Thần tài – 37

Thỏi vàng thứ 37

Hai người nói một ít mấy câu không có dinh dưỡng, nhưng đều thấy rất vui vẻ. Thái Thúc Thiên Khải cũng không biết vì sao, chỉ cần nhìn Nguyên Bảo ở bên cạnh mình, thấy cậu vui vẻ, Thái Thúc Thiên Khải đã cảm thấy thực thỏa mãn. Loại cảm giác thỏa mãn này, thậm chí có thể lấp đầy nơi vẫn luôn trống vắng trong lòng.

“Thiên Khải…”

Nguyên Bảo còn đang mơ mộng bánh ngọt ăn ngon biết bao, Triệu lão gia tử lại bách chiến bất khuất đi tới, nói: “Thiên Khải, cháu qua đây, ông có lời muốn nói với cháu.”

Thái Thúc Thiên Khải cười cười nói: “Triệu lão tiên sinh nếu muốn nói chuyện với tôi sớm hơn 30 năm, có lẽ tôi sẽ cảm động lắm. Chỉ tiếc, Triệu lão tiên sinh còn nhớ rõ chăng? Năm đó mẹ tôi mang theo tôi rời khỏi Triệu gia, hình như ông vẫn an vị trên cái ghế thái sư trên lầu, không nói không rằng.”

Nói thật ra, khi đó Thái Thúc Thiên Khải chỉ có hai tuổi, đi theo mẹ rời khỏi Triệu gia. Theo lý thuyết thì hắn nhỏ như vậy, căn bản phải không nhớ rõ chuyện gì, nhưng hắn lại nhớ rất rõ. Từ lúc đso trở đi, Thái Thúc Thiên Khải liền tuyệt vọng với Triệu gia, không chỉ là với người cha vô tâm bạc tình của hắn, mà là đối với toàn bộ Triệu gia, không hề có gì khiến hắn lưu luyến, chờ sau khi mẹ hắn chết bệnh, lại càng không có.

Triệu lão gia tử sửng sốt, chuyện này có lẽ đén chính bản thân lão cũng không nhớ rõ , nói: “Thiên Khải, lúc trước là ông nội hồ đồ, phải làm sao cháu mới tha thứ cho ông?”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Vấn đề này, tôi thật sự không cách nào trả lời ông được.”

Triệu lão gia tử tiếp tục: “Hôm nay cháu đến đây, chẳng lẽ không phải trong lòng vẫn còn một ít tình thân với ông nội đấy sao? Nếu không, cháu đến đây làm cái gì?”

Thái Thúc Thiên Khải nắm chặt tay Nguyên Bảo, nói: “Tôi nhân được thiệp mời của Triệu gia, nghĩ ngày vui, nếu không nể mặt thật sự là không tốt. Thuận tiện cũng mang theo Nguyên Bảo tới, em ấy khá thích những nơi náo nhiệt.”

Thái Thúc Thiên Khải vốn không định tham gia lễ đính hôn này, nhưng vì lần trước Triệu gia nhị thiếu tìm Nguyên Bảo gây sự, hắn quyết định mang theo Nguyên Bảo lại đây.

Tiệc đính hôn đều là nhân vật có uy tín danh dự tới tham gia, toàn bộ hành trình Thái Thúc Thiên Khải đều để Nguyên Bảo đứng bên người, còn quan hệ trông khá là thân mật cùng cậu, như vậy không cần nhiều lời đã nói cho người khác biết Nguyên Bảo có địa vị gì. Về sau gặp mặt, người khác sẽ nể mặt Thái Thúc tiên sinh mà cũng tôn trọng Nguyên Bảo vài phần.

Triệu lão gia tử nhìn đến Nguyên Bảo, càng thêm tức giận. Nguyên Bảo lớn lên đích xác xinh đẹp, mặc vào âu phục vừa người càng thêm nổi bật, nhưng cậu chỉ là một nghệ nhân nho nhỏ, căn bản không tính là môn đăng hộ đối.

Triệu lão gia tử nói: “Thiên Khải, cháu phải nghe lời ông! Không nghe thì sớm hay muộn cháu cũng phải chịu khổ. Cậu ta chỉ là nghệ nhân hạ cửu lưu, giờ thì cháu thích cái mặt cậu ta đấy, chờ thêm mười năm sau, sẽ chán ghét mà thôi. Đến lúc đó cậu ta cũng chẳng giúp được gì, cái gì cũng không biết làm, cậu ta…”

Nguyên Bảo ở bên cạnh, ngoan ngoãn bưng đĩa chăm chú ăn, kết quả không biết chuyện trò thế nào, lửa lại lan lên trên người mình.

