Tình Địch – 30

30 đạo lữ

“Ngươi là ai?”

Cho dù không hề quen thuộc với Tử Thời, nhưng cũng có thể thấy được kẻ trước mắt này không phải bản chính, bắt đầu từ đường vân màu máu kỳ quái kia, còn có giọng điệu hoàn toàn xa lạ không hề tương quan kia, đều đem hai người phân định rạch ròi.

Người trước mắt chậm rãi đứng lên, rõ ràng phải rất chật vật, lại ngoài ý muốn mang theo chút tao nhã.

” Tên của lão tử ngươi không xứng biết.”

Chỉ nói lời nói thô tục không hề tương xứng.

Người trước mắt chậm rãi tới gần, mùi máu tươi bên chóp mũi Tiêu Dục cũng dần nồng nặc, Tiêu Dục theo bản năng ngừng thở, lỗ chân lông toàn thân mở ra thay miệng mũi, lúc này mới thấy nhẹ nhõm hơn.

Vô luận là ai, đều sẽ không thích thứ mùi máu me này.

Giống như nhìn thấu động tác nhỏ của Tiêu Dục, người trước mắt cười nhạo một tiếng, “Không thích mùi vị kia? Yên tâm, một hồi ngươi sẽ yêu thích nó thôi.”

Tiêu Dục còn có chút không rõ, chỉ thấy người trước mắt đột nhiên vươn tay đánh úp về phía gã, Tiêu Dục không thể động đậy, chỉ có thể bị người ta bóp chặt cổ. Mà cũng là vào lúc này, gã mới phát hiện, thì ra không chỉ con mắt Tử Thời biến đỏ, còn có móng tay của hắn, đỏ rực mà bén nhọn.

Hô hấp bị kiềm nén, áp lực trên cổ càng lúc càng lớn, Tiêu Dục lại chẳng để ý mấy, tu giả từ trúc cơ trở đi đã có thể tự do chuyển hoán thành nội hô hấp, lỗ chân lông toàn thân mở ra thay mũi hô hấp, cho nên bị bóp cổ cũng không phải chuyện gì lớn, gã còn có thể dùng nội tức.

Chỉ cần cổ không bị bẽ gãy là được.

Giống như nhìn ra Tiêu Dục chẳng hề cảm giác gì đối với việc không thể hô hấp, áp lực trên cổ cũng nhẹ dần đi, Tiêu Dục vừa thở phào một hơi, đã cảm thấy cổ bỗng dưng chợt lạnh, sau đó đau xót, rồi một mùi máu khác hoàn toàn bất ngờ trào lên.

“Nhìn, chính ngươi cũng đổ máu rồi, mùi của mình thích hơn chứ nhỉ.”

Người trước mặt cười “Khanh khách”, Tiêu Dục nổi da gà toàn thân, mặc kệ là Tử Thời trước kia, hay tên biến thái hiện giờ, gã đều không thích!

Trên cổ là một vết máu thật dài, máu chảy ồ ồ trên làn da trắng, chỉ thấy ánh mắt người trước mặt đột nhiên ánh sắc đỏ, sau đó liền ghé vào trên người Tiêu Dục, mút lấy miệng vết thương trên cổ gã.

Tiêu Dục toàn thân tóc gáy dựng ngược, bị biến thái ôm cổ máu gì đó, rất đột phá hạn cuối của gã!

Chỉ là gã chẳng thể động đậy, đành để mặc tên biến thái loay hoay trên cổ mình, ngẫu nhiên còn có thể cảm giác được cái gì đó mềm mềm vuốt ve trên cổ mình.

“Buông ra!”

Tiêu Dục không thể nhịn được nữa, chỉ thiếu chửi ầm lên, gã quyết định, Tử Thời đã không còn là người gã ghét nhất nữa, tên biến thái trước mặt này mới là, à không, bọn họ bây giờ là một người, vậy gã ghét cả hai là được.

Tiêu Dục vốn tưởng rằng tên biến thái trước mắt sẽ không nghe lời, nhưng ngoài ý muốn, hắn cư nhiên nhả ra, Tiêu Dục mới vừa thở phào, chỉ thấy tên biến thái trước mắt lưu luyến liếm lên cổ gã một cái.

