Thần tài – 32

X32

Đây là một giấc mơ khiến người ta đỏ mặt tim đập, Nguyên Bảo mơ thấy Thái Thúc Thiên Khải ôm eo cậu, đặt cậu lên một thân cây, đang gắt gao hôn môi cậu.

Nguyên Bảo mơ mơ hồ hồ, hoàn toàn không rõ làm sao đột nhiên biến thành như vậy, nhưng từ lâu cậu đã chìm đắm vào nụ hôn của Thái Thúc tiên sinh, đã thở hồng hộc, không còn sức lực .

Thái Thúc Thiên Khải hôn cậu, thật nhanh, nụ hôn dừng trên cằm, trên cổ, sau đó là xương quai xanh, càng ngày càng xuống dưới.

Nguyên Bảo cảm giác thân thể mình nóng như lửa, nhịn không được ưỡn người, phối hợp với động tác của hắn, muốn có được càng nhiều vui sướng.

Thái Thúc Thiên Khải vừa hôn môi, vừa ghé vào lỗ tai cậu hấp tấp nóng nẩy nói nhỏ, nói: “Lục gia, ngài là của ta, toàn bộ đều là của ta …”

Nguyên Bảo không biết hắn đang nói cái gì, ý thức đã bị khoái cảm hòa tan .

Thực nhanh, Thái Thúc Thiên Khải chiếm hữu cậu, cho cậu càng nhiều khoái cảm…

Nguyên Bảo gắt gao ôm lấy cổ Thái Thúc Thiên Khải, bàn tay chống lên lồng ngực của hắn, bỗng nhiên sờ  đến cơ ngực rắn chắc của Thái Thúc Thiên Khải, nơi đó trống rỗng , cái gì cũng không có.

Nguyên Bảo nhịn không được nhiều lần sờ soạng nơi đó, vết sẹo trong ấn tượng không thấy đâu.

“Lục gia, làm sao vậy?” Thái Thúc Thiên Khải hỏi.

Nguyên Bảo không thể nói rõ mình cảm thấy ra sao, chỉ thấy đầu óc hỗn loạn, hoàn toàn không làm chủ được.

Nguyên Bảo ma xui quỷ khiến bồi hồi nơi ngực trái của hắn, đầu ngón tay vẽ một cái đồ án, đột nhiên ấn xuống.

“xèo” một tiếng, cứ như bàn là ủi qua da thịt.

Thái Thúc Thiên Khải hừ một tiếng, nơi trái tim hắn, lập tức xuất hiện một ấn ký. Vết sẹo hình dạng ấn ký hằn sâu lên da hắn, hình như bởi vì đau đớn, trên trán Thái Thúc Thiên Khải toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Nguyên Bảo nhìn ấn ký này, trong lòng thở phào một hơi, vừa lòng cười .

Hắn không tự chủ được nhẹ nhàng hôn ấn ký trên ngực Thái Thúc Thiên Khải, còn vươn đầu lưỡi liếm  lộng qua lại.

Thái Thúc Thiên Khải gắt gao ôm eo cậu, hô hấp càng ngày càng ồ ồ.

“Biết đây là cái gì không?”

Không đợi Thái Thúc Thiên Khải trả lời, cậu đã mở miệng tiếp tục nói: “Đây là ấn ký của ta. Ta hạ thuật pháp trên người ngươi, ba hồn bảy vía còn có thân thể đều thuộc về ta, phàm làm điều phản bội ta, sẽ hồn phi  phách  tán thi cốt vô tồn.”

Nguyên Bảo cảm giác mình giọng mình khá bình tĩnh, nhưng lời nói ra lại khiến chính bản thân toát mồ hôi lạnh.

Thái Thúc Thiên Khải cũng không sợ hãi, ngược lại hôn trán cậu, nói: “hết thảy của ta vốn là thuộc về Lục gia, vĩnh viễn đều là như vậy.”

Sáng ngày thứ hai, Thái Thúc Thiên Khải tỉnh lại, vươn tay liền sờ đến một thứ mềm mại ẩm ướt, mở to mắt nhìn, hoảng sợ, thế nhưng phát hiện Nguyên Bảo nằm bên cạnh mình.

Thái Thúc Thiên Khải sáng sớm đã nhức đầu, không biết có phải ngủ không ngon duyên cớ hay không. Hơn nữa hắn nhớ rõ, ngày hôm qua Nguyên Bảo ngủ ở phòng bên cạnh, không phải trên giường mình.

Thái Thúc Thiên Khải ngồi dậy, vươn tay ấn ấn huyệt thái dương, hắn mơ cả đêm… thức dậy thấy cực kỳ mỏi mệt.

Có lẽ là gần đây bận rộn quá, Thái Thúc Thiên Khải mơ thấy mình cả đêm xử lý một hạng mục mới, bận vô cùng, hiện tại trong đầu hắn còn nhớ rõ tên hạng mục, chuẩn bị lát nữa đi đọc xem.

Hắn cũng không biết rằng, đây là công Nguyên Bảo ghé vào lỗ tai hắn nhắc nhở hơn một trăm lần về hạng mục kia, Thái Thúc tiên sinh thiếu chút nữa vì thế mà bị suy nhược thần  kinh.

