Tình địch – 37

37 Con đường

Bé khổng tước hiển nhiên không biết chủ nhân của mình giờ phút này trong lòng có bao nhiêu bi thương, nó chỉ thấy rốt cuộc cũng gặp được một đối tượng có thể giao lưu nói chuyện thật sự là rất ‘nice’, đặc biệt là đồng tộc này còn rất thân thiện với nó, nó hận không thể bay lên khiêu vũ vài vòng.

Trách không được lúc nói chuyện với chủ nhân hắn đều không để ý tới mình, thì ra hắn không phải chim, mà là người!

_(:з” ∠)_ tuyệt đối không thể để cho chủ nhân biết lúc trước ta gọi hắn là ma ma .

Cho nên bé khổng tước, ‘điêu‘ như vậy, ma ma nó đã biết …

Kinh Cức điểu vương nói cho bé khổng tước một ít thường thức linh thú giới, lại ném cho bé khổng tước một cọng lông để tiện liên hệ rồi bay đi. Nghe nói chỉ cần đốt cọng lông chim này, có thể triệu hồi ra một ảo giác Kinh Cức điểu vương, đương nhiên không đến vạn bất đắc dĩ bé khổng tước sẽ không đốt nó , có cái này là có thể cùng Kinh Cức điểu vương tùy thời nói chuyện đấy nhá, thật vui vẻ O(∩_∩)O~~

Mà lúc này Diệp Thời Duy lại nghe âm thanh gợi ý của hệ thống đến độ hưng phấn không kềm chế được.

“Đinh ~ tiên sủng khổng tước của người chơi [Tử Thời] gây ra nhiệm vụ ẩn —— Trăm điểu hướng phượng, cần thu thập 100 cọng lông linh điểu, tinh huyết của thần điểu phượng hoàng, niết bàn trên cây ngô đồng, sẽ tăng tiến thành thần thú huyết mạch phượng hoàng. Hiện nay tiến độ trăm thu thập lông vũ (1/100), tinh huyết thần điểu phượng hoàng (0/10).”

Thần thú?

Diệp Thời Duy miệng cười sắp ngoác tới tận mang tai, không ai biết thần thú đến tột cùng có bao nhiêu lợi hại, nhưng hắn ở đời trước có nghe qua một truyền thuyết, nghe nói trước kia tổng cộng có 9 tông môn lớn, được Thiên Đạo kể chọn ra, sau lại có một tông môn bởi vì trộm ấu thú của thần thú kỳ lân, còn đem nó lột da rút gân ngược sát tới chết, dẫn đến chuyện nó thiêu đốt thần hồn cầu cứu, sau đó thần thú kỳ lân cuồng bạo, không chỉ san bằng tông môn này, còn liên tiếp 1000 năm không ngừng tàn sát tông môn đệ tử, cuối cùng tông môn này đã bị xóa tên khỏi giới Tu chân.

Hiện tại bé khổng tước nhà hắn cư nhiên có cơ hội tăng lên thành huyết mạch phượng hoàng? Chẳng sợ chỉ là một khả năng nhỏ nhỏi, Diệp Thời Duy cũng sắp sướng tới chết, ánh mắt nhìn bé khổng tước cũng xánh mượt, thật sự là hận không thể ôm chặt trong ngực ôm đến ôm đi.

Ta chỉ biết sủng vật của ta nhất định là ngầu nhất! <( ̄ˇ ̄)/

Diệp Thời Duy nghĩ như thế đó.

Mà sau khi được Kinh Cức điểu vương thừa nhận, Diệp Thời Duy có thể đi lại trong rừng bụi gai này, ở nơi không thường có người ngoài đến, bảo vật đầy đất, Diệp Thời Duy vô cùng vui vẻ, không ai không thích nền tảng nhà mình càng thêm phong phú.

