Thần tài – 35

Thỏi vàng thứ  35

Thái Thúc Thiên Khải rất nhanh chạy đến bãi đỗ xe, vốn thân thể hắn đã không tốt lắm, đột nhiên chạy nhanh thì thở không ra hơi. Khi hắn nhìn đến bãi đỗ xe một đống hỗn độn, càng chấn  kinh đến mức không thể hô hấp.

Trên Bãi đỗ xe có một chiếc xe phát nổ, khắp nơi đều là mảnh vụn ô tô bắn tung toé, một ít mảnh còn đang cháy, vài người nhanh chóng cầm công cụ phòng cháy đi qua dập lửa, để tránh lửa quá lớn sẽ phát nổ lần hai.

Bên ngoài bãi đỗ xe vây quanh rất nhiều người, tất cả đều nghe tin mà tới. Lúc này bởi vì thời gian còn sớm, cho nên đoàn phim còn chưa làm việc, nhưng đã có không ít người tới.

cái xe bị nổ màu đỏ, nhìn có chút nhìn quen mắt, chính là xe của trần thái thái mà Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo vừa nhìn lúc nãy, hiện tại đã hoàn toàn thay đổi , biển số xe cũng văngthật xa, vặn vẹo biến hình .

Thái Thúc Thiên Khải chạy tới, bị nhân viên căn cứ ngăn cản, nói: “Thái Thúc tiên sinh, nơi này quá nguy hiểm, xin anh cách xa một chút.”

Thái Thúc Thiên Khải đẩy người ra, nói: “Nguyên Bảo ở chỗ nào?”

Nhờ phúc của Thái Thúc Thiên Khải, Nguyên Bảo vừa mới vào đoàn phim một ngày cũng đã là một người nổi tiếng, rất nhiều người đều biết cậu.

nhân viên công tác kia ngơ ngác, nói: “Không để ý lắm…”

Nhân viên công tác nói còn chưa nói xong, đã bị Thái Thúc Thiên Khải đẩy ra, Thái Thúc Thiên Khải lập tức chạy về phía trước.

Nằm trên mặt đất Cách đó không xa, là di động của Nguyên Bảo. Tuy rằng kiểu dáng của nó rất phổ thông, nhưng ốp ngoài màu vàng kim, còn in hình đĩnh vàng lớn, tự dưng lại thành độc nhất vô nhị.

Thái Thúc Thiên Khải chạy tới, cúi người nhặt di động lên, quả nhiên là của Nguyên Bảo .

Di động của Nguyên Bảo bị rơi tắt nguồn, di động ở nơi này, còn người thì không thấy đâu.

Thái Thúc Thiên Khải càng thêm sốt ruột, Nguyên Bảo rốt cuộc ở nơi nào?

“Thái Thúc tiên sinh! Ngài không thể đi qua, lửa còn chưa dập xong.” Nhân viên công tác thấy Thái Thúc Thiên Khải còn đi vào trong, lập tức đều chạy tới ngăn trở. Nếu Thái Thúc tiên sinh cóp chuyện gì ngoài ý muốn, bọn họ căn bản không chịu nổi trách nhiệm.

“Thái Thúc tiên sinh!”

Thái Thúc Thiên Khải sửng sốt, tai nghe được tiếng Nguyên Bảo kêu to , hắn lập tức quay đầu, liền nhìn đến Nguyên Bảo đứng dưới gốc đại thụ bên ngoài bãi đỗ xe, bên người còn có một đứa bé cùng trần thái thái.

Vừa rồi sau khi Thái Thúc Thiên Khải đi rồi, Nguyên Bảo vốn muốn về phòng nghỉ một lát, nhưng đột nhiên lại xảy ra sự  cố.

Cái xe đỏ vừa rồi bọn họ nhìn thấy, không biết vì sao, bỗng nhiên phát nổ. lúc đó trần thái thái đang cùng người khác nói chuyện ở chõ xa, công tử nhỏ Trần gia đang chơi đùa ngay bên cạnh chiếc xe kia.

Nguyên Bảo chỉ là vô ý liếc qua, nhất thời hoảng sợ.

Thời gian phát nổ ngắn vô cùng, với phàm nhân mà nói, đích thật là chuyện trong chớp mắt, hoàn toàn bất ngờ không kịp đề phòng. Nhưng mà đối với Nguyên Bảo, thì dù chỉ có nửa giây cũng đủ cậu làm rất nhiều chuyện.