Miệng Nguyên Bảo còn nhét một cái sủi cảo tôm to, chợt nghe đến Triệu lão gia tử nói, càng nghe càng tức, càng nghe càng giận, quả thực tức muốn chết, ngay đồ ăn cũng không nuốt trôi.

Nguyên Bảo nhịn không được nói: “Triệu lão tiên sinh, ngài cảm thấy Thái Thúc tiên sinh trước kia chưa chịu ít khổ sao? Mẹ của Thái Thúc tiên sinh  qua đời, hắn cũng chịu đủ đau khổ. Người làm ông nội như ngài sao lại không biết đúng không? Lại nói , tôi có thể giúp đỡ Thái Thúc tiên sinh, tôi có thể giúp hắn kiếm tiền!”

Triệu lão gia tử tận tình khuyên bảo, đã định bảo Thái Thúc Thiên Khải trở về tiếp quản Triệu gia, lão giờ đã Nguyên Bảo là hồ ly tinh, cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, cảm thấy Thái Thúc Thiên Khải không chịu về Triệu gia tất cả đều là do Nguyên Bảo.

Triệu lão gia tử vừa nghe Nguyên Bảo nói như vậy, liền càng giận, nói: “Cậu giúp Thiên Khải kiếm tiền? Chuyện cười, tôi thấy cậu chỉ biết tiêu tiền của Thiên Khải, một ngày nào đó cậu sẽ tiêu sạch tiền của Thiên Khải!”

Nguyên Bảo tức giận đến nổ phổi, ông già lại dám nói thần tài chỉ biết tiêu tiền sẽ không kiếm tiền. Mặc dù mình còn chưa giúp Thái Thúc tiên sinh kiếm được đồng tiền lớn, nhưng trước có mình nhắc nhở mấy hạng mục cho Thái Thúc tiên sinh ý, qua không lâu sẽ kiếm được nhiều tiền.

Nguyên Bảo vừa muốn nói chuyện, liền có một người đi tới, trông như lưu manh cười cười nói: “Ở đây làm sao vậy? Đỏ mặt tía tai, là uống nhiều quá hay định cãi nhau? Hôm nay tiệc đính hôn của Triệu đại tiểu thư, thật đúng là đủ náo nhiệt.”

Tới người là Tiết Thường Thiển, mặc một thân âu phục màu tím lẳng lơ, bên trong là áo sơmi màu vàng lúa nhat, phối với nhau quả thực có thể chói mù mắt người khác.

Triệu lão gia tử vừa thấy có người ngoài lại đây, không tiện nói thêm gì nữa, bình tĩnh lại.

Tiết Thường Thiển còn nói: “Tôi vừa rồi đụng mặt Trần thái thái , Nguyên Bảo cậu khi nào thì quan hệ tốt Trần thái thái như vậy, sao tôi lại không biết nhỉ. Tôi còn nói chuyện làm ăn với Trần thái thái, kết quả Trần thái thái nói cho tôi biết, bà ấy đã chuẩn bị nói chuyện với Thái Thúc tiên sinh, còn là nhờ cậu đấy.”

Nguyên Bảo nói: “Trần thái thái cũng tới sao?”

“Đương nhiên.” Tiết Thường Thiển nói, “Ngay tại bên kia. Muốn đi theo tôi chào hỏi hay không.”

Thái Thúc Thiên Khải vỗ vỗ bả vai Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo đi chào hỏi Trần thái thái đi, em đi cùng Tiết tam thiếu trước, lát anh qua.”

“A, được rồi.” Nguyên Bảo có chút lưu luyến không rời, nhìn Thái Thúc Thiên Khải, lúc này mới đi theo Tiết Thường Thiển.

Triệu lão gia tử nghe bọn họ nói, trong lòng giật mình, Trần gia lão đương nhiên biết, Trần thái thái là một người trong ánh mắt không dung hạt cát, trong thương giới là người không người dễ đối phó. Lão còn thật không biết Nguyên Bảo làm sao lại có quan hệ với Trần thái thái.

