Thần tài – 39

Thỏi vàng thứ 39

Nguyên Bảo mang theo Triệu lão gia tử, hoàn toàn không cần tốn nhiều sức liền từ trong tay bọn cướp chạy ra, mà bọn cướp lại không hề hay biết gì, còn cảm thấy trong tay mình nắm lợi thế lớn.

Triệu gia triệu nhị thiếu thì vừa lại hưng  phấn lại khẩn trương, cười toe tóe.

Tiệc Đính hôn miễn cưỡng duy trì đến mười hai giờ đêm, sau đó liền sớm kết thúc. Chờ khách khứa đều đi rồi, Triệu gia lúc này mới loạn lên.

Triệu lão gia tử đột nhiên biến mất, người Triệu gia xem lại băng ghi hình, nhưng không phát hiện bóng dáng Triệu lão gia tử rời đi. Băng ghi hình đã sớm bị Triệu gia nhị thiếu động tay động chân, căn bản không tra được gì.

Thái Thúc Thiên Khải có chút giật mình, Nguyên Bảo không biết chạy đi đâu, hắn tìm mấy tiếng không ra, mà hiện tại Triệu lão gia tử cũng không thấy, hắn không biết hai chuyện này có quan hệ gì tới nhau không.

Triệu gia đại tiểu thư gấp đến phát khóc, nói: ” rốt cuộc làm sao đây, ông nội…ông nội đi đâu rồi…”

Triệu lão  nhị trong lòng sung sướng vô cùng, nhưng trên mặt lộ  vẻ lo lắng, nói: “Không phải là bị bắt cóc chứ?”

Người Triệu gia ồn ào.

Thái Thúc Thiên Khải nghe được hai chữ “Bắt cóc” cũng lộp bộp trong lòng.

Vừa lúc đó, lão quản gia Triệu gia vội vã cầm điện thoại chạy tới, nói: “Không tốt không tốt, có người gọi điện thoại đến, nói là đã bắt lão  gia đi rồi, hiện tại muốn tiền chuộc.”

“Cái gì? Ông nội thật sự bị bắt cóc ?” Triệu gia đại tiểu thư sợ suýt xỉu, nói: “Vậy làm sao bây giờ!”

Triệu gia nhị thiếu vừa thấy thời điểm đã đến, lập tức đứng ra nói: “Đừng hoảng hốt, điện thoại đưa cho tôi, tôi đàm hán với bọn bắt cóc.”

Triệu gia lão nhị làm bộ nhận điện thoại, sau đó bắt đầu thương thảo với bọn bắt cóc, hét lên với cái điện thoại: “Các người muốn bao nhiêu tiền cũng được! Đừng thương tổn ông nội tôi! Chúng tôi có thể cho các người tiền.”

Triệu gia lão nhị nói một hồi lâu với điện thoại, cuối cùng cúp điện thoại, nói: “Ông nội bị bắt cóc, bọn cướp muốn chúng ta trả tiền chuộc.”

“Muốn tiền thì dễ làm.” Triệu gia đại tiểu thư nói: “Cho bọn chúng tiền đi, bảo bọn chúng đừng tổn thương đến ông. Bọn chúng muốn bao nhiêu tiền?”

“Hai trăm triệu USD.” Triệu gia nhị thiếu khó xử nói.

“Cậu nói cái gì?” Triệu gia đại tiểu thư hô lên, hai trăm triệu USD, quả thực là lòng tham không đáy!

Triệu Dịch Hoành cũng trừng lớn mắt, nói: “Nhiều tiền như vậy! Lão  nhị, cậu không đáp ứng bọn chúng đấy chứ?”

Triệu gia lão nhị một bộ khó xử bộ dáng, nói: “Tôi không thể không đáp ứng, bọn chúng nói chỉ cần thiếu một phân tiền, sẽ băm hai tay ông nội ra.”

Triệu Dịch Hoành nói: “Nhiều tiền như vậy, chúng ta sao mà đưa được? Bọn chúng muốn làm Triệu gia suy sụp sao? Cho dù Triệu gia có nhiều tiền như vậy, nhưng trong lúc nhất thời cũng không gom được nhiều tiền mặt như vậy.”

Triệu gia lão nhị nói: “Vậy còn biện pháp nào đâu.”

Triệu gia lập tức loạn thành một nùi, có người bảo nhanh chóng đi gom tiền, có người kiên quyết phản  đối trả tiền chuộc, không tới mấy phút đã cãi nhau ỏm tỏi, thật sự là hỗn loạn không chịu nổi.

