Tình địch – 46

46 Đấu tràng

Ma Đạo loạn lạc Diệp Thời Duy có biết đến, đó là loạn cục bắt đầu sau lần Côn Lôn luận đạo, ước chừng kéo dài mười năm, tận tới khi người Tứ Vực[1] gây chuyện thành mối họa, trung nguyên mới ma đạo một lòng, chung tay chống quân xâm lược.

Mà hiện giờ, Ma Đạo loạn lạc hắn chỉ mới có chút manh mối thôi chứ.

“Đó là cái gì?” Diệp Thời Duy làm bộ như không hiểu hỏi, không nghĩ tới người biết được tin tức này đầu tiên lại là Hợp Hoan tông Nhan Thuyết.

“Ta muốn một cái lệnh bài công hội.” Nhan Thuyết cười meo meo mở miệng.

Diệp Thời Duy híp mắt, “Lệnh bài công hội dễ nói thôi, chỉ là tin tức này có đáng giá tới mức đó hay không?”

“Tự nhiên là đáng .”

Nhan Thuyết vừa dứt lời, Diệp Thời Duy liền nhận được tin tức hệ thống.

“Đinh ~ người chơi [Hợp Hoan tông Nhan Thuyết] mời ngài cùng chung Nhiệm vụ trận doanh chủ tuyến ma đạo loạn lạc, xin hỏi có đồng ý không?”

còn không đợi Diệp Thời Duy ấn có, cửa sổ trước mặt liền biến mất không thấy, “Người chơi [Hợp Hoan tông Nhan Thuyết] hủy bỏ chia yêu cầu.”

Nhiệm vụ trận doanh chủ tuyến? Ma Đạo loạn lạc? Diệp Thời Duy nhìn chữ viết trước mặt, không nghĩ tới vừa đến Côn Lôn đã gặp phải một bất ngờ lớn đến vậy.

“Ta là đạo, ngươi là ma, chúng ta chia sẻ nhiệm vụ sẽ không có vấn đề sao?”

Nghe đến đó, Nhan Thuyết đùa, nếu không phải tâm động cần gì phải hỏi vấn đề như vậy, bước cờ này mình đi không nhầm, mà vừa mới đến Côn Lôn, liền đụng phải người này càng là duyên phận.

“Ma Đạo loạn lạc, tự nhiên là chia làm hai phe, ta phe ma ngươi phe đao, vừa đúng.”

Diệp Thời Duy gợi lên khóe miệng, nói đến nước này rồi, tất nhiên vụ làm ăn này đã thành, cũng chỉ một cái lệnh bài công hội mà thôi, cho dù Nhan Thuyết lợi hại đi nữa, nhưng mình có hai mươi mấy năm ký ức gì sợ giở trò.

“được.” Nói xong từ túi trữ vật lấy ra một cái lệnh bài, ném cho Nhan Thuyết.

“Đinh ~ người chơi [Hợp Hoan tông Nhan Thuyết] mời ngài cùng chung Nhiệm vụ trận doanh chủ tuyến Ma Đạo loạn lạc, xin hỏi có nhận hay không?”

Lần này Diệp Thời Duy chọn có, nhìn độ hoàn thành nhiệm vụ đã được non nửa, cười cười.

Vừa vặn mảnh đất dưới chân rụng động, đây là dấu hiệu luận đạo bắt đầu, chờ đến lúc bắt đầu truyền tống không biết sẽ bị phân tới nơi nào.

“Hẹn gặp lại.” Diệp Thời Duy vừa mới nói xong, chỉ thấy Nhan Thuyết vặn vẹo biến mất trước mặt.

#

Đây là một nơi không lớn, ít nhất so với quảng trường vừa rồi bé hơn nhiều .

Cũng giống như mảnh đất bên ngoài, rông mở bốn phương, giương mắt nhìn lên có thể thấy được bầu trời xanh, bên cạnh lại có vách tường ánh sáng mỏng manh.

Đây là đàn tràng trong Côn Lôn luận đạo.