Nguyên Bảo đi theo Tiết Thường Thiển, quả nhiên thấy Trần thái thái trong đám người đang bắt chuyện, còn có con trai út được Trần thái thái dắt bên tay, công tử nhỏ Trần gia.

Trần thái thái vẫn luôn dắt tay Trần công tử, cứ như sợ bị lạc mất. Bà nhìn thấy Nguyên Bảo, lập tức liền mang theo con trai đi tới.

Trần thái thái vỗ vỗ đầu con trai, nói: “Nhanh đi, cám ơn anh trai lần trước đã cứu con.”

Công tử nhỏ Trần gia thoạt nhìn rất nghe lời , lập tức đi qua, nói: “Cám ơn anh trai.”

“Không cần cảm tạ.” Nguyên Bảo liên tục xua tay.

Công tử nhỏ Trần gia thật sự rất đáng yêu, lớn lên đặc biệt thảo hỉ, khác xa bộ dáng đời trước. Tuy rằng đích xác rất đáng yêu, nhưng Nguyên Bảo nghĩ đây là người mà Thái Thúc tiên sinh vẫn luôn yêu thích, nhịn không được trong lòng có chút ê ẩm, cảm giác rất kỳ quái.

Thái Thúc Thiên Khải rất nhanh đã tới, Nguyên Bảo đã tìm một bàn ngồi xuống, nhưng Nguyên Bảo thoạt nhìn có vẻ ủ rũ, nói: “Bảo Bảo, làm sao vậy? Có phải thân thể không thoải mái hay không? Hay là tâm tình không tốt?”

Nguyên Bảo thế nhưng dùng dĩa xiên đồ ăn, lại không nhét vào miệng.

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh, Trần thái thái mang theo con trai tới, ngay tại bên kia.”

Thái Thúc Thiên Khải theo ngón tay cậu nhìn qua, quả nhiên liền thấy trần thái thái cùng công tử nhỏ Trần gia.

Thái Thúc tiên sinh bỗng nhiên có chút đau đầu, hắn giật mình hiểu ra, Nguyên Bảo sẽ không phải vẫn cho là mình bị luyến đồng đấy chứ? Hiểu lầm này thật sự là vô cùng vô tận.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, anh phải nói cho rõ. Anh thật sự chưa từng thích… một đứa bé.”

“Nhưng mà…”

Nguyên Bảo nói còn chưa nói xong, trực tiếp bị Thái Thúc Thiên Khải ngắt lời, Thái Thúc Thiên Khải nói: “Không nhưng nhị gì cả, Bảo Bảo chỉ cần nghe lời anh là được rồi.”

Nguyên Bảo nửa tin nửa ngờ, gật gật đầu, nói: “Đúng rồi, Thái Thúc tiên sinh, Trần thái thái nơi đó có một hạng mục lớn, thoạt nhìn rất đáng giá đó, muốn nói chuyện với anh, bảo tôi hỏi anh có ý hay không.”

Nguyên Bảo bổ sung nói: “Là một hạng mục đặc biệt đáng giá, Thái Thúc tiên sinh phải suy xét kỹ càng nha.”

Vừa rồi Trần thái thái đề cập một câu, Nguyên Bảo liền lấy ra di động, dùng app tính toán một chút, phát hiện hạng mục này thật đúng là không tồi.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Phải không? Ánh mắt Bảo Bảo chắc chắn không tồi. Chờ trở về ngày mai anh sẽ gọi điện thoại cho Trần thái thái.”

“Ừm.” Nguyên Bảo nói: “Nhất định phải gọi điện thoại!”

“Biết rồi.” Thái Thúc Thiên Khải nói, “Bảo Bảo đi lấy chút đồ ăn đến đây, anh cũng đói bụng, chúng ta cùng ăn.”

“Được chứ!” Nguyên Bảo lập tức đứng lên đi lấy đồ ăn.

Vừa rồi Nguyên Bảo có tâm sự, cho nên chán ăn, lúc này nói hai câu với Thái Thúc tiên sinh, liền vui vẻ hơn nhiều, vô cùng sung sướng đi lấy đồ ăn.