Thân hình Nguyên Bảo lập tức nhoáng lên một cái, ôm lấy đứa bé kia, sau đó chớp mắt liền trốn đến cạnh gốc đại thụ ngoài bãi đỗ xe.

Nguyên Bảo cùng bé trai đều không bị thương, nhưng Nguyên Bảo chạy nhanh quá, di động rơi cũng không biết.

Công tử Trần gia bị kinh hách, khóc thút thít nghẹn ngào trong ngực Nguyên Bảo. Trần thái thái nghe được tiếng nổ mới nhớ tới con mình còn đang chơi bên kia, sợ tới mức thiếu chút nữa ngất xỉu.

Trần thái thái phát hiện con mình không có việc gì, kích động quỳ trên mặt đất ôm con khóc.

Nguyên Bảo không biết an ủi người thất thanh khóc rống, đứng bên cạnh luống cuống chân tay. Mà vừa lúc đó, Nguyên Bảo nhìn đến Thái Thúc tiên sinh vọt tới chỗ phát nổ, nơi đó quá nguy hiểm .

Nguyên Bảo lập tức gọi Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải xoay đầu lại, trong một chớp mắt nhìn đến Nguyên Bảo kia, trong lòng nảy lên một cảm giác mất đi lại tìm thấy, không biết vì sao, thế nhưng cảm giác đã từng trải qua, khiến tim gan phèo phổi như xoắn lại cùng một chỗ.

Thái Thúc Thiên Khải chạy tới, bởi vì một đường đều chạy nhanh, cho nên hắn hơi bị suyễn, cảm giác hô hấp không thông, bệnh suyễn hơi phát tác, nhưng mấy thứ này chẳng quan trọng.

Thái Thúc Thiên Khải kéo Nguyên Bảo ôm vào trong lòng, nói: “Em sao rồi? Bị thương không? Bảo Bảo thật sự là dọa anh sợ muốn chết.”

Nguyên Bảo chớp mắt, nói: “Thái Thúc tiên sinh yên tâm, tôi không bị thương, anh xem tôi vẫn tốt mà.”

Thái Thúc Thiên Khải gắt gao ôm Nguyên Bảo vào trong ngực, không biết tại sao mình lại hoảng hốt như vậy. Trong đầu Hắn bỗng nhiên hiện lên vô số hình ảnh, đặc biệt mơ hồ, giống như nhìn đến một người không hề sinh khí nằm trong lòng ngực mình…

Loại cảm giác này vô cùng giống hiện tại, khiến người ta hoảng hốt dị thường.

Thái Thúc Thiên Khải thở hổn hển, bỗng nhiên cúi đầu, liền hôn lên môi Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo trợn tròn mắt, rước mặt đám đông, Thái Thúc tiên sinh sao đột nhiên lại hôn mình?

Bên cạnh đích xác có rất nhiều người, nhưng Thái Thúc Thiên Khải chỉ thích làm theo y mình, chẳng hơi đâu phải nhìn sắc mặt kẻ khác.

Nhưng mà người xung quanh rất nhiều, Nguyên Bảo thấy ngại.

Thái Thúc Thiên Khải cạy mở môi răng của cậu, chen đầu lưỡi vào, điên cuồng xâm lược, như muốn xác định Nguyên Bảo bình yên vô sự, còn ở ngay bên cạnh mình.

Nguyên Bảo xấu hổ muốn chết, Thái Thúc tiên sinh ôm cậu rất chặt, cậu không đẩy ra được, biết đâu dùng lực mạnh một cái lại đẩy Thái Thúc tiên sinh bay xa tít tắp…

Như vậy thì không tốt lắm.

Nguyên Bảo bị hôn, cảm giác Thái Thúc Thiên Khải quá nôn nóng. Hắn vốn chạy nhanh nên hô hấp đã không quá bình thường, lại có bệnh suyễn, cảm xúc thay đổi quá nhanh liền càng dễ phát bệnh, lúc này hô hấp khá khó khăn.

Nguyên Bảo nhanh chóng thuận thế độ cho một hơi, nghĩ thầm rằng thì ra Thái Thúc tiên sinh bỗng nhiên hôn mình vì muốn độ khí cho hắn.

May mà nụ hôn này không duy trì quá lâu, kỳ thật chỉ là một nụ hôn ngắn ngủi.

Nhưng lúc chấm dứt nụ hôn này, Nguyên Bảo vẫn thở hồng hộc, còn cảm giác sau lưng tê dại.

