Thần tài – 10

x10

Đỗ Hàn Nhai cười một tiếng, nhưng là cười lạnh. Hiển nhiên chị Dương cũng không tin Nguyên Bảo nói, cho rằng cậu tự dối gạt chính bản thân.

Cũng bởi vì chuyện lúc trước, công ty đã giải hợp đồng với Nguyên Bảo, điều này đã chứng minh tính nghiêm trọng của câu chuyện, làm sao có thể mới qua vài ngày đã không có việc gì .

Thái Thúc Thiên Khải tuy rằng không phải ai muốn tiếp xúc cũng được, nhưng tác phong hành sự của hắn thì họ vẫn biết, trong mắt không chứa được một hạt cát. Nguyên Bảo dám cắm sừng Thái Thúc tiên sinh, còn không biết bao nhiêu cái sừng nữa, Thái Thúc tiên sinh không có khả năng dễ dàng bỏ qua cho cậu .

Đỗ Hàn Nhai nói: “Aiz, chúng ta cũng quen biết nhau, tôi khuyên cậu hết nước hết cái rồi, cậu không nghe thì thôi vậy. Chị Dương, mình đi thôi, thời gian không còn kịp.”

Chị Dương cũng không muốn cùng nhiều lời Nguyên Bảo, liền mang theo Đỗ Hàn Nhai rời đi. Biết đâu có người nhìn thấy Nguyên Bảo đứng cùng bọn họ, lại bị người nói ba nói bốn truyền đến tai mấy ông cấp trên, bọn họ cũng đừng mong làm ăn gì nữa.

Nguyên Bảo còn chưa kịp phản ứng rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, hai người kia đã vào thang máy đi mất.

Nguyên Bảo chỉ có thể lần thứ hai cảm thán, phàm nhân rất là không thân thiện, mình rõ ràng là thần tài, cho dù là thần tài thực tập, cũng không thể coi mình là sao chổi vậy chứ.

Cậu ủ rũ đầu vào thang máy đi xuống lầu, nhìn app, chuẩn bị tạm thời buông tha nhiệm vụ nhánh Đỗ Hàn Nhai, trước làm một nhiệm vụ nhánh khác.

Nhiệm vụ nhánh này khá dễ làm, chỉ cần trợ giúp mục tiêu đạt được ¥500w (500 vạn) là được. Nguyên Bảo cảm thấy đây là chuyện cỏn con, mặc dù trên người mình không có đồng nào, nhưng hình như nhân gian có thứ gọi là xổ số, trúng thưởng ¥500w cũng chỉ là chuyện vài ngày, vừa mở thưởng là xong.

Nguyên Bảo bấm tay tính toán, sau đó liền không ngại cực khổ chạy đi tìm mục tiêu .

Nhiệm vụ này không có mục tiêu rõ ràng, chỉ cần tùy tiện tìm là được.

Nguyên Bảo chạy đến một cửa hàng tiện lợi có bán sổ nhìn ngó, bên cạnh có một quán cà phê, người uống cà phê không ít.

Cậu liền vào quán cà phê, nhìn trái nhìn phải, bên phải một bàn có một cô gái, ước chừng hai mươi tuổi, nhìn bộ dáng lớn lên có vẻ phúc hậu, tuyệt đối là tướng có phúc. Nguyên Bảo quyết định, liền coi cô gái này làm mục tiêu.

Kết quả…

Nguyên Bảo trực tiếp bị ông chủ quán cà phê đá ra ngoài.

Cô gái kia vẻ mặt chán ghét cùng khinh thường mắng Nguyên Bảo là kẻ lừa đảo, còn mắng cậu quấy rối tình dục.

Nguyên Bảo: “…”

Nguyên Bảo xám xịt bị đá ra khỏi quán cà phê, đã là buổi chiều 4h . Nguyên Bảo vừa thấy thời gian, xem ra công phá nhiệm vụ nhánh này cũng không đơn giản. Không so không biết, vừa so, cậu bỗng nhiên cảm thấy Thái Thúc tiên sinh thật là một người tốt, hơn nữa là một người tốt dịu dàng lương thiện.

Nguyên Bảo xám xịt đi về phía biệt thự của Thái Thúc Thiên Khải, nghĩ vẫn là thôi đi, an tâm trước làm cho xong nhiệm vụ chủ tuyến làm xong đi, cũng không có thể rắn nuốt voi.

