Thần tài – 38

Thỏi vàng thứ 38

Thái Thúc Thiên Khải thấy lo lắng, lập tức gọi cho Nguyên Bảo, nhưng không thông, biểu hiện không kết nối được.

Triệu gia nơi này vốn là vùng ngoại thành, tín hiệu hơi chập chờn, lúc này Nguyên Bảo còn bám theo hai người kia xuống bãi đỗ xe, càng thêm không có tín hiệu, Thái Thúc tiên sinh tất nhiên không gọi được.

Thái Thúc Thiên Khải gấp đến xoay quanh, giờ này khắc này Nguyên Bảo đang theo bọn cướp, chuẩn bị đi thẳng một đường, xem rốt cuộc bọn chúng bắt Triệu lão gia tới nơi nào .

Hai người kia xuống bãi đỗ xe lấy xe, sau đó lái xe ra khỏi cổng lớn Triệu gia, bởi vì có Triệu nhị thiếu trợ giúp, cho nên bọn họ có giấy thông hành, bảo vệ ngoài cửa cũng không ngăn trở bọn họ.

Hai người lái xe, đều là vẻ mặt hưng  phấn khích động, dù sao cũng không phải ai biết được hai trăm triệu USD nó ra sao, rất nhiều người cả đời cũng chưa thấy qua nhiều tiền như vậy.

Bọn họ lại không biết rằng trên ghế sau có một vị khách không mời mà đến, Nguyên Bảo liền thoải mái ngồi ghế sau, đi theo bọn họ về nơi bắt cóc.

Xe chạy trong đêm tối, bởi vì nơi này hẻo lánh, cho nên chung quanh căn bản không có người. vốn chỗ bắt óc cách Triệu gia thế không quá xa, chỉ cách đó chừng hai mươi lái xe, là một biệt thự nhỏ.

Biệt thự không lớn, Nguyên Bảo dùng app tra xét, biệt thự này trên danh nghĩa thuộc vè Triệu nhị thiếu, vốn là địa điểm Triệu nhị thiếu cho bọn bắt cóc ẩn thân.

Biệt thự hiển nhiên đã lâu không có người ở, điệnnước đề bị cắt, bên trong tối om, cái vài người cầm di động làm đèn pin tuần tra tại tầng một, nơi này không lớn, đứng không ít người, thoạt nhìn có hơi chật chội.

Nguyên Bảo vào cửa, liền nhìn đến một đám râu quai nón, đều như kẻ cơ bắp, toàn thân cao to lực lưỡng, Nguyên Bảo nhìn ,à nghẹn họng nhìn trân trối , không hổ là bọn cướp, so với phim truyền hình nhân gian còn đặc thù hơn.

“Lão bất tử ở chỗ nào rồi?” Kẻ cơ bắp nói.

Một tên cướp nói: “Ngay tại phòng thứ nhất lầu ba, lão Đại anh cứ yên tâm, có bốn an hem đang trông chừng, chạy không được.”

Nguyên Bảo vừa nghe, lập tức liền lủi lên lầu ba, ngay cầu thang cũng không trèo, trực tiếp nhảy lên. hàng hiên Lầu ba cũng có rất nhiều người tuần tra, ngoài cửa đứng canh bởi 4 gã cơ bắp, vừa thấy là biết, trong phòng này khẳng định giam giữ Triệu lão gia tử.

Nguyên Bảo nghênh ngang đi qua, sau đó xuyên tường mà vào.

Đây là một phòng trống, nội thất gì cũng không có, trong phòng tối đen, chỉ có mấy cánh cửa sổ, nương ánh sáng từ ngoài cửa sổ, có thể thấy rõ tình cảnh trong phòng.

Triệu lão gia tử bị trói thành một cái bánh chưng, miệng cũng bị dán băng dính đen, thoạt nhìn đã hôn mê, đang ngã nằm cạnh góc tường. quần áo sang quý Trên người lão đã sớm nhăn nhúm, thậm chí vài chỗ cánh tay khửu tay còn bị rách, thoạt nhìn là do lúc bị bắt cóc giãy dụa mà nên.