Cho nên tại một đường thu thu nhặt nhặt đi đi dừng dừng, rốt cục ra khỏi rừng bụi gai, Diệp Thời Duy thấy hơi tiếc.

Bé khổng tước cũng luyến tiếc.

“Lii ~~~~~~~~~!”

Bé khổng tước hướng lên trời kêu một tiếng.

“Chiêm chiếp!” “Chích chích ~” “Cúc cu ~ ”

Trong rừng rậm cũng liên tiếp truyền ra tiếng chim hót, khiến Diệp Thời Duy nghe được mà kích động không thôi, cũng kêu theo, “Cúc cu cu!”

“! ! !” Rừng rậm nhất thời một mảnh yên lặng.

“Σ( ° △ °|||)︴ ” bé khổng tước nghiêng đầu nhìn về phía chủ nhân.

Hắn đến tột cùng làm sao vậy… Vừa rồi cư nhiên học chim cu gáy… Rất mất mặt …

Diệp Thời Duy kịp phản ứng, nhìn bé khổng tước nghiêng đầu nhìn về mình, nhịn không được xấu hổ khụ hai tiếng, “Chào tạm biệt đồng bọn xong rồi, chúng ta đi thôi ~ ”

Nói xong liền ôm bé khổng tước bay về chỗ xa.

Sâu trong rừng rậm, truyền ra tiếng chim hót suy sụp.

Thời gian đã qua một ngày, Diệp Thời Duy cũng tìm được phương hướng tốt trong rừng bụi gai, lập tức bay về phía trung tâm bí cảnh.

Bí cảnh này có đặc điểm của tuyệt đại đa số bí cảnh, chính là càng gần trung tâm bảo vật càng quý giá. Lúc này hắn đang ở tận rìa đông nam, phía trước chỉ ngàn dặm, vừa lúc có một bích u đàm[1], hạt sen bên trong ao đúng là tài liệu chủ yếu luyện chế tiểu kim đan, thứ tốt như vậy, hy vọng còn chưa có ai nhanh chân đến trước, Diệp Thời Duy vừa bay nghĩ.

Tới gần, Diệp Thời Duy mới vừa chạm đất, chợt nghe xa xa truyền đến tiếng nói chuyện.

“Tiểu hòa thượng, cho dù ngươi là Thiên Tâm tự , cũng không có đạo lý bọn ta nhiều người như vậy không đánh lại mình ngươi, thức thời chút, ngoan ngoãn lấy hạt sen ra, chúng ta liền thả ngươi đi.”

“A di đà phật, tiểu tăng lấy được hạt sen thì thí chủ vẫn chưa đến.”

“Ngươi chỉ có một người, chúng ta có tận mười mấy người, ta khuyên ngươi nghĩ kỹ rồi hãy nói, đừng có mà rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

“A di đà phật, bảo vật trong bí cảnh, tới trước lấy trước, kẻ mạnh có được.”

Giọng người ta kia giận dữ, “Ngươi có ý gì? ! Là đang nói chúng ta nhiều người như vậy còn không đấu lại ngươi?! Nếu không muốn uống rượu mừng, các sư huynh đệ, lên!”

Mà Diệp Thời Duy tới gần cái ao kia, thấy vài chục đệ tử ăn mặc không đồng nhất đang vây công một hòa thượng mặc áo tang.

Hòa thượng kia, đúng là đại đệ tử Vô Nhân của Thiên Tâm tự.

Nhìn hòa thượng dưới sự vây công của mọi người giống như đi tản bộ trong sân vắng, Diệp Thời Duy chỉ biết y sẽ không bị thiệt, nhưng lúc này, không chiếm chút lời sao có thể là phong cách của Diệp Thời Duy?

“Lấy nhiều bắt nạt ít, vô sỉ! Vô Nhân, ta đến giúp ngươi!”

Nói xong liền gia nhập vòng chiến.

Pháp quyết mới tập còn chưa có cơ hội sử dụng, vừa lúc tóm đám người này thử hiệu quả.