Thái Thúc Thiên Khải không muốn tham dự vào trận tranh cãi của bọn họ, hắn hiện tại chỉ muốn tìm người, hắn lập tức xoay người đi ra ngoài, sau đó gọi điện thoại cho trợ lý, bảo trợ lý nhờ người đi tra xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.

Bữa tiệc đính hôn cho dù nhiều người nhiều miệng, nhưng công tác bảo an của Triệu gia rất tốt, dù sao đã là nhà làm ăn lâu đời, bảo an không tốt khẳng định không an toàn, điểm này Triệu lão gia tử có biết. sao co thể có người thừa dịp tiệc đính hôn liền lặng yên không một tiếng động bắt cóc Triệu lão đi mất.

Quan trọng nhất là, Nguyên Bảo cũng đã biến mất.

Thái Thúc Thiên Khải cảm giác thật hoảng hốt.

Vừa lúc đó, di động Thái Thúc Thiên Khải bỗng nhiên vang lên, hắn nhìn thoáng qua, dĩ nhiên là Nguyên Bảo gọi tới.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn di động, cách hai giây, lúc này mới nhận điện. Hắn sợ nhận điện thoại rồi, đầu dây bên kia không phải Nguyên Bảo, mà cũng là bọn bắt cóc.

“Bảo Bảo?” Thái Thúc Thiên Khải không xác định nói.

“Thái Thúc tiên sinh.”

Là giọng của Nguyên Bảo, hơn nữa nghe ra có vẻ uất ức.

Thái Thúc Thiên Khải vừa nghe được giọng của Nguyên Bảo, lập tức càng thêm sốt ruột, nói: “Bảo Bảo, em đang ở nơi nào? em đi đâu vậy ? sao anh không tìm được em?”

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh, chúng tôi lạc đường, tôi cũng không biết mình đang ở nơi nào, hơn nữa tín hiệu đặc biệt kém, điện thoại gọi mãi không thông.”

Vừa rồi Thái Thúc Thiên Khải phát hiện Nguyên Bảo mất tích, vẫn uôn gọi cho cậu, nhưng không có tín hiệu.

Nguyên Bảo mang theo Triệu lão gia tử chạy trốn, sau đó bắt đầu đi về phía Triệu gia. Nghe nói chỉ có hai mươi phút lái xe, hẳn là khá gần.

Nhưng mà hai người đi tới mười hai giờ, mắt thấy sắp qua mười hai giờ, thành hai giờ đêm, lại vẫn không nhn thấy biệt thự Triệu gia!

Nguyên Bảo có cảm giác phương hướng đặc biệt kém, nếu không thì đã không trượt kiểm tra chạy bộ mười vạn tám ngàn dặm nhiều lần như vậy, lạc đường cứ như cơm bữa.

Triệu lão gia tử lớn tuổi, tuy rằng rất chú ý bảo dưỡng, nhưng thật sự mệt muốn chết, cũng mặc kệ thân phận thể diện , đặt mông ngồi dưới đất, nói: “Ta không được, cậu dẫn đường kiểu gì vậy, sao còn chưa tới nơi.”

Nguyên Bảo đúng lý hợp tình nói: “Nhất định là lạc đường.”

“Cái gì? Lạc đường ?” Triệu lão gia tử nói: “Vậy làm sao bây giờ? Bọn bắt cóc kia mà biết chúng ta chạy, khẳng định sẽ đuổi theo, nhỡ bị bắt lại, nhất định dữ nhiều lành ít.”

Nguyên Bảo nói: “Tôi cũng không biết đây là nơi nào.”

Triệu lão gia tử đã không biết nói gì cho phải.

Nguyên Bảo nói: “Hơn nữa, ông cũng không biết về nhà mình đi thế nào sao?”

Triệu lão gia tử bị Nguyên Bảo hỏi đến nghẹn lời, lão đương nhiên biết nhà mình ở nơi nào, nhưng Nguyên Bảo dẫn lão vào tuốt trong núi trong khe, lão căn bản không phân biệt được phương hướng, nào còn biết Triệu gia ở chỗ nào.

Nguyên Bảo lấy di động chuẩn bị cầu cứu, sau đó phát hiện rừng núi hoang vắng tín hiệu đặc biệt kém, căn bản không gọi được. cứ gọi mãi cả tiếng đồng hồ rốt cuộc mới thông.

Thái Thúc Thiên Khải vừa nghe, nói: “Triệu lão tiên sinh cũng ở cùng em?”

