Tình địch – 36

36 Liên luỵ

Kinh Cức điểu[1] là đặc sản của rừng bụi gai.

“Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, nhưng hót hay nhất thế gian. Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hát bài ca của mình và lao ngực vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khổ khôn tả, nó vừa hót vừa lịm dần đi, và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả sơn ca và họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đổi bằng tính mạng mới có được. Nhưng cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại… Ít ra là truyền thuyết nói như vậy.”[2]

Nhìn con chim nhỏ màu lông đỏ rực như lửa kia, sắc mặt Diệp Thời Duy thực khó coi.

Kinh Cức điểu trong《 Tu Tiên 》khác với hiện thực, trong hiện thực Kinh Cức điểu theo đuổi là cái gai sắc nhọn nhất trong bụi gai, mà trong Kinh Cức điểu《 Tu Tiên 》theo đuổi là tử vong…

Loại linh thú này vô đạo đức ở chỗ, chỉ cần vào lúc Kinh Cức điểu sắp chết, sẽ gây ra phản ứng vô địch, sau đó bắt đầu ca hát, đó là âm công[3] đó! Còn là âm công có lực sát thương diện rộng! Còn là âm công có lực sát thương diện rộng cộng thêm dẫn quái tới!

Tận đến khi nhìn thấy Kinh Cức điểu, hắn mới biết được nơi mình đang đứng rốt cuộc là chỗ nào.

Xui tám đời mà!

Diệp Thời Duy thật cẩn thận nín thở không động đậy, hy vọng với con Kinh Cức điểu trước mặt có thể du ngoạn một phen rồi từ bi rời đi, là hiển nhiên ông trời cũng chẳng thiện vị hắn, mới ngắn ngủi 2’, hắn liền nhìn đến có hai đệ tử áo đen đi về phía này.

Ma giáo!

Diệp Thời Duy nhíu mày.

Mỗi môn phái đều có màu áo đặc biệt, Ma Môn chính là màu đen, đương nhiên, nhiều môn phái như vậy, tự nhiên sẽ trùng màu, lúc đó cần xem hoa văn thêu trên quần áo, mà hoa văn hình mây trên quần áo Ma Môn đời trước hắn nhìn lâu như vậy, quả quyết không có khả năng nhận sai.

Cẩn thận che giấu bản thân, vô thêm một tấm bùa ẩn thân lên người mình, nơi Diệp Thời Duy vừa đứng liền rỗng tuếch, cho dù là thần thức đảo qua, chỗ kia cũng là không một bóng người.

Chỉ chốc lát, hai đệ tử Ma môn liền tới bên cạnh Diệp Thời Duy.

“Không có người?” một đệ tử cau mày quét mắt trong rừng cây.

“Linh lực dao động bị ngắt đoạn ngay chỗ này.” Một đệ tử khác bổ sung.

Mà nhìn hai đệ tử càng ngày càng gần, mày Diệp Thời Duy cũng nhíu lại.

Ma Môn có một loại thuật tra xét, nhưng loại tra xét này cần thu thập dao động linh lực của đương sự.

Dao động linh lực nói đơn giản cũng đơn giản, bởi vì dù tu sĩ đang làm cái gì, chỉ cần có liên hệ tới linh lực, cho dù là đang tu luyện cũng đều có linh lực dao động. Nhưng kỳ thật nắm giữ loại dao động này vẫn rất khó khăn, giống như chỉ dưới tình hình đánh nhau mới biết được, hơn nữa loại dao động này một khi che dấu, người thi thuật rất khó tìm được người mình muốn tìm.

Cho nên nói, thứ này nhiều lắm cũng chỉ là hại người ta lúc không chú ý một phen, phần lớn thời điểm đều không có tác dụng gì nhiều.

Khiến Diệp Thời Duy cảm thấy kỳ quái chính là, đây chỉ là hai đệ tử phổ thông, rốt cuộc là từ nơi nào thu thập được dao động linh lực của hắn, còn tìm tới cửa.

Nhưng Diệp Thời Duy còn chưa kịp tìm được đáp án, hai đệ tử Ma môn đã bị Kinh Cức điểu phát hiện .

“Chiêm chiếp ~~~~~~~~~~~~!”

