Tình địch – 44

44 Bại lộ

Quả báo nhãn tiền, Tiêu Dục hiện tại rốt cục hiểu được câu này có ý gì.

Tuy rằng hắn cũng đang nghĩ Tử Thời sẽ đến trả thù, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới trả thù tới nhanh như vậy, thế cho nên khi nhận được bẩm báo, khi nhìn dến bên ngoài trú địa là trận pháp đàn rậm rạp liên miên không dứt, không khỏi nghẹn họng nhìn trân trối.

… Mới chỉ một đêm mà thôi, Tử Thời điên rồi sao?

Diệp Thời Duy không điên, nhưng quả thật tức điên, từ khi trọng sinh tới nay hắn vẫn luôn xuôi gió xuôi nước, hiểu lầm lại đã được cởi bỏ, oán khí từ kiếp trước cũng tan đi không ít, thậm chí hắn còn muốn cùng Tiêu Dục giải hòa, chờ ngày sau có cơ hội bán vài nhân tình cho gã, cũng bớt đi nhiều cường địch.

Chính là hiện thực lại tát cho hắn một cái đau điếng!

Cmn, mới hợp  tác với nhau một lần trong bí cảnh, kết quả đi ra liền trở mặt, hắn thừa nhận lúc trước hắn một lòng muốn Tiêu Dục sống không ra gì, nhưng về sau hai người ít nhất cũng có một phần tình cùng chung hoạn nạn, giờ nhìn đi, chung hoạn nạn chỗ nào?

Diệp Thời Duy càng nghĩ càng giận, càng giận lại càng không tĩnh được tâm, tự nhiên cũng không có biện pháp tu luyện, mà không tu luyện, làm gì đây?

Tự nhiên là luyện trận.

Sau đó… thành quả cả đêm liền đặt hết trước cửa nhà Tiêu Dục.

Kỳ thật vốn định dùng ẩn nấp trận che hết lại cơm kết quả người nhà Tiêu Dục trúng chiêu quá nhiều, ẩn nấp trận bị phá hỏng, lúc này mới lộ ra bộ dáng trận pháp đàn.

Thật sự là khiến người ta… Chấn động.

Lần này đến phiên Tiêu Dục giận điên lên, bởi vì trú địa được trận pháp thiên nhiên bảo hộ, cho nên Tiêu Dục buổi tối tu luyện cực kỳ an ổn, tuy rằng bên ngoài cũng có đệ tử gác đêm, nhưng với tu vi của Diệp Thời Duy thì có là gì?

Đó là kẻ Kim Đan kỳ đầu tiên trong game.

Cho nên những đệ tử gác đêm đều bị hắn vây trong trận pháp, sau đó hắn bắt đầu lén lút dẫn phát trận pháp, ước chừng ba canh giờ, trận pháp cao cấp như Thất Tinh trận cũng không hơn cái này là bao, nhưng mà hiệu quả vẫn khác nhau nhé.

Đó là chân chính một bước 1 hố nhỏ, mười bước một hố to, mà ngay cả ngươi đứng im không động cũng có thể rơi vào trong hố!

Mà trận pháp sư Diệp Thời Duy, trong game 《 Tu Tiên 》, cũng chân chính bắt đầu danh chấn thiên hạ.

Một đấu một không phải đã ngon, đàn áp mới là vương đạo chinh chiến!

Diệp Thời Duy tỏ vẻ, hắn am hiểu cái này nhất.

Hiện tại tu vi của hắn còn thấp, thời gian tu luyện cũng ngắn, đối với trận pháp chỉ biết một cách cứng nhắc, cách vị trí trận pháp đại sư rất xa, nhưng mà, tu vi của hắn sẽ không dừng mãi tại Kim Đan kỳ, trận pháp của hắn cũng sẽ không dừng mãi ở trình độ này, chờ đến lúc đó, một buổi tối, hắn sẽ không chỉ làm ra chút trận pháp cấp thấp vây khốn được Trúc Cơ kỳ này đâu.

Sẽ khiến toàn thế giới đều biết, ai cũng chọc được, chỉ tuyệt không được chọc vào một trận pháp sư!