Nguyên Bảo nói: “Đúng vậy, anh mau tới đón chúng tôi đi, chạy cả đêm, đói lắm rồi.”

Triệu lão gia tử ở bên cạnh nghe Nguyên Bảo gọi điện thoại cầu cứu, nhưng mà không hiểu làm sao, Nguyên Bảo lại nói về chuyện đói bụng, Triệu lão thấy rất bất đắc dĩ , cảm giác bọn họ giống như đi dạo chơi ngoại thành, hoàn toàn không giống như đang chạy thoát thân.

Thái Thúc Thiên Khải lập tức lái xe đi tìm Nguyên Bảo, dựa theo Nguyên Bảo hướng dẫn liền mở GPRS, nơi đó cách rất xa, hiển nhiên là Nguyên Bảo đã mang theo Triệu lão gia tử chạy sai hướng, quả thực càng chạy càng xa .

Thái Thúc Thiên Khải lái xe hơn bốn mươi phút, sau đó giảm tốc độ cẩn thận tìm kiếm ven đường, rất nhanh liền thấy đứng ven đường, một thiếu niên đang mỉm cười vẫy tay.

Đem hôm khuya khoắt trông thật quỷ dị.

Thái Thúc Thiên Khải lập tức dừng xe, sau đó chạy xuống.

Nguyên Bảo nhìn thấy Thái Thúc tiên sinh đến, vui sướng vô cùng, cũng chạy tới.

Thái Thúc Thiên Khải liền ôm lấy Nguyên Bảo vào trong ngực, nói: “Bảo Bảo, em làm anh sợ muốn chết.”

Nguyên Bảo bị hắn ôm chặt, dùng mặt cọ hai cái trên vai Thái Thúc Thiên Khải, giống như mèo nhỏ, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh tới chậm rồi, có mang gì ăn không? Tôi…”

Thái Thúc Thiên Khải đang đắm chìm tại trong niềm vui sướng mất đi tìm lại được, lại nghe Nguyên Bảo sát phong cảnh bắt đầu đòi ăn. Thái Thúc Thiên Khải không thể nào nhẫn nổi, mặt xanh lè, ôm mặt Nguyên Bảo, sau đó hung hăng hôn lên, gặm  cắn cánh môi mềm mại, rất nhanh với đầu lưỡi vào, đoạt lấy hết thảy của Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo hừ một tiếng, bị nụ hôn bất thình lình làm cho ngơ ngẩn, thiếu chút nữa bị hôn đến mềm chân.

Triệu lão gia tử còn ngồi ven đường, ông mệt không đứng lên nổi, kết quả liền nhìn đến cháu trai mình cùng Nguyên Bảo nhiệt tình hôn nhau, bỏ mình qua một bên.

Triệu lão gia tử trong lòng có chút không vui, hiển nhiên Thái Thúc Thiên Khải quan tâm Nguyên Bảo còn hơn cả lão. Nhưng lão cũng biết, mình là tự làm bậy không thể sống. Ba mươi năm lão không hề quan tâm tới Thái Thúc Thiên Khải, trái tim đều là máu thịt, chỉ sợ Thái Thúc Thiên Khải đã sớm trái tim băng giá .

Triệu lão gia tử có chút cảm khái, trong lòng còn có chút chua chua.

Nhưng vừa rồi nhìn đến Nguyên Bảo chọc Thái Thúc Thiên Khải tức đến xanh cả mặt, Triệu lão gia tử thậm chí có hơi hả dạ. Dù sao tại mấy tiếng trướcTriệu lão vẫn luôn bị Nguyên Bảo chọc tức điện, hiện tại đổi thành người khác, thật là có hơi hả lòng hả dạ.

Hai người hôn nhau hình như càng ngày càng nhiệt tình, Nguyên Bảo bị đặt trên cửa xe, thân thể mềm nhũn, liên tục trượt xuống dưới, Thái Thúc Thiên Khải lại không tính toán buông tha hắn.

Triệu lão gia tử nhìn không nổi, ho khan một tiếng.

Nguyên Bảo như tỉnh mộng, nhanh chóng đẩy Thái Thúc Thiên Khải ra.

Thái Thúc Thiên Khải rốt cục buông cậu ra, những vẫn gắt gao  nắm tay cậu, nói: “Lên xe, chúng ta đi về trước lại nói.”

Thái Thúc Thiên Khải muốn lái xe, Nguyên Bảo ngồi ở ghế phó lái, Triệu lão gia tử liền cô đơn ngồi ghế sau.