Nhưng mọi người thích gọi nơi này là ‘Đấu tràng’ hơn.

Vách tường vặn vẹo, lại một người xuất hiện tại trong đấu tràng, tiếp theo là người thứ ba, thứ 4, 5…

Nhân số gia tăng, mảnh đất trước mặt cũng không ngừng mở rộng , cho đến khi Diệp Thời Duy đếm tới một trăm, vách tường ánh sáng mới cố định lại.

Mà ngay sau khi quầng sáng cố định xong, chỉ thấy không trung xuất hiện vài chữ to.

“Quy tắc: 10 chọn 1, 100 chọn 10.”

Mấy cái chữ to cố định không động, thật nhiều người còn chưa kịp phản ứng, nhưng khác với người đạo môn, ma đạo hay dùng quy tắc này, cho nên vừa thấy liền hiểu được, ra tay trước, chớp mắt đã có vài con quỷ xui xẻo hồn bay phách tán.

Diệp Thời Duy cầm kiếm ——loại thời điểm này, tốt nhất vẫn là cho ma đạo KO rồi tính —— trực tiếp đâm về phía đám ma đạo, đồng thời hai tay bấm quyết niệm thần chú, một đám phù triện cũng bay ra ngoài.

Một đám ma đạo đệ tử ngã xuống càng kích thích hung tính của họ, chỉ thấy càng nhiều công kích đánh về phía Diệp Thời Duy, lại chỉ thấy gợn nước trên người Diệp Thời Duy chợt lóe, những công kích đó liền biến mất không thấy.

Mà cùng lúc đó, đạo môn đệ tử cũng tổ chức được dội ngũ của mình, công kích về phái đệ tử Ma môn.

Mỗi cái cảnh tượng đều có thể dùng thủy kính quan sát , sư trưởng trước khi đi đã dặn dò, mỗi lần Côn Lôn luận đạo đều là đạo cùng ma giao chiến, lúc này trăm triệu lần không thể làm mất mặt đạo/ma.

Cho dù bọn họ đều là người chơi, giờ phút này cũng phải tuân thủ quy tắc của dân bản xứ trong《 Tu Tiên 》.

Phải nhẫn tâm, giờ phút này song phương đều dùng hết sức bình sinh mà chiến đấu, đạo môn bên này còn đỡ, Ma Môn bên kia thì xui, bởi vì trong sân còn có Diệp Thời Duy!

—— Thượng Thanh môn Tử Thời, thật sự là danh bất hư truyền, cho dù không cần trận pháp cũng lợi hại như vậy.

Đây là đệ tử đạo môn nói thầm trong lòng.

—— Tử Thời tên tiểu tặc này, sớm muộn gì cũng bị lão đại Tiêu Dục của chúng ta thu thập!

Đây là tiếng lòng của Đệ tử Ma môn.

Nhưng nơi đây đệ tử ma đạo vốn không chênh nhau số lượng nhiều lắm, Đệ tử Ma môn sau khi bị KO thì chỉ còn lại đệ tử đạo môn, đến lúc này, đoàn người này sôi nổi tản ra, là đồng môn còn đỡ, nếu khác môn phái, chỉ sợ bị đâm sau lưng.

Thi đấu Chân chính bắt đầu từ giờ phút này.

Đương nhiên, Diệp Thời Duy cũng không phải nhàn nhã tự tại , cũng không ai dám chọc vào hắn, không nhìn thấy nhiều Đệ tử Ma môn như vậy đều bị hắn giết như thái rau đó sao? Giờ chọc vào hắn là tự đi tìm đường chết à!

Ngược lại có một đệ tử ngoại môn Thượng Thanh môn cũng cùng đấu tràng, Diệp Thời Duy vẫy tay, kéo người tới bên cạnh, rồi bắt đầu xem diễn.