Kỳ thật hiện tại hắn cũng đã danh chấn thiên hạ.

《 Tu Tiên 》nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, tính về toàn bộ hoàn cảnh địa lý mà nói, tự nhiên là lớn , tùy tùy tiện tiện đi một đường cũng mất mười ngày nửa tháng , tốc độ còn là tốc độ của máy bay siêu âm. Nhưng nói nhỏ, cũng thật nhỏ, có đứa mồm rộng như hệ thống, mình làm chuyện gì nó cũng lôi ra nói, nếu che giấu tên tuổi, ai là đàn ông mà chẳng có dã tâm, tự nhiên không thích áo gấm đi đêm, mặc áo hoa lên sân khấu là muốn cho người ta nhìn thấy, mà nếu không che giấu tên tuổi, vậy thật đúng là danh chấn thiên hạ, người nhìn chằm chằm tuyệt đối không ít.

Cho nên trú địa của Tiêu Dục vừa xảy ra chuyện, đã bị truyền ra ngoài, bát quái trong《 Tu Tiên 》rất ít, tự nhiên bị mọi người tng hớt say sưa, mà trận pháp đàn không che giấu nổi kia, càng chói lọi tỏ rõ ra hung thủ.

Tất là Thượng Thanh môn Tử Thời không thể nghi ngờ!

Đầu tiên, trong《 Tu Tiên 》đã biết trận pháp thành công đến vậy thì chỉ có một người, tiếp theo, trú địa của hai người cách nhau quá gần, cuối cùng, ma đạo không thể cùng tồn tại, hai người có thù hận quả thực rất bình thường .

Vì thế mọi người liều mạng tưởng tượng ra giữa Tử Thời cùng Tiêu Dục có nhiều chuyện không thể không nói, có chuyện mối hận đoạt người yêu, có chuyện cầu mà không được, có chuyện lệnh sư phụ khó trái, quái nhất là còn chuyện vợ chồng son làm mình làm mẩy.

Vì sao lại nói thế? Nhìn 2 cái cầu linh lực chói lọi bên trên đi, chứng cứ trần trụi trụi, sách, này muốn về tới cổ đại, đây chính là tình cảm tốt giữa thông gia đấy nhá.

Thông gia thông gia, rốt cuộc có ý tứ gì, hề hề, trong lòng mọi người đều rõ, vì thế ai nấy nhìn nhau mỉm cười, trầm mặc không nói.

Diệp Thời Duy không có thời gian để ý tới những lời đồn này, đệ tử trong công hội ngược lại có biết, nhưng nhìn vẻ mặt táo bón của hội trưởng, đều sôi nổi thận trọng từ lời nói đến việc làm, chỉ sợ sơ xuất một cái sẽ phải tới chỗ tổng quản làm việc.

Tổng quản Thanh Khâu kỳ thật rất xinh đẹp, ai cũng rất quý, nhưng từ khi đám tiểu nhị đi theo y làm việc khóc hô đòi từ chức, nơi của tổng quản đã bị các đệ tử yêu ma hóa.

Kỳ thật cũng không kém gì động ma, bởi vì tổng quản là tổng lĩnh toàn bộ công hội, chuyện lớn như cho các đệ tử vay vũ khí, đổi điểm cống hiến, chuyện nhỏ nho hao mòn vũ khí, trùng tu lò luyện, đều cần ngành này động tay.

Nhưng mấy thứ này thật sự quá lộn xộn, toàn một lũ nam nhân, ai vào game mà chẳng muốn đánh đánh giết giết bạo lực thăng cấp, ai thích mỗi này đứng trong công hội cầm sổ sách nhàn đến chết nghiến răng cơ chứ.

Đặc biệt khi Thanh Khâu là một tổng quẩn rất xứng chức, loại bi kịch này bị khuếch đại tới cùng cực.

Bởi vì y có thể căn cứ các phương diện của ngươi mà phỏng đoán ra cực hạn, ngươi phải làm cho đến mức kia mới thôi, nếu không xong, vậy thì nhàn rồi, sau đó ngày hôm sau lượng công việc sẽ tăng gấp đôi.

