Thần tài – 25

Thỏi vàng thứ 25

Thái Thúc tiên sinh thật sự là bị Nguyên Bảo chọc tức chết rồi, hắn thật sự chưa thấy qua người nào thẳng ruột ngựa hơn Nguyên Bảo.

Thái Thúc Thiên Khải rõ ràng vươn tay kéo gáy Nguyên Bảo xuống, Nguyên Bảo mở to hai mắt, liền thấy cái mặt của Thái Thúc Thiên Khải sáp lại gần, môi hai người rất nhanh liền chạm vào nhau.

Nguyên Bảo trợn tròn mắt, tại sao lại muốn độ khí? Chẳng lẽ Thái Thúc tiên sinh coi cậu là thuốc rồi sao? Thân thể cứ không thoải mái liền muốn độ khí.

Nếu Thái Thúc tiên sinh biết Nguyên Bảo đang nghĩ gì, chỉ sợ lại bị tức chết.

Thái Thúc Thiên Khải đột nhiên hôn Nguyên Bảo, Nguyên Bảo ngược lại rất phối hợp, lập tức liền hé môi muốn độ khí cho hắn.

Nhưng trong nháy mắt cậu mở miệng, Thái Thúc Thiên Khải đã đem đầu lưỡi linh hoạt chui vào.

“Ưm…”

Nguyên Bảo hoàn toàn không chuẩn bị, hoảng sợ, ánh mắt trợn to, nhưng cậu chỉ có thể nhìn đến hình dáng mơ hồ của Thái Thúc tiên sinh.

Đầu lưỡi Thái Thúc tiên sinh dây dưa qua lại trêu chọc đụng vào lưỡi Nguyên Bảo. Nguyên Bảo thấy cả người tràn ngập cảm giác tê dại xa lạ, rất kỳ quái lại thực mới mẻ. Nói thật, Nguyên Bảo cảm thấy khá là thoải mái, muốn càng nhiều lại cảm thấy trong lúc nhất thời có chút chịu không nổi.

Nguyên Bảo muốn tránh thoát đầu lưỡi Thái Thúc Thiên Khải, lại muốn nghênh đón, cảm giác mình đặc biệt rối rắm.

Thái Thúc Thiên Khải điên cuồng đoạt lấy, nhưng rồi lại chậm rãi hôn dịu dàng đi. Hắn cẩn thận liếm láp mỗi một tấc thịt mềm trong cổ họng Nguyên Bảo, cẩn thận lại dịu dàng.

thân thể Nguyên Bảo run lên, nhịn không được vươn tay ôm cổ Thái Thúc Thiên Khải, như muốn dán lên người hắn vậy.

Nguyên Bảo Ngây ngô ít kinh nghiệm đến đáng thương, hơn nữa mỗi lần đều học hỏi thêm kinh nghiệm từ trên người Thái Thúc tiên sinh, điều này khiến cậu hoàn toàn không chống đỡ được những kiểu mới mẻ đa dạng của Thái Thúc tiên sinh, bị đánh cho tan tác.

Nguyên Bảo thiếu chút nữa thở không được, Thái Thúc Thiên Khải rốt cục buông tha cho cậu. Thái Thúc Thiên Khải vẫn ôm lấy cậu, môi nhẹ nhàng hôn bên tai bên gáy Nguyên Bảo, thấp giọng nói: “Có thích tôi làm vậy với em không?”

Nguyên Bảo thở hổn hển, não trống rỗng, bởi vì thân thể thiếu dưỡng khí nên cậu chẳng nghe được gì.

Những nụ hôn rơi xuống không ngừng bên gáy khiến cậu hơi nhột, tránh né xoay  động thân thể, thắt lưng không ngừng lắc lư dưới thân Thái Thúc Thiên Khải.

Thật là muốn chết.

Thái Thúc tiên sinh cảm giác trên trán toát mồ hôi, thật muốn ở trong xe ăn sạch Nguyên Bảo.

Nhưng Thái Thúc tiên sinh cảm thấy, bây giờ còn chưa phải lúc, dù sao Nguyên Bảo tương đối… Ngốc.

Thái Thúc Thiên Khải tiếp tục mê hoặc ghé vào lỗ tai cậu nói: “Bảo Bảo, nói cho tôi biết, có thích tôi làm vậy với em không?”