! ! !

“Ngươi cư nhiên là thể chất nhất ngộ thuần dương ngàn năm, khó trách máu thơm như vậy, máu thuần dương đó…” Có chút thoả mãn lại có chút bất mãn mở miệng, “Ta lại thấy không nỡ giết mi, ta quyết định nuôi mi để dự trữ máu uống.”

Ánh mắt Tiêu Dục phẫn hận quả thực có thể giết người, “Ngươi mơ tưởng! Kẻ sĩ có thể chết chứ không chịu nhục!”

Chính là ánh mắt này chẳng ‘xi nhê’ gì với tên biến thái trước mặt, hắn nhìn khuôn mặt phẫn nộ của Tiêu Dục, tà cười sờ mặt gã, móng tay không cẩn thận vẽ ra vài vết máu, sau đó Tiêu Dục liền thấy cái mặt phóng lớn, còn có cảm giác mềm mềm ấm ấm trên mặt mình.

Hắn cư nhiên bị liếm cổ xong lại bị liếm mặt!

(#‵′) Tiêu Dục giá trị tức giận đã bùng nổ, thân thể bị giam cầm mà gân xanh nổi lên, lại không biết từ khi nào, một luồng linh lực cư nhiên cởi bỏ được lệnh cấm dưới áp lực, vận chuyển, tuy rằng chỉ có một chút, nhưng đã đủ Tiêu Dục phát tiết sự phẫn nộ của mình .

Một viên sét đánh ném về phía tên biến thái kia.

Tên biến thái kia có vẻ cũng không dự liệu được Tiêu Dục còn có năng lực phản kháng, nhất thời không tránh, lại bị né, trúng, chỉ nghe ‘ầm’ một tiếng, tên kia rú lên một tiếng không rõ, toàn bộ đại điện đều như lung lay, tùy theo mà đến chính là áp lực toàn thân gã đột nhiên được buông lỏng, tiếp đó liền trốn ra xa.

Đáng tiếc linh lực vẫn là không cách sử dụng, chút linh lực còn sót lại kia cùng bị dùng sạch.

Vốn tưởng rằng có thể dây dưa tên biến thái kia một hồi, chính là Tiêu Dục không nghĩ tới tên biến thái này lại nhanh như vậy, chỉ thấy sàn nhà đại điện lần thứ hai xuất hiện rất nhiều huyết văn, càng nhiều , lại hướng về phía gã bủa vây, chỉ chốc lát, đã đuổi theo Tiêu Dục đang chạy trốn, sau đó nhấc lên khỏi mặt đất, quấn lấy gã.

“Mi cư nhiên dám làm ta thương tổn! Ta muốn giết mi!”

Tiếng rống giận dữ quanh quẩn trong đại điện, cổ Tiêu Dục lần thứ hai bị bóp chặt, lần này lại không nhẹ nhàng giống lần trước, Tiêu Dục chỉ cảm thấy lực bóp trên cổ mình càng lúc càng lớn, chỉ thiếu chút nữa là bị bóp gãy.

Chỉ kém một chút, lực giam cầm trên cổ bất chợt thả lỏng, Tiêu Dục nhịn không được ho sù sụ, sau đó lần thứ hai bị bóp cổ, thiếu chút nữa nghẹn đứt hơi.

“Không, ta không thể giết mi được, ta muốn giữ mạng mi để hung hăng tra tấn!”

Chỉ thấy khuôn mặt Tử Thời lần thứ hai xuất hiện trước mắt, đồng thời, một giọt tinh huyết (giọt máu tinh hoa, máu thì có rất nhiều chứ tinh huyết ít lắm, lấy ra tổn thọ, tổn hại thân thể) từ ấn đường bay ra.

“Lấy tên ta, làm kẻ hầu của ta, (lập) khế (ước)!”

Tiếp đó thấy giọt tinh huyết kia lấp lánh ánh vàng, ấn vào mi tâm của gã.