… thật sự là bi kịch.

Nhưng là không thể phủ nhận dưới tay Thanh Khâu đào tạo ra nhân tài, ở nơi đó chỉ cần có thể trụ đủ ba tháng, như vậy cho dù là ở hiện thực, cũng có tác dụng không nhỏ, không chỉ là năng lực chống áp lực, còn có năng lực làm việc được tăng cao, khiến việc đối vặt với công việc dễ dàng thành thạo hơn nhiều.

Vì vậy, về sau rất nhiều người vào công hội đều muốn tới chỗ Thanh Khâu làm việc.

Đương nhiên, đây là chuyện về sau, hiện tại muốn nói là chuyện hiện tại.

Từ khi Diệp Thời Duy bày mười dặm trận pháp trước cửa nhà Tiêu Dục —— ngày xưa có trải dài 10 dặm đồ cưới, nay có mười dặm trận pháp, Diệp Thời Duy liền cứ chờ đợi mãi.

Chờ đợi cái gì?

Tiêu Dục trả thù!

Hắn cũng đã an bài đệ tử công hội lúc nào cũng phải cảnh giới, thậm chí bên ngoài trú địa cũng đã mai phục trận pháp, sẽ chờ Tiêu Dục mang binh đến , dễ giết cho thống khoái.

—— đáng tiếc, lại không đợi được.

Thời gian đã qua ba ngày, Diệp Thời Duy cũng đợi mất ba ngày, ngay lúc hắn mất kiên nhẫn nghĩ nếu không tái đóng giữ, một lời đồn đãi lại bay khắp đại giang nam bắc.

Một đôi đạo lữ duy nhất trên bảng Nhân duyên kia, đúng là Tiêu Dục cùng Diệp Thời Duy!

Nghe được tin tức này mắt mọi người sôi nổi lọt tròng.

Trời ơi! Tuy rằng bọn họ cũng sẽ yy một chút ma đạo ngược luyến gì đó, còn thỉnh thoảng tập hợp tài liệu, moi ra đủ loại chứng cớ để chứng minh kết luận của mình, nhưng kỳ thật trong nội tâm, bọn họ cũng đều biết đây chỉ là bát quái mình vẽ ra mà thôi, mọi người đùa với nhau cho vui, chứ nói thật, ngay chính bọn họ cũng chẳng tin.

Nhưng hiện tại bọn họ tận mắt nhìn thấy thấy cái suy nghĩ bậy bạ trở thành hiện thực…

” bảng Nhân duyên:

[Tiêu Dục][che dấu tính danh], độ thân mật: 12 điểm ”

Bọn họ cũng không tin hai để tử truyền thừa đứng đầu hai phái ma đạo này lại là một đôi, nhưng Tiêu Dục nghe thấy tin đồn này cũng không có phủ nhận…

Cũng chính là chấp nhận.

Vì thế mọi người nhiệt huyết sôi trào, cừu nhân cường cường ver hiện thức, không vây xem mới là không có thiên lý.

Các loại tin vỉa hè sôi nổi ra lò, thậm chí ngay cả hành trình Bí cảnh Thiên Nham của  Tiêu Dục cùng Diệp Thời Duy cũng đều bịt kín màu hồng phấn, cái gì tuy rằng ngươi hận ta tới tận xương, nhưng ta lại không muốn làm ngươi bị thương, cái gì mà hai người cùng biến mất trong bảo điện thần bí, nhất là ở bí cảnh Bắc Ly, hai người tại cùng nhau chạy trốn khỏi đường mòn ánh trăng, càng khiến lời đồn này thêm chút bằng chứng.

Diệp Thời Duy nghe được tin tức này thì tức hộc máu, trăm triệu lần không nghĩ tới, Tiêu Dục lại giở trò này, gã không phải luôn luôn quang minh chính đại xài đao thật thương thật hay? Sao bây giờ lại xài chiêu này! Không sợ thanh danh bản thân không ra gì sao?

Tiêu Dục tỏ vẻ, học theo ngươi mà thôi.

