Thần tài – 26

Thỏi vàng 26

Thái Thúc Thiên Khải vừa muốn cảm thán, Nguyên Bảo còn biết tự hiểu lấy mình. Nhưng chút tiền đầu tư này đối với Thái Thúc tiên sinh mà nói, thật sự không đáng giá nhắc tới, hoàn toàn không tính là cái gì.

Nguyên Bảo bỗng nhiên kinh ngạc nói: “A, trùng hợp chưa này, Chúc Thâm tiên sinh cũng ở trong đoàn làm phim này, vậy thì tốt quá, tôi vẫn nên chọn vai phụ này thôi, có người quen trong đoàn làm phim, chỗ nào không hiểu thì còn hỏi Chúc Thâm tiên sinh.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Thái Thúc tiên sinh căn bản không biết, Nguyên Bảo sao tự dưng lại thành người quen với Chúc Thâm.

Vấn đề này nếu Thái Thúc tiên sinh đến hỏi Chúc Thâm, chỉ sợ Chúc Thâm cũng không thể trả lời hắn. Dù sao Nguyên Bảo cùng Chúc Thâm, đứng đắn gặp mặt cũng chỉ có hai lần, nói với nhau chưa nổi 10 câu.

Nguyên Bảo chọn nhân vật xong, Tô Mạt Khai kinh ngạc, nhưng cũng không nói thêm gì, liền đi liên  hệ công tác cho cậu.

Kịch bản có thể lọt vào mắt Tô Mạt Khai, dù là vai nam chính hay nam phụ, đều rất hay, cho nên Nguyên Bảo chọn cái nào cũng không sai.

Qua một đoạn thời gian, Tô Mạt Khai liền chuẩn bị mang Nguyên Bảo tới đoàn phim. Đoàn phim trước đã tiến hành quay, bởi vì nam phụ lúc trước đã hết hạn hợp đồng, cho nên lâm thời quyết định đổi diễn viên. Được cái là nhân vật kia tuy rằng khá quan trọng, nhưng phần diễn kỳ thật cũng không nhiều, chỉ cần đi theo đoàn phim chạy tầm một tháng là xong.

Căn cứ đoàn phim quay ở vùng ngoại thành, cách biệt thự Thái Thúc tiên sinh rất gần, lái xe đi qua chưa đến một giờ.

Tô Mạt Khai sáng sớm đến biệt thự đón Nguyên Bảo. Nguyên Bảo nghe được động tĩnh bên ngoài biệt thự, liền nhanh chóng tung tẩy chạy ra.

Tô Mạt Khai xuống xe, liền nhìn đến Nguyên Bảo mặc quần short áo T-shirt đỏ đô, nhìn mà thấy nhức đầu.

Giá trị nhan sắc của Nguyên Bảo cao, đây là điều không thể phủ nhận, ít nhất so với đám người động dao kéo kia thuận mắt hơn nhiều, điều này cũng có thể đảm bảo chất lượng khuôn mặt của cậu lâu hơn một chút.

Nhưng ngày đầu tiên đến đoàn phim, mặc như vậy thì quá tùy tiện, Tô Mạt Khai thấy không thể chấp nhận.

“Tô đại ca, chúng mình đi được rồi.” Nguyên Bảo sức sống mười phần chạy tới.

Cũng chỉ là trong nháy mắt, Tô Mạt Khai biến sắc, y ngửi được mùi bánh rán, đương nhiên là từ trên người Nguyên Bảo truyền đến .

Tô Mạt Khai nhìn thoáng qua đồng hồ, nói: “Còn một chút thời gian, cậu đi thay quần áo, mười phút.”

“Hả?” Nguyên Bảo thấy kỳ quái, sao phải thay quần áo. Nhưng cậu không hiểu diễn kịch, nên thấy cứ nghe lời Tô Mạt Khai là được rồi, cho nên lập tức đồng ý, sau đó quay đầu chạy về biệt thự đi thay quần áo.

Thái Thúc Thiên Khải ở trong biệt thự chưa đi cũng chuẩn bị thay quần áo, sáng sớm hôm nay Nguyên Bảo muốn ăn bánh rán, sau đó hắn liền quyết định làm, biến cái biệt thự xinh đẹp tràn ngập mùi bánh rán.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Tại sao lại về ?”

Nguyên Bảo nói: “Tô đại ca bảo tôi về thay quần áo.”

Thái Thúc Thiên Khải ý tứ hàm xúc không rõ cười một tiếng, nói: “Vậy em tranh thủ thời gian đi, tôi thấy thời gian không còn sớm, đừng đến trễ ngày đầu tiên.”

Nguyên Bảo đáp ứng một tiếng, nhanh chóng chạy lên lầu.

