Tình địch – 42

42 Hàng xóm

Công hội thành lập không đơn giản, tuy rằng tất cả mọi người đã là người tu tiên có thể bay lên trời chui xuống đất, nhưng làm sao để kiến thiết một môn phái thì hoàn toàn mù tịt.

May mắn Diệp Thời Duy sớm đã chuẩn bị, tìm ước chừng hai ngàn linh công trong phường thị, chia ra một tốp chuyên thiết kế đại điện, có chuyên thiết kế đình đài lầu các , có thiết kế thềm nhà mái hiên và cây cảnh , cũng có thiết kế bích ba dao trì , còn có linh điền hang khai thác linh mạch, mấy tốp người cùng đồng thời làm việc, chỉ mới bảy ngày, đã nên hình nên dạng, khiến những thành viên mới gia nhập công hội sợ hãi than không thôi.

Nhưng ngoại trừ những người này, vất vả nhất là Diệp Thời Duy.

Tuy rằng hắn đã đột phá Kim Đan kỳ, nhưng đối với trận pháp thượng phẩm mới chỉ lên tay, cả bảy ngày, ngoại trừ luyện ra một đám sắt vụn thì không thu hoạch được gì, khiến Diệp Thời Duy vốn tưởng đại trận hộ sơn dễ như trở bàn tay nản lòng không thôi, cái đuôi vừa mới nhếch lên lại rủ xuống, cả người như có mây đen bao phủ.

Là hắn quá coi thường trận pháp thượng phẩm, cũng quá tự đại, hiện giờ công hội mới thành lập, phần nào cũng vận hành như thường, cố tình lại xảy ra vấn đề trên trận pháp mà hắn quen thuộc…khiến Diệp Thời Duy sốt ruột không thôi.

Nhưng sốt ruột cũng không có cách nào, La Mã không phải cây một ngày là xong, Diệp Thời Duy muốn nắm giữ Thất Tinh trận, ít nhất cũng cần ba tháng, cho dù qua loa đại khái rập khuôn, cũng cần ít nhất một tháng.

Đây là suy đoán dè dặt nhất.

Diệp Thời Duy nghĩ đến đây, thở dài, lấy bùa đưa tin từ trong túi trữ vật, bấm linh bí quyết, bùa đưa tin liền hóa thành một ánh lửa bay ra ngoài.

Chỉ chốc lát, chỉ thấy một cái một nam tử áo xanh đi đến.

“Thanh Tửu, ta phải bế quan.” Diệp Thời Duy thở dài.

Nam tử đối diện nhăn mày, “Mọi việc chưa định, sao giờ lại bế quan?”

Diệp Thời Duy cười khổ, “Trú địa của công hội tốt xấu gì cũng phải có một đại trận hộ sơn chấn ta vốn cho rằng dễ như trở bàn tay, nhưng mới đột phá không lâu, trận pháp thượng phẩm rất tối nghĩa, ít nhất còn phải một tháng mới nhìn gáo vẽ bầu cho được.”

“Vậy chuyện công hội sự làm sao?” Thanh Tửu kịp phản ứng, “Ngươi bảo ta lại đây là vì quản việc này?”

Diệp Thời Duy giảo hoạt mỉm cười, “Ngươi chính là phó hội trưởng, không phải ngươi thì ai làm?”

“Ngươi cứ như vậy tín nhiệm ta?” Thanh Tửu nhíu mày.

“Ta tin tưởng ngươi.” Phải tin tưởng! Nghĩ đến đời trước Thanh Tửu quản lý Sát Thủ minh gọn gàng ngăn nắp, thần kỳ nhất chính là không mấy người biết nội tình của Sát Thủ minh, Diệp Thời Duy rung động không thôi.

Đây tuyệt đối là người quản lý công hội tốt nhất, kiếp trước nếu không phải  minh chủ Sát Thủ minh cứu được Thanh Tửu, Sát Thủ minh sớm đã bị công hội khác thôn tính, tuyệt đối không thể tiêu dao tận đến ngày hắn trọng sinh.

Nhưng đến đời này, người này thuộc về ta, Diệp Thời Duy nhìn người trước mắt, ánh mắt nóng bỏng vô cùng.

Mà Thanh Tửu đối với ánh mắt như vậy thì rùng cả mình, ngay cả tóc gáy cũng dựng thẳng lên.

“Hội trưởng, ta thích con gái, ta là thẳng nam!”

Diệp Thời Duy sửng sốt, lập tức đen mặt, nghiến răng nghiến lợi nói, “Ta cũng là thẳng !”

Nhìn Thanh Tửu hình như không tin, cường điệu nói, “Ta từng có bạn gái !”

Thanh Tửu nhìn nhìn Diệp Thời Duy, dung nhan còn non nớt, “Trẻ vị thành niên không cho yêu sớm.”

“Ta đã sớm thành niên !”