Tiêu Dục theo bản năng nhắm mắt lại, trong lòng bi phẫn khó hiểu, nếu thật sự kết thành chính khế ước chết, như vậy gã tình nguyện chuyển thế trọng sinh, cũng chỉ là một tháng trọng tố linh hồn mà thôi, gã chờ được.

Nhưng mà sự tình lại xuất hiện việc ngoài ý muốn.

Giọt tinh huyết kia rót vào ấn đường Tiêu Dục, Tiêu Dục cho là mình xong rồi, lại đột ngột xuất hiện một thanh âm ở trong đầu gã.

“Ha ha ha ~ tiểu tử giỏi lắm, lão tử có người kế tục nha! Cư nhiên thật bị ngươi kéo một tu sĩ chính đạo tới kí… Ây? Không đúng, thế mà lại là chủ tớ?”

Tiêu Dục há hốc mồm nghe trong đầu mình quanh quẩn tiếng rống giận, “Ngươi cư nhiên yếu đến độ làm tôi tớ cho tu sĩ chính đạo! Rất mất mặt, người kia rốt cuộc là ai? Dám để cho đệ tử của lão tử làm tôi tớ!”

Cho dù qua lâu như vậy, Tiêu Dục vẫn có thể nhận ra, giọng nói này đúng là người sư phụ nhặt được của gã, nghĩ tới huyết châu tâm ma thề đặt trong ấn đường, trong lòng Tiêu Dục đột nhiên nổi lên hy vọng.

“Hừ, muốn làm chủ nhân? Vẫn là ngoan ngoãn làm tôi tớ cho đồ nhi của ta đi!”

Tiêu Dục chỉ nghe đến câu này, đầu lại đột nhiên đau nhức, liền ngất đi. Nếu giờ phút này gã có thể nhìn đến, sẽ phát hiện ấn đường của mình tràn ra từng điểm ánh vàng, mà sau đó, chỉ thấy một hư ảnh màu đen đứng trước mặt gã.

Nhìn huyết văn quanh thân người đối diện, “Đúng là huyết yêu quấy phá! Nhưng may máu là của  tu sĩ chính đạo,” hư ảnh màu đen kia thì thào vài câu, “Thế mà lại dám tính kế đồ nhi của ta, vẫn là đi tìm chết đi.”

Giống như cảm nhận được uy áp thật lớn, huyết yêu trong thân thể Diệp Thời Duy đột nhiên thò đầu ra, đối với bóng đen không ngừng thở dài, “Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng, tiểu yêu có mắt như mù, nguyện đem tinh huyết toàn thân dâng ra, chỉ xin giữ một mạng.”

“Hừ, lão tử cũng không phải đám nhóc Lịch Huyết đường, muốn tinh huyết làm gì?”

Nói xong, chỉ nghe trong thân thể Diệp Thời Duy đột nhiên truyền ra một tiếng hét thảm, tiếp đó một làn khói đen vô cớ dâng lên, mà huyết văn quanh thân Diệp Thời Duy cũng biến mất không thấy.

“Ừm, lớn lên coi như còn được.” bóng đen kia quan sát khuôn mặt Diệp Thời Duy một chút, thần thức xâm nhập vào trong cơ thể tra xét, quả nhiên lại một làn khói đen từ trong thân thể Diệp Thời Duy bị bức ra, sau đó hét thảm một tiếng, im bặt mà ngừng.

Chính là động tác của bóng đen kia đột nhiên ngừng lại .

“Đúng là công pháp Trận Phong của Thượng Thanh môn?” Bóng đen giống như không thể tin, “Tòng Vân… Đây là đồ nhi ngươi tuyển sao.”

Trong đầu xuất hiện từng bức họa, đều là cùng Tòng Vân bên nhau, lúc ban đầu giấu diếm thân phận du lịch quanh đại lục, sau đó hiểu nhau tương hứa tương ái, khi đâm rách tầng cửa sổ kia mới phát hiện, một ngời tu đạo một kẻ tu ma, hơn nữa thân phận lại đều là tông môn một phái, ma và đạo từ xưa không thể cùng tồn tại, mối tình này đã định trước là bi kịch, bản thân mình lại không tin, chấp nhất tuyên cáo cho toàn thế giới, vì thế thế nhân đều biết, Tòng Vân cũng bị sư môn cầm tù.