Chính yếu là, hiện tại phải tới được biệt thự của Thái Thúc tiên sinh, nói không chừng có thể bắt kịp Thái Thúc tiên sinh về nhà ăn cơm chiều, không biết Thái Thúc tiên sinh có để ý mình ăn nhiều hay không.

Nghĩ đến mỹ thực nhân gian thơm ngào ngạt, Nguyên Bảo nháy mắt từ gà trống bại trận biến thành chim công xòe đuôi, lại vực dậy tinh thần chiến đấu.

Thái Thúc Thiên Khải vội một ngày, cơm trưa đều chưa kịp ăn, gần năm giờ đã bắt đầu đói bụng, còn hơi bị đau dạ dày.

Hắn cầm lấy di động nhìn thoáng qua, không cuộc gọi lỡ cũng không có tin nhắn chưa đọc, di động im lìm cực kỳ.

Trước hắn bao dưỡng thiếu niên, thiếu niên một ngày phải gửi tận bảy tám tin nhắn cho hắn. Nhưng mà hôm nay, bọn họ khôi phục quan hệ rồi, thiếu niên một tin cũng không thèm gửi.

Thái Thúc tiên sinh cũng chỉ là tùy tiện nhìn thoáng qua di động, cũng không biết hành động mới vừa rồi của mình có bao nhiêu bất mãn cùng ghen tuông.

Hắn chuẩn bị lái xe về nhà, bởi vì dạ dày có chút không thoải mái, cho nên hắn muốn sớm nghỉ ngơi.

Lúc ở trên đường, Thái Thúc Thiên Khải hơi chút suy xét một chút, cuối cùng vẫn là đổi hướng, chuẩn bị đi xem Nguyên Bảo. buổi sáng hắn đưa chìa khóa cho Nguyên Bảo, Nguyên Bảo hiện tại khẳng định đã ở trong biệt thự kia.

Thái Thúc Thiên Khải vốn có không ít biệt thự, đại đa số đều là không ai ở. Trước Thái Thúc Thiên Khải an bài thiếu niên ở tại biệt thự khu nam ngoại ô. Sáng hôm nay, Thái Thúc Thiên Khải đã đưa lại chìa khóa nơi đó cho Nguyên Bảo.

Mà chỗ ở của Thái Thúc Thiên Khải, có rất ít người biết, cũng chưa từng mang người nào tới qua đêm.

Nguyên Bảo cũng không biết Thái Thúc tiên sinh biệt thự còn một đống lớn, mười ngón tay đều không đếm hết, dù sao Thái Thúc tiên sinh hai ngày này đều ở tại một chỗ .

Cho nên khi Nguyên Bảo cầm chìa khóa biệ thự nam ngoại ô tra vào ổ khóa biệt thự chính của Thái Thúc tiên sinh, hoàn toàn không khớp…

Nguyên Bảo ngồi trên bậc thềm đá, bấm tay tính nửa ngày, không phát hiện hoàng lịch không tốt mà, sao hôm nay mình xui quá vậy.

Mà Thái Thúc tiên sinh lái xe đi biệt thự thành nam, lúc mở ra cửa lớn biệt thự, tự nhiên là nhìn không thấy Nguyên Bảo, bởi vì Nguyên Bảo căn bản đâu ở nơi đó.

Thái Thúc Thiên Khải tìm một vòng, không người, đột nhiên bực bội, đóng cửa  môn lái xe rời đi, lúc này mới về nhà.

Chờ Thái Thúc Thiên Khải lái xe về nhà, trời cũng đã đen. Hắn đỗ xe ở bãi đất trống trước cổng biệt thự, còn chưa kịp tắt máy, “bụp” một tiếng, cũng cảm giác có cái gì đó dán vào cạnh cửa xe.

Tự dưng lại có một cái mặt người.

Thái Thúc Thiên Khải hoảng sợ, nhất thời cảm thấy cổ họng mình không thoải mái, thiếu chút nữa phát tác bệnh suyễn.

Nhìn kỹ, còn là một cái mặt người đang ngoác miệng cười to.

Nguyên Bảo đứng ngoài cửa sổ xe, cười tủm tỉm không ngừng vẫy tay chào hỏi với Thái Thúc tiên sinh ở bên trong xe. Nhưng hình như sắc mặt Thái Thúc tiên sinh không quá vui? Nhất định là do làm việc mệt mỏi.

