Tình địch – 39

39 Lệnh bài

Tiêu Dục giống như Diệp Thời Duy, đối mặt với hành trình Nguyệt Cảnh sơn lần này đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chính là gã không nghĩ tới… Diệp Thời Duy một đạo tu, cư nhiên lại dẫn đầu xa xa trên đường mòn ánh trăng, thậm chí gã chỉ có thể đuổi theo sau.

Cảm thấy ngoài ý muốn rất nhiều, cũng âm thầm chửi một câu Tử Thời quả nhiên bỉ ổi giảo hoạt.

Nhưng gã tin, cho dù giai đoạn trước đi sau người ta, giai đoạn sau gã cũng có thể bắt kịp.

Mà thấy mình cách Tử Thời ngày càng gần, Tiêu Dục cũng không tự giác cân nhắc trong lòng.

Tử Thời người này không chỉ thực lực đủ mạnh, hơn nữa còn bỉ ổi giảo hoạt, hạ lưu vô sỉ, là một ngụy quân tử hai mặt, trước đó gã đã đắc tội hắn, tuy rằng hai người bởi vì là đạo lữ nên không thể công kích lẫn nhau, nhưng vì muốn lấy được Đế Lưu Tương, khó đảm bảo người này sẽ nghĩ ra biện pháp bỉ ổi nào để đối phó gã.

Khi đó đang bị đuổi theo sít sao, nếu lật thuyền trong mương thì thật không đáng.

Cho nên, không bằng mỗi người một nửa? Đạt thành hòa giải tạm thời, vừa lúc bọn họ còn có kỹ năng đạo lữ đồ bỏ kia, lần trước chơi trò vẽ mày, khiến gã rời khỏi bí cảnh bị đám thủ hạ cười nhạo vài câu, đương nhiên, gã đã trả thù toàn bộ trong lúc huấn luyện (… ), nhưng ngoại trừ kỹ năng vô dụng này, hai kỹ năng khác vẫn hữu dụng.

Đặc biệt là kỹ năng ‘Nắm tay đến già’, có 10s vô địch, trong thế giới một giây cũng không thể lơ là này thật sự là kỹ năng chuẩn bị cho các nhà lữ hành mà.

Chính là phải sử dụng cùng Tử Thời này, Tiêu Dục chậc lưỡi, vẫn cảm thấy hơi tiếc.

Mà khi rốt cuộc tránh thoát khỏi vòng vây truy đuổi, tìm được lối thoát, tâm tư Tiêu Dục cũng trầm tĩnh lại, lúc này chỉ có hai người, tay gã không tự giác lại bắt đầu rục rịch, vô cùng muốn đâm mấy lỗ lên người Tử Thời, lại nghĩ tới đạo lữ… Đành phải tiếc nuối buông tay ra.

Quay đầu, nhìn Diệp Thời Duy rất là thành thật đứng một bên nhìn gã, cặp ánh mắt kia không giống lúc trước tràn đầy ý xấu, Tiêu Dục đột nhiên không quen.

Chẳng lẽ hắn có tiềm chất bị ngược? Sau đó bị chính ý tưởng động kinh của mình dọa cho nổi da gà.

Tiêu Dục bên này trước không đề cập tới, bên kia Diệp Thời Duy tâm cũng là càng ngày càng mềm hóa.

Hắn không nghĩ tới lúc Tiêu Dục chạy trốn sẽ mang theo hắn, tuy rằng bởi vì kỹ năng đạo lữ muốn nắm tay, nhưng cũng chỉ trong 10s thôi, Tiêu Dục lại dẫn hắn chạy xa như vậy, đã vượt xa 10s, sắp tới nửa canh giờ , Tiêu Dục làm rõ ràng là chuyện tốt, lại khiến hắn thật sự có chút chịu khổ sở.

Thẳng đến lúc này, hắn đã không thể không thừa nhận, Tiêu Dục đại khái, có lẽ, thật sự, không để giả giống hắn tưởng tượng.

