Thần tài – 14

Chương 14

“Thái Thúc tiên sinh.”

Có một người đàn ông bỗng nhiên đi tới , hắn ta bưng một ly rượu đỏ, mặc áo sơ mi lụa mào tím, tây trang màu đen thẳng thớm, thoạt nhìn có chút tùy ý, cổ áo bung một cúc áo, cả người trông như một phú nhị đại ăn chơi trác táng điển hình.

“Tiết tam thiếu.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Người tới là chủ của bữa tiệc này, Tiết gia tam thiếu Tiết Thường Thiển.

Tổ tông Tiết gia tích góp tiền tài từng chút một được không ít, coi như là thế gia số một số hai, nhưng đến hiện tại đã có chút xuống dốc.

Bên trên Tiết Thường Thiển còn có hai người anh một người chị, hắn ta là em út, được coi là đứa con trai có khi lớn tuổi của ông Tiết, cho nên rất chiều chuộng.

Tiết tam thiếu ra tay rộng rãi, hơn nữa là một người ăn chơi nổi danh. Nhưng Tiết Thường Thiển là một người thông minh, hơn nữa miệng rất ngọt, nếu không cũng không nịnh được ông Tiết và bà Tiết khi đã gây đủ thứ chuyện phiền toái bên ngoài như thế.

Tiết Thường Thiển có ý với Nguyên Bảo, hắn ta có ý với tất cả đàn ông đẹp. Nhưng khi nhìn thấy Thái Thúc Thiên Khải đứng chung một chỗ cùng Nguyên Bảo, liền triệt dập tắt ý nghĩ này. Thật rõ ràng, Thái Thúc tiên sinh cùng Nguyên Bảo căn bản không hề chia tay, hơn nữa quan hệ hảo còn rất tốt, không chấp nhận được cậu đi hầu hạ người khác.

Cho nên Tiết Thường Thiển rõ ràng thoải mái đến chào hỏi với Thái Thúc Thiên Khải, tiện thể liếc mắt nhìn Nguyên Bảo một cái.

Tiết Thường Thiển nói: “Thái Thúc tiên sinh hôm nay có thể tới, thật sự là vinh hạnh của tôi.”

Thái Thúc Thiên Khải coi như nể mặt, cười như không cười, nói: “Tiết tam thiếu quá lời.”

Hắn nói xong vươn tay vỗ vỗ bả vai Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, còn không chào hỏi Tiết tam thiếu đi.”

Nguyên Bảo: “…”

Nguyên Bảo đối với cái xưng hô “Bảo Bảo” này không còn gì để nói, hơn nữa trong miệng cậu bây giờ nhét đầy bánh ngọt, thật sự là nói không nên lời.

Nguyên Bảo nhanh chóng đem nuốt bánh ngọt xuống, nghẹn đến mức phát ho, nói: “Tiết tiên sinh xin chào.”

Tiết Thường Thiển lúc này mới liếc mắt nhìn Nguyên Bảo một cái, cười nói: ” Ánh mắt Thái Thúc tiên sinh thật không tồi, khiến người ta thấy mà hâm mộ.”

Tiết Thường Thiển chỉ là qua chào hỏi theo thông lệ, nhanh chóng rời đi, tiếp tục quay lại chơi đùa với đám nam nam nữ nữ kia.

“Uống cốc nước đi, đừng nghẹn” Thái Thúc Thiên Khải rót một chén nước cho Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo cảm thấy mình đã sớm nghẹn chết, một hơi uống cạn nước, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Nguyên Bảo bỗng nhiên gật đầu, nói: “Nguy rồi, chị Dương nói có người muốn gặp tôi mà.”

Cậu nói xong bắt đầu tìm chung quanh, muốn tìm bóng dáng chị Dương.

Thái Thúc Thiên Khải nhanh chóng giữ chặt lấy Nguyên Bảo muốn chạy, nói: “Người muốn gặp em, chẳng phải em đã gặp qua rồi sao?”

“Cái gì?” Nguyên Bảo ngây người, muộn màng mới phát hiện, chẳng lẽ là Tiết tam thiếu kia sao?

Nguyên Bảo kỳ quái nói: “Như vậy là xong sao?” Trong lòng cậu oán giận, chỉ nói một câu, làm gì nhất định bắt mình ngàn dặm xa xôi chạy tới, tuy rằng nơi này ăn ngon không ít, nhưng đúng là rảnh hơi kiếm chuyện mà.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn như vô ý nói: “Làm sao? Em còn định làm gì nữa sao?”

Thái Thúc tiên sinh hoàn toàn xem nhẹ giọng điệu cua mình hiện tại chua biết bao nhiêu.

Nguyên Bảo nói: “Tôi tưởng là có chuyện gì quan trọng lắm, chỉ là chào hỏi thôi mà, tôi vốn định tự làm cơm chiều cho Thái Thúc tiên sinh, đều ngâm nước nóng cả rồi.”

