Tình địch – 45

45 Cầu hôn

Tốc độ Chưởng môn rất nhanh, nhanh đến mức Diệp Thời Duy trở tay không kịp, hắn còn chưa đóng cửa tự kiểm điểm tại Trận Phong được mấy ngày, đã bị đưa tin phù ghi lại chuyện chưởng môn làm khiến cho giật mình nghẹn họng nhìn trân trối.

Chưởng môn… ông ấy cư nhiên đến Ma Môn cầu hôn !

Nghe nói chưởng môn ngày đó ngồi xe tiên thú làm thú kéo, ước chừng dẫn theo mười hai đội nghi thức, giống trống khua chiêng đi Ma Môn.

Nếu lặng lẽ đi còn đỡ, Ma Môn cũng có thể lấy cớ nửa đường chặn giết linh tinh, nhưng lúc này giống trống khua chiêng mà đi, chỉ cần Ma Môn còn không muốn xé rách mặt, sẽ không dám động vào chưởng môn.

Nghe nói chưởng môn cùng Ma Môn chỉ nói chuyện nửa canh giờ, liền lấy kết cục nóc nhà đại điện Ma Môn bị thủng một lỗ tan rã trong không vui.

Mà Thượng Thanh môn cầu hôn tuy rằng bị cự tuyệt… Nhưng cũng khiến giới tu tiên nhấc lên sóng to gió lớn.

Sự tích phong chủ Trận Phong Thượng Thanh môn[1] còn sờ sờ trước mắt, kết quả lần này cư nhiên ba trăm sáu mươi độ đại chuyển biến, tại sao có thể không cho người kinh ngạc?

Đối với người chơi mà nói, đó chính là cảm giác hưng phấn khi một lời đồn đãi rốt cục được chứng thật, đặc biệt… Bọn họ giống như phát hiện ra chuyện gì khó lường.

Who công who thụ vừa xem hiểu ngay nha.

Bên ngoài mọi người nghị luận sôi nổi, nhưng lại chẳng liên quan mấy tới hai nhân vật chính trong lốc xoáy, Diệp Thời Duy trong lòng nghẹn ngào 囧, nếu danh phận định rồi, dù phải lấy Tiêu Dục thật hắn cũng sẽ không có ý kiến, chặc, chính là vì nhìn bản mặt nghẹn khuất kia của Tiêu Dục thì thấy sảng khoái thôi.

Mà Tiêu Dục, lại bị ngàn dặm triệu hồi môn phái.

Kỳ thật đối với Ma Môn mà nói, cùng đạo môn song tu không phải chuyện gì to tát, ngược lại còn sẽ có một loại sảng khoái khi khinh nhờn thánh khiết, nhìn đi, ngươi không phải chướng mắt chúng ta sao? Bây giờ còn cố tình dính vào cùng một chỗ với bọn ta, giờ thì ngươi cũng đen thui rồi, còn nói được gì nữa?

Ai cũng nghĩ thế, cho nên đối với với Tiêu Dục truyền ra tin tức thông đồng với đứa đệ tử cưng mới nhất của Thượng Thanh môn, Ma Môn cao thấp đều vui như mở cờ , còn khen gã có là phong phạm làm gương sáng.

Nhưng tiền đề là, Ma Môn trong trong quá trình ma đạo song tu, phải chiếm địa vị chủ đạo, nếu bị con gà luộc đạo môn kia áp, quả thực là mất mặt, hộc máu không đủ.

Hiện giờ Thượng Thanh môn lại dám tới cầu thân, rõ ràng tới làm bẽ mặt họ, cho nên sau khi đuổi Thượng Thanh môn đi, bọn họ liền cấp tốc gọi Tiêu Dục về.

Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Giống như Diệp Thời Duy đã làm, Tiêu Dục cũng nói lại quá trình một lần, chưởng môn cùng các trưởng lão vừa nghe là Nạp Lan Lưu Vân, liền im bặt không lên tiếng .

Thôi, vị tổ tông này, bọn họ không thể trêu vào, lúc trước có thể vô pháp vô thiên đánh tới tận cửa nhà người ta, thì biết ngay người này có biết bao tùy ý xằng bậy, lại thêm cái tính độc ác tàn nhẫn, thực lực cao cường, nếu là vị này làm mai, bọn họ liền không dính vào nữa.

“Vậy… Các ngươi có từng song tu?”

“Chưa từng.”

Nghe xong Tiêu Dục trả lời, chưởng môn cùng những người khác trưởng lão nhẹ nhàng thở ra, nếu còn chưa song tu, vậy chứng minh còn không chưa phân trên dưới, ngày sau cũng dễ làm việc hơn rồi.

