Thần tài – 13

Chương 13

Thái Thúc Thiên Khải thực tự nhiên đứng ở bên người Nguyên Bảo, còn vươn tay thân mật vòng qua thắt lưng cậu.

Chị Dương trợn tròn mắt, nghẹn họng nhìn trân trối , vội vàng nói: “Thái, Thái Thúc tiên sinh, ngài…ngài sao lại tới đây?”

“Tôi tới chỗ nào, còn cần tìm cô báo cáo sao?” Thái Thúc Thiên Khải nói rất bình thản.

Chị Dương vừa nghe đã biết Thái Thúc tiên sinh mất vui, tuy rằng giọng nghe bình thản đấy, nhưng lại có cảm giác mưa gió nổi lên.

Nguyên Bảo nhanh chóng giải thích, nói: “Là Thái Thúc tiên sinh đưa tôi qua đây.”

chị Dương trợn tròn mắt, Nguyên Bảo đích thật có nói qua, Thái Thúc tiên sinh đã không giận nữa rồi, nhưng chị Dương không hề tin, xảy ra chuyện lớn như vậy, Nguyên Bảo cùng Thái Thúc tiên sinh lại cứ thế hòa hảo. Cô ta còn tưởng rằng là Nguyên Bảo vì để tránh mất mặt nên mới nói vậy.

Nhưng mà hiện tại, cô ta không muốn tin cũng phải tin, bởi vì Thái Thúc tiên sinh đang đứng ngay trước mặt, hơn nữa thoạt nhìn rất thân  mật với Nguyên Bảo.

Chị Dương tự dưng chột dạ, trong lòng bồn chồn không ngừng. Cô ta gọi Nguyên Bảo tới chuẩn bị đưa Nguyên Bảo cho Tiết tam thiếu. Giờ thì hay, Thái Thúc tiên sinh cùng tới với Nguyên Bảo, náo nhiệt rồi. Nguyên Bảo khẳng định không có khả năng đưa cho Tiết tam thiếu nữa, đây chẳng phải là tát vào mặt Thái Thúc tiên sinh sao?

Mà về phía Tiết tam thiếu, chị Dương vừa rồi đã đáp ứng.

Chị Dương trong lòng rối rắm, chỉ muốn khóc thôi.

Thái Thúc Thiên Khải vừa thấy mặt đã biết cô ta nghĩ gì. Cái Vòng luẩn quẩn này toàn những chuyện như thế, hắn tuy rằng làm ông chủ lớn không tiếp xúc, nhưng cũng nghe thấy không ít.

Thái Thúc Thiên Khải bắt đầu cảm thấy, có lẽ trước kia hắn thật sự oan uổng Nguyên Bảo. Biết đâu chừng cái cô người đại diện này xúi giục Nguyên Bảo đi thông đồng những chàng nhà giàu khác.

Giờ thì hay, chị Dương cũng không biết rằng Thái Thúc tiên sinh lại đổ thêm cho cô ta một tội.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bối, không phảo em đã giải trừ hợp đồng rồi sao?”

“Hả?” Nguyên Bảo thiếu chút nữa không kịp phản ứng Thái Thúc tiên sinh đang nói chuyện với mình, nghiêm túc nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi kêu Nguyên Bảo mà.”

Thái Thúc Thiên Khải bị cậu đùa cười , yêu chiều nói: “Không thích tôi gọi em là Bảo Bối? Vậy gọi em là Bảo Bảo nhé?”

(Bảo Bảo nghĩa là bé cưng, gọi thân mật của em bé)

Nguyên Bảo: “…”

Lúc Thái Thúc tiên sinh nói chuyện, giọng điệu rất dịu dàng, lại có chút khàn khàn, nghe thật là êm tai, còn có chút cảm giác nói không nên lời, giống như chỉ cần nghe hắn nói, Nguyên Bảo bỗng nhiên nhớ tới quá trình bọn họ “Độ khí”, cả người tê dại.