Nhìn Diệp Thời Duy quắc mắt nhìn trừng trừng, Thanh Tửu sờ mũi, không chọc phải lòng tự trọng của trẻ con nữa, “Thôi, ngươi đi bế quan đi, công hội ta giúp ngươi trông nom một tháng, một tháng sau trở về tự mình tiếp nhận.”

Khóe miệng Diệp Thời Duy gợi lên, tự like một cái vì sự anh minh thần võ của mình, nếu không ra tay sớm, đào đâu ra một phó hội trưởng tốt như vậy.

Diệp Thời Duy nhếch miệng mỉm cười, chắp tay một cái, liền bạch quang chợt lóe, trở về bế quan, để lại Thanh Tửu trong đại điện bật cười không thôi.

Thời gian cực nhanh, ngay lúc Diệp Thời Duy bế quan, trong《 tu tiên 》đã xảy ra vài chuyện trọng đại, tỷ như trao đổi giữa điểm tín dụng cùng linh thạch đã khai thông, một khối linh thạch hạ phẩm đổi được 5 điểm tín dụng, rất nhiều tập đoàn tài chính sôi nổi gia nhập; lệnh bài công hội bị bán trên chợ đêm, bị các tập đoàn tài chính hét giá trên trời, cuối cùng bị vài công tử tài phiệt mua mất; lại lục tục xuất hiện rất nhiều công hội, trú địa công hội cũng sôi nổi thành lập, nghe nói còn có hai công hội bởi vì chuyện trú địa mà làm căng ; Diệp Thời Duy trong bí cảnh còn nghi hoặc Hợp Hoan tông có nội chiến, một nam phái một nữ phái nghiễm nhiên mỗi người một ngả; cuối cùng, hệ thống lâu thật lâu cũng đi ra ném một quả bom xoát độ tồn tại.

—— Côn Lôn luận đạo!

“Côn Lôn, tên gọi Côn Lăng, tại Tuất[1] địa Tây Hải, Hợi[2] địa Bắc Hải, trên bờ mười ba ngàn dặm. Lại có Nhược Thủy bao quanh uốn khúc. Phía đông nam sơn tiếp giáp Tích Thạch phố, tây bắc tiếp giáp nhà Bắc Hộ. Đông bắc là rừng già, tây nam là vực sâu…”

Côn Lôn luận đạo, Diệp Thời Duy đương nhiên biết, đây là trận đấu trọng đại đầu tiên giữa người chơi với nhau trong 《 tu tiên 》. Sở dĩ hắn quên, là bởi vì cái trò này về sau năm nào cũng có một hồi, sau đó phần thưởng càng ngày càng chẳng ra gì. Nhưng cũng không thể nói như vậy, phần thưởng năm nào cũng thế mà thực lực người chơi lại không ngừng tăng lên, dẫn đến việc chỉ có tân thủ tham gia cái gọi là ‘Luận đạo’ này, chịu thôi, mất nhiều hơn được a.

Mệt chết mệt sống đánh mấy chục trận, cuối cùng phần thưởng lại không có gì quá hữu dụng, ai lại đi làm loại chuyện này? Huống hồ còn muốn bị người ta nói là cậy mạnh hiếp yếu, ai cũng sĩ diện, hà tất phải tham gia cái này?

Cho nên Diệp Thời Duy nhất thời không nhớ ra được.

Nhưng mà hiện tại… Diệp Thời Duy sờ sờ cằm, đây chính là một cơ hội nổi danh tốt.

Hiện tại nhân số công hội đã ổn định 3 vạn người, dù có thay đổi cũng xấp xỉ số này. Nếu hiện tại đại hội này vẫn còn được mọi người chú ý, vậy thắng tận mấy chục trận, nhân số công hội sẽ tăng vọt lần hai.

Diệp Thời Duy nghĩ, truyền tống đến trú địa công hội.

Khác với một tháng trước vội vội vàng vàng, hiện nay công hội đã ngay ngắn trật tự, tiến tiến lui lui quy củ, khiến Diệp Thời Duy nhìn vừa lòng vô cùng. Lúc đi vào còn nghe được những đệ tử kia gọi ‘Hội trưởng’, Diệp Thời Duy càng ưỡn thẳng lưng, mãn mang sung sướng đi đến nghị sự điện.

Đi vào cửa môn đi, chỉ thấy phó hội trưởng Thanh Tửu đồng chí đang cẩn trọng ngồi bên bàn phê duyệt cái gì đó, bên cạnh là tổng quản Thanh Khưu, đang cà lơ phất phơ ngồi bên cạnh, ôm má nhìn Thanh Tửu.

Tình hình Này… Hơi quỷ dị.

Diệp Thời Duy vừa vào cửa, hai người liền phát hiện, ánh mắt Thanh Tửu ngập tràn vẻ giải thoát lại thoải mái, kỳ quái chính là, Thanh Khưu hình như có ai oán.

“Thanh Tửu, vất vả ngươi rồi.” Diệp Thời Duy lấy lòng cười.

Thanh Tửu nhướng mày, “Vất vả? Ngươi biết thế là tốt, hiện giờ ngươi trở lại, ta cũng nên nghỉ ngơi một chút được chứ nhỉ.”