Nguyên Bảo bưng chén đĩa, bắt đầu đi về phía tháp đồ ăn, lấy mỳ Ý ở tầng dưới cùng, sau đó là tôm hùm ở tầng trên, rồi salad, rồi sườn cừu nướng, cuối cùng là bánh ngọt ở trên cùng.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn bóng dáng Nguyên Bảo, nhịn không được thở dài, một bàn ăn kia bê về, cũng chỉ có Nguyên Bảo có thể không hề áp lực ăn hết, nhất định là hương vi kỳ quái cho xem .

Nguyên Bảo đang cố gắng gắp đồ, di động bỗng nhiên liền rung một cái, nhất định là app có gợi ý. Ngày hôm qua cậu mất cả đêm mới sửa lại được di động, may mà app còn có thể dùng, nếu không cậu thật sự vĩnh viễn phải làm thần tài thực tập .

Nguyên Bảo đặt đĩa lên bàn, lấy di động ra nhìn, thì ra là app đổi mới nhiệm vụ nhánh.

Nhiệm vụ nhánh mười ngày sẽ tự động đổi mới, không có làm xong cũng sẽ đổi, nhiệm vụ cũ không thể làm nữa. Nhiệm vụ trợ giúp Đỗ Hàn Nhai trở thành ảnh đế lúc trước đã bị hủy, đổi thành nhiệm vụ mới.

Lúc này nhiệm vụ nhánh lại đổi: trợ giúp Triệu Vũ Đức giữ lại hai trăm triệu USD.

Nguyên Bảo vừa thấy liền trợn tròn mắt, Triệu Vũ Đức là ai vậy, đã vậy còn quá có tiền, hai trăm triệu USD! Nếu đem cho Thái Thúc tiên sinh, Thái Thúc tiên sinh cũng sắp trở thành người giàu nhất Châu Á rồi!

Nguyên Bảo ấn đọc tỉ mỉ tư liệu, app chuyển trang, cậu liền thấy được ảnh chụp của Triệu Vũ Đức.

Nguyên Bảo nhất thời trợn tròn mắt, Triệu Vũ Đức này không phải người xa lạ, lại chính là ông nội của Thái Thúc Thiên Khải, chưởng môn nhân Triệu gia Triệu lão gia tử.

Nguyên Bảo vừa nhìn thấy ảnh của Triệu lão thì rất khó chịu, vì sao app lại cho mình nhiệm vụ này cơ chứ, lại phải giúp ông già này giữ lại hai trăm triệu USD. Triệu lão gia tử rõ ràng không tốt với Thái Thúc tiên sinh, trước kia Thái Thúc tiên sinh còn nhỏ như thế, ông ta chẳng quan tâm, hiện tại khi Thái Thúc tiên sinh sự nghiệp thành công mới đến bám riết không tha.

Nguyên Bảo thật sự không thể gật bừa cách làm của Triệu Vũ Đức, cảm thấy ông ta không hề thật tâm với Thái Thúc tiên sinh.

Nhưng mà Nguyên Bảo trong lòng lại rối rắm, cậu không muốn giúp Triệu Vũ Đức, nhưng app thưởng cho nhiệm vụ này rất nhiều, nếu mình có thể hoàn thành, có thể đổi được một ngàn điểm thưởng cùng năm nghìn vạn tài chính thần tài, có số tiền kia có thể giúp Thái Thúc tiên sinh một ít.

“Bảo Bảo? Làm sao vậy?” Thái Thúc Thiên Khải nhìn Nguyên Bảo vẫn luôn sững sờ tại chỗ, cũng không biết đang làm cái gì, còn vò đầu bứt tai, liền nhanh chóng lại đây nhìn một cái.

Nguyên Bảo cất di động, sau đó đem chén đĩa giao cho Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh đói bụng cứ ăn trước đi, tôi muốn đi toilet một chuyến.”

Thái Thúc Thiên Khải hai tay bưng chén đĩa, chỉ sợ đồ ăn rơi hết xuống, thật sự là quá nguy hiểm.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Anh qua bên kia chờ em.”

“Tôi biết rồi.” Nguyên Bảo quyết định đi toilet bình tĩnh lại một chút, rốt cuộc có nên làm nhiệm vụ nhanh này hay không.

Thái Thúc Thiên Khải bưng cái đĩa cao như  Kim Tự Tháp trở về, Tiết Thường Thiển thấy được cười nhạo một trận, nói: “Nguyên Bảo mang thứ quỷ gì về đây.”