Hiểu lầm Kiếp trước đã được gỡ bỏ, là do hắn đơn phương hiểu lầm dây dưa, còn khiến người ta tự dưng bị hại oan bấy lâu nay. giờ nghĩ lại, hắn cũng muốn đồng tình với Tiêu Dục, mà lúc này hành vi Tiêu Dục lấy ơn báo oán càng khiến Diệp Thời Duy chột dạ day dứt không thôi.

Nhếch môi, Diệp Thời Duy tuy rằng bỉ ổi, nhưng dám làm dám chịu, nếu đã biết mình sai, vậy thừa nhận thì có ngại chi?

“Tiêu Dục, ” nhìn đến ánh mắt sắc bén của đối phương nhìn qua, Diệp Thời Duy ngập ngừng một chút, vẫn mở miệng, “Chuyện trước đó thực xin lỗi.”

Nói xong liền cúi đầu, hai má phát sốt, hiển nhiên là ngại ngùng.

Nhưng hắn lần này động tác tại Tiêu Dục xem ra hoàn toàn chính là mị nhãn vứt cho người mù nhìn, Tiêu Dục chính là thản nhiên nói thanh “A”, liền không nói gì nữa.

Diệp Thời Duy đợi nửa ngày, cũng không thấy Tiêu Dục nói câu thứ hai, ngẩng đầu vừa thấy Tiêu Dục lúc này đã ổn định khoanh chân ngồi xuống, Diệp Thời Duy sợ run một chút, hắn tiêu hao nhiều tinh huyết như cậy, chớ nói chi là Tiêu Dục.

Diệp Thời Duy cũng không để ý Tiêu Dục lãnh đạm, gã lãnh đạm mới đúng, không lãnh đạm mới khiến hắn kinh dị. Mặc cho là ai, kẻ thù lần trước còn cùng ngươi đánh đánh giết giết, lần này tự nhiên lại xin lỗi bắt tay giảng hòa, đều sẽ không tin tưởng. Ai đa nghi biết đâu còn tưởng tượng ra một hồi âm mưu quỷ kế, chỉ sợ sẽ càng thêm đề phòng.

Diệp Thời Duy cũng không trông cậy vào một câu xin lỗi nhẹ nhàng này mà có thể biến thù thành bạn, mọi chuyện đều có nguyên do, tin rằng với thái độ hành động sau này của hắn, Tiêu Dục sẽ tin tưởng .

mọi chuyện cần kiên trì bền bỉ.

Mà khi Tiêu Dục tỉnh lại nhìn đến pháp trận phòng ngự bên cạnh mình, cùng với Tử Thời ngồi xếp bằng một bên ra vẻ bảo vệ.

Có chút ngoài ý muốn đối phương lại không giở trò.

Mà thấy Tiêu Dục tỉnh lại, Diệp Thời Duy cũng thu hồi pháp trận, đứng lên phủi bụi không hề có trên quần áo.

” Kế tiếp ngươi sẽ hội họp với Đệ tử Ma Môn sao?” Diệp Thời Duy hỏi.

Tiêu Dục mặt không đổi sắc, Tử Thời lại nghĩ ra ý tưởng xấu xa gì?”Không thể nói.”

Diệp Thời Duy nghẹn, lập tức nói, “Ngươi hiện tại không có việc gì chứ.”

Tiêu Dục liếc mắt một cái, “Linh lực dư thừa, không thể tốt hơn.” Muốn chơi trò mưu ma chước quỷ cũng phải suy xét cho kỹ.

Diệp Thời Duy thở dài, nếu có ý đã sớm tập hợp đệ tử bao vây tiễu trừ , sao phải chờ đến hiện tại.

“Vậy ta đi trước? Ta còn có việc.”

Tiêu Dục ngoài ý muốn, còn tưởng rằng đối phương có quỷ kế gì, cứ thế đi mất? Do dự một chút, cảm thấy như vậy không tồi, “Ngươi đi đi.”

Diệp Thời Duy trước khi đi quay đầu lại nhìn Tiêu Dục một cái, thấy gã vẫn lạnh mặt, cảm thấy mình còn nhiều điều phải chứng minh, sau đó ngự kiếm bay đi.