Kinh Cức điểu ngoại trừ một đòn công kích cực mạnh lúc sau cùng, giai đoạn trước đó công kích tầm tầm, hai đệ tử Ma môn không để ý tới nó. Hơn nữa bên trong bí cảnh Bắc Ly mật địa lớn nhỏ ước chừng hơn một ngàn cái, ngoại trừ Diệp Thời Duy loại người thần thức vượt xa người thường, người bình thường chỉ nhớ kỹ vài nơi nguy hiểm nhất cùng ích lợi lớn nhất là được, những thứ khác, chẳng ai mấy chú ý.

Đặc biệt là loại sinh vật rõ ràng có chỗ thiếu hụt như Kinh Cức điểu, chỉ cần không bị phát hiện hoặc là không giết nó gần chết, bay ra khỏi rừng rậm, chúng nó tự nhiên sẽ không theo lại đây.

Nhưng 2 đệ tử Ma môn này hiển nhiên không biết.

╮(╯_╰)╭ nếu bọn họ không biết, Diệp Thời Duy cũng không có nghĩa vụ đi nói cho người ta, đặc biệt là khi người ta không biết vì sao lại đi truy tung hắn.

Đáng tiếc lần này bị liên lụy rồi, Diệp Thời Duy trong lòng thầm nghĩ.

Mà Kinh Cức điểu không hổ với danh xưng ngọn lửa thiêu đốt, tính tình rất là dữ dằn, nhìn đến nhân loại, liền hùng dũng oai vệ bay qua, thuật lửa cháy mạnh khó có được, hai đệ tử Ma môn cũng không khỏi phải cẩn thận đối phó.

Nhưng chung quy là hai đánh một, Kinh Cức điểu linh trí cũng không cao lắm, cho nên rất nhanh, kiếm của một Đệ tử Ma liền đâm vào ngực Kinh Cức điểu.

“Chiêm chiếp ~~~~~~~ ”

Giọng hót Kinh Cức điểu đột nhiên chuyển cao, Diệp Thời Duy biến sắc, cũng mặc kệ bại lộ, trực tiếp vẽ một trận cách âm giữa không trung, đáng tiếc linh lực tạo trận vẫn quá mức yếu ớt, mới trong chốc lát, đã bị âm công dao động nứt vỡ.

Mà Diệp Thời Duy chỉ có thể chịu đựng đau khổ lặp lại việc vẽ trận cách âm.

Diệp Thời Duy còn đỡ, hai đệ tử Ma môn liền thảm, dưới công kích của âm công không ngừng ôm đầu lăn lộn trên mặt đất kêu thảm thiết, ngẫu nhiên lúc lật người còn có thể thấy thất khiếu[4] chảy máu tươi.

Thỉnh thoảng có sâu từ trên cây cứng còng rớt xuống, nếu Diệp Thời Duy mở thần thức, còn có thể xâm nhập xuống dưới đât, một ít nhỏ bé sinh vật cũng đã tử vong.

Không hổ là tiếng ca chết chóc.

Hai đệ tử Ma môn đã bất động, chỉ chốc lát, liền hóa thành ánh sáng trắng biến mất không thấy, nhưng Kinh Cức điểu vân còn đang hót, trên người giống như một ngọn lửa thiêu đốt , giống như đang thiêu đốt sinh mệnh.

Sự thật cũng chính là như thế.

Diệp Thời Duy không có ý đồ đi công kích Kinh Cức điểu, vô số tiền bối đã chứng thật, thời gian này mọi công kích đều vô dụng, loại tiếng hót này đã siêu thoát với linh lực, càng giống như là một loại quy tắc, một loại đạo.

Hắn chỉ có thể lặp lại việc vẽ trận, chỉ cần sống qua một lần tiếng ca này là được, về phần lúc sau sẽ dẫn tới càng nhiều Kinh Cức điểu, chỉ cần vừa đánh vừa lui, không đánh chúng thành trọng thương gần chết là ổn.

Lực chú ý Diệp Thời Duy đều đặt lên pháp trận cách âm, trong lỗ tai đã chảy ra chút máu, tự nhiên không chú ý tới, túi tiên thú bên hông đang động đậy.

Thẳng đến kia gói to kia giãy dụa bên hông Diệp Thời Duy đến lỏng dây buộc, rơi trên mặt đất, Diệp Thời Duy mới đem lực chú ý chuyển dời từ pháp trận đến cái túi.