Thái Thúc Thiên Khải cũng không phải để ý, đặt lên bàn, nói: “Hôm nay còn phả cảm tạ Tiết tam thiếu giúp Nguyên Bảo giải vây.”

“Công nhấc tay.” Tiết Thường Thiển nói: “Nhưng Thái Thúc tiên sinh muốn cảm ơn tôi thế thì tôi đành nhận.”

Thái Thúc Thiên Khải cười cười, nói: “Tiết tam thiếu suy nghĩ nhiều.”

Tiết Thường Thiển: “…”

Bên kia Nguyên Bảo ở trong phòng rửa, lại rửa mặt, sau đó bình tĩnh hai phút. Cậu quyết định nhiệm vụ này vẫn phải làm, không phải vì Triệu Vũ Đức, cũng phải làm vì Thái Thúc tiên sinh.

Nguyên Bảo tự thêm dũng khí, sau đó từ toilet đi ra, chuẩn bị đi tìm Thái Thúc Thiên Khải.

Cậu ra cửa, liền nhìn đến hai người vội vã đi qua, trong đó một người đụng phải bả vai Nguyên Bảo, nhưng không dừng lại, ngược lại miệng mắng một câu “Mù à? Có biết nhìn đường không đấy?”

Nguyên Bảo ngơ ngác nhìn thoáng qua bóng dáng người kia, là một người đàn ông cao gần 1m9, đặc biệt khỏe mạnh, mặc một cái áo may ô màu đen, hoàn toàn không giống như tới ăn tiệc đính hôn, trên cánh tay thậm chí có mảng hình xăm lớn, vừa thấy liền biết không phải người tốt.

Hai người kia đi gấp vội vàng, từ toilet bên cạnh cầu thang đi lên lầu, trong đó một người thấp giọng nói: “Triệu nhị thiếu ở trên lầu, chờ đến nóng nảy rồi.”

Nguyên Bảo còn loáng thoáng nghe được cái gì hai trăm triệu.

Tuy rằng không có nghe rõ, nhưng lỗ Nguyên Bảo tai lập tức dựng thẳng đứng, vừa rồi cậu thấy được con số này trên app, cho nên giờ nghe được thì cực kỳ để ý.

Cậu nghển cổ nhìn cầu thang, sau đó ẩn thân đuổi kịp.

Hai nam nhân phía trước đi cực khoái, may mà Nguyên Bảo theo kịp, lên tới lầu hai liền nhìn đến hai người kia vào một gian phòng nghỉ, sau khi đi vào còn khóa cửa liai.

Cửa phòng khóa chẳng làm khó được Nguyên Bảo, Nguyên Bảo trực tiếp xuyên tường đi vào, liền thấy được Triệu gia nhị thiếu.

Sắc mặt Triệu nhị thiếu xanh mét, một bộ tức đến khó thở, miệng nói rằng: “Lão bất tử , ngay trước mặt nhiều người lại làm ta mất mặt. Triệu gia này lão không muốn cho cũng phải cho ta!”

“Nhị gia ngài tức giận cái gì?” một gã cười ninh nọt vừa vào cửa: “Đại ca ở đây đều chuẩn bị tốt, chỉ cần buổi tối hôm nay được việc, Triệu gia còn không phải là của ngài hay sao.”

Triệu gia nhị thiếu nói: “Các ngườii đều chuẩn bị tốt chưa?”

Một gã cơ bắp khỏe mạnh nói: “Nhị gia vẫn chưa yên tâm về chúng tôi sao?”

Triệu gia nhị thiếu nói: “Cái lão bất tử kia bình thường tùy thân mang theo bảy tám bảo tiêu, vừa thấy thì biết là tiếc mệnh muốn chết, chỉ sợ các người không bắt được.”

“Hừ, ” kẻ cơ bắp người cười lạnh, nói: “Người khác không được, nhưng có Nhị gia trợ giúp thì tuyệt đối được việc.”

“Đúng đó Nhị gia.” nam nhân nịnh nọt cười cười còn nói: “Ngài sẽ chờ thu hai trăm triệu USD đi, đến lúc đó toàn bộ Triệu gia chính là vật trong bàn tay ngài, ngài cũng đừng quên giúp đỡ chúng tôi đấy.”