“Thôi, ngươi đi xuống trước đi, nhớ rõ cần luyện công pháp, không thể làm mất mặt Ma Môn ta.”

“Đáp.” Tiêu Dục đáp, sau đó rời khỏi nghị sự điện, để lại chưởng môn cùng các trưởng lão thương nghị.

Độ hot khi Thượng Thanh môn tới Ma Môn cầu hôn còn chưa tan, lại tới một tin tức bùng nổ khác, Ma Môn cự tuyệt Thượng Thanh môn cầu hôn xong, tự mình lại tới Thượng Thanh môn cầu hôn !

Bè lũ vây xem & bè lũ bát quái (⊙o⊙) … rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Ngay lúc đội danh dự Thượng Thanh môn đi Ma Môn còn chưa trở về, Ma Môn được Tiêu Dục kể lại sự tình cũng yên tâm hơn. Vì không khiến lời đồn thêm ác liệt, trực tiếp hoả tốc tổ chức một đội ngũ đi tới Thượng Thanh môn.

Chỉ là là Ma Môn quá sốt ruột, trực tiếp đi đường tắt, dẫn đến việc đội ngũ bọn họ đã đến Thượng Thanh môn, chưởng môn Thượng Thanh môn còn chưa trở về.

Làm sao đây? Chờ đi.

Vì thế sau khi đợi 1 ngày, bọn họ mới nhìn đến chưởng môn Thượng Thanh môn.

Mà chưởng môn nhìn đến Ma Môn nhanh như vậy đã tìm tới cửa, hình như hiểu ra cái gì đó. quả nhiên, sau khi điều tra thì tìm được con đường tắt bí ẩn kia, sau đó lãnh khốc tàn nhẫn phong ấn nó lai.

Nhưng cũng giống như bắt Ma Môn đáp ứng cầu hôn, Thượng Thanh môn tự nhiên cũng sẽ không đáp ứng, cho nên chuyện vui hồng phấn này, dưới sự cự tuyệt của 2 bên tạm thời gác lại .

Chỉ là nhất thời gác lại không có khả năng gác lại tới già, vì thế sau mấy lần bí mật thương nghị, cãi cọ, cùng với luận võ pk, hai bên quyết định, thực lực định thắng bại.

Thắng thì lấy thua thì gả, nắm tay cứng là là đạo lý.

Mà lần tỷ thí này, liền lồng ghép luôn vào sự kiện trọng đại sắp được tổ chứ —— Côn Lôn luận đạo.

Không ở đây cũng không có cách nào, Thiên Đạo hạn chế, đạo lữ không thể công kích lẫn nhau, cho nên không ở trong này thì hai người không thể thương tổn nhau phân thắng bại kiểu gì?

Nhưng Côn Lôn thì khác, đây là đàn tràng tu hành trong trong truyền thuyết, bên trong có quy luật đặc biệt, Thiên Đạo hạn chế tạm thời không tồn tại, cũng là nơi duy nhất có thể khiến Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục thoải mái làm một trận, cho nên hai phái thương nghị xong, tạm thời liền chọn nơi này.

Bọn họ đều vô cùng tin tưởng đệ tử của mình, cho dù không tin tưởng, cũng có thể khiến lòng tin xuất hiện.

Vì thế Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục cứ như vậy bị không trâu bắt chó đi cày, đi lên con đường khó lường cưới or gả.

Trong nháy mắt, đã một tháng đi qua.

Một tháng này, Diệp Thời Duy có thể nói là sống trong nước sôi lửa bỏng, không ngừng có trưởng lão đến truyền thụ bí pháp cho hắn, còn có phong chủ Kiếm Phong đến chỉ điểm kiếm pháp, chưởng môn đưa vô số pháp bảo, hộ thân tiên khí v.v. vì không để hắn làm mất mặt Thượng Thanh môn, thậm chí còn có môn phái khác mượn danh nghĩa bái phỏng mà đến tặng đồ, Diệp Thời Duy cũng trong thời gian này chân chính mở rộng nhãn giới.

Chút bảo vật trong túi của hắn có là gì, chưởng môn đưa mới là thật tuyệt sắc chứ, tiên khí đã thành đống, vật phẩm đặc biệt duy nhất thì cả đống thành đôi, mắt Diệp Thời Duy sắp hoa lên.

Mà hết thảy những thứ này này, chính là vì chuẩn bị cho Côn Lôn luận đạo.

Bên kia Tiêu Dục cũng không khác, chẳng qua khác với Diệp Thời Duy như tắm trong mật, gã bị ném đi huấn luyện, đó mới là chân chính thấy máu.