Sau đó xảy ra chuyện gì, mình đánh tới Thượng Thanh môn, dùng thần khí truyền thừa của Ma Tông đại khai sát giới tại Thượng Thanh môn, những người ở Trận Phong căn bản không ngăn được hắn, tự nhiên cũng bị hắn tiêu diệt, trong lòng hắn lúc đó, những kẻ ngăn cản bọn họ đến bên nhau đều là kẻ địch. Cuối cùng Tòng Vân xuất hiện , đứng giữa núi thây biển máu, mình cùng y, lại không còn nửa phần khả năng bên nhau.

Cúi đầu nhìn về phía Diệp Thời Duy, Nạp Lan Lưu Vân thở dài một tiếng. Cuộc đời này, mình và Tòng Vân không được ở bên nhau, vậy đồ nhi của mình và của y, nếu ở bên nhau cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của hắn, sau đó kiên định nói, “Tòng Vân, cuộc đời này ta cùng ngươi đã là bi kịch, ai đúng ai sai đã sớm không thể nói rõ ràng… Nhưng đồ nhi của ngươi và ta, bi kịch của chúng ta nhất định sẽ không lặp lại trên người chúng nó. Hiện giờ, ngươi đã đi rồi, vậy ta liền làm trưởng bối, chủ trì cho bọn nó kết làm đạo lữ đi.”

Nói xong liền ngồi ngay ngắn lại, từ ấn đường của Tiêu Dục dắt ra hai giọt tinh huyết, một giọt là của Diệp Thời Duy, một giọt khác của Tiêu Dục .

“Nay lấy Thiên Đạo làm chứng, đồ đệ của ta Tiêu Dục cùng đồ đệ của Tòng Vân kết làm đạo lữ, từ nay về sau ý hợp tâm đầu, con đường tu đạo đỡ đần lẫn nhau, vĩnh viễn cũng không vứt bỏ nhau, khế!”

Chỉ thấy hai giọt tinh huyết tôi nổi giữa không trung nhanh chóng xoay tròn, cuối cùng trộn vào với nhau thành một giọt, bên trên hiện lên một vòng ký hiệu màu vàng, rất là xinh đẹp, sau đó lại chia đều làm hai giọt, phân biệt bay vào ấn đường Tiêu Dục cùng Diệp Thời Duy.

Vì thế, trong lúc Tiêu Dục cùng Diệp Thời Duy không có năng lực phản kháng, cứ như vậy cực kỳ bị « troll » buộc vào với nhau.

Mà làm xong việc này, bóng đen kia cũng trở nên vặn vẹo, nếu hai mắt có linh lực bám vào, còn có thể thấy một ngọn lửa trong suốt đang cắn nuốt bóng đen, “Chậc… Thiên Đạo phản phệ, thật độc ác, không phải bản nhân (Miêu Nhi : ý là không phải bản thân 2 người muốn, mà bị ông sư phụ ép) thì làm sao? Khế ước đã thành, ngay cả Thiên Đạo, cũng không có biện pháp ngăn cản bọn họ cùng một chỗ! Ha ha ha ~ ”

Giống như biết mình đã sắp đi tới đoạn cuối sinh mệnh, bóng đen dùng hết khí lực cuối cùng, một lóng tay điểm lên ấn đường Tiêu Dục, “Đồ nhi, sư phụ chỉ có thể giúp ngươi đến nơi đây.”

Sau đó thở dài một tiếng, ngọn lửa đột ngột dâng lên, liếm sạch bóng dáng, mà toàn bộ đại điện, ngoại trừ Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục nằm vật xuống trên mặt đất, thì rỗng tuếch.

Không biết qua bao lâu, Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục đồng thời tỉnh lại, trong nháy mắt khi nhìn vào mắt nhau, ai nấy đều chạy về phía ngược lại.

Sau đó liền phát hiện bọn họ không biết làm sao tự nhiên lại khôi phục linh lực.

