Thần tài – 30

Thỏi vàng thứ 30

“Đi, đương nhiên là đi cùng Thái Thúc tiên sinh rồi.” Nguyên Bảo ánh mắt sáng lấp lánh nói.

Thái Thúc Thiên Khải vừa lòng cười, trước kia hắn cũng không muốn tranh vũng nước đục của Triệu gia, nhưng hiện tại phiền toái tìm tới  cửa, Thái Thúc Thiên Khải liền đổi ý, tính toán ra oai phủ đầu với bọn họ.

“Bảo Bảo phải mang kem xoài về cho anh sao? Sao lại ăn hết rồi?” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo nhanh chóng múc một thìa kem lớn, sau đó giơ lên trước mặt Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, ăn ngon lắm, anh nếm thử đi.”

Thái Thúc Thiên Khải vươn tay nắm chặt cổ tay cậu, kéo người lại, nhưng không ăn kem, mà là cúi đầu, hôn lên môi Nguyên Bảo, rất nhanh với đầu lưỡi vào trong, đảo qua đảo lại trong miệng Nguyên Bảo.

Vị xoài đậm đà, còn có một chút mùi bơ nhàn nhạt, nói ngắn lại, toàn bộ trong miệng đều là vị ngọt ngào.  Thái Thúc Thiên Khải mê muội liếm mút phần thịt mềm trong cổ họng Nguyên Bảo, cảm giác thật sự mỹ vị cực kỳ.

Nguyên Bảo không kịp phản ứng là xảy ra chuyện gì đã bị hôn, cậu ngây người, nhưng cậu cũng rất thích Thái Thúc tiên sinh hôn mình, cho nên không cự tuyệt.

Chính là trong tay Nguyên Bảo còn cầm thìa, một thài đầy kem, nếu không cẩn thận, chẳng phải sẽ rơi ra, dinh dính khắp nơi hay sao.

Nguyên Bảo không dám lơi lỏng, cậu cũng không muốn làm dính kém lên âu phục sạch sẽ của Thái Thúc tiên sinh, cho nên cánh tay duỗi ra cứng ngắc, tận lực cách Thái Thúc Thiên Khải xa một chút.

Nhưng rất nhanh, Nguyên Bảo bị hôn đến mềm cả người, cậu đứng không vững, tay cũng bắt đầu run.

Nguyên Bảo dùng cánh tay còn lại đẩy Thái Thúc Thiên Khải, mơ hồ không rõ nói: “Rất, ừm Thái Thúc tiên sinh…”

Giọng Nguyên Bảo nghe vừa mềm mại vừa kéo dài, cứ như tiếng rên rỉ, khiến Thái Thúc Thiên Khải quả thực nhiệt huyết sôi trào, ôm chặt thắt lưng cậu, càng thêm xâm nhập xâm lược.

Chờ đến lúc Nguyên Bảo được buông ra, đầu óc đã trống rỗng, cái gì cũng không nghĩ được, cả người mềm oặt nằm úp sấp trên bàn mới không bị trượt chân.

Thái Thúc Thiên Khải vươn tay ôm lấy cậu, đem người ôm lên trên bàn cơm, giọng khàn khàn nói: “Nhìn đi, Bảo Bảo làm bẩn hết quần áo anh rồi.”

Nguyên Bảo chớp chớp đôi mắt, rốt cục cũng lấy lại sức, cẩn thận nhìn lên, quả nhiên đã làm bẩn âu phục của Thái Thúc tiên sinh, chỗ tay áo dính một vết kem xoài, thoạt nhìn rất không xong .

Nguyên Bảo đã muốn nhảy xuống bàn, nói: “Thái Thúc tiên sinh, mau cởi quần áo ra, tôi giúp anh lau sạch.”

“để lát nữa đi, hiện tại anh muốn nếm thử kem ly Bảo Bảo cố ý mang về cho anh.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Thái Thúc Thiên Khải cầm thìa từ trong tay Nguyên Bảo, thìa kem Nguyên Bảo múc đã tan chảy hết, đều dính lên người Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải múc một thìa kem lớn, nhưng không ăn, mùi vị kia ngửi y như vị môi của Nguyên Bảo, ngọt ngào khiến người ta rung động không thôi.

Nguyên Bảo mở to hai mắt, nói: “Ăn rất ngon đó Thái Thúc tiên sinh.”

“Phải không?” Thái Thúc tiên sinh nói.

Nguyên Bảo ngồi ở trên bàn, vẻ mặt chờ mong nhìn hắn, chờ Thái Thúc Thiên Khải ăn xong sẽ khen mình . cái mặt viết hết tâm tình lên trên đó, đặc biệt đơn giản dễ hiểu.

Nguyên Bảo về nhà rồi liền thay quần áo ở nhà, mặc quần lửng trên đầu gối, thắt lưng rộng thùng thình. Bởi vì vừa rồi hôn nhau kịch liệt, áo T shirt của Nguyên Bảo  xộc xệch, cổ áo lệch vai, lộ ra cái cổ cùng một bên bả vai trơn bóng.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn xương quai xanh tinh xảo của Nguyên Bảo, còn có bả vai trắng trẻo, nhất thời cảm thấy bụng dưới căng thẳng. Hắn cầm thìa, đổ hết kem trên thìa lên vai Nguyên Bảo.