Hai người tự nhiên nhanh hơn một người, mà Diệp Thời Duy cảm thụ mình trong đám người này đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, rốt cục cũng có lòng tự tin mình là cao thủ đứng đầu, chờ đám người kia tất cả đều biến thành ánh sáng trắng, Diệp Thời Duy mới chạm đất, liếc nhìn Vô Nhân.

Đàn ông cùng đi đánh nhau dễ thân thiết hơn nhiều.

“Tại hạ Thượng Thanh môn Tử Thời, các hạ chính là Thiên Tâm tự Vô Nhân?”

“Đúng là tại hạ, chuyện vừa rồi còn phải đa tạ Phong chủ.”

Vô Nhân nói xong cúi đầu, Diệp Thời Duy vội vàng né tránh.

Sắc mặt Vô Nhân vẫn lạnh lùng, nhưng có thêm ý cười, Diệp Thời Duy nhìn, cuối cùng vất vả không uổng phí, cho dù trong giọng nói của Vô Nhân tràn ngập sự lạnh nhạt.

Đời trước Vô Nhân chính là hòa thượng với ai cũng mang vẻ mặt lạnh băng đấy!

Cho nên đối với với phản ứng của y, Diệp Thời Duy không hề ngoài ý muốn.

“Vô Nhân muốn tới trung tâm Nguyệt Cảnh sơn?”

“Đúng vậy.”

Mục tiêu các đệ tử đều là trung tâm Nguyệt Cảnh sơn có được không…

“Vậy không bằng chúng ta kết bạn mà đi? Cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.”

Diệp Thời Duy lắc lư đuôi sói, lòng dạ Tư Mã chiêu người qua đường cũng biết.

“Không , tiểu tăng có chuyện quan trọng khác trong người, vẫn là không chậm trễ thời gian thí chủ thì hơn.”

Nghe được lời cự tuyệt trong dự kiến, Diệp Thời Duy cũng không thèm để ý.

“Tốt lắm, chúc Vô Nhân sư phụ thuận buồm xuôi gió, nhớ rõ mọi sự cẩn trọng.”

“Cảm ơn thí chủ, cũng chúc thí chủ một đường vượt mọi chông gai, gặp được bảo vật.”

Diệp Thời Duy thấy được sự bình thản trong mắt hòa thượng, còn hòa thượng thấy được dã tâm trong mắt Diệp Thời Duy, cho nên hai người chúc nhau khác hẳn, nhưng cũng coi như hợp ý đối phương.

Coi như kết thiện duyên thôi, về sau lúc không có xung đột cũng có thể tưởng niệm vài phần.

Mà sau khi rời khỏi bích u đàm, Diệp Thời Duy liền tiếp tục đi tiếp, nhưng không chọn hướng bay thẳng tới trung tâm, mà đi quanh co. Đành thôi, muốn tìm thêm cho bé khổng tước nhà hắn vài cọng lông chim, bí cảnh có nhiều nơi linh thú hỗn cơ như vậy cũng không dễ tìm.

Nghĩ đến bí cảnh không xong còn phải chạy khắp đại giang nam bắc tìm linh điểu, Diệp Thời Duy liền cảm thấy xương cốt mình đau xót, phải chạy tới khi nào đây?

Nhưng ai bảo hắn vui lòng đi đây?

Nghiêng đầu cọ cọ bé khổng tước đứng ở trên vai, khóe miệng Diệp Thời Duy lộ nụ cười.

Nhiệm vụ thu thập lông vũ (14/100) , nhìn tiến độ nhanh như vậy, Diệp Thời Duy tự nhiên cũng rất vui , chẳng sợ vì thế lãng phí không ít thời gian, Diệp Thời Duy cũng sung sướng không thôi.

Trung tâm Nguyệt Cảnh sơn mỗi đêm trăng tròn mới mở ra đường mòn mặt trăng, hôm nay là mười bốn, thời gian còn kịp.