Sau đó Nguyên Bảo vừa cúi đầu, liền nhìn đến công tử Trần gia đang mở to mắt nhìn mình.

Trần thái thái đã ngừng khóc, đứng ở bên cạnh, nhìn đến Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo hôn môi cũng không bày vẻ mặt gì kỳ quái.

Trần thái thái lấy ra khăn tay lau khô nước mắt, nói: “Cũng nhờ cậu vừa rồi cứu con trai tôi, tôi thật sự không biết nên cảm ơn cậu thế nào.”

Nguyên Bảo vội vàng xua tay, nói: “Không có việc gì không có việc gì, chỉ là thuận…”

Ngôn ngữ phàm nhân của Nguyên Bảo còn chưa quá lưu loát, không biết diễn đạt thế nào, cậu muốn nói là “thuận tiện “, nhưng lại thấy là lạ chỗ nào, lập tức sửa miệng nói, “Chỉ là công nhấc tay” .

“Ai nha” Nguyên Bảo giật mình, lúc này mới phát hiện di động của mình không thấy đâu, vẻ mặt sợ hãi, nói: “di động của tôi.”

Thái Thúc Thiên Khải nhanh chóng kéo người qua, nói: “Ở chỗ này, nhưng hình như bị hỏng rồi.”

Thái Thúc Thiên Khải lấy di động ra cho Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo nhìn thấy thì nhẹ nhàng thở ra, cầm lên nhanh chóng ấn loạn, hình như bị rơi hỏng rồi, ấn vài lần không sáng màn hình.

Trần thái thái nhanh chóng nói: “Này… hỏng rồi không bằng để tôi bồi thường cho cậu.”

Nguyên Bảo mất mát lắc lắc đầu, cậu phải mang di động về thiên đình sửa lại, không biết có sửa được khônng.

“Không cần không cần, để tôi tự sửa.” Nguyên Bảo nói.

Trần thái thái lập tức lấy danh thiếp ra, nói: “cậu là ân nhân cứu mạng của con trai tôi. Tôi thật không biết nên cảm ơn cậu thế nào, đây là danh thiếp của tôi, cậu có chuyện gì cần, chỉ cần tôi làm được, sẽ cố hết sức giúp cậu.”

Nguyên Bảo nhận rồi nhìn hai mặt, cậu không làm kinh doanh, cũng mới gia nhập giới giải trí, hoàn toàn không biết trần thái thái có bao nhiêu bản lĩnh.

Nguyên Bảo cất danh thiếp, trần thái thái cùng Thái Thúc Thiên Khải còn nói hai câu, sau đó mới mang theo con trai rời đi.

Trần thái thái cùng công tử Trần gia đi rồi, Thái Thúc Thiên Khải cũng lôi kéo tay Nguyên Bảo, chuẩn bị rời đi.

Nguyên Bảo kinh ngạc nói: “Thái Thúc tiên sinh, đoàn phim quay ở bên kia, không phải đi hướng này.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Hôm nay không quay nữa .”

“Ơ?” Nguyên Bảo nói: “Từ từ, đạo diễn không thông báo mà.”

“Anh thông báo cho em.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo: “…”

Thái Thúc tiên sinh vừa rồi rõ ràng còn rất dịu dàng, bỗng nhiên biến thành bá đạo.

Thái Thúc Thiên Khải mang Nguyên Bảo đi, lôi kéo tay cậu, một đường dắt tay ra ngoài căn cứ, sau đó nhét vào ghế phó lái, cài dây an toàn cho cậu, sau đó mới ngồi vào ghế lái.

Nguyên Bảo liếc nhìn đồng hồ, nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi thật sự phải đi quay phim, sắp đến giờ rồi.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Thái Thúc Thiên Khải hiện tại hoàn toàn không muốn để cho Nguyên Bảo rời đi, hắn sợ lại có chuyện gì đột nhiên xảy ra.

Thái Thúc Thiên Khải cầm lấy di động, sau đó tìm nửa ngày, mới tìm được một dãy số, bấm, nói: “Tôi là Thái Thúc Thiên Khải.”

“Tôi thay Nguyên Bảo xin nghỉ.”

“Không có gì, tạm biệt.”

Tổng cộng 3 câu  nói, nửa phút cũng không dư thừa, Nguyên Bảo nhìn mà nghẹn họng nhìn trân trối, nói: “Thái Thúc tiên sinh…”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Anh đã gọi cho đạo diễn, anh ta đồng ý cho em nghỉ.”