Thái Thúc Thiên Khải vừa nghe, vẻ mặt thay đổi không ít, nói: “Hôm nào cũng được.”

Nguyên Bảo gật đầu, lại nhét một khối bánh vào miệng, nghĩ phải ăn cho đủ, phải ăn bù tiền xăng dầu lại cho Thái Thúc tiên sinh, nếu không thiệt lắm.

Dùng nửa giờ, Nguyên Bảo liền quét sạch bánh ngọt, vài người bên cạnh nhìn về bên này, có chút nghẹn họng nhìn trân trối .

Chị Dương bị ăn thiệt, mặt mày ỉu xìu không dám xuất hiện trước mặt Thái Thúc tiên sinh nữa, sợ chọc giận hắn.

Bên kia Đỗ Hàn Nhai cũng muộn màng phát hiện Thái Thúc tiên sinh cùng Nguyên Bảo vui vẻ cười nói đứng chung một chỗ, mới giật mình nhớ tới Nguyên Bảo từng nói. Chẳng lẽ đều là nói thật, hết thảy đều là hiểu lầm?

Đỗ Hàn Nhai quan sát một buổi tối, rốt cục đã nhìn ra, Thái Thúc tiên sinh đối xử với Nguyên Bảo thực không giống người thường.

Hắn ta có chút không cam lòng, ở bên cạnh do dự thật lâu, cuối cùng vẫn cầm một ly rượu đỏ đi tới.

Nguyên Bảo ăn uống no đủ, no đến không thở được, bắt đầu mệt rã rời. Đang lúc cậu mệt đến độ mí mắt đánh nhau, có người đứng ở trước mặt cậu, trên đầu bóng râm đổ xuống.

Đỗ Hàn Nhai ra vẻ như thực kinh ngạc, nói: “Cậu đã đến rồi à? vừa rồi tôi còn đang đi tìm cậu đấy, còn bảo sao không thấy cậu ssaau, thì ra là ở trong này.”

Nguyên Bảo vừa ngẩng đầu, mắt sáng rực lên, nói: “Là anh à.”

Là mục tiêu nhiệm vụ nhánh của cậu, Nguyên Bảo lập tức vực dậy tinh thần, cả một bụng lời muốn nói với Đỗ Hàn Nhai.

Nhưng Đỗ Hàn Nhai lại đây không phải tìm Nguyên Bảo nói chuyện phiếm , chỉ coi Nguyên Bảo làm ván bắc cầu mà thôi. Đỗ Hàn Nhai lại làm ra vẻ càng kinh ngạc, nói: “Thái Thúc tiên sinh cũng ở nơi này sao, thật trùng hợp.”

Thái Thúc Thiên Khải liếc mắt nhìn Đỗ Hàn Nhai một cái, người gọi điện thoại cho Nguyên Bảo, lúc này thì quang minh liếc mắt đưa tình với hắn.

“Bảo Bảo.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo: “…”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn Nguyên Bảo không để ý tới mình, liền vươn tay búng trán Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo có phải thấy mệt rồi hay không, sao không để ý tới người ta. Mệt thì về thôi.”

Nguyên Bảo nói: “đích thật là tôi mệt muốn chết, nhưng mà…”

Thái Thúc Thiên Khải nghe được đáp án bản thân muốn, câu đằng sau không quan trọng nữa, lập tức mang theo Nguyên Bảo đi ra ngoài.

Mà Đỗ Hàn Nhai, trên mặt mị hoặc tươi cười đều cứng lại rồi, mắt mở trừng trừng nhìn Thái Thúc Thiên Khải mang theo Nguyên Bảo ly khai.

Nguyên Bảo bị hắn dắt tay, cẩn thận mỗi bước đi, trong lòng nghĩ mình còn chưa nói xong mà, vẫn còn chuyện muốn ói nữa! ngôn ngữ phàm nhân của mình chẳng nhẽ  quá kém sao?

Thái Thúc tiên sinh nói: “Đang nhìn cái gì?”

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi còn muốn nói với Đỗ tiên sinh mấy câu mà.”

“Phải không?” Thái Thúc Thiên Khải thản nhiên nói.

Nguyên Bảo nói: “Đúng vậy, Thái Thúc tiên sinh, bằng không anh vào trong xe chờ tôi một lát nhé?”

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy vẻ mặt hiện tại của mình nhất định thực đáng sợ, tình nhân hắn bao dưỡng, thế nhưng bảo kim chủ vào trong xe chờ.

Thái Thúc Thiên Khải vẫn cứ nói thực bình thản , nói: “Không được.”

Nguyên Bảo: “…”

Cự tuyệt rất trắng trợn nhé, Nguyên Bảo lại không biết nói cái gì cho phải.