May mà trong phòng không có người canh chừng, Nguyên Bảo sau khi đi vào, liền hủy bỏ ẩn thân, sau đó ngồi xổm trước mặt Triệu lão gia tử, vươn tay vỗ vỗ mặt Triệu lão gia tử, thấp giọng nói: “Tỉnh lại, tỉnh lại…”

Triệu lão gia tử không biết vì sao lại hôn mê, bị Nguyên Bảo vỗ hai cái, mơ mơ màng màng động đậy tròng mắt dưới mí mắt, sau đó chậm rãi mở to mắt.

Triệu lão gia tử vừa mở mắt, liền nhìn đến một gương mặt cười tươi xinh đẹp gần trong gang tấc, ngồi xổm trước mặt mình còn hai tay ôm má, mở to mắt nhìn lão.

Dĩ nhiên là Nguyên Bảo!

Nguyên Bảo thấy Triệu lão gia tử tỉnh, lập tức vui vẻ đứng lên, nói: “Ông tỉnh rồi à, đừng lên tiếng, tôi…”

Nguyên Bảo thấp giọng nói xong, nhưng hiển nhiên Triệu lão đặc biệt không phối hợp, bảo lão đừng lên tiếng, miệng lão đích xác bị dán lại không thể phát ra âm thanh, nhưng trong cổ họng “A a a ô ô ô” ú ớ, toàn bộ thân thể cũng giày giụa, giầy trên mặt đất phát ra tiếng “cành cạch”.

Nguyên Bảo cảm thấy, Triệu lão hoàn toàn không cần tìm người thừa kế gì đó, lão trông còn rất cường tráng, ít nhất còn có thể sống hai ba mươi năm nữa ấy chứ.

Nguyên Bảo nhanh chóng  nhỏ giọng nói: “Đừng lên tiếng đừng lên tiếng…”

Nhưng mà Triệu lão trừng mắt, quả thực trợn to mắt, dùng sức lúc lắc đầu, Nguyên Bảo bảo lão đừng lên tiếng, lão lại càng ú ớ to hơn.

Nguyên Bảo là tới cứu Triệu lão gia tử, nhưng Triệu lão gia tử hiển nhiên đã hiểu lầm .

Triệu lão đột nhiên bị bắt cóc, sau đó tỉnh lại phát hiện mình bị buộc thành bánh chưng, vừa mở mắt liền nhìn đến một người cười tủm tỉm, hành động tự nhiên ngồi xổm trước mặt mình. Nguyên cái bộ dạng gầy gò khẳng khiu của Nguyên Bảo này, tuyệt không giống tới cứu người , ngược lại khiến Triệu lão hiểu lầm, cho rằng Nguyên Bảo là một giuộc với bọn bắt cóc. Không thì Nguyên Bảo vào bằng cách nào?

May mà bên ngoài tuy rằng có bốn tên cướp canh giữa, nhưng bọn chúng không coi Triệu lão gia tử ra gì. Dù sao lớn tuổi như vậy, tay chân còn bị trói, làm sao có thể có thể chạy thoát được, cũng chỉ giãy dụa vô vị mà thôi.

Nguyên Bảo nghe Triệu lão hừ hừ nửa ngày, lúc này mới kịp phản ứng là xảy ra chuyện gì, nói: “Ông hiểu lầm, tôi là tới cứu ông, ừm, là Thái Thúc tiên sinh bảo tôi tới cứu ông!”

Triệu lão gia tử nghe được tên Thái Thúc Thiên Khải, cảm xúc dịu đi một ít, nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo nói: “Ông ngàn vạn lần đừng lên tiếng, bên ngoài có rất nhiều bọn cướp canh giữ. Tôi giúp ông cắt đứt dây thừng, sau đó chúng ta từ cửa sổ chạy trốn, thế là xong, biết chưa?”

Triệu lão gia tử chần chờ gật đầu.

Nguyên Bảo vươn tay túm dây thừng trên người Triệu lão gia tử, sau đó dùng  kéo, “phựt” một tiếng, dây thừng liền đứt.

Triệu lão gia tử trừng lớn ánh mắt, hoảng sợ, dây thừng trói lão cũng không phải thứ chỉ dùng sức kéo một lát là đứt, loại dây này dù dùng dao găm cũng rất khó cứt đứt.