Diệp Thời Duy đứng ở chân núi, phong trần mệt mỏi.

Lúc này chân núi tự nhiên không chỉ có mình Diệp Thời Duy, trừ hắn ra, còn có các tinh anh của môn phái khác, đều xoa tay nhìn chằm chằm, chờ ngày mai đường mòn mặt trăng mở ra sẽ thi triển thân thủ.

Đường mòn mặt trăng không chỉ là một loại phương pháp kiểm nghiệm thực lực đệ tử, còn có thể đạt được bảo vật Đế Lưu Tương, Đế Lưu Tương, không chỉ có tác dụng quan trọng với linh thú, với linh thực cũng có tác dụng không thể khinh thường, bởi vì nó có tác dụng quá mức kinh người.

Chính là phản tổ[2].

Mọi người đều biết từ sau thời thượng cổ bảo bảo vật khắp nơi, năm nghìn năm gần đây, các loại linh thú linh thực đã thoái hóa thành tầm thường, thậm chí có không ít tiên thú sa đọa rớt xuống thành linh thú, như là Ngạc Long, vốn cũng là một tiên thú, nhưng do huyết mạch thoái hóa, cuối cùng chỉ có thể biến thành linh thú trong biển linh thú đông đúc.

Lúc này hiệu quả của Đế Lưu Tương liền hiện ra, phản tổ a phản tổ a, đó là thuần hóa huyết mạch, nếu bên trong bộ tộc có một hậu duệ tiên thú, như vậy sau khi sinh ra hài tử, huyết mạch sẽ được thuần hóa nhiều.

Nếu có hai con, vừa vặn một đực một cái, như vậy nói không chừng toàn bộ bộ tộc đều có khả năng trở về tiên mạch.

Cho nên đối với chuyện này, linh thú càng điên cuồng hơn nhân loại, dù sao nhân loại chỉ dùng để nuôi trồng linh dược mà thôi, cho dù linh dược cũng có tỷ lệ trở thành tiên dược.

nhưng lúc này Diệp Thời Duy không lo lắng linh thú, nhìn mặt đất bám đầy máu đen cùng linh thú hình thái khác nhau thành thật đứng bên kia, thì biết, nhân loại cùng linh thú đã trải qua một trận, cuối cùng giải hòa, thời gian hắn tới vừa đúng lúc, phiền toái đã xử lý xong , bớt đi một trận đánh nhau với linh thú.

Chính là nếu người ta đã làm xong chuyện tốt, tự nhiên sẽ không tùy ý người khác được ăn ngon, cho nên nhìn đến Diệp Thời Duy cứ như vậy tùy tiện ngồi ở chân núi chờ đường mòn mặt trăng mở ra, những người đổ máu và mồ hôi đánh đuổi linh thú kia tự nhiên không thể mặc kệ .

“Ê, tiểu tử! Từ đâu tới? chân núi Nguyệt Cảnh đã có người gác rồi, những người khác không cho đi lên!” Một đại hán đứng dậy la hét ầm ĩ .

Đã có người khiêu khích, Diệp Thời Duy tự nhiên không sợ, đứng lên, phủi tro bụi không có trên quần áo.

“Ta muốn đến đó, ngươi làm gì được nào?” Diệp Thời Duy khóe miệng cong cong, vừa lúc thiếu người lập uy, người này tới vừa đúng lúc.

“Không thì sao? Gia gia đây giết ngươi luôn!”

Nói xong bay về phía Diệp Thời Duy, không thấy được người chung quanh nhìn gã thật đáng thương hại.

Cao đồ Thượng Thanh môn, không phải người bình thường có thể chọc vào .

[1] Cái ao nước xanh ở nơi tĩnh lặng

[2] Trở lại các đặc điểm của tổ tiên

Advertisements

4 thoughts on “Tình địch – 37

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s