Nguyên Bảo quang minh chính đại ẩn thân tiến vào dạo qua một vòng, thế nhưng nghe được một chuyện bất ngờ. Ba người kia thế nhưng đang bày trò bắt cóc Triệu Vũ Đức.

Nguyên Bảo đối với chuyện bắt cóc này hiểu rõ lắm, bởi vì cậu hấy quá nhiều trong phim truyện trần gian rồi, nhất định không sai.

Thì ra nhiệm vụ chỉ chuyện này, Nguyên Bảo trong lòng âm thầm cân nhắc.

Triệu gia nhị thiếu cho tới nay đều lấy lòng Triệu lão gia tử, nhưng Triệu lão gia tử không muốn cho gã ta tiếp quản Triệu gia. Triệu gia nhị thiếu biết Triệu lão đã quyết ý, cho nên rõ ràng không làm thì thôi, đã làm thì làm cho xong, bày trò sai người bắt cóc Triệu lão gia tử, sau đó đòi tiền chuộc hai trăm triệu USD.

Tuy rằng hệ thống bảo an của Triệu gia rất hoàn thiện, nhưng ngày phòng đêm phòng, cướp nhà khó phòng, Triệu gia nhị thiếu chuẩn bị nội ứng ngoại hợp, thừa dịp hôm nay tiệc đính hôn nhiều người hỗn loạn, thần không biết quỷ không hay bắt Triệu lão gia tử đi.

Ngay lúc ba người kia nói chuyện, di động của kẻ cơ bắp vang lên, gã nghe xong rất nhanh đã cúp máy, ngắn gọn nói: “Chúc mừng Nhị gia, đã thành công.”

Triệu gia nhị thiếu kích động từ ghế trên đứng lên, nói: “Lão bất tử kia đã bị bắt rồi?”

Kẻ cơ bắp người nói: “Đã bị mang đi, Nhị gia cứ yên tâm đi.”

“Thật tốt quá!” Triệu gia nhị thiếu liên tục vỗ tay hoan nghênh, nói: “Mau! Chúng ta đi, nhanh đến xem.”

“Không không, Nhị gia không thể đi.” người đàn ông láu cá nói: “Nhị gia phải ở lại Triệu gia chủ trì đại cục. Nhị gia yên tâm, chuyện này giao cho bọn tôi, chúng tôi lập tức lên đường, bảo đảm vạn vô nhất thất.”

Người đàn ông láu cá cùng kẻ cơ bắp rất nhanh đã rời đi, Nguyên Bảo vừa nghe, nhanh chóng đuổi theo, chuẩn bị bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ ở đằng sau, thuận tay nhặt hai trăm triệu USD.

Nguyên Bảo vốn đang không hiểu nhiệm vụ này ra sao, hiện tại đã hiểu. Cho nên chỉ cần Triệu lão gia bị bắt trở về là có thể hoàn thành nhiệm vụ, quả thực dễ như ăn sáng.

Dưới lầu tiệc đính hôn tổ chứ được một nửa thì Triệu lão gia tử bỗng nhiên biến mất, đại tiểu thư cùng vị hôn phu mới đầu không để ý, nhưng Triệu lão biến mất quá lâu, mọi người liền thấy có chút luống cuống, cảm thấy sự tình không thích hợp.

Bọn họ gọi cho Triệu lão, phát hiện di động  tắt máy, lại gọi cho bảo tiêu bên người Triệu lão, cũng không có ai nghe.

Tiệc đính hôn của Triệu gia đại tiểu thư, Triệu lão gia tử không biết tung tích. Chuyện này nếu như bị khách khứa biết, chỉ sợ không thể vãn hồi. Triệu gia đại tiểu thư gấp muốn chết, nhưng lại không dám lộ ra.

Biến mất đương nhiên không chỉ có một mình Triệu lão gia tử, còn có Nguyên Bảo.

Thái Thúc Thiên Khải đợi Nguyên Bảo hai mươi phút, chờ đến sốt ruột, đi toilet tìm một chuyến, phát hiện Nguyên Bảo không hề ở đây. Lại tìm một vòng ở đại sảnh, cũng không có.

 

 

Advertisements

4 thoughts on “Thần tài – 37

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

  2. đso=>đó
    cửu lưu=>????
    lão giờ đã Nguyên Bảo=>lão giờ đã cho Nguyên Bảo (…………… đã nghĩ ……………)
    nhat=>nhạt
    ngườii => người

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s