Nguyên Bảo kéo rớt dây trói, sau đó tiêu sái “xoạch” một tiếng, xé băng dính dán trên miệng lão gia tử xuống.

Triệu lão gia tử đau hít hà một tiếng, nhưng cũng không dám lớn tiếng, nhanh chóng che miệng lại.

Triệu lão gia tử lập tức thấp giọng hỏi: “Cậu vào bằng cách nào?”

Nguyên Bảo chỉ chỉ cửa phòng.

Triệu lão gia tử giật mình, đề phòng nhìn cậu, trong lòng nhất thời toát ra thiệt nhiều giả tưởng, chẳng lẽ lần này bắt cóc này là một trò hay, có người trói mình lại, sau đó Nguyên Bảo lại tới giả vờ cứu mình đi, để mình cảm động đến rơi nước mắt?

Triệu lão gia tử làm ăn cả đời, bệnh đa nghi đặc biệt nặng, càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này kỳ quái, càng nghĩ càng cảm thấy Nguyên Bảo là người xấu.

“Triệu lão tiên sinh trước không cần ảo tưởng mấy chuyện kỳ quái đó nữa, chúng ta đi ra ngoài trước được không?” Nguyên Bảo chân thành nói.

Triệu lão gia tử sửng sốt, trên mặt có hơi vặn vẹo. Lão tốt xấu đã lăn lộn nhiều năm trong thương giới như vậy, đã nổi danh hỉ giận không hiện ra mặt, lại dễ dàng bị người vạch trần như vậy, thật sự là mất mặt.

Nguyên Bảo đương nhiên không nhìn được gì từ trên mặt từ trên thiên đình hạ giới, Nguyên Bảo tỏ vẻ thuật đọc tâm rất là đơn giản nhé.

Nguyên Bảo nói: “Không phải tôi bắt cóc ông, chỉ là tiện đường nhìn đến ông bị bắt cóc mà thôi. Bắt cóc ông chính là vị Nhị thiếu gia nhà ông kia kìa.”

“Cái gì? !” Triệu lão gia tử thiếu chút nữa hô lên, nhanh chóng che miệng lại, trừng lớn mắt, thấp giọng hỏi: “Là lão  nhị?”

Nguyên Bảo nói: “Đúng vậy.”

“Ta không tin.” Triệu lão gia tử lập tức nói.

Nguyên Bảo nói: “Vậy chờ chúng ta trở về, ông điều tra chỗ này thuộc về ai chẳng phải sẽ biết.”

Triệu lão vẫn không tin, lão  nhị tốt xấu là người Triệu gia, lão không tin lão nhị lại điên cuồng như vậy.

Nguyên Bảo nói: “Đừng nói nhiều nữa, chúng ta đi trước.”

“Đi như thế nào?” Triệu lão nói.

Nguyên Bảo nói: “Đương nhiên là đi cửa sổ”

Nguyên Bảo chạy tới bên cửa sổ, sau đó mở cửa sổ ra.

Triệu lão theo qua, cúi đầu xuống nhìn, nhất thời cảm thấy đầu choáng mắt hoa. lão chưa bao giờ biết mình có chứng sợ độ cao, nhưng hiện tại lão biết , ba tầng lại cao như vậy.

“Nhảy xuống đi.” Nguyên Bảo nói.

“Từ từ! Từ từ!” Triệu lão gia tử giữ chặt Nguyên Bảo, nói: “Như thế nào nhảy xuống? cao Như vậy nhảy xuống, óc cũng văng ra mất.”

“Có biện pháp mà.” Nguyên Bảo chính trực nói: “Ông không cần đầu chạm đất thì tốt rồi.”

Triệu lão gia tử: “…” Thiếu chút nữa bị chọc tức đến bệnh tim phát tác.

Triệu lão nói: “Chân chạm đất trước sẽ bị gãy!”

Tầng trệt biệt thự tương đối cao, nơi này là lầu ba, dưới lầu lại không có ban công hoặc chỗ nào nhô ra, hoàn toàn không có gì giảm xóc, trực tiếp nhảy xuống không phải ngã chết thì là gãy hết tứ chi.

Cũng là vì thế nên bọn cướp kia mới không cho người canh cửa sổ. nhảy cửa sổ chạy trốn không khác tự  sát là bao.