Nguyên Bảo tỉnh táo lại một chút, gương mặt hơi phiếm hồng, cậu không biết vì sao tim đập thật nhanh, nghe được Thái Thúc tiên sinh nói, giống như thật sự bị mê hoặc tâm thần, không chút do dự gật đầu, nói: “Thật thoải mái .”

Thái Thúc Thiên Khải cảm giác bụng dưới trướng đau, đây rốt cuộc là ai đang ‘dụ dỗ’ ai?

Thái Thúc Thiên Khải nhẫn lại nhẫn, khiến bản thân trông không giống kẻ háo sắc, nhưng nói thật, hắn hiện tại thật sự hơi bị ‘gấp’.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Em ở cùng anh, chúng ta còn làm chuyện như vậy, chẳng lẽ không phải đang kết giao?”

Não Nguyên Bảo còn đang bị thiếu dưỡng khí, nghe Thái Thúc tiên sinh nói, sửng sốt nửa ngày. Cậu vốn chưa hiểu rõ hết những chuyện nhân gian, tất cả đều học được từ trong sách giáo khoa thiên đình, hiện tại bị Thái Thúc tiên sinh càn quấy lừa dối như thế, bỗng nhiên cảm thấy rất có đạo lý.

Nguyên Bảo nói: “Tuy rằng nghe rất có đạo lý, nhưng sao cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm nhỉ.”

Thái Thúc tiên sinh hoàn toàn mặc kệ Nguyên Bảo mê mang, hắn nghe được đáp  án bản thân muốn, còn dư lại đều bị xem nhẹ.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Đến đây đi, Bảo Bảo, đến giờ ăn trưa rồi, có đói bụng không?”

Nguyên Bảo còn đang mê mang, sau đó một tiếng “Cơm trưa” triệt để khiến mê mang tan thành mây khói, lập tức đi theo Thái Thúc Thiên Khải xuống xe, hí ha hí hửng đi vào biệt thự.

Hôm nay Thái Thúc Thiên Khải cần bàn chuyện hợp tác, nhưng ngay lúc Thái Thúc Thiên Khải do dự có nên đi hay không, cuối cùng hợp tác không bàn nữa, hôm nay Thái Thúc tiên sinh cũng không có chuyện quan trọng gì khác cần làm, dẫn theo Nguyên Bảo trở lại.

Nguyên Bảo vô cùng vui sướng theo hắn vào biệt thự, nhưng trong biệt thự không có sẵn cơm trưa, bởi vì người hầu không biết Thái Thúc tiên sinh giữa trưa hôm nay về nhà.

Thái Thúc Thiên Khải đuổi người hầu đi, quyết định tự mình làm cơm, dù sao thì để Nguyên Bảo nấu cơm là không thể nào.

Thái Thúc Thiên Khải tự mình rat ay xào vài món, tuy rằng rất lâu rồi chưa làm cơm, nhưng Thái Thúc tiên sinh nếm thử, không tính là quá ngon, nhưng nhất định là ăn được.

Nguyên Bảo rất nể tình ăn sạch, ngay cả canh cũng húp hết, sau đó chỉ vào một cái đĩa không nói: “Thái Thúc tiên sinh, món này ngon hơn bánh rán ở quán!”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Thái Thúc tiên sinh tuyệt không muốn nhắc tới cái quán bánh rán kia, nói cái gì thế không biết.

Ăn cơm xong, Nguyên Bảo xung phong nhận việc rửa bát, Thái Thúc Thiên Khải đã mang tài liệu xuống, ngồi trên sa lông trong phòng khách lầu một xử lý.

Nguyên Bảo vừa rửa bát, vừa ăn vụng đồ trong tủ lạnh, rửa mất nửa tiếng, cuôi cùng cũng xong.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn Nguyên Bảo ướt nhem đi ra khỏi phòng bếp, tự dưng thấy đau đầu, nói: “Bảo Bảo đi lên lầu thay quân áo đi, quần áo ẩm ướt sẽ bị cảm lạnh đó.”

Nguyên Bảo đi, sau đó thay một cái quần short, cáo T shirt đỏ đô đi xuống, ngồi bên cạnh Thái Thúc Thiên Khải, lại cầm quả táo trên bàn bắt đầu gặm.