Nguyên Bảo: “…”

Sao cậu lại cảm thấy, vừa rồi Thái Thúc tiên sinh hoàn toàn không giống như gọi điện đến xin phép mà là uy hiếp vậy! Giọng điệu ngập tràn vẻ khó chịu, cái kiểu anh dám nói một chữ không thử xem…

Nguyên Bảo thành thật, ngồi ở ghế phó lái, bị Thái Thúc Thiên Khải mang về biệt thự, xe dừng trước cửa biệt thự.

Dọc theo đường đi Thái Thúc Thiên Khải không nói gì, khiến Nguyên Bảo thấy áp lực, cũng không dám nói gì.

Đến nơi, Thái Thúc Thiên Khải mới thở dài, không nóng nảy xuống xe, nói: “Vừa rồi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Bảo Bảo.”

“Ừm, chính là…” Nguyên Bảo thành thật, đem chuyện ô tô đột nhiên phát nổ, mình cứu công tử Trần gia sự tình nói lại một lần.

Thái Thúc Thiên Khải nghe được trái tim mình đập mạnh, thật sự là kinh hồn bất định.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Như vậy quá nguy hiểm.”

“Không nguy hiểm.” Nguyên Bảo chân thành nói, thời gian dài như vậy, cậu có thể chạy qua chạy lại 3 vòng, tuyệt không nguy hiểm.

Thái Thúc Thiên Khải nói: ” Thiếu chút nữa anh đã tưởng không được gặp lại em.”

Trái tim Nguyên Bảo bang bang nhảy dựng, cảm giác hình như trước kia cũng nghe qua câu nói này, nhưng bị cậu quên lãng.

Nguyên Bảo cảm thấy Thái Thúc tiên sinh thật là một người tốt, đối xử với mình tốt vô cùng. Nguyên Bảo vốn chỉ định hoàn thành nhiệm vụ app ban bố, Thái Thúc tiên sinh là nhiệm vụ chủ tuyến, phải hoàn thành. Nhưng cho tới bây giờ, tài chính trong tay Nguyên Bảo quá ít , căn bản không giúp được gì cho Thái Thúc tiên sinh, điều này khiến Nguyên Bảo cảm thấy có chút mất mát. Thái Thúc tiên sinh tốt với cậu như vậy, làm Nguyên Bảo càng cảm thấy áy náy .

Hơn nữa hôm nay mình xin nghỉ ở đoàn phim, Nguyên Bảo nghĩ, liệu có ảnh hưởng đến tiến độ của đoàn phim hay không? Thái Thúc tiên sinh đang đầu tư phim này, nói không chừng còn khiến Thái Thúc tiên sinh bồi tiền.

Nguyên Bảo càng cảm thấy mình ăn hại, bản thân là một thần tài thực tập, không thể giúp Thái Thúc tiên sinh kiếm tiền, ngược lại khiến Thái Thúc tiên sinh bồi tiền .

Thái Thúc Thiên Khải đột nhiên nhìn cậu ủ rũ, hỏi han: “Bảo Bảo, làm sao vậy? Thân thể không thoải mái?”

Nguyên Bảo lập tức lắc đầu, nói: “Không có. Tôi chỉ là muốn giúp Thái Thúc tiên sinh, không nghĩ tới lại gây thêm phiền phức cho anh.”

Thái Thúc Thiên Khải cười, vươn tay ôm gáy  Nguyên Bảo, hôn lên khóe miệng cậu một cái, nói: “Bảo Bảo muốn giúp anh cái gì?”

Nguyên Bảo nói: “Đương nhiên là muốn giúp anh kiếm tiền!”

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được lại cười, yêu chiều nói: “Vậy thì Bảo Bảo đã giúp anh một việc.”

“Chỗ nào cơ?” Nguyên Bảo nói: “Anh đang an ủi tôi sao?”

“Bảo Bảo không tin anh?” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo nhìn hắn, cặp mắt kia quả thực có thể hút Thái Thúc Thiên Khải vào.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Trần gia gần đây làm ăn được, hơn nữa nói về tín dụng, là một đối tác không tồi. nhưng thực đáng tiếc, cho tới bây giờ anh chưa từng howpjt ác cùng bọn họ.”

“Vì sao?” Nguyên Bảo hỏi.