Triệu lão gia tử quyết định, nói gì lão cũng sẽ không nhảy.

Nhưng mà ngay lúc lão quyết tâm, cũng cảm giác có người đẩy một cái sau lưng. Triệu lão gia tử còn chưa kịp hô, đã bị đẩy ngã ra ngoài.

Tại một khắc bị đẩy ra, Triệu lão gia tử cảm thấy, ý tưởng ban đầu của mình là đúng, Nguyên Bảo khẳng định không phải người tốt! Tuyệt đối không phải tới cứu mình, rõ ràng chính là muốn tới giết người mà!

Nguyên Bảo trước đẩy Triệu lão gia tử xuống, sau đó lập tức cũng nhảy theo, vươn tay túm lấy áo của Triệu lão, sau đó kéo người nhẹ nhàng khéo léo rơi xuống đất, lúc chạm đất không hề phát ra tiếng động.

Triệu lão gia tử đã nghĩ phải chết không ngờ, nhưng cảm giác thời gian rơi xuống hơi dài, lão mở to mắt, mới phát hiện mình đã rơi xuống đất, hai chân chấm đất, không hề bị thương.

“Theo tôi đi, phía trước có vài bọn cướp, phải tránh thoát đi.” Nguyên Bảo nói.

Triệu lão gia tử vẻ mặt ngơ ngác, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi Nguyên Bảo bảo lão đi theo, Triệu lão gia tử đã theo bản năng đuổi theo.

Bọn cướp chung quanh biệt thự rất nhiều, dù sao đây chính là sự  kiện bắt cóc hai trăm triệu USD, vận dụng không ít vũ  khí cùng công nghệ cao, tỷ như máy kiểm tra tia hồng ngoại.

Trong hoa viên có thiệt nhiều thiết bị hồng  ngoại, chỉ cần có người đi qua, sẽ khởi động thiết bị báo nguy, rậm rạp dày đặc.

Triệu lão gia tử nói: “Không thể đi ra ngoài , chúng ta không đi ra ngoài được, di động của cậu đâu? Mau gọi điện thoại cầu cứu, để cho người khác tới cứu chúng ta.”

Nguyên Bảo kỳ quái nhìn Triệu lão, nói: “Vì sao không đi ra ngoài? Chúng ta lập tức có thể đi ra ngoài. Nơi này về Triệu gia chỉ cần hai mươi phút, không cần phiền toái người khác.”

Triệu lão gia tử chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Cậu xem bên kia chưa, đều là trang bị cảnh báo tia hồng  ngoại.”

Nguyên Bảo thăm dò nhìn nhìn, nói: “Thì ra là như vậy, còn có thứ khác nữa không?”

Triệu lão gia tử liếc mắt xem thường, cảm thấy cho dù Nguyên Bảo đúng là tới cứu mình, nhưng mình sớm hay muộn cũng sẽ bị nó là cho tức chết tươi.

Nguyên Bảo khoát tay, liền lập kết giới, những trang bị hồng ngoại kia liền thành vật trang trí.

Triệu lão gia tử chết sống cũng không muốn đi ra ngoài lại bị người bắt lại, mà Nguyên Bảo kiên trì muốn nhanh chóng chạy ra ngoài, hai người giằng co. Cuối cùng Nguyên Bảo không có cách, rõ ràng nhấc tay, khiêng Triệu lão gia tử lên vai, sau đó chạy nhanh ra ngoài.

Triệu lão gia tử sợ choáng váng, lão còn chưa từng bị người coi là bao tải khiêng trên vai bao giờ. Hơn nữa lão già rồi, xóc nảy như vậy đặc biệt khó chịu.

Nhưng mà khiến Triệu lão gia tử không tưởng được chính là, những thiết bị hồng ngoại kia quả thực là thùng rỗng kêu to, hoàn toàn không có tiếng vang, bọn họ cứ như vậy tránh được bọn cướp, thuận thuận lợi lợi chạy ra khỏi biệt thự.

Triệu lão đã trợn tròn mắt, cảm giác này cũng không giống như bắt cóc, cứ như đi về nhà vậy.

