, nhất định là mục đích mà Ma Môn hướng tới. Bọn họ cần giành trước một bước tới được nơi đó, sau đó, mặc kệ Ma Môn có âm mưu gì, đều tận lực phá hỏng!

Ánh mắt Diệp Thời Duy nhìn về phía phương xa, kiên định mà chấp nhất.

Hắn cùng Ma Môn Tiêu Dục, cuối cùng vẫn phải có một trận chiến này.

Lúc này đây chẳng biết mèo nào cắn mỉu nào, còn chưa thể biết được.

Advertisements

4 thoughts on “Tình địch – 28

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s