Thái Thúc Thiên Khải nói: Là vấn đề của thế hệ trước, quan hệ hai bên rất cứng ngắc, cho nên cho tới giờ vẫn chưa hợp tác. Nhưng Bảo Bảo đã giúp anh một chuyện lớn, vừa rồi Trần thái thái nói với anh vài câu, giọng điệu rất khách khí , anh nghĩ về sau nói không chừng có cơ hội hợp tác.”

“Thật sao?” Nguyên Bảo lập tức mặt mày hớn hở, nhanh chóng lấy danh thiếp của Trần thái thái, nói: “May mà tôi có giữ lại danh thiếp của trần thái thái.”

Nguyên Bảo đang cầm danh thiếp cẩn thận nghiên cứu, liền nhìn thấy bóng râm, Thái Thúc Thiên Khải bỗng nhiên áp qua, vươn tay giam cậu lại giữa ghế phó lái và cửa xe.

Nguyên Bảo hỏi: “Thái Thúc tiên sinh, làm sao vậy?”

Thái Thúc Thiên Khải không nói chuyện, cúi đầu hôn lên môi Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo phối hợp hé môi, trong lòng nghĩ, vì sao phàm nhân lại thích hôn môi như vậy? Hắn trước kia tại thiên đình liền chưa từng làm quá loại chuyện này. Nhưng mà kỳ thật loại cảm giác này cũng không xấu, Nguyên Bảo cũng thấy là thoải mái, cho nên cậu không cự tuyệt.

Thái Thúc Thiên Khải thích Nguyên Bảo dịu ngoan cùng tươi tắn, hôn cậu vô cùng dịu dàng cẩn thận, Nguyên Bảo quả thực bị hắn biến thành cả người đều mơ mơ màng màng, chìm đắm trong nụ hôn của Thái Thúc Thiên Khải, nhịn không được hai tay ôm lấy cổ Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải cảm giác mình sắp áp chế không nổi dục vọng trong lòng, Nguyên Bảo phối hợp khiến hắn càng muốn xâm nhập xâm chiếm thêm.

Tay Thái Thúc Thiên Khải bắt đầu không quy củ, từ vạt áo Nguyên Bảo trượt vào, bắt đầu sờ nắn phần hông cậu.

Nguyên Bảo bị hắn sờ đến run cả người, eo nhịn không được ưỡn lên, gắt gao dán vào thân thể Thái Thúc Thiên Khải, tiếng thở dốc trong cổ họng cũng thành dồn dập.

Thân thể Nguyên Bảo mẫn cảm dị thường, khiến Thái Thúc Thiên Khải đặc biệt vừa lòng, thiếu niên ngây ngô không ngừng run rẩy trong bàn tay hắn, giống như đang dụ dỗ.

Thái Thúc Thiên Khải làm sâu sắc nụ hôn, sau đó chậm rãi với tay vào trong quấn Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo hai mắt mê ly, trong đầu một mảnh trống rỗng, ánh mắt không có tiêu cự, tùy ý Thái Thúc tiên sinh âu yếm vỗ về mình.

Mơ mơ màng màng, Nguyên Bảo giống như nhìn thấy bên ngoài cửa xe có bóng dáng đung đưa, khiến Nguyên Bảo sợ hết hồn.

Bọn họ ở trước cửa biệt thự, đã vào bên trong cổng sắt, theo lý mà nói hẳn phải không có người tiến vào mới đúng.

Nhưng mà khi Nguyên Bảo thấy rõ ràng bóng dáng ngoài cửa sổ xe thì hoảng sợ. Có một nam nhân áo trắng đứng ở bên ngoài, hóa thành tro Nguyên Bảo cũng biết, đó là sư phụ của cậu!

Nguyên Bảo giật mình trừng mắt, đẩy Thái Thúc Thiên Khải muốn nói cho hắn.

Nhưng Thái Thúc tiên sinh đã ‘tên đã lên dây cung’, không ăn Nguyên Bảo vào bụng là không cam lòng , chặn tay Nguyên Bảo, hung hăng hôn cậu.

Nguyên Bảo vừa sốt ruột, khớp hàm khép lại, nhất thời liền nếm đầy miệng toàn mùi máu.

Giờ thì hay, đầu lưỡi Thái Thúc Thiên Khải bị cắn mạnh một cái, như sắp đứt, đau đến hít hà, rốt cục buông tha môi Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo cũng giật mình, tội nghiệp nói: “Xin, xin lỗi Thái Thúc tiên sinh, tôi không phải cố ý …”

Advertisements

6 thoughts on “Thần tài – 35

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s