Thái Thúc Thiên Khải bị vẻ mặt của Nguyên Bảo chọc cười , hạ giọng, nói: “Bảo Bảo có lời gì, lần sau hãy nói, hiện tại đã muộn rồi, tôi hơi mệt.”

Nguyên Bảo khóc không ra nước mắt, lúc Thái Thúc tiên sinh nói lời này, đã mở cửa xe, sau đó đẩy mạnh cậu vào ghế phó lái.

Miệng nói thì dịu dàng lắm, động tác thì chuyên chế biết bao…

Xe khởi động, cũng chẳng còn cách nào!

Nguyên Bảo ngồi ở ghế phó lái, sau đó cầm di động, mở ra app ung dung làm thần tài, nhìn nhiệm vụ nhánh yên lặng thở dài. Cũng may nhiệm vụ nhánh này thất bại rồi sẽ có nhiệm vụ nhánh khác thay thế, Nguyên Bảo quyết định, vẫn là trước thu phục Thái Thúc tiên sinh đi.

Đường về biệt thự của Thái Thúc Thiên Khải không gần, cũng đã là rạng sáng ba giờ , tiếp qua hai giờ, trời cũng sắp sáng mất.

Nguyên Bảo buồn ngủ cuộn gười trên ghế phó lái, mơ mơ màng màng muốn ngủ, bỗng nhiên nói: “Thái Thúc tiên sinh, vừa rồi anh uống rượu sao? Uống rượu không thể lái xe.”

Thái Thúc Thiên Khải bị cậu dọa sợ, nói: “Cũng đã nửa tiếng rồi. Yên tâm đi, tôi không uống.”

Kỳ thật Thái Thúc Thiên Khải không thường uống rượu, bởi vì hắn có bệnh suyễn, uống rượu dễ ho khan, cho nên cũng chỉ thỉnh thoảng uống một ít. Hơn nữa ở mấy trường hợp như tiệc rượu này, Thái Thúc Thiên Khải sẽ càng chú ý, nếu bệnh suyễn đột nhiên tái phát, chỉ sợ ngày mai tạp chí lá cải liền giật tít ngay.

Nguyên Bảo “ừm…” Một tiếng, không đến một giây đồng hồ, liền dựa vào cửa sổ ngủ mất.

Thái Thúc Thiên Khải cũng hoài nghi Nguyên Bảo vừa rồi giật nảy lên chỉ là nói mớ.

Lúc về biệt thự, Nguyên Bảo ngủ cực kỳ thơm ngọt, hoàn toàn không có ý định tỉnh lại.

Thái Thúc Thiên Khải cởi dây an toàn, vươn tay vỗ vỗ hai má Nguyên Bảo, Nguyên Bảo không có phản ứng.

Thái Thúc Thiên Khải nghiêng người qua, nương theo bóng đêm mông lung, khuôn mặt Nguyên Bảo vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.

Nguyên Bảo ngủ đến thực an tĩnh, tướng ngủ cũng không tồi, cứ như không còn gì có thể quấy rầy được cậu.

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của cậu, nhất là ánh mắt, ngón tay của hắn lưu luyến bên ánh mắt Nguyên Bảo, cái loại cảm giác giống như đã từng quen biết này, hình như càng ngày càng rõ ràng, cứ như là có cái gì muốn trồi lên  mặt nước vậy.

Hắn nhìn đến ngẩn ngơ, giống như chung quanh chỉ có Nguyên Bảo và hắn, không còn thứ gì khác.

Không biết vì sao, chỉ là an tĩnh như vậy, khiến đáy lòng Thái Thúc Thiên Khải bỗng nhiên dâng lên bất an cùng rung động khó hiểu.

Thái Thúc Thiên Khải sửng sốt, hít một hơi thật sâu, dùng sức vỗ vỗ mặt Nguyên Bảo mặt, nói: “Nguyên Bảo, tỉnh lại, mau tỉnh lại.” Trong giọng nói như lộ ra vẻ lo lắng cùng xao động.

Nguyên Bảo bị hắn gọi tỉnh, xoa  hai má, nói: “Đã đến sao?”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn hắn mở to mắt, nhẹ nhàng thở ra, có vẻ cũng đã nhận ra vừa rồi mình khác thường, gật đầu nói: “Đến rồi.”

Không biết vì sao, trong nháy mắt Thái Thúc Thiên Khải nhìn thấy Nguyên Bảo an tĩnh nghỉ ngơi, bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, giống như sợ Nguyên Bảo sẽ cứ như vậy mà ngủ, không bao giờ tỉnh lại nữa.

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy chỉ sợ là mình quá mệt mỏi , cho nên mới có ý tưởng kỳ quái này, rất không thể tưởng tượng nổi.

Advertisements

8 thoughts on “Thần tài – 14

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s