Sau khi Thái Thúc Thiên Khải thấy rõ ràng là Nguyên Bảo, nhịn không được nhẹ nhàng thở ra.

Cho dù cái mặt của Nguyên Bảo rất xinh đẹp, cho dù nụ cười rộ của Nguyên Bảo rất ngọt ngào, nhưng trời tối om, lại còn đột nhiên như vậy, thật sự là muốn mạng người mà.

Thái Thúc tiên sinh vuốt mặt một phen, tắt máy, sau đó mở cửa xe đi xuống, nói: “Sao cậu lại ở đây?”

Nguyên Bảo mở to mắt, thành thực nói: “Chờ Thái Thúc tiên sinh đó, tôi cho rằng Thái Thúc tiên sinh hôm nay sẽ về sớm, ở chỗ này chờ vài tiếng lận rồi, ngồi ê cả mông.”

Nguyên Bảo nói xong, còn lấy ra cái chìa khóa, nói: “Hình như tôi hơi bị ngốc thì phải? sao không mở được cửa, Thái Thúc tiên sinh, cái chìa khóa này rốt cuộc dùng như thế nào vậy.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Chìa khóa cùng biệt thự đâu đâu cùng một đôi, mở được mới lạ đấy.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Đi vào.”

Nguyên Bảo hí hửng đi theo Thái Thúc Thiên Khải vào biệt thự, sau khi đi vào, cậu hết sức hít hà, nhưng thật đáng tiếc, không ngửi được mùi cơm.

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh ăn cơm tối chưa?”

“Chưa.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo nói: “Đêm rồi làm cơm được không?”

Nguyên Bảo muốn nói mình đói lắm rồi, muốn nhanh chóng ăn cơm chiều. Nhưng rồi nghĩ lại, quyết định phải rụt rè uyển chuyển một chút, không nên nói rõ.

Mà Thái Thúc Thiên Khải, nghe cậu nói lời này, còn tưởng rằng Nguyên Bảo muốn làm cơm chiều, nói: “Phòng bếp ở bên trong, cậu có thể dùng.”

Nguyên Bảo hớn hở chạy tới phòng bếp, còn tưởng rằng bên trong có mỹ vị đợi chờ, Thái Thúc tiên sinh rộng lượng cho mình tùy tiện ăn, nào biết cái gì cũng không có, chén đĩa cùng nồi niêu trống không.

Nhưng trong tủ lạnh có thật nhiều nguyên liệu nấu ăn tươi mới, cà chua đỏ rực , màu vừa tươi trông thật đáng yêu, rau cỏ không biết tên gì đó.

Nguyên Bảo đối với một tủ lạnh đầu đồ ăn bắt đầu chảy nước miếng.

Thiếu niên trước kia có nói qua với Thái Thúc Thiên Khải là cậu biết làm cơm, kỳ thật chỉ là muốn xum xoe, bợ đỡ Thái Thúc tiên sinh. Nhưng Thái Thúc Thiên Khải khi đó quá bận không có thời gian, cũng không khiến thiếu niên làm.

Hôm nay vừa lúc người hầu xin nghỉ phép, không có cơm chiều ăn. Thái Thúc Thiên Khải vừa áo khoác vừa nói: “Tùy tiện làm hai món là được. Tôi đói rồi, làm nhanh lên chút.”

Nguyên Bảo trong phòng bếp, đã rửa sạch một quả cà chua, đang gặm đầy miệng be bét nước cà, nghe được Thái Thúc tiên sinh nói sửng sốt, hỏi: “Thái Thúc tiên sinh bảo tôi nấu cơm?”

Thái Thúc Thiên Khải ở bên ngoài nói: “Chẳng lẽ là tôi làm?”

Nguyên Bảo vừa nghe, nhất thời vui sướng ngây ngất, hai miếng ăn xong cà chua, sau đó bắt đầu xoa tay chuẩn bị nấu cơm. Tuy rằng chưa từng học nấu món phàm nhân, nhưng cậu khá có hứng thú với việc bếp núc phàm trần!

 

Advertisements

5 thoughts on “Thần tài – 10

  1. Ôi Nguyên Bảo cứ trực tiếp dâng bản thân lên cho người ta là được! Nấu cơm gì chứ, còn không phải là phá tanh bành bếp của người ta sao? ≧◔◡◔≦≧◔◡◔≦≧◔◡◔≦

    Liked by 1 person

  2. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s