“Ngươi cái tên biến thái!” Tiêu Dục mắng một câu.

“Ngươi mới biến thái! Cả nhà ngươi đều biến thái!” Diệp Thời Duy không rõ nên chửi lại, Tiêu Dục lúc này mới phát hiện huyết văn toàn thân đối phương đã biến mất không thấy, mà ánh mắt cũng khôi phục thành màu đen thuần.

Mà sau lúc bản năng ban đầu, những ký ức đó cũng lần lượt mà đến, tin tức Nạp Lan Lưu Vân để cho Tiêu Dục đang bị gã tiếp thu, mà Diệp Thời Duy sau khi chiếm được ký ức cũng đang từ từ hồi phục.

《Hợp hoan tạo hóa phú 》? Đây là cái thứ quỷ gì? Tiêu Dục đầu đầy hắc tuyến khi nhìn đến công pháp kỳ quái này trong đầu, đợt tiếp thu xong chợt nghe thấy tiếng của ông sư phụ nhặt được nhà mình.

“Đồ nhi, ngươi đã cùng người thừa kế Trận Phong Thượng Thanh môn kết làm đạo lữ, bản bí tịch này giao cho ngươi, yên tâm, đây là pháp quyết song tu ma đạo độc đáo mà vi sư sáng tạo, các ngươi song tu sẽ không hề gây trở ngại tu hành của bản thân, ngược lại có thể đẩy nhanh tốc độ tu luyện, cố lên, tức chết đám đạo sĩ thối Thượng Thanh kia đi, vi sư xem trọng ngươi đấy.”

Mà bên này Diệp Thời Duy nhìn ký ức sắp nôn đến nơi, mình lại đi liếm con heo Tiêu Dục kia! Còn liếm cổ liếm mặt! Còn uống máu của gã! Phản ứng đầu tiên của Diệp Thời Duy chính là tụ tập thủy linh lực, không ngừng súc miệng lau miệng, còn nôn khan.

Đúng lúc này, Tiêu Dục tiếp thu tin tức xong, thân mình giật giật, Diệp Thời Duy cảnh giác đứng dậy, thấy Tiêu Dục nhìn phía bên này, thần thức khống chế linh kiếm liền bổ tới.

“Đinh ~ Thiên Đạo làm chứng, hợp tịch song tu, ngươi đã cùng [Ma Môn Tiêu Dục] kết làm đạo lữ, không có cách nào công kích tạo thành thương tổn cho đối phương.”

Đây là cái gì?

Diệp Thời Duy lần thứ hai bổ tới, vẫn nhận được những lời này, không tin lại chém tới, chém, chém, chỉ là mỗi khi linh kiếm đụng tới Tiêu Dục liền đột ngột tạm dừng, giống như bị lực lượng gì đó ngăn lại vậy.

Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

Chẳng lẽ hắn đã thật sự cùng Tiêu Dục kết làm đạo lữ?

Sắc mặt Diệp Thời Duy đột nhiên tái nhợt.

Mà bên kia Tiêu Dục cũng không khác mấy, sau khi bị sư phụ ném bom, gã còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy linh kiếm của Tử Thời ở phía đối diện bay tới, bản năng cũng dùng phi kiếm chém về phía đối phương, lại trong nháy mắt sắp đụng tới đối phương nghe được âm thanh gợi ý của hệ thống.

“Đinh ~ Thiên Đạo làm chứng, hợp tịch song tu, ngươi đã cùng [Thượng Thanh môn Tử Thời] kết làm đạo lữ, không có cách nào công kích tạo thành thương tổn cho đối phương.”

Không tin lại đâm, lại đâm, kết quả tự nhiên là như cũ.

Vì thế hai người mặt đối mặt nhìn nhau, sắc mặt cùng nhợt nhạt vô cùng.

Đem hai tên cừu địch cột vào nhau, còn dùng cách này nữa, là một chuyện cỡ nào khiến người ta cực kỳ bi thảm ghê tởm cơ chứ.

Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục đều không thể tin được sự thật này.

 

Advertisements

8 thoughts on “Tình Địch – 30

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s