Thôi thì cứ thế đi, nhưng Nguyên Bảo vẫn cảm thấy, vì sao không thể gọi tên mình một cái tử tế chứ, cái tên Nguyên Bảo nghe rõ ngầu! Đơn giản rõ ràng ý nghĩa sâu xa. Bảo Bối cùng Bảo Bảo gì đó, nghe xong hoàn toàn chẳng có cảm giác lắm tiền gì hết.

Nguyên Bảo sợ Thái Thúc tiên sinh lại đổi xưng hô khác cho mình, thành thật nói: “Đúng là đã giải trừ hợp đồng rồi.”

Thái Thúc Thiên Khải ôm hắn thắt lưng, thuận miệng nói: “Kia xem ra phaiir tìm cho Bảo Bảo một người đại diện xứng chức hơn.”

Chị Dương vừa nghe, cả người toát mồ hôi lạnh, lời này của Thái Thúc tiên sinh hiển nhiên là nhằm vào cô ta . Vốn là chị Dương còn đang mơ mộng viển vông, nghĩ Nguyên Bảo cùng Thái Thúc tiên sinh hòa hảo rồi, như vậy về sau ngày lành của mình lại đến. mình là người đại diện duy nhất của Nguyên Bảo, tuy rằng đã giải trừ hợp đồng, nhưng bình hoa không danh tiếng không quân hệ như Nguyên Bảo, sẽ không có người đại diện khác muốn làm việc với cậu. Chờ chuyện này trôi qua, Nguyên Bảo lần nữa ký lại hợp đồng, khẳng định vẫn sẽ tới tay mình làm đại diện. Đến lúc đó Nguyên Bảo thăng chức rất nhanh, mình cũng có thể mò được không ít chỗ tốt, ai ngờ Thái Thúc tiên sinh làm một câu như vậy, nói cách khác, về sau Nguyên Bảo không còn liên hệ gì tới cô ta.

Chị Dương nóng nảy, nhanh chóng cười bồi muốn nói chuyện.

Những Thái Thúc Thiên Khải lãnh đạm đánh gãy lời cô ta, ôm Nguyên Bảo, nói: “Chúng ta đi vào đi, cơm chiều còn chưa ăn, vào bên trong ăn chút gì đi.”

Nguyên Bảo vừa nghe có ăn, lập tức hí hửng đi theo Thái Thúc tiên sinh vào, hoàn toàn không chú ý chị Dương mặt mày xanh xao.

Party được một nửa, có người phát hiện Thái Thúc tiên sinh đột nhiên xuất hiện, thật là khó tin.

Thái Thúc tiên sinh rất ít khi tham gia mấy loại party nhỉ như thế này, nháy mắt trở thành tiêu điểm chú mục của mọi người.

Đương nhiên, Nguyên Bảo cũng thành tiêu điểm, bởi vì cậu vẫn luôn đi theo bên người Thái Thúc Thiên Khải, hơn nữa bê đĩa ăn như hổ đói.

Có người nhận ra, thiếu niên này hình như là tình nhân trước kia của Thái Thúc tiên sinh, nhưng mọi đồn đãi rất ầm ĩ, không nghĩ tới hôm nay người thật lại xuất hiện. Hơn nữa thế nào cũng thấy cậu có quan hệ rất thân cận với Thái Thúc tiên sinh, tuyệt không giống người ta đồn đãi.

Trong lòng mọi người bắt đầu có phán đoán, thoạt nhìn không thể tin lời đồn. Mọi người ai nấy cũng bừng tỉnh, ai dám cắm sừng cho Thái Thúc tiên sinh, quả nhiên đều là nói bừa.

Nguyên Bảo ăn rất vui vẻ, nơi này đồ ăn ngon nhiều quá, hơn nữa tùy tiện lấy, cũng không cần phải xếp hàng.

Tới nơi này đều là nhân vật có uy tín danh dự, tự đóng gói mình trông có vẻ có uy tín danh dự lắm, chủ yếu là đến để giao lưu quan hệ, không ai nhìn đồ ăn, đồ ăn bê trên tay chỉ là làm dáng mà thôi.