Ừm, đệ tử này lớn lên không tồi, người đệ tử kia dùng đại đao múa thật oai phong, bên kia có một em gái thật xinh đẹp, chậc, người này cư nhiên đâm sau lưng, thực sự bại hoại… Nhiều vô số, không phải trường hợp cá biệt, chờ Diệp Thời Duy bình luận xong, trận đấu cũng đến thời điểm cuối cùng.

Lúc này trên đấu tràng còn dư lại mười một người, Diệp Thời Duy cùng đệ tử Thượng Thanh môn kia đã chiếm hai danh ngạch, còn lại tám danh ngạch thì chín người tranh nhau.

Vài người đấu đá với nhau, trong đó một đôi sư huynh đệ đồng môn bị người khác công kích nhiều nhất, Diệp Thời Duy nhàm chán như đi vào cõi thần tiên, nghĩ Tiêu Dục một tháng này lại có gì tiến bộ?

Lập tức lại cảm thấy vận mệnh vô thường, nếu là trước khi trọng sinh, đánh chết hắn cũng không tin mình sẽ cùng Tiêu Dục kết làm đạo lữ, dù trọng sinh rồi hắn cũng không tin, nhưng chuyện lại cứ thế mà đã rồi, hai kẻ thù lại buộc cùng một chỗ thì làm gì còn ngày lành yên ổn?

Chính là vận mệnh giống như muốn trêu đùa hắn, chuyện bây giờ… Hắn cư nhiên cùng với Tiêu Dục tranh định danh phận.

Hắn đến hiện tại vẫn không thể tin được, lúc đầu nghe được tin tức hắn còn rất vui vẻ, cảm thấy nếu cưới Tiêu Dục nhìn gã nghẹn khuất cũng vui, nhưng nghĩ lại mới thấy… nếu lấy nhau, sẽ là chuyện cả đời.

Hắn còn muốn tung hoành ngang dọc, tại sao có thể tiêu khiển đến loại địa phương này?

Chỉ là hiện tại dù muốn cự tuyệt cũng không còn đường sống, hắn cùng Tiêu Dục… Sợ sự là thật sự bị buộc vào cùng nhau, không phải hắn thú gã, thì là gã thú hắn.

Diệp Thời Duy có chút mờ mịt, đang suy nghĩ, gợn nước bên người lại đột nhiên rung động.

Thần thức rất nhanh càn quét ra ngoài, vừa vặn nhìn đến một đạo môn đệ tử không kịp thu hồi vẻ mặt phẫn hận, Diệp Thời Duy cúi đầu, nhìn ám khí trước mặt mình, thần thức trực tiếp cướp lấy quyền khống chế, bay ngược trở lại.

“Đinh ~ đàn tràng thứ 3425, người thắng: Tử Thời, Hứa Từ, Phi Túc…”

Diệp Thời Duy bị truyền tống ra ngoài, nhìn đến bên cạnh mình lần thứ hai tràn ngập đệ tử đủ loại phục sức, chỉ là ít đi nhiều người, tìm một nơi, Diệp Thời Duy thi triển thuật tẩy bụi đất, liền ngồi xuống.

Vẫn lấy 100 chọn 10, rất nhanh liền một ngày đi qua.

Trong lúc cũng đụng phải đệ tử đứng đầu đấu trường khác, còn gặp được thành viên công hội nhà mình, giúp được Diệp Thời Duy đều giúp , còn Tiêu Dục, chưa nhìn thấy lần nào.

“Đinh ~ Côn Lôn luận đạo ngày đầu tiên chấm dứt, mong các vị đệ tử nghỉ ngơi lấy lại sức.”

Diệp Thời Duy đi ra đấu tràng vươn vai, nhìn bầu trời giờ phút này đã ngập tràn các vì tinh tú, không khỏi nằm xuống.

Ở đàn tràng Côn Lôn ngẩng đẩu ngắm sao trời, có một loại cảm giác thú vị khác.

Đáng tiếc mới vừa coi trọng đã bị người đánh gãy.

“Tử Thời thật là thật hăng hái.” Diệp Thời Duy nheo mắt nhìn ngoại bào màu đen trước mặt, nhìn tiếp về phía trước, thfi thấy gương mặt có hóa thành tro mĩnh cũng nhận ra.