Diệp Thời Duy lần thứ hai tức giận đến phát điên, vừa luyện thêm một đêm trận bàn, đặt tới trước cửa nhà Tiêu Dục, lại đột nhiên nhận được chưởng môn đưa tin.

“Nhận tin, mau trở về tông môn.”

Trái tim Diệp Thời Duy đập nhanh mấy nhịp, sau đó đành cười khổ.

Người có thể biến Ma Môn thành công hội đệ nhất 《 Tu Tiên 》, quả nhiên danh bất hư truyền, có đệ nhất Thiếu môn chủ Ma Môn thể làm khiến 3 tông môn ma đạo đối kháng được với bốn tông môn tiên đạo, quả nhiên danh bất hư truyền.

Không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã muốn mạng, hắn còn vì mình chiếm ưu thế trước mà đắc chí, hiện thực lại hung hăng cho hắn một bạt tai.

Tiêu Dục, quả nhiên không phải dễ chọc.

Diệp Thời Duy thở sâu, nhưng càng khiến hắn thêm kiên định, lần này nếu may mắn không chết, vậy thì hắn sẽ trả hết lại cho Tiêu Dục!

Tuyệt, không, run, tay!

Thượng Thanh môn, Ngự Phong, tông môn đại điện.

“Đệ tử xin chào chưởng môn.” Diệp Thời Duy hành lễ với lão nhân trên thủ tọa.

“Tử Thời, lần này triệu ngươi trở về là vì lời đồn đãi đang lưu truyền.” giọng điệu chưởng môn rất là vững vàng, Diệp Thời Duy thì miệng đầy chua sót.

“Đồn đãi ngươi cùng Ma Môn Thiếu môn chủ Tiêu Dục chính là song tu đạo lữ, có thể có việc này?”

Diệp Thời Duy nhắm chặt mắt, sau đó mở, “Thật có việc này.”

Ống tay áo chưởng môn trong tay đột nhiên rumg lên, “Vì sao?”

Chưởng môn chỉ nói hai chữ, nhưng Diệp Thời Duy lại biết ẩn ý đằng sau, vì sao cấu kết với Ma Môn, vì sao là người này, vậy là lúc nào có tư tình…

Thở sâu, Diệp Thời Duy chỉnh lý ngôn ngữ, chuyện này có liên quan tới chuyện hắn có thể trở về chính đạo hay không, “Chuyện phải kể từ bí cảnh Thiên Nham, lần đó, chúng ta gặp đội ngũ Ma Môn, sau đó chạm trán trong địa mạch trung tâm dưới lòng đất, bị một đại điện hình đầu lâu hút vào, do linh lực hoàn toàn biến mất, cho nên không địch lại Tiêu Dục, kết quả bị huyết yêu chiếm được…”

Diệp Thời Duy nói hết chuyện mình biết ra, chỉ thấy chưởng môn trên ghế trầm tư.

” Sau khi ngươi bị định ra khế ước đạo lữ sao không trở lại bẩm báo sư trưởng?”

Diệp Thời Duy cười khổ, “Bởi vì sợ bị môn phái đuổi đi, đệ tử vốn muốn tìm biện pháp trong Tàng Kinh các, lại không thu hoạch được gì, chỉ tìm thấy trong một chương dở dang, nói loại phương pháp này này thần hồn vi điện, không có cách nào cởi bỏ.”

Chưởng môn nhíu mày, sau đó phất phất tay, “Nhìn ngươi nguyên dương chưa thất[1], về trước Trận Phong đi, tạm thời không cần đi ra.”

Mắt Diệp Thời Duy sáng rực lên, còn có hy vọng, lập tức cúi đầu nói, “Vâng.” Rời khỏi đại điện.

Để lại chưởng môn ở trong đại điện thì thào tự nói, “Ma Môn, Ma Môn, Nạp Lan Lưu Vân, Thượng Thanh môn ta, tuyệt không sẽ xảy ra bi kịch giống như sư đệ Tòng Vân một lần nữa!”

[1] Còn “trinh” =))))))

Advertisements

3 thoughts on “Tình địch – 44

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s