Nguyên Bảo thay một bộ quần áo, đồ hưu nhàn, so với quần đùi áo phông tốt hơn nhiều. Lúc cậu xuống lầu, Thái Thúc tiên sinh cũng đã ở dưới.

Thái Thúc Thiên Khải gọi cậu lại, nói: “Bảo Bảo lại đây.”

Nguyên Bảo nghe lời chạy tới.

Thái Thúc Thiên Khải ôm thắt lưng cậu, kéo cậu vào trong ngực, cúi đầu, kề cổ cậu ngửi thử, tuy đã thay quần áo, nhưng sao trên tóc hình như vẫn còn mùi bánh rán nhỉ?

Thái Thúc tiên sinh không biết có phải mình bị mẫn cảm thần kinh hay không nữa.

“Làm sao vậy, Thái Thúc tiên sinh?” Nguyên Bảo kỳ quái nói.

Thái Thúc Thiên Khải chọn một chai nước hoa nam cao cấp, xịt cho Nguyên Bảo, như vậy tốt xấu cũng át được mùi bánh rán.

Nguyên Bảo cảm thấy chơi rất vui, nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi cũng xịt cho anh nhé.”

Thái Thúc Thiên Khải do dự, rồi vẫn đưa chai nước hoa đưa cho cậu, để cậu xịt cho mình.

Hai người dùng một chai nước hoa, hành động này hình như hơi  quá mức thân  mật, nhưng Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy, như vậy cũng rất không tồi.

“Thái Thúc tiên sinh thật thơm.” Nguyên Bảo để sát mặt vào, hít một hơi thật sâu, mùi nước hoa nhàn nhạt, hình như khiến Thái Thúc tiên sinh càng có mị lực.

Thái Thúc Thiên Khải cười, vươn tay khoát lên lưng cậu, nói: “Để anh ngửi mùi trên người Bảo Bảo nào.”

“Giống mà.” Nguyên Bảo nói.

Thái Thúc Thiên Khải cúi đầu, môi liền dán lên gáy Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo cảm thấy ngứa, nhất là lúc môi Thái Thúc tiên sinh hôn xuống bên gáy mình lại thấy càng ngứa, cột sống thấy tê dại.

Thái Thúc Thiên Khải liếm hôn dưới gáy cậu, nhưng không dám dùng sức. Nguyên Bảo hôm nay mặc áo không cổ, da lại trắng, nếu hắn dùng sức, khẳng định sẽ để lại dấu hôn, ngày đầu tiên đến đoàn phim lại để người ta thấy thứ này, có vẻ không tốt lắm.

Nguyên Bảo ngứa đến khó chịu, vươn tay đẩy Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi sắp đi muộn rồi.”

“Suỵt —— ”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn bộ dáng Nguyên Bảo hai má ửng đỏ, có chút không nỡ buông cậu ra, hôn nhẹ vài cái lên môi cậu, nói: “Kết thúc công việc thì gọi cho anh, một mình phải nhớ rõ ăn cơm trưa, biết không?”

Nguyên Bảo kỳ quái chớp chớp mắt, nói: “Hôm nay giữa trưa Thái Thúc tiên sinh không ăn cơm cùng tôi sao?”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Em tới đoàn phim, anh lại không đi, đương nhiên không thể ăn cùng.”

Nguyên Bảo nói: “Vậy sao. Nhưng không sao, tôi có thể lấy di động chụp ảnh gửi cho Thái Thúc tiên sinh, để Thái Thúc tiên sinh nhìn.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…” Tại sao mình lại muốn nhìn cơm hộp đoàn phim cơ chứ.

Nói thật, Nguyên Bảo đã không thể chờ đợi được muốn nếm thử cơm hộp đoàn phim. Phàm là thứ có thể ăn, Nguyên Bảo đều coi là bảo bối.

Tô Mạt Khai ở bên ngoài đợi mười lăm phút, lúc y nhìn đồng hồ lần thứ ba, Nguyên Bảo rốt cục đi ra.

Y đứng bên ngoài biệt thự, đối diện cửa sổ phòng khách. Vốn Nguyên Bảo thay quần áo rất nhanh, chỉ tầm năm sáu phút. Nhưng lúc xuống phòng khách dưới lầu thì bị Thái Thúc tiên sinh kéo lại, giờ thì hay, hai người ôn tồn mất hơn mười phút.

Tô Mạt Khai đứng ở bên ngoài, vừa lúc qua cửa sổ thủy tinh có thể nhìn thấy chuyện bên trong. y có chút kinh ngạc, lại có chút bất đắc dĩ, may mà không ‘tiến xa’ hơn, nếu không y có lẽ phải gọi điện cho đạo diễn xin lùi giờ.

Nguyên Bảo tạm  biệt Thái Thúc tiên sinh, theo Tô Mạt Khai ngồi xe tới đoàn phim.