Diệp Thời Duy vẻ mặt ngại ngùng nói, “Ừm… Có gì không hiểu ta vẫn muốn thỉnh giáo ngươi.”

“không thành vấn đề.” Thanh Tửu đáp ứng liên tục, nhưng không biết chính câu này đã tự đào hố chôn mình.

Diệp Thời Duy đang định trả lời, Thanh Khưu bên cạnh lại ai oán nói, “Thanh Tửu ngươi không để ý tới ta sao?”

Thanh Tửu nhăn mày, “Ta chưa từng để ý ngươi bao giờ.”

“Ngươi thật nhẫn tâm.”

Diệp Thời Duy nhìn trái nhìn phải, cách vẽ này… hơi bị mới lạ đấy nha.

Thanh Tửu nhăn chặt lông mày, nói với Diệp Thời Duy đứng một bên, “Hội trưởng, ta còn có việc muốn bẩm báo, tổng quản có phải nên đi làm việc của mình hay không.”

Diệp Thời Duy nhìn Thanh Tửu xanh mét sắc mặt, chỉ có thể đối oán phụ mặt Thanh Khưu nhún nhún vai, hắn thật sự là lực bất tòng tâm a.

Cuối cùng, Thanh Khưu vẫn đành từng bước một nhích khỏi đại điện, vừa ra đến cửa, còn hô một câu “Đào góc tường đáng xấu hổ”, sau đó chạy nhanh ra ngoài, để lại hai người trong đai điện 4 mắt nhìn nhau, không còn lời gì để nói.

Vẫn là Thanh Tửu mở miệng trước, “Hội trưởng, chúng ta có thể… sắp có hàng xóm .”

“Hàng xóm?” Diệp Thời Duy kinh ngạc.

“Đúng vậy, đệ tử của chúng ta nửa tháng trước trên phía tây thảo nguyên phát hiện tung tích thành viên công hội khác.” Thanh Tửu dừng một chút, tiếp tục nói, “Hơn nữa, rất có thể là Ma Môn .”

“Ma Môn?” Diệp Thời Duy sắp sợ ngây người, Ma Môn sao lại tới nơi này?

“Đúng vậy, có đệ tử đứng từ xa nhìn thấy, những người đó tất cả đều mặc hắc y, hơn nữa nơi bọn họ dừng chân từ nửa tháng trước đã bắt đầu thi công, hiện tại hẳn đã hoàn thành .”

Diệp Thời Duy ngồi trên thủ tọa, ngón tay gõ mặt bàn, trầm tư.

Đời trước trú địa của Tiêu Dục chính là mảnh đất hắn đã chọn, phong thủy mảnh đất này hắn đã xem qua, là nơi thất tinh hội tụ, thích hợp cho đủ loại đệ tử khác hệ, hơn nữa bởi vì trận hiệu thiên nhiên, linh khí cũng mạnh gấp 2 lần so những thứ khác địa phương muốn cường thượng gấp hai, nếu thêm vào hiệu quả của trận pháp, chỉ sợ khả năng tụ linh sẽ còn tăng.

Nhưng ngoại trừ mấy cái này thì nơi khác càng thích hợp với Ma Môn hơn, như lần trước hắn có nhìn thấy một vực sâu trên bản đồ, bên trong dù là âm hồn hay là oán khí, thậm chí thi thể cùng máu đều phong phú cực kỳ, còn là nơi Chân ma Cửu Uyên ngã xuống, càng có lợi cho Ma Môn.

Rốt cuộc là nguyên nhân gì khiến Tiêu Dục chọn nơi này? Không tài nào hiểu nổi.

Cầm bản đồ nghiên cứu nửa ngày cũng không ra kết quả gì, bên kia thảo nguyên chỉ có 2 linh mạch, làm trú địa cũng quá nghèn nàn rồi, Tiêu Dục rốt cuộc đang nghĩ gì?

Tiêu Dục nghĩ gì Diệp Thời Duy đương nhiên không đoán được. trước đó gã cho người thăm dò biết được trú địa của Tử Thời ở đâu, sau đó thông qua khảo sát thực địa phát hiện chỗ này có địa hình vô cùng giống trong một bộ sách cổ gã đã đọc qua, về sau trải qua phương pháp nhận biết đặc biệt, gã rốt cục xác định đây đúng là nơi trong sách.

Đối với điều này, gã chỉ có thể vui thay tên tiểu nhân Tử Thời kia đã chiếm bảy ngọn núi, để lại cho hắn hai linh mạch này, nếu biết dùng, sẽ không kém bảy ngọn núi kia.

Nghe nói, Tử Thời rất giỏi trận pháp, Tiêu Dục vuốt cằm, không biết nghĩ tới điều gì, khóe miệng gợi lên.

[1] Ngôi thứ 11 trong ĐỊa chi

[2] Ngôi cuối cùng (12) trong Địa chi

Advertisements

3 thoughts on “Tình địch – 42

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s