Thái Thúc Thiên Khải vừa lái xe, vừa nói: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Nguyên Bảo còn chưa mở miệng, bên kia Triệu lão gia tử đã tức giận dậm chân một cái, nói: “Đều là lão  nhị bày trò không ra gì!”

Nguyên Bảo bật đoạn ghi âm cho Thái Thúc Thiên Khải nghe một lần, mặt Thái Thúc Thiên Khải triệt để đen. Hắn đích xác có nghĩ đến trong Triệu gia có người giở trò quỷ, nhưng thật không ngờ Triệu gia lão  nhị lại to gan như vậy.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Hiện tại Triệu gia đã loạn thành một nồi cháo, vừa rồi có bọn cướp gọi điện thoại đến, đòi tiền chuộc hai trăm triệu USD.”

“Hai trăm triệu USD?” Triệu lão gia tử tức đến trợn trắng mắt, nói: “Lòng tham không đáy, si nhân vọng tưởng!”

Nguyên Bảo nói: “Lão gia tử ông hẳn nên vui mới phải, điều này chứng minh ông đáng giá.”

Triệu lão gia tử: “…”

Triệu lão gia tử lại nghĩ, cảm giác có điểm gì là lạ, lúc bọn bắt cóc gọi điện tới, mình và Nguyên Bảo phân minh đã sớm trốn ra, bọn chúng không biết mình đã chạy trốn , hay là muốn tay không bắt giặc?

Thái Thúc Thiên Khải lái xe về tới Triệu gia, sau đó mang theo Nguyên Bảo cùng Triệu lão gia tử đi về phòng khách chính.

Bọn họ còn không chưa đi vào, chợt nghe đến tiếng cãi lộn bên trong, mấy nhóm người đang ầm ĩ, vì chuyện hai trăm triệu USD.

Bọn họ ba người đứng ngoài cửa, chợt nghe đến bên trong từ việc có trả tiền chuộc hay không, biến thành gia sản Triệu gia nên về ai kế thừa.

Hiển nhiên, những người đó càng quan tâm nếu Triệu lão gia tử chết, mình có thể được bao nhiêu tài sản Triệu gia, bọn họ đối với vấn đề an nguy của Triệu lão gia tử, kỳ thật tuyệt không để bụng.

Triệu lão gia tử quản lý Triệu gia vài thập niên, vẫn luôn là người đứng đầu, người Triệu gia không ai không sợ lão, lão cũng nắm giữ hầu hết gia sản Triệu gia. Lão đã lớn tuổi, lại còn giữ nhiều tiền như vậy, khiến rất nhiều tiểu bối Triệu gia không phục.

Triệu lão gia tử ở bên ngoài nghe được mà tức phát run người, chỉ muốn xông vào.

Mà bên cạnh Nguyên Bảo lại vô cùng sung sướng. Di động Nguyên Bảo vang lên một tiếng, cầm lên nhìn, app gợi ý nhiệm vụ nhánh đã hoàn thành! Nhiệm vụ Bảo hộ Triệu lão gia tử thuận lợi hoàn thành, đạt được rất nhiều điểm thưởng cùng tài chính thần tài.

Triệu lão gia tử thật sự là nghe không nổi nữa, hung hăng đẩy cửa ra, phát ra một tiếng “rầm”.

Mọi người Bên trong đang hăng hái theo bản năng quay đầu lại nhìn về phía cửa, liền nhìn đến lão gia tử êm đẹp đứng bên ngoài.

Cũng không tính là êm đẹp, bởi vì sắc mặt lão gia tử xanh mét, hơn nữa quần áo đều là bụi đất, nhưng thoạt nhìn cũng không chật vật, ngược lại có vẻ đặc biệt uy nghiêm.

Người trong phòng không biết vì sao, tất cả đều thấy bắp chân như bị chuột rút. Nhất là Triệu gia nhị thiếu, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, thế nhưng “phịch” một tiếng, thiếu chút nữa liền ngã nhào trên đất, may còn dựa vào tường, nhưng vẫn đụng rớt vật trang trí bên cạnh.

Triệu lão gia tử bước vào, cười lạnh nói: “Giỏi lắm giỏi lắm, ta mới đi không được bao lâu, các người đã bắt đầu tranh gia sản. Ha hả tốt lắm, vậy xem các người có bao nhiêu bản lĩnh, rốt cuộc là ai có thể gánh các được gia nghiệp của Triệu gia này. Một đám lòng muông dạ thú, lại lớn lên đều là óc heo, các người nói cho ta biết ta có thể yên tâm đem gia sản giao cho ai, hả?”

Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải đứng ở cửa, Nguyên Bảo nghe Triệu lão gia tử khí thế mười phần hô hào, nhịn không được chớp chớp đôi mắt, cảm thấy lão gia tử một bó tuổi mà còn độc mồm độc miệng như vậy.

Nguyên Bảo lôi kéo tay áo Thái Thúc Thiên Khải, nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta về nhà chưa?”

Tuy rằng Thái Thúc Thiên Khải rất thích ý mang theo Nguyên Bảo rời xa chốn thị phi, nhưng hiện tại không phải lúc tốt để rời đi, dù sao trong di động của Nguyên Bảo còn có một đoạn ghi âm. Cho dù Thái Thúc Thiên Khải không có hảo cảm gì với Triệu gia, không muốn dây dưa vào chuyện nhà của Triệu gia, nhưng hắn cũng không muốn một kẻ không ra gì chiếm lấy gia sản Triệu gia.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Đừng, Bảo Bảo trước ở lại, không phải em đói bụng sao? Chúng ta ngồi một lát, trước làm cho em ít đồ ăn, được không?”

Chỉ cần có ăn, hết thảy dễ nói. Nguyên Bảo lập tức vui sướng gật gật đầu, nói: “Có thể thêm hai miếng bánh ngọt socola không? Vừa rồi trong phòng tiệc ăn cái này, ngon lắm.”

Thái Thúc Thiên Khải không có cách cười cười, sau đó cùng Nguyên Bảo đồng thời đi vào, đóng cửa lại.

Trong phòng chỉ có Triệu lão gia tử la lối, đám người còn lại một chữ cũng không dám nói, tất cả đều như chim sợ cành cong

Nguyên Bảo thì không sợ hãi, đặt mông an vị trên ghế sa lông đối diện Triệu lão gia tử, sau đó vừa thấy một đĩa anh đào để trên bàn trà, sau đó bắt đầu “rột roạt” gặm.

Triệu lão gia tử tức giận mắng đám bất hiếu tử nhà mình, chợt nghe đến tiếng “rột roạt” như có chuột ăn vụng, nhịn không được trừng mắt nhìn Nguyên Bảo phá đám một cái.

Nguyên Bảo thực vô tội, hai bên má phình phình, thoạt nhìn như chú hamster đang ăn vụng, còn có chút đáng yêu.

Nguyên Bảo nói: “Tôi chạy một vòng lớn, có chút đói bụng.”

Triệu lão gia tử cũng không có cách nào, bảo người hầu đứng cạnh không dám thở mạnh: “Đi làm ít đồ ăn khuya, làm nhiều vào, nhanh lên.”

Người hầu sửng sốt, nhanh chóng chạy đi ra ngoài làm bữa khuya.

Nói thật ra , Triệu lão gia tử trước kia không thích Nguyên Bảo, Nguyên Bảo là một nghệ nhân nhỏ bé, không có tiền, còn là đối tượng kết giao của cháu trai lão. Trong mắt lão, Nguyên Bảo chính là nam hồ ly tinh vì tiền tài quyến rũ cháu lão.

Hơn nữa còn là nam hồ ly lòng tham không đáy vừa mở miệng đã đòi ba trăm năm mươi triệu.

Nhưng hiện tại, sau khi trải qua chuyện vừa rồi, Triệu lão gia tử không thể không đổi mới nhận thức về Nguyên Bảo.

Nếu Nguyên Bảo thật sự là một người xấu xa như vậy, cậu cũng sẽ không một mình một người mạo hiểm nguy hiểm chạy đến hang ổ bọn cướp cứu mình, độ hảo cảm của Triệu lão gia tử đối với Nguyên Bảo tăng lên không ít, trong lòng nghĩ đứa nhỏ này Nguyên Bảo trừ bỏ thẳng như ruột ngựa, dễ dàng chọc người ta tức đến phát bệnh tim, thì vẫn là một đứa nhỏ không tồi.

Kỳ thật Thái Thúc Thiên Khải vừa rồi đã bảo người đi làm đồ ăn cho Nguyên Bảo, không thì còn lâu mới mang lên nhanh như vậy. Nguyên Bảo rất vui, cậu còn lâu mới chê đồ ăn nhiều, lập tức mặt mày hớn hở, nói: “Triệu lão tiên sinh thật sự là người tốt.”

Triệu lão gia tử nghe xong lời này thiếu chút nữa hộc máu.

 

Advertisements

4 thoughts on “Thần tài – 39

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s