Cho nên mấy món này, đều bị Nguyên Bảo bao hết!

Nguyên Bảo ăn liền hai miếng bánh ngọt socola, ánh mắt sáng lấp lánh, ăn vừa nhanh vừa hung mãnh, nhưng ngoài ý muốn lại khiến người ta thấy đáng yêu lại tao nhã.

Thái Thúc Thiên Khải ở bên cạnh quan sát nửa ngày, cảm thấy cùng Nguyên Bảo ăn thật sự là mâu thuẫn.

Nguyên Bảo vừa ăn vừa rối rắm, nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi đã giải trừ hợp đồng với công ty rồi, về sau còn phải ký hợp đồng nữa sao?”

Vừa rồi cậu có nghe Thái Thúc tiên sinh nói, đổi người đại diện mới cho mình. Nguyên Bảo liền phát sầu, cậu không muốn người đại diện mới đâu, cũng không muốn làm nghệ nhân đóng phim trở thành đại minh tinh. Nguyên Bảo có mục tiêu lớn của mình, cậu muốn trở thành thần tài!

Kỳ thật nhìn tên của Nguyên Bảo, đã biết mục tiêu cả đời của Nguyên Bảo là gì.

Cái tên “Nguyên Bảo” này là cậu tự đặt cho mình. Vốn Nguyên Bảo không gọi là Nguyên Bảo, nhưng không biết vì sao, Nguyên Bảo không nghĩ ra tên gọi vốn có của mình, hình như cậu bị thiếu hụt một đoạn ký ức.

Sư phụ đặt cho Nguyên Bảo một cái tên thật tiên phong đạo cốt, nhưng Nguyên Bảo cảm thấy khó đọc, liền hỏi sư phụ, có thể tự đặt tên cho mình được không.

Sau Nguyên Bảo liền tự gọi mình là Nguyên Bảo, chọc sư phụ cậu thiếu chút nữa tức chết. tìm khắp chốn thiên đình, cũng không tìm ra cái tên nào ‘tục’ như của Nguyên Bảo!

“Em không muốn ký hợp đồng?” Thái Thúc Thiên Khải có chút giật mình, cái vòng tròn điện ảnh và truyền hình này, kỳ thật không phải ngành kiếm được nhiều tiền nhất của Thái Thúc Thiên Khải, cho nên cậu không quá để trong lòng. Nhưng trong ngành điện ảnh và truyền hình, Thái Thúc Thiên Khải có hai công ty lớn, bao nhiêu người muốn chen vỡ đầu cũng muốn vào, Nguyên Bảo một nghệ nhân không có danh tiếng, thế nhưng không muốn ký lại hợp đồng.

Nguyên Bảo rối rắm, cậu đích xác không muốn làm nghệ nhân, nhưng nếu không ký hợp đồng, như vậy có phải cậu và Thái Thúc tiên sinh không thể cùng xuất hiện sao?

Nguyên Bảo hoàn toàn không có tự giác rằng mình bị Thái Thúc Thiên Khải bao dưỡng…

Nguyên Bảo nói: “Cũng không phải.”

Thái Thúc Thiên Khải nghe cậu nói như vậy liền nghĩ xấu, nói: “Em yên tâm, tôi sẽ an bài cho em một người đại diện mới.”

Thái Thúc Thiên Khải cho rằng Nguyên Bảo phải chịu uất ức trong tay người đại diện trước, cho nên mới không muốn ký lại hợp đồng. Thái Thúc tiên sinh đáp ứng tự mình chọn cho cậu một người đại diện, vậy sẽ phải là người đại diện tốt nhất, tuyệt đối sẽ không dể cậu chịu uất ức nữa.

Nguyên Bảo rối rắm nghĩ, cuối cùng miễn cưỡng gật đầu đáp ứng.

Trước mặt một đống mỹ thực, kỳ thật Nguyên Bảo chỉ rối rắm chưa đến nửa phút, rất nhanh dã bị đồ ăn ngon hấp dẫn, nói: “Thái Thúc tiên sinh, cái này ăn quá ngon , anh có nếm thử hay không.”