“Khổng tước…”

Diệp Thời Duy nhìn cái túi nhỏ dịch đến dịch đi, đột nhiên nghĩ đến cấp bậc huyết mạch của khổng tước, nhấp môi, vẫn giải phóng bé khổng tước từ túi ra ngoài.

“Lii ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!”

Bé khổng tước mới chui ra khỏi túi đã hướng lên trời kêu một tiếng dài, tiếp nhìn về phía Kinh Cức điểu.

Kinh Cức điểu lúc này cũng đã là nỏ mạnh hết đà, thân thể vẫn luôn thiêu đốt đã chỉ còn lại khung xương, chỉ còn tiếng ca vẫn cuồn cuộn không dứt từ trong cổ họng nó thoát ra.

Mà tiếng ca này, sau khi nghe tiếng kêu dài của khổng tước, giống như bị giật mình tắc nghẹn, mà vừa tắc thì hiệu quả công âm cũng chợt biến mất.

Cùng lúc đó, tốc độ thiêu đốt của Kinh Cức điểu giống như nhanh hơn mười lần, chỉ mới một khắc, mà khung xương kia cũng biến mất trong ánh lửa, chỉ chừa lại một dúm tro tàn.

Diệp Thời Duy ngơ ngác nhìn sủng vật nhà mình, tuy rằng tuấn lệ bất phàm, nhưng không che dấu được dáng vẻ non nớt kia, không nghĩ tới, vật nhỏ như vậy chỉ kêu to một tiếng đã khiến Kinh Cức điểu biến thành cái dạng này.

Trăm triệu không nghĩ tới, sủng vật của tui lại ngầu như vậy đó!

Mà Diệp Thời Duy còn chưa tỉnh lại khỏi cảm thán sủng vật nhà mình biến lợi hại, trong rừng rậm đột nhiên xuất hiện tiếng vỗ cánh.

Diệp Thời Duy cười khổ một tiếng, “Kinh Cức điểu.”

Quả nhiên, chỉ thấy ba con Kinh Cức điểu đầu đàn dẫn hơn mười con Kinh Cức điểu bay tới, nhìn mào trên đầu Kinh Cức điểu, đúng là Kinh Cức điểu vương.

Vớt bé khổng tước lên khỏi mặt đất, vừa định nhân cơ hội dùng bùa chạy trốn, chợt nghe thấy bé khổng tước lần thứ hai kêu một tiếng.

“Lii ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!”

Chỉ thấy hơn mười con Kinh Cức điểu hùng hổ bay qua đây giống như bị điểm huyệt mà tạm dừng lại, Kinh Cức điểu vương nghiêng đầu.

“Chiêm chiếp?”

“Lii ~~~~~!”

“Chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp!”

“Lii ~~ lii!”

” Chiêm chiếp Chiêm chiếp ~~~!”

“Lii lii lii ~~!”

Mà nhìn bé khổng tước cùng Kinh Cức điểu dùng tiếng chim mình nghe không hiểu giao lưu với nhau, Diệp Thời Duy ra một thân mồ hôi lạnh. Khi nhìn đến Kinh Cức điểu vương nhổ xuống một cọng lông trên người xuống đưa cho bé khổng tước, Diệp Thời Duy đã không còn cách nào hình dung tâm tình của mình .

Bé khổng tước em ‘điêu’[5] như vậy! Mẹ em biết không? !

#cậu chủ bi thương khi bị thú cưng nhà mình cho rớt hạng#

[1] Kinh Cức điểu, tiếng Anh là Thorn bird, tên 1 tác phẩm văn học Nga.

kinh-cuc-dieu

[2] http://phamngochien.com/view/loai-chim-thorn-birds-tu-bieu-tuong-den-nhan-vat-trong-tieu-thuyet-tieng-chim-hot-trong-bui-man-gai-nguyen-thi-hoai-vang-tran-thi-kim-nhung/463

[3] Tấn công bằng âm thanh

[4] Bảy lỗ, 2 tai 2 mắt 2 lỗ mũi 1 miệng

[5] Liều lĩnh, bừa bãi, không coi ai ra gì

Advertisements

6 thoughts on “Tình địch – 36

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s