Đằng sau Tiêu Dục nhìn thân ảnh Tử Thời đã bay xa, trong lòng có vài phần quái dị, trước còn có thể đoán được mạch não của Tử Thời, đơn giản là tiểu nhân mưu mẹo nham hiểm, hiện tại đối phương sửa phong cách, gã đột nhiên không đoán được bước tiếp theo đối phương sẽ làm gì.

Về phần đối phương nói xin lỗi, Tiêu Dục không hề tin, mỗi lần ngã là một lần bớt dại, bao nhiêu lần như thế dù gã có ngu như heo cũng phải biết khôn.

Cho nên tại chỗ đứng cân nhắc một chút, nghĩ không ra nguyên nhân đến, cũng liền ngự trốn quang bay đi.

Gã còn phải tập hợp cùng cùng Đệ tử Ma Môn, thời gian bí cảnh mở cửa có hạn, không thể lãng phí trên những người không liên quan.

Bên kia Diệp Thời Duy tay cầm bản đồ, bay về phía tây bắc bí cảnh.

Trên bản đồ, góc tây bắc một mảnh đỏ tươi, có nghĩa nơi này độ nguy hiểm cao, có thấp nhất là Kim Đan kỳ linh thú cư trú, mà chỗ này, đúng là mục tiêu Diệp Thời Duy lựa chọn—— địa bàn kim tinh liệt diễm thú ở.

Lựa chọn chỗ này là có nguyên nhân, đầu tiên kim tinh liệt diễm thú chỉ là Kim Đan kì đầu, tương đối dễ đối phó hơn những linh thú Kim Đan trung kỳ Kim Đan hậu kỳ thậm chí Nguyên Anh kỳ.

Tiếp theo, kim tinh liệt diễm thú là hỏa thuộc tính, Diệp Thời Duy thủy linh căn vừa vặn có thể khắc chế, xem như một ưu thế nhỏ.

Cuối cùng, chính là bảo vật, vật phẩm mà kim tinh liệt diễm thú tàng trữ khỏi cần phải nói, chủ yếu là nơi nó sinh sống lại sinh ra một mồi lửa kỳ lạ —— băng hỏa.

Chỗ thần kỳ nhất của mồi lửa Băng hỏa chính là người có thủy thuộc tính cũng có thể luyện hóa để sử dụng, phải biết thân là thiên địch của hỏa thuộc tính, người có thủy thuộc tính sẽ không luyện hóa được mồi lửa để dùng cho luyện khí luyện đan ngăn địch công kích linh tinh. Bởi vì mồi lửa tuy rằng mạnh đấy, nhưng sẽ sinh ra phản ứng bài trừ mãnh liệt trong thân thể ng có thủy thuộc tính, cho dù luyện hóa cũng sẽ nguyên khí đại thương mất nhiều hơn được.

Nhưng Thiên Đạo mọi sự lưu một đường, cho nên trên đời này có vài loại mồi lửa dành cho thủy thuộc tính mà sinh ra, băng hỏa xem như một loại trong đó, còn có những loại khác, như là thủy trung hỏa, u diễm đẳng, chỉ là những cái đó cấp bậc rất cao, Diệp Thời Duy cho dù có gặp cũng không thể thu được.

Đảo mắt đã đến địa bàn của kim tinh liệt diễm thú, Diệp Thời Duy cẩn thận ẩn thân, bắt đầu bố trí.

Mỗi một đại cảnh giới trong Tu Chân giới đều là sự nhảy vọt về chất, hắn tuy rằng đã đỉnh Trúc Cơ, nhưng vẫn thấp hơn Kim Đan kỳ không ít, huống chi linh thú tiến cấp chậm hơn tu sĩ, kim tinh liệt diễm thú đã dừng ở Kim Đan kì đầu vài chục năm, căn cơ vững chắc, hắn càng phải cẩn thận.

Bố trí trận pháp xong, cũng che giấu chúng đi, Diệp Thời Duy mới dùng thần thức, tìm khắp núi.

Diệp Thời Duy dùng linh thức tìm khắp núi, cứ như đang khiêu khích, kim tinh liệt diễm thú cảm giác mình bị người xâm phạm thì tức giận, rống lên trời một tiếng liền chạy về phía Diệp Thời Duy.

