Thần tài – 18

Chương 18

Chúc Thâm không phát hiện Thái Thúc tiên sinh, nhanh chóng đi lấy xe đi tới studio. Gã chỉ là diễn viên khách mời của đoàn phim khách mời, phần diễn cũng không nhiều lắm, ước chừng ở trong đoàn phim hai ba tuần là quay xong toàn bộ phần diễn, sau đó liền chạy tới đoàn phim kế tiếp.

Lúc đoàn phim kết thúc công việc đã khuya, bởi vì có đêm còn phải diễn, cho nên thời điểm kết thúc công việc đã gần 2h đêm. Vốn là Chúc Thâm định nghỉ ngơi ở khách sạn với đoàn phim,  nhưng người phụ trách của đoàn phim xung đột với đoàn phim khác, phòng khách sạn thế nhưng không đủ dùng.

Vốn người phụ trách định sắp xếp cho Chúc Thâm chung phòng cùng với người khác, nhưng Chúc Thâm xin miễn, lái xe chuẩn bị trở về nhà nghỉ ngơi.

Nhà gã cách không quá xa, bình thường lái xe một giờ cũng đến nơi, huống chi bây giờ là gần nửa đêm, trên đường một chiếc xe cũng không có, càng nhanh .

Về tới tiểu khu, là 2h15’, Chúc Thâm đỗ xe, chuẩn bị lấy chìa khóa sau đó lên lầu. Nhưng lúc lục chìa khóa, liền có thứ rơi ra từ trong túi, là một trang giấy nhỏ, bên trên viết một chuỗi con số.

Chúc Thâm nhặt tới giấy rơi trên mặt đất lên, nhìn thoáng qua thời gian, nghĩ đến lời Nguyên Bảo nói.

Chúc Thâm chỉ gặp Nguyên Bảo hai lần, lần đầu thấy Nguyên Bảo, cảm thấy Nguyên Bảo là một người rất kiêu ngạo, lần thứ hai cũng chính là hôm nay gặp Nguyên Bảo, cảm thấy Nguyên Bảo… hơi bị thần kinh.

Chúc Thâm lăn lộn trong vòng giải trí vài năm, danh tiếng cũng không tệ lắm, công ti tạo hình tượng cho gã là một anh trai nhà bên, ấm áp. Tuy rằng kỳ thật Chúc Thâm cảm thấy, mình còn kém xa anh trai ấm áp, thậm chí tính cách gã có chút ác liệt, nhưng công việc là công việc, vẫn phải tiếp tục làm. Cho nên trong mắt người bên ngoài, Chúc Thâm là một người rất dễ ở chung lại ôn hòa.

Lần đầu tiên gã gặp Nguyên Bảo, không quá thích người này, không có cảm tình gì. Những hôm qua đụng mặt ở công ty, cũng nên chào hỏi.

Chúc Thâm nhét tờ giấy nhỏ vào trong túi, sau đó ma xui quỷ lại không đi thẳng về nhà, đến cửa hàng tiện lợi mở 24/24 ngoài cửa tiểu khu mua một tờ sổ số.

Lúc Chúc Thâm cầm được tờ sổ số trong tay, nhịn không được cười một tiếng, lại nhìn thoáng qua đồng hồ, rất vừa vặn 2h47’.

Lúc này, đại đa số người cũng đã ngủ.

Nguyên Bảo đang ngủ say, bỗng nhiên cảm giác di động rung một cái, cậu mơ mơ màng màng mở to mắt, phát hiện di động sáng, app có thông báo.

Nguyên Bảo mệt muốn chết, xóa mắt ngồi dậy, buồn ngủ híp mắt nhìn hồi lâu, đột nhiên, Nguyên Bảo sung sướng nhảy dựng lên, buồn ngủ gì cũng bay biến hết.

App thông báo, nhiệm vụ nhánh của Nguyên Bảo hoàn thành. Chúc Thâm dựa theo Nguyên Bảo chỉ dẫn mua tấm vé số kia, tuy còn chưa tới thời gian mở thưởng, nhưng cũng không phải vấn đề gì, qua hai hôm nữa, Chúc Thâm có thể trúng ¥2Y tiền thưởng.