Nguyên Bảo khiêng lão chạy rất xa, xác định chung quanh hoang vu dã ngoại, không một bóng người, lúc này mới dừng lại, thả Triệu lão gia xuống đất, y như bao tải.

Triệu lão  gia tay chân già yếu, thiếu chút nữa gãy xương, ngồi dưới đất thở hổn hển không đứng lên nổi, cũng mặc kệ hình tượng.

Nguyên Bảo cũng hơi suyễn, nói: “Tôi nên tăng mạnh rèn luyện, cảm giác hơi mệt.”

Triệu lão gia tử đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng lão còn chưa lấy lại được sức. Cảm giác hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, căn bản tiêu hóa không xong.

Hôm nay là tiệc đính hôn của cháu gái lão, vốn nên vui vẻ, nhưng Thái Thúc Thiên Khải mang theo tình nhân đi qua, khiến Triệu lão gia tử không vui, sau lại xảy ra tranh chấp, sau nữa lão tự dưng lại bị bắt cóc.

Kế tiếp, Triệu lão gia tử cho là mình sẽ dữ nhiều lành ít, rồi lại bị người lão ghét nhất cứu đi.

Triệu lão gia tử vô tri vô giác hồi tưởng lại, cứ cảm thấy phi thường không chân thực.

Triệu lão gia tử nói: ” rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Nguyên Bảo nói: “Tôi cũng nói không rõ ràng.”

Triệu lão gia tử thở dài, Nguyên Bảo thở mạnh nói: “Nhưng ông có thể tự nghe xem.”

Nguyên Bảo nói xong liền lấy di động ra, sau đó lướt lướt vài cái, liền bật một đoạn ghi âm. Rất nhanh, giọng của Triệu gia nhị thiếu xuất hiện trong tầm nghe, gã ta đang nói chuyện với hai người.

Nguyên Bảo ghi âm lại đoạn Triệu gia nhị thiếu cùng hai người kia bày trò bắt cóc Triệu lão, lo trước khỏi hoạ, miễn cho người khác không tin mình.

Triệu lão gia tử vừa nghe, vừa kinh ngạc vừa tức giận, cái câu lão bất tử trong đoạn ghi âm khiến Triệu lão tức đến sút điên.

Chờ nghe xong, Triệu lão gia tử còn thiếu điều ném tan di động của Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo nói: ” di động của tôi mới sửa lại một lần, ông cẩn thận một chút, làm hỏng tôi lại phải sửa nữa.”

Triệu lão gia tử vừa nghe Nguyên Bảo nói, lại bị chcoj tức, nói: “Cái di động rách này thì đáng bao nhiêu tiền. Chờ trở về, ta mua cho cậu một ngàn cái cũng không thành vấn đề.”

Nguyên Bảo vừa nghe, ánh mắt sáng lấp lánh , cười nói: “Có thể không muốn một ngàn cái di động không? Đổi thành tiền mặt được không? Chi phiếu cũng được.”

Triệu lão gia tử liên tiếp bị chọc tức, tức đến khó thở, nói: “cậu cậu cậu… cháu ta sao lại thích cí đứa tham tiền như cậu chứ? Thật sự là tức chết ta .”

Nguyên Bảo không vui lòng, nói: “ông muốn đổi ý sao? Tôi có chứng cớ nhứ, ông không xù được đâu.”

Nguyên Bảo nói xong, nhấn di động, di động lập tức xuất hiện giọng của Triệu lão gia tử, nói: ” Cái di động rách này thì đáng bao nhiêu tiền. Chờ trở về, ta mua cho cậu một ngàn cái cũng không thành vấn đề.”

Ghi âm…

Triệu lão gia tử ôm tim, cảm giác đã sắp hít thở không thông, Nguyên Bảo thế nhưng còn ghi âm lời mình mới nói, chẳng lẽ nó sợ mình tiếc mấy đồng tiền trinh kia với nó?

Advertisements

5 thoughts on “Thần tài – 38

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

  2. vè=> về
    điệnnước =>điện nước
    an hem=>anh em
    . quần=>. Quần
    ? cao Như=>? Cao như
    . lão=>. Lão
    : ” rốt=>: “Rốt
    : “cậu=>: ” Cậu
    cí=>cái
    : “ông=>: “Ông

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s