Nguyên Bảo đến đoàn phim, trước bị Tô Mạt Khai mang theo đi gặp người, đạo diễn phó đạo diễn tất cả đều làm quen một lần, lúc này mới dẫn cậu tới phòng hoá trang chuẩn bị.

Phòng nghỉ cách nơi quay phim hơn xa, lại ở tận trong cùng, cho nên lúc đang quay phim, mọi người sẽ không lại đây, chạy tới chạy lui rất phiền toái.

Tô Mạt Khai nói: “Thái Thúc tiên sinh nói cậu không ở khách sạn với đoàn phim, vậy mỗi ngày cậu đến đoàn phim, có thể cất đồ ở phòng nghỉ. Trợ lý cho cậu thì mấy hôm nữa mới chọn được, đến lúc đó sẽ có người giúp cậu cất đồ lấy đồ.”

“Được.” Nguyên Bảo nói.

Hai người vừa nói vừa đi, Tô Mạt Khai dặn cậu rất nhiều thứ.

Bọn họ đi đến trước cửa phòng nghỉ, Tô Mạt Khai đi mở cửa, nhưng bị khóa trong, không mở được.

Tô Mạt Khai liền dùng sức gõ cửa hai cái, bên trong phát ra tiếng “Loảng xoảng”, không biết có phải có cái gì bị đụng vỡ hay không, dù sao tiếng vang rất lớn.

Nhưng rất nhanh, cửa phòng nghỉ đã được mở ra. Người mở cửa Nguyên Bảo cũng có quen, chính là Chúc Thâm.

Nguyên Bảo nhìn đến Chúc Thâm, quả thực vui sướng ngây ngất, nói: “Chúc tiên sinh chào anh.”

Chúc Thâm hữu hảo cười cười, nói: “Nghe Tô ca nói hôm nay cậu tới, tôi cố ý chờ ở đây, về sau chăm sóc cho nhau.”

Nguyên Bảo khoái trá gật đầu.

Tô Mạt Khai nhìn thoáng qua bên trong phòng nghỉ, không chỉ có mình Chúc Thâm, còn có một người đàn ông mặc áo sơ mi tím nhạt vest đen.

Người kia quay lưng ngồi trên ghế, bóng dáng khá lạ, Tô Mạt Khai trong lúc nhất thời nghĩ không ra là ai.

Nhưng vừa rồi Chúc Thâm cùng người này ở trong phòng khóa cửa, dù không làm gì, nhưng để người ta bắt gặp thì cũng không tốt lắm.

Nguyên Bảo đi vào để đồ, cũng nhìn thấy người kia, kinh ngạc nói: “Là Tiết tiên sinh.”

Ngồi ở bên trong chính là Tiết tam thiếu Tiết Thường Thiển.

Tiết Thường Thiển bối thân, cảm giác mình tồn tại đã rất thấp, không nghĩ tới vẫn là có người đem hắn liếc mắt một cái liền nhận ra đến .

Hắn ta có chút ảo não xoay người lại, lưu manh đứng lên, nói: “Thật sự là trùng hợp.”

Tô Mạt Khai nhìn đến Tiết gia tam thiếu, có hơi giật mình, nhưng không nói gì.

Nguyên Bảo nói: “Trùng hợp ghê, Tiết tiên sinh sao cũng ở nơi này thế, Tiết tiên sinh cũng đóng phim sao?”

Tiết Thường Thiển trêu cậu, nói: “Tôi bỏ tiền, sao lại không thể tới nhìn một cái ?”

Bộ phim này chủ yếu đầu tư không phải Tiết tam thiếu, nhưng Tiết tam thiếu cũng bỏ vào đây không ít tiền, cho nên tới lui đoàn làm phim cũng không có gì không ổn.

Nguyên Bảo đã hiểu gật đầu, sau đó rất nhanh lấy khăn tay trong balo đeo sau lưng, đưa cho Tiết Thường Thiển, nói: “Tiết tiên sinh, môi anh chảy máu , nhanh lau đi.”

Tiết Thường Thiển sửng sốt, đương nhiên sửng sốt còn có những người khác, chính là Chúc Thâm.

Chúc Thâm nhịn không được liếc nhìn môi của Tiết Thường Thiển, mà Tiết Thường Thiển thì đang lườm gã.

Môi Tiết Thường Thiển bị rách một ít, nhìn qua không quá nghiêm trọng, nhưng môi đang rướm máu, miệng vết thương rất mới.

vết thương ngoài miệng của Tiết Thường Thiển vừa thấy cũng biết là ái muội, tuyệt đối là lúc hôn môi quá kịch liệt gây nên, chỉ có Nguyên Bảo ngốc nghếch hoàn toàn không rõ tình hình, lại tuỳ tiện nói toạc ra.

Advertisements

8 thoughts on “Thần tài – 26

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s