“Xxh —— ”

Nguyên Bảo hoảng sợ, cảm giác trên vai rất lạnh, trợn to mắt .

“Thái thái Thái Thúc tiên sinh…” Nguyên Bảo lắp bắp , đã muốn phủi rớt kem ly trên vai, nhưng bị Thái Thúc Thiên Khải ngăn cản.

Thái Thúc Thiên Khải nắm chặt tay cậu, một tay ôm thắt lưng cậu, nói: “Bảo Bảo đừng động, anh bắt đầu ăn đây.”

“Ưm… Từ từ, thật kỳ quái…” cả người Nguyên Bảo run lên.

Thái Thúc Thiên Khải đã cúi đầu, liếm cắn lên bờ vai cậu, ăn sạch chỗ kem trên vai.

Nguyên Bảo cảm giác trên vai lạnh ngắt, lại nóng bừng bừng, quả thực băng hỏa lưỡng trọng thiên. Môi của Thái Thúc tiên sinh nóng rực, luôn bồi hồi trên vai cậu, không ngừng liếm  hôn mút vào, sau khi ăn sạch kem, còn không chịu rời đi, thậm chí càng không kiêng nể gì .

Thái Thúc Thiên Khải mê muội hôn bờ vai cậu, sau đó chậm rãi hướng lên trên, lưu lại một dấu vết nhàn nhạt, lại gặm cắn xương quai xanh của cậu.

Thái Thúc Thiên Khải ôm thắt lưng Nguyên Bảo, có thể cảm giác được thân  thể Nguyên Bảo trong lòng ngực trong vòng tay mình đang run lên, phản ứng ngây ngô khiến hắn thích vô cùng.

“Thật ngon miệng.” giọng Thái Thúc Thiên Khải khàn khàn, nói nhỏ bên tai Nguyên Bảo.

Mặt Nguyên Bảo đỏ bừng, cậu cảm thấy tim mình đập cực nhanh, giống như sắp không khống chế được. Cậu nhanh chóng nhảy từ trên bàn xuống, sau đó nhanh nhẹn chui ra khỏi cánh tay Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi đi tắm rửa trước.”

Thái Thúc Thiên Khải bất đắc dĩ nhìn Nguyên Bảo chạy trốn, lúc này mới chuẩn bị đi lên lầu thay quần áo.

Nguyên Bảo chạy đến phòng tắm trong phòng mình, ngồi trong bồn tắm lớn bắt đầu xuất thần  cậu không tự chủ được nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, thân  thể nhịn không được run lên, cứ như trên người còn sót lại một ít khoái  cảm Thái Thúc tiên sinh cho cậu.

Nguyên Bảo nhanh chóng lắc đầu, sau đó cầm di động lại đây, ngồi trong bồn tắm lớn mở app ra.

Nguyên Bảo cảm thấy mình rất kỳ quái, phải làm chút chuyện đứng đắn để dời đi lực chú ý mới được, cho nên cậu định xem giá trị tài sản của Thái Thúc tiên sinh gần đây có tăng lên hay không.

Lần trước Nguyên Bảo có nhắc nhở Thái Thúc Thiên Khải không cần làm một đơn hợp tác, Thái Thúc Thiên Khải quả nhiên không có tiếp tục nói đơn hợp tác kia. Nguyên Bảo nhìn lên, đặc biệt cảm thấy mỹ mãn, nếu đơn hợp tác kia vẫn tiếp tục, sẽ mang cho Thái Thúc tiên sinh không ít phiền toái, hơn nữa là trường kỳ phiền toái, vài cái tiểu tổn thất cùng gần mười năm phiền não là không thể thiếu . Hiện tại phiền toái im bặt mà ngừng, coi như là sự kiện tốt.

Nguyên Bảo thật vui vẻ tắm xong, cậu lại nghiên cứu ra một hạng mục khá thích hợp đầu tư, là về việc xây phố thương nghiệp*. Loại hạng mục này tiêu hao tài chính lớn, trong thời gian ngắn không hồi vốn được, nhưng đích thật là một hạng mục hái ra tiền.

(Phố thương nghiệp, tiếng trung là 商业圈 hoặc 商圈, ý chỉ việc lấy 1 cửa hàng làm trung tâm, sẽ phát triển theo 1 hướng/ khu vực nhất định để hút khách trong khu vực này đến cửa hàng)

Nguyên Bảo nghĩ, phải làm sao mới thuyết phục Thái Thúc tiên sinh đầu tư vào phố thương nghiệp còn chưa xuất hiện đây?

Nguyên Bảo vừa nghĩ vừa mặc quần áo, trong đầu bỗng nhiên liền nhớ lại hai chữ “Sắc  dụ”.

Nguyên Bảo hoảng sợ, cảm giác cả người đều hỗn độn trong gió, tuyệt đối là chịu ảnh hưởng từ ký ức thân thể, cho nên mới sẽ nghĩ đến biện pháp kỳ quái như vậy.

Advertisements

One thought on “Thần tài – 30

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s