Thái Thúc Thiên Khải gần đây có vài dự án hợp tác, liếc thấy hôi chân vừa trắng vừa gầy của Nguyên Bảo lắc la lắc lư.

Nguyên Bảo ăn táo, ngồi trên sô pha, hai chân vắt chéo, hất qua hất lại, quả thực khiến Thái Thúc tiên sinh chóng cả mặt.

Nguyên Bảo sắc bén phát hiện, Thái Thúc tiên sinh đang nhìn mình, vì thế xoay đầu lại, hỏi: “Làm sao vậy?”

Thái Thúc tiên sinh ho khan một tiếng, nói: “Không có gì.”

“Thái Thúc tiên sinh anh đang nhìn gì đó?” Nguyên Bảo sán qua, nhìn màn hình máy tính, thì ra là đề án hợp tác.

Nguyên Bảo liền xem 1 lượt, lập tức chỉ vào một đề án nói: “Cái này tốt nhất, nhất định có thể kiếm lời lớn.”

Thái Thúc Thiên Khải nhíu mày, nói: “Sao em biết?”

Nguyên Bảo nói: “Đây là đương nhiên, tôi là thần tài đó.”

Thái Thúc Thiên Khải bị cậu chọc đùa cười, đâu ra thần tài gì mà trong túi chỉ có 2 NDT, ngay cả bánh rán cũng không mua nổi mà ăn. Tuy rằng Nguyên Bảo nói thật, nhưng người nghe chỉ tưởng trò đùa mà thôi.

Nguyên Bảo bấm tay tính toán, tuy rằng hợp đồng này có thể kiếm lời, nhưng một năm sau cũng chỉ kiếm được chừng trăm triệu tiền lời, còn chưa đủ nhét kẽ răng.

Ngay lúc Nguyên Bảo buồn rầu, di động của cậu đột nhiên vang lên, cầm lên nhìn, thì ra là người đại diện mới Tô Mạt Khai gọi tới.

Nguyên Bảo cầm điện thoại “ừm ừm” hai tiếng, nhanh chóng cúp máy, thoạt nhìn đặc biệt ngắn gọn.

Thái Thúc Thiên Khải hỏi: “Chuyện gì?”

Nguyên Bảo nói: “Tô đại ca nói có hai kịch bản đã gửi tới mail cho tôi, bảo tôi xem rồi chuẩn bị.”

Nguyên Bảo vừa mới ký lại hợp đồng, trước kia còn chưa được đóng diễn viên chính bao giờ, giờ thì còn được chọn hẳn kịch bản, thật sự là bánh có nhân trên trời rớt xuống, nhưng Nguyên Bảo chẳng hề hay biết mình may mắn bao nhiêu.

Thái Thúc Thiên Khải cho Nguyên Bảo mượn máy tính dùng, để cậu mở mail xem là kịch bản gì.

Hai cái kịch bản, một nhân vật là nam chính, một cái khác là nam phụ.

Nguyên Bảo không hiểu quay phim, thấy hơi do dự. nhưng Nguyên Bảo cẩn thận đọc, phát hiện danh lục người đầu tư, lập tức liền chọn kịch bản nam phụ.

Thái Thúc Thiên Khải thấy kỳ quái, nói: “Bảo Bảo không muốn đóng nam chính sao?”

Nguyên Bảo nói: “Bộ này là Thái Thúc tiên sinh đầu tư sao?”

Thái Thúc Thiên Khải gật đầu, kịch bản có nam chính là công ty giải trí của Thái Thúc Thiên Khải đầu tư , coi như là mở cửa sau cho Nguyên Bảo, bằng không lấy hiện trạng của cậu, sẽ không thể nào nhận được vai nam chính.

Thái Thúc Thiên Khải gật đầu, cũng không giấu diếm.

Nguyên Bảo nói: “Vậy cũng thôi, tôi cảm thấy khả năng diễn xuất của tôi không tốt lắm, Thái Thúc tiên sinh sẽ lỗ mất.”

Nguyên Bảo cứ cảm thấy, bắt một ông thần tài đi diễn kịch, là một chuyện thật không đáng tin, đương nhiên thần tài thực tập diễn kịch liền lại càng không đáng tin. Cậu đã tính sẵn khả năng xấu nhất rồi…

Advertisements

5 thoughts on “Thần tài – 25

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s