Gã bị ném vào Vạn Ma quật rèn luyện, ước chừng một tháng mới được thả ra. Ma Môn chưởng môn đã nói , nếu là không sống đi ra ngoài, còn không bằng chết, Ma Môn không cần một người thừa kế bẽ mặt trước đối thủ truyền kiếp.

Vì thế Tiêu Dục sống một tháng nước sôi lửa bỏng, từ ban đầu không quen càng về sau càng thích ứng, thực lực Tiêu Dục đâu chỉ tăng lên gấp đôi, ngay chính bản thân gã cũng không biết mình đã tăng tới cảnh giới nào. Gã chỉ biết là, nếu một tháng trước mình đứng ở chỗ này, vậy chỉ cần 1 kiếm đã đủ đâm chết.

Mà dưới vạn con mắt mong chờ, ngày Côn Lôn luận đạo, rốt cục đã đến.

“Đinh ~ Côn Lôn luận đạo đúng hạn đã tới, xin hỏi người chơi có tham gia Côn Lôn luận đạo hay không, nhân số tham gia đã có 9487284 người.”

Diệp Thời Duy nhìn tin tức hệ thống, còn có con số không ngừng tăng trên màn hình, ấn ‘có’.

Sau đó đã bị truyền tống đến đàn tràng Côn Lôn, đi theo hắn, còn có rất nhiều đệ tử khác.

Nơi này là một đại phương trống trải, không có điện phủ miếu thờ, có chăng chỉ là bầu trời xanh trong vô ngàn.

Dưới chân là mảnh đất rộng lớn, theo số lượng gnuwofi chơi tăng lên, nó cũng như mở roognj ra vô hạn, giống như dù có bao nhiêu người cũng chứa hết, Diệp Thời Duy tìm một nơi có tầm nhìn không tồi, liền khoanh chân nghỉ ngơi.

Chỗ này quá lớn, người lại rất nhiều, hành vi tìm người đều là không sáng suốt , mà cho dù tìm được thì làm sao, ngoại trừ một chút tâm lý an ủi thì chẳng được gì.

Nên cho hắn cũng đã cho, đệ tử trong công hội hắn cũng đã an bài, còn lại thì tùy duyên thôi.

“Đạo hữu, một người ngồi quá buồn tẻ, không bằng mọi người cùng nhau tâm sự?”

Diệp Thời Duy mở mắt ra, chỉ thấy một đệ tử áo tím đôi mắt đào hoa đứng ở trước mặt, mà khuôn mặt kia, thật là quen thuộc.

“Nhan Thuyết, không có gì phải tán gẫu cả.”

“Ô? Huynh đài, ngươi có biết ta?”

Diệp Thời Duy nhìn diễn xuất vụng về của Nhan, không đành lòng nhìn thẳng, “Hợp Hoan tông Nhan Thuyết, tự nhiên biết.”

“Không nghĩ tới đệ tử tận đạo môn cũng có người ái mộ ta, ai nha, thật sự là ngại quá.” Nói xong liền lấy ra một cái gương nhỏ săm soi.

Diệp Thời Duy thở dài, Nhan Thuyết là dạng đức hạnh gì hắn vẫn biết, “Được, đừng giả bộ, ngươi cũng biết ta là ai, có chuyện gì?”

Nhan Thuyết thấy Diệp Thời Duy đã nói thế, cũng thu lại vẻ kệch cỡm, trực tiếp nhún vai, “Chậc, ngươi làm sao thấy ta đang giả vờ?”

“Là người đều có thể nhìn ra.” Diệp Thời Duy tức giận nói, “Ngươi tìm ta có việc?”

“Quả thật có việc.” Không còn bộ dáng cà lơ phất phơ, sắc mặt Nhan Thuyết nghiêm túc hơn nhiều, “Ta muốn một lệnh bài công hội.”

chân mày Diệp Thời Duy cau lại, “lệnh bài công hội cũng không nên tìm ta mới phải.” Hẳn là tìm Tiêu Dục mới đúng.

“Ta có tới tìm Tiêu Dục, kết quả người ta không có nhà, cho nên cũng chỉ đành tìm tới ngươi thôi.”

“Ta là tiên đạo, ngươi là ma đạo, ngươi vì sao lại cho rằng ta sẽ đem lệnh bài cho ngươi?”

“Đương nhiên là có điều kiện.” Nhan Thuyết ra vẻ chắc chắn, cũng khiến Diệp Thời Duy tò mò.

“Điều kiện gì?”

“Ma đạo loạn lạc thế nào?”

Ngồi trên tảng đá, trái tim Diệp Thời Duy đập ầm ầm.

[1] Chỉ chuyện ngày trước của sư phụ Tiêu Dục và Tử Thời

Advertisements

3 thoughts on “Tình địch – 45

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s