“Thiếu môn chủ Tiêu Dục cũng không khác.” Tử Thời phản trào trở về.

“Không biết chờ luận đạo kết thúc ngươi còn có thể nhàn nhã như vậy hay không!” Tiêu Dục trên mặt hình như có không cam, Diệp Thời Duy nghĩ hết thảy đều là người nam nhân trước mắt này gây ra, bật cười một tiếng.

“Ta chỉ không rõ, nếu nói đắc tội, ta sớm đã đắc tội ngươi rồi, nhưng sau ta có xin lỗi, ngươi không tin, cũng không đến mức hại ta như vậy chứ?”

“Ta bị ngươi hại còn ít sao?”

Diệp Thời Duy nghẹn lời, là không ít, “Vậy giờ ngươi vui chưa?”

Vẻ mặt Tiêu Dục táo bón, không nói.

“Trước ngươi hại ta vụ trú địa thì thôi, coi như hòa vụ trước ta hại ngươi, lại nói ta cũng có chút trả thù vặt, nhưng ngươi rốt cuộc ăn nhầm thuốc gì mà lôi vụ đạo lữ ra, giờ ngươi vui chưa? Bê đá đập chân hai người, ta thật sự là xui tám đời!”

“Ăn nhầm thuốc gì?” giọgn Tiêu Dục cao hơn, “đó là trả thù vặt của ngươi? Ngươi có biết công hội chúng ta bị ngươi giết chết bao nhiêu người? Ước chừng hai ngàn! Còn có phó hội trưởng của ta!”

Diệp Thời Duy nghẹn họng nhìn trân trối, “Không có khả năng! trận pháp đàn kia mặc dù nhiều, nhưng uy lực cũng không lớn, cùng lắm giết được 1000 người,  còn là dưới tình huống không hề chuẩn bị gì.”

“Chính là không hề chuẩn bị” Tiêu Dục nghiến răng nghiến lợi, “Mới sáng sớm ai lại đi cảnh giác dưới chân mình.”

Diệp Thời Duy nhìn vẻ mặt táo bón của Tiêu Dục, trong lòng máy động, cảm giác… ê, hình như là thật?

“Thật sự?”

Tiêu Dục không đáp.

Diệp Thời Duy lại nhìn gã vài lần, nghĩ đến hai ngàn người bị hại chết, cộng thêm một cái phó hội trưởng, đột nhiên “Hì hì” một tiếng ôm bụng bật cười.

“Ha ha ha ha ha ha ha… Báo ứng báo ứng, xứng đáng xứng đáng Aha ha ha…”

Một phó hội trưởng, đáng giá!

Tiêu Dục nhìn trước mắt người cười tùy ý, cắn chặt răng, trực tiếp lấy linh bút vẽ lên.

“Đinh ~  đạo lữ của ngươi [Ma Môn Tiêu Dục] sử dụng kỹ năng đạo lữ ‘Dùng cả đời này của ta vẽ mày cho ngươi’’ với ngươi, bởi vì hiệu quả kỹ năng quá thấp, độ thân mật +4, hi vọng người chơi không ngừng cố gắng.”

… Diệp Thời Duy biến ra mặt gương nhìn mặt mình, thấy lông mày giống như hải tảo trong gương, nhất thời nổi giận.

Ta abcxyz nhà ngươi Tiêu Dục!

Tiểu gia nhất định phải vẽ lại!

[1] Chỉ 4 phía bên ngoài Trung Nguyên, tức ngoại bang bốn phía

Advertisements

4 thoughts on “Tình địch – 46

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

  2. -….,nghĩ Tiêu Dục một tháng này lại có gì tiến bộ?=> …lại có tiến bộ gì?

    -“Tử Thời thật là thật hăng hái.”=> thật là hăng hái hăng hái quá.

    -thfi thấy gương mặt có hóa thành tro mĩnh cũng nhận ra.=> thì…

    -3-

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s