Đây quả thực không thể tin, Nguyên Bảo nhưng sướng phát điên, đây là nhiệm vụ thứ nhất cậu hoàn thành, đạt được điểm thưởng từ app.

App còn tuyên bố nhiệm vụ mới, trợ giúp Chúc Thâm trở thành ảnh đế kiếm nhiều tiền.

Nguyên Bảo chớp chớp đôi mắt to, lại nhìn nhìn nhiệm vụ nhánh còn chưa đổi mới bên trên, trợ giúp Đỗ Hàn Nhai trở thành ảnh đế.

Ảnh đế không đáng giá tiền như vậy sao…

Nguyên Bảo nhịn không được cảm thán.

Nguyên Bảo kích động một đêm không ngủ, trời còn chưa sáng, Thái Thúc tiên sinh cách vách chợt nghe đến tiếng leng ca leng keng, hắn còn cho là mình lại đang nằm mơ .

Chờ đến hơn 6h, Thái Thúc Thiên Khải rời khỏi giường, liền nhìn đến Nguyên Bảo sức sống mười phần chạy quanh nhà.

Nguyên Bảo như hiến vật quý đứng ở phòng khách lầu một, nói: “Thái Thúc tiên sinh, mau tới ăn sáng đi, tôi làm xong rồi nè.”

Thái Thúc Thiên Khải nhíu mày, cảm giác chắc mình chưa tỉnh ngủ, nhưng vẫn đi xuống lầu.

Trên bàn phòng khách bày một chén mì, không khác mấy với chén ngày hôm qua Thái Thúc Thiên Khải làm không khác mấy, mì canh suông, nhưng bên trong có một quả trứng chần nước sôi, mấy con tôm bóc vỏ, còn có chút rau cải xanh mượt và nấm kim châm, thoạt nhìn gia vị phong phú, rất có cảm giác thèm ăn.

Thái Thúc Thiên Khải có chút giật mình, ngày hôm qua Nguyên Bảo còn phá nát phòng bếp, hôm nay lại làm tốt như vậy?

Thái Thúc tiên sinh hoài nghi Nguyên Bảo là gọi đồ bên ngoài.

Nguyên Bảo như hiến vật quý mời Thái Thúc tiên sinh ngồi xuống, sau đó ngồi đối diện hắn, chống quai hàm nhìn hắn ăn cơm.

Hương vị đích xác rất… Bình thường.

So ra kém hàng bán bên ngoài một chút, trứng chần nước sôi nhạt nhẽo, tôm bóc vỏ hơi sống, rau cải với nấm kim châm chưa nhúng chín, vẫn hơi sống nhưng vẫn có hể ăn.

Nguyên Bảo vẻ mặt chờ mong nói: “Ăn ngon không? Thái Thúc tiên sinh.”

“Cũng không tệ lắm.” Thái Thúc Thiên Khải bình tĩnh nói.

Nếu Nguyên Bảo là một con cún to xác, như vậy lỗ tai cùng cái đuôi nhất định đang phe phẩy không ngừng.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “của em đâu?”

“ở trong phòng bếp.” Nguyên Bảo nói.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Đừng nhìn tôi ăn, em cũng ăn đi.”

“Được.” Nguyên Bảo tí tởn bỏ chạy vào phòng bếp.

Thái Thúc Thiên Khải tao nhã ăn mì hơi sống, chờ hắn không nhanh không chậm ăn xong rồi, phát hiện Nguyên Bảo còn chưa đi ra. Hắn có chút kỳ quái, bước vào phòng bếp nhìn một cái.

Bước vào cửa phòng bếp, liền nhìn đến Nguyên Bảo đang ôm bát cầm đũa, đứng trước bệ bếp ăn mì sợi.

Trên bệ bếp là chồng bát mì, ít cũng phải 7 8 bát, Thái Thúc Thiên Khải cũng không biết nhà mình có nhiều bát tô như vậy.

Nguyên Bảo đã tiêu diệt hai chén, đang ăn chén thứ ba.