Nguyên Bảo nói xong dùng cái dĩa ăn dính socola xắn một miếng bánh ngọt dâu tây, như hiến vật quý đưa đến trước mặt Thái Thúc tiên sinh, muốn cho hắn nhấm nháp.

Thái Thúc Thiên Khải hiển nhiên có chút ghét bỏ, bánh ngọt ăn khé cổ, hơn nữa hắn không thích ăn đồ ngọt, dễ khiến bệnh suyễn phát tác.

Nhưng lo lắng thêm hai giây sau, Thái Thúc Thiên Khải vẫn cúi đầu ăn trên dĩa Nguyên Bảo.

Hình ảnh Này không ít người đều xem ở trong mắt, cảm giác trong lòng thật sự không giống nhau. Những cũng không thể phủ nhận, Thái Thúc tiên sinh giống như thật sự rất yêu chiều thiếu niên này.

Bánh ngọt dâu tây quả nhiên quá ngọt, ăn xong rất sẽ sinh đàm, cổ họng có chút không thoải mái. Thái Thúc Thiên Khải uống một ngụm nước làm dịu cảm giác trong cổ họng. Rõ ràng nhìn Nguyên Bảo ăn rất vui vẻ, cảm giác bánh ngọt ăn phải ngon lắm, nhưng sao mình ăn lại không ngon như vậy.

Vẻ mặt Nguyên Bảo chờ mong hỏi: “Có phải ăn cực kỳ cực kỳ ngon phải không?”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn khuôn mặt tươi cười của cậu, nói: “Cũng không tệ lắm.”

Không biết vì sao, Thái Thúc Thiên Khải tựa hồ không đành lòng nhìn bộ dáng cậu mất mát, cho nên dối lòng nói.

Nguyên Bảo ăn bánh ngọt dâu tây, chợt nhớ tới, nói: “Đúng rồi Thái Thúc tiên sinh, trước không phải anh nói, muốn mời tôi ăn thứ ngon ngon nhất trần đời sao? Rốt cuộc là cái gì?”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Cái gì?”

Hắn có chút không kịp phản ứng, nhất thời nghĩ không ra Nguyên Bảo nói cái gì.

Thứ ngon nhất trần đời?

Nguyên Bảo gật đầu thật mạnh, như sợ Thái Thúc tiên sinh đổi ý, nói: “Đúng vậy, ngay trong phòng bếp nhà Thái Thúc tiên sinh ấy.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Thái Thúc Thiên Khải nháy mắt liền nhớ tới, nhìn vẻ mặt thuần khiết ngây thơ của Nguyên Bảo, bỗng nhiên có cảm giác mình là ông chú đáng khinh.

Khi đó Thái Thúc Thiên Khải bị Nguyên Bảo gợi lên dục hỏa, chuẩn bị làm tình với Nguyên Bảo trong phòng bếp. Đích xác có nói một câu này, đút cho cậu ăn thứ ngon nhất trần đời. nhưng không phải thứ đồ ăn mà Nguyên Bảo đang nghĩ …

Thái Thúc Thiên Khải nhìn đôi môi Nguyên Bảo giống như thạch dâu, bụng dưới lại châm lửa. Đừng nhìn Nguyên Bảo vẻ mặt đơn thuần, nhưng lại biết quyến rũ người ta lắm, Thái Thúc Thiên Khải thật muốn chỉ muốn đè người ta ra làm.

Thái Thúc Thiên Khải xoay người, đè thấp giọng nói bên tai Nguyên Bảo, cười nói: “Người ở đây rất nhiều, chờ trở về sẽ đút cho em.”

Nguyên Bảo hoàn toàn không nghe ra lời này ái muôi đáng khinh khiến người ta ngại ngùng bao nhiêu, còn gật đầu, xắn bánh ngọt nhét vào miệng, nói: “Ừm được mà, Thái Thúc tiên sinh đừng quên nhé.”

13 thoughts on “Thần tài – 13

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s