Diệp Thời Duy giờ phút này không ở bên cạnh trận pháp, linh thú cũng có chỉ số thông minh, đặc biệt là linh thú mấy trăm tuổi, nếu cứ đứng im không nhúc nhích, sẽ bị phát hiện có điều không thích hợp.

Cho nên hiện tại hắn hắn cách trận pháp hơi xa, nhưng tốc độ của kim tinh liệt diễm thú rất nhanh, trong lúc đuổi theo có thể tới bên cạnh trận pháp.

Diệp Thời Duy coi như tính toán đủ đường.

Mà kim tinh liệt diễm thú quả nhiên không ngoài dự đoán, thấy hắn cảnh giới không đủ, hơn nữa bay cũng chậm, liền thả lỏng cảnh giác, đặc biệt Diệp Thời Duy còn thỉnh thoảng cầm kiếm đâm vài cái, lúc cách gần nhau còn vờ vịt ném vài tấm bùa, kim tinh liệt diễm thú lại càng yên tâm .

Lại là tên nhãi nhân loại không biết trời cao đất rộng, kim tinh liệt diễm thú có chút ngạo mạn mà nghĩ, cho rằng ở trong này dụ nó ra khỏi nói rồi mai phục sao? Chắc chắn không biết tốc độ của nó nhanh đến mức nào.

Hơn nữa, nhìn bộ dáng tên tu sĩ này non mềm, nhất định ăn rất ngon.

Kim tinh liệt diễm thú cứ như vậy đuổi theo, đuổi theo … Rơi vào trận pháp.

Diệp Thời Duy lau cái trán không đổ mồ hôi, ra vẻ rất vui, không uổng phí hắn lấy ra vài trận bàn trung phẩm đến dụ nó vào bẫy.

Tiếp đó thì thoải mái rồi, Diệp Thời Duy nhìn con kim tinh liệt diễm thú đụng trái đụng phải trong trận pháp không ra được, còn phải chịu trận pháp công kích, tay bấm linh bí quyết, không ngừng sử dụng thần thông để tiêu hao linh lực của kim tinh liệt diễm thú, thỉnh thoảng còn dùng linh kiếm chọt một nhát, một lúc lâu, kim tinh liệt diễm thú rốt cục ngã rầm xuống đất.

Diệp Thời Duy lần thứ hai thấy được sự tiện lợi của trận pháp, nếu không có trận pháp, hôm nay cho dù không đánh lại được kim tinh liệt diễm thú cũng có thể chạy thoát được, vài cái trận bàn nho nhỏ, dù giá trị xa xỉ, nhưng có thể vây khốn một linh thú Kim Đan kỳ, Diệp Thời Duy thấy đã là cực kỳ có lời .

Không nghĩ những cái đó nữa, thu hồi trận bàn, nhìn vết rách bên trên đã toác ra, Diệp Thời Duy thở dài, sợ là đã hỏng.

Đi đến bên cạnh kim tinh liệt diễm thú, Diệp Thời Duy dùng linh kiếm mổ bụng nó, lấy nội đan, thuận tiện lột da nó luôn, moi đôi mắt kim tinh ra.

Làm xong mấy thứ này, Diệp Thời Duy trực tiếp bỏ thịt vào túi trữ vật, sau khi thu thập đem kia một đoàn thịt bỏ vào trữ vật giới, mà ngay tại kim tinh liệt diễm thú bị thu thập hoàn tất sau, tại chỗ quả nhiên xuất hiện một cái tiểu tiểu lệnh bài.

Diệp Thời Duy nhặt nó lên, nhìn bên trên dùng thể chữ Lệ viết hai chữ ‘Công hội’, khóe miệng rốt cục nhịn không được cong lên.

Ở trên linh thú Kim Đan kỳ trong Bí cảnh Bắc Ly xuất lệnh bài công hội, quả nhiên là sự thật!

Kiếp này đứng đầu một công hội, hắn nhất định phải tranh đấu một hồi ra trò!

Advertisements

2 thoughts on “Tình địch – 39

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s