Mì trên bệ bếp không giống mì Thái Thúc Thiên Khải ăn, không có đồ ăn kèm, bên trong còn đen tuyền, trông cứ như nấu hồ dán.

đây kỳ thật đều là mì canh suông thất bại của Nguyên Bảo. Tối qua Nguyên Bảo hưng  phấn ngủ không được, liền đứng lên tìm  thực đơn nửa ngày, sau đó làm thật nhiều lần, lúc này mới thành công nấu được một chén mì coi như không tệ lắm.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn mà sửng sốt, cũng đoán được là xảy ra chuyện gì, nhất thời cảm thấy hơi hơi cảm động, ho khan một tiếng, nói: “Nguyên Bảo.”

“A?” Nguyên Bảo còn đang ăn mì, quay đầu nói: “Ơ, Thái Thúc tiên sinh, vì sao mỗi lần anh xuất hiện, tôi đều không cảm giác được gì vậy.”

Điều Này thật kỳ quái, Nguyên Bảo biết thuật pháp mà, có phàm nhân ở bên cạnh, cậu đều có thể cảm giác được, nhưng Thái Thúc tiên sinh hình như là ngoại lệ, không biết vì sao.

Thái Thúc Thiên Khải đi tới, lấy bát mì đen tuyền bỏ lại lên bệ bếp, nói: “đừng ăn mấy cái này nữa.”

“Không được đâu.” Nguyên Bảo nghiêm túc nói: “Không thể lãng phí.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Ăn đồ bị trương thế này sẽ dễ bị bệnh. Hơn nữa em đã ăn ba bát rồi, đừng cố, sẽ no vỡ bụng mất.”

Nguyên Bảo: “…”

Nguyên Bảo nhìn mì sợi dư lại, khóc không ra nước mắt, cậu thật sự có thể ăn hết đống mì này mà, hoàn toàn không no võ bụng đâu mà.

Thái Thúc Thiên Khải không biết vì sao, bỗng nhiên rất muốn vươn tay vỗ nhẹ lên đầu cậu, hắn cũng đã làm như vậy.

Nguyên Bảo hai mắt sáng lấp lánh nhìn Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh ăn no chưa?”

Thái Thúc Thiên Khải nghĩ đến mì Nguyên Bảo làm cho hắn, gật gật đầu, nói: “Ăn no .”

“Vậy là tốt rồi.” Nguyên Bảo còn nói: “Thái Thúc tiên sinh, vậy hôm nay anh có thể cho tôi theo cùng tới công ty không?”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Chút cảm động vừa rồi, đột nhiên biến mất tăm.

Thái Thúc Thiên Khải mặt không đổi sắc nói: “Đi tìm Đỗ Hàn Nhai?”

“Không không không, ” Nguyên Bảo lập tức lắc đầu như trống bỏi, nói: “Thái Thúc tiên sinh anh hiểu lầm !”

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được nhẹ nhàng thở phào, trong lòng nghĩ lại, tại sao đột nhiên mình lại nhỏ nhen như vậy? Đỗ Hàn Nhai kia nổi tiếng thì không, tiền cũng chẳng có, diện mạo cũng không xinh đẹp gì nhiều, hắn ta cùng Nguyên Bảo có thể xảy ra được chuyện gì?

Nguyên Bảo nhanh chóng nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi không tìm Đỗ Hàn Nhai, tôi muốn đi gặp Chúc Thâm tiên sinh ngày hôm qua mới quen.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Đỗ Hàn Nhai còn chưa biến thành quá khứ, hôm nay lại nhảy ra một Chúc Thâm. Chúc Thâm là nghệ nhân nổi danh, đẳng cấp đích thật cao hơn Đỗ Hàn Nhai không chỉ một bậc.

Lúc này Thái Thúc tiên sinh không cần soi gương, cũng biết bản mặt mình cứng nhắc biết bao nhiêu.

11 thoughts on “Thần tài – 18

  1. Thsk nàng!
    Ha ha cười chết ta, đọc chương xong tỉnh ngủ lun, nguyên bảo dễ thg wá, tội nghiệp bạn khải! 🙂 🙂 🙂 🙂

    Liked by 1 person

  2. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s