Nguyên Bảo Nằm trên giường Thái Thúc Thiên Khải ngủ say, dang tay quấn chăn, áo ngủ cuốn lên tận bụng, lộ ra thắt lưng gầy gỏ nhỏ nhắn. Sáng sớm ra, Thái Thúc tiên sinh nhìn mà thấy bốc hoả.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn thoáng qua đồng hồ, thời gian còn sớm, Nguyên Bảo ngủ ngọt ngào như vậy, hắn có chút không đành lòng quấy rầy.

Thái Thúc Thiên Khải chuẩn bị nhẹ chân nhẹ tay xuống giường đi rửa mặt, hắn vừa động, Nguyên Bảo liền xoay người, tỉnh lại.

Nguyên Bảo cảm thấy người mình mềm nhũn, cậu mơ giấc mộng kia cả đêm, lúc tỉnh lại còn cảm thấy hô hấp bất ổn.

Nguyên Bảo ánh mắt mê ly nhìn Thái Thúc Thiên Khải, vừa nhìn đã biết là chưa tỉnh hẳn.

Thái Thúc Thiên Khải bị cậu nhìn như vậy, tim gan ngứa ngáy. Hắn nhịn không được cúi đầu, hôn lên trán Nguyên Bảo một cái, nói: “Bảo Bảo tỉnh? Sao lại ngủ trên giường anh thế?”

Nguyên Bảo chớp chớp đôi mắt, không trả lời Thái Thúc Thiên Khải, ánh mắt dừng trên bờ ngực của Thái Thúc Thiên Khải lộ ra do áo ngủ xộc xệch, nơi đó có một vết sẹo giống y như trong mộng.

Nguyên Bảo nhịn không được đưa tay, dùng ngón tay nhẹ nhàng đụng chạm, miêu tả theo đường nét.

Đây quả thực chính là trêu chọc, nhất là mới sáng ra, thời điểm không chịu nổi trêu chọc nhất, thật khiến người ra bốc hoả.

Thái Thúc Thiên Khải nắm lấy tay Nguyên Bảo, đặt người lên người, cúi đầu hôn lên môi cậu.

Nguyên Bảo mơ mơ màng màng hoàn toàn không phản kháng, hình như cậu còn chìm đắm trong mộng, thực tự nhiên liền ôm cổ Thái Thúc Thiên Khải, đầu lưỡi chủ động đưa đến trong cổ họng Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải tự nhiên sẽ không bỏ qua món ngon sáng sớm đưa đến tận miệng, hung hăng hôn môi Nguyên Bảo, mút vào lưỡi  đầu, càng thêm xâm nhập xâm chiếm khoang miệng cậu.

Hình như là thiếu dưỡng khí, Nguyên Bảo rốt cục tỉnh táo lại, cậu không thở được, thân  thể không tự chủ được qua xoay lại, giãy dụa muốn chấm dứt nụ hôn này.

Nguyên Bảo xoay xoay eo, khiến Thái Thúc Thiên Khải càng muốn ‘bắt nạt’ cậu, quả thật là hiệu quả ngược.

Thái Thúc Thiên Khải dùng lực cắn một cái lên xương quai xanh của cậu, nói: “Bé con hư hỏng, hiện tại có muốn ăn món ngon nhất trần đời hay không?”

Nguyên Bảo mới vừa tỉnh ngủ, đúng là lúc đói bụng, nghe được Thái Thúc Thiên Khải nói như vậy, lập tức gật gật đầu, hưng  phấn nói: “Được đấy được đấy, rốt cuộc là cái gì? So với bánh rán còn ngon hơn sao?”

Thật sự là sát phong cảnh mà…

Cổ họng Thái Thúc Thiên Khải khàn khàn, thấp giọng nói: “Bảo Bảo, năm úp sấp xuống được không? Tự cởi quần mình ra.”

Nguyên Bảo kỳ quái nhìn Thái Thúc Thiên Khải, thầm nói nấu cơm cần cởi quần, sao ăn đồ ngon cũng phải cởi  quần, thật là kỳ quái .

Nguyên Bảo tuy rằng cảm thấy rất kỳ quái, nhưng vẫn làm theo, vươn tay cởi quần lửng rộng của mình xuống đến đầu gối.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn càng thấy miệng khô lưỡi khô, ánh mắt thuần khiết cùng bộ dáng nghe lời của Nguyên Bảo, khiến Thái Thúc tiên sinh cảm giác mình giống như một ông chú quái dị đáng khinh.

Nguyên Bảo cởi quần lửng, sau đó liền quỳ ghé vào trên giường, cái mông cong cong được bao bọc bởi quần lót đen, màu đen càng khiến da Nguyên Bảo thêm trắng, thật sự là quá mê người .

Thái Thúc Thiên Khải không thể chờ đợi được muốn áp lên, sau đó ăn luôn bữa sáng mỹ vị của mình.

Nhưng mà thực không khéo, vừa lúc đó, di động của Thái Thúc tiên sinh vang lên, có người gọi tới.

Thái Thúc Thiên Khải vốn không định để ý tới, nhưng điện thoại cứ kêu mãi không ngừng, muốn xem nhẹ cũng không được.

Hắn bực bội cầm lấy di động, là trợ lý gọi tới. Trợ lý đi theo hắn không ngắn, biết phân biệt nặng nhẹ, sớm như vậy đã gọi điện đến, chỉ sợ là có việc gấp.

Nguyên Bảo nghe tiếng chuông, nghiêng đầu sang, hỏi: “Thái Thúc tiên sinh? Tôi còn phải tiếp tục nằm úp sấp sao? tư  thế này không thoải mái.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Advertisements

4 thoughts on “Thần tài – 32

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s