tình địch – 55

55 hôn môi

Diệp Thời Duy có dự cảm mình cứ ở đây mãi sẽ có chuyện không hay xảy ra, nhưng bản thân hắn không ra khỏi Tội nhai được, đem hy vọng ký thác vào hệ thống không thể nghi ngờ là một quyết định không sáng suốt, hắn giãy dụa một hồi, vẫn quyết định yên lặng theo dõi kỳ biến.

Có lẽ… Tiêu Dục có biện pháp đi ra ngoài.

Đầu tiên nghiệt long tồn tại chính là một Bug lớn, tiếp theo… ở trong tội nhai này, Tiêu Dục là sinh vật thứ hai có một phần sức mạnh.

Diệp Thời Duy đã cho bản thân pass luôn.

Cho nên, cho dù hy vọng xa vời, cho dù Tiêu Dục đi ra ngoài cũng sẽ không dẫn hắn theo, cho dù như vậy tiếp kết quả cuối cùng có lẽ chỉ còn đường chết, hắn cũng vẫn cứ chịu đựng kiên nhẫn.

ở lại, còn có hy vọng, không ở lại, vậy một chút hy vọng cũng không có .

Diệp Thời Duy thừa nhận, hắn luyến tiếc những tài sản của mình, luyến tiếc quyền thế địa vị liều mạng mới đạt tới, cũng luyến tiếc… điều đặc biệt sắp xuất hiện nhiều năm sau.

Nguyên Anh kỳ đó… Diệp Thời Duy nhìn trước ao máu dập dềnh trước mặt, mình nhất định phải đạt tới Nguyên Anh kỳ, trước lúc đó, tuyệt đối không thể chết được.

Đang lúc Diệp Thời Duy đứng trong Huyết Trì, phía sau lại truyền đến tiếng bước chân quen thuộc.

Không hề giống với khi còn sung túc linh lực, lúc này lực lượng nhục thể đã tăng cường đến độ biến thái khiến tiếng bước chân Tiêu Dục cực kỳ dễ nhận ra, đó là một cảm giác nặng nề không nói nên lời.

“Mười ngày.”

Bên cạnh ngồi xuống một người, Diệp Thời Duy không cần quay đầu nhìn cũng biết là Tiêu Dục.

Mà nghe được Tiêu Dục đã nói nói, Diệp Thời Duy trong lòng thở dài sườn sượt, chân mày hơi nhíu lại, cố nén xúc động chạy trốn.

Không có biện pháp, chạy cũng chạy không được.

Mặt bị kéo qua, nhìn Tiêu Dục tay cầm linh bút, vẽ lên lông mày của mình, Diệp Thời Duy lặng lẽ cười khổ.

Hôm nay… rốt cuộc cũng phải đến.

Quả nhiên, Tiêu Dục vừa mới dừng bút, Diệp Thời Duy chợt nghe đến tiếng hệ thống gợi ý.

“Đinh ~  đạo lữ của ngươi [Thượng Thanh môn Tiêu Dục] sử dụng kỹ năng đạo lữ ‘Dùng cả đời này của ta vẽ mày cho ngươi’’, độ thân mật +9, hi vọng người chơi không ngừng cố gắng.”

“Đinh ~ độ thân mật đã đến 50, giải khóa một tầng hạn chế tiếp xúc.”

trong sơn động hoàn toàn yên tĩnh.

Qua một hồi lâu, một thứ được đưa tới trước mặt Diệp Thời Duy, “Đây là công pháp song tu.”

Diệp Thời Duy mày nhăn lại, “Tiêu Dục, có phải không song tu thì không thể?”

“Hoặc là mất đi lý trí biến thành kẻ điên bỏ nick chơi lại, hoặc là song tu còn sống, ngươi cứ nói đi?”

mím môi, “Song tu có thể đi ra ngoài không?”

“Tội nhai cao tám ngàn trượng, nghiệt long chỉ có thể lên tới năm nghìn trượng, còn lại ba nghìn trượng chỉ có thể tự mình đi… Mà ta mỗi ngày nhiều nhất chỉ có thể đi ba trăm trượng, về đến Ma Môn ít nhất cần mười ngày, nhưng cứ mỗi bảy ngày, ta sẽ triệt để mất đi lý trí một lần.”

Diệp Thời Duy hít một hơi thật sâu, “Tiêu Dục, ngươi hẳn là biết, công pháp song tu phải song phương cam tâm tình nguyện vận chuyển công pháp mới được.”

Tiêu Dục nhíu nhíu mày, “Ngươi định làm gì?”

“Ta muốn đi ra ngoài.”

Tiêu Dục tạm dừng, nhấp môi, “Được, chỉ cần ta có thể đi ra ngoài.”

“Còn có…”

“Còn có?”

Diệp Thời Duy gật đầu, “Đúng vậy, còn có.”

“Ngươi nói.”

“Ta muốn chỉ song tu một lần phía trên tội nhai, thời gian khác ngươi không thể đụng vào ta.”

Tiêu Dục nhíu mày, “Điều đó không có khả năng!”

Diệp Thời Duy hỏi lại, “Vì sao không thể?”

“Vì cái gì?” Tiêu Dục cười lạnh, “Bởi vì ngươi ăn thất tội hoa!”

Nói xong, còn không đợi Diệp Thời Duy tiếp tục nói, liền nói tiếp, “Ngươi sẽ không cho rằng mỗi bảy ngày chảy ít máu là được đấy chứ, dược lực của thất tội hoa tất cả đều ở trong thân thể của ngươi, mà không có thất tội hoa, cho dù đến Ma Môn ta cũng chỉ là một kẻ điên! Ta đây đi ra ngoài có ích lợi gì? Ngươi mỗi bảy ngày lại đây lấy máu cho ta uống sao?”

Diệp Thời Duy bị nói đến á khẩu không trả lời được, lần đầu tiên chút hối hận, nhưng dưới loại tình huống này, có cơ hội đi ra ngoài khiến hắn không có khả năng buông tha.

“Nhiều lời vô ích, ngươi trước nhìn công pháp, sau đó chúng ta bắt đầu.”

Tiêu Dục nói xong nhảy vào Huyết Trì, Diệp Thời Duy nhìn da thú bên tay, sợ run lên, nhưng vẫn cầm lấy.

Nhưng trong lòng lại loạn thành một đoàn.

Có một số việc, đi được bước đầu tiên, sẽ không quay lại được nữa, một bước sai, từng bước sai, cuối cùng biến thành một bộ dáng hoàn toàn khác.

Hắn cùng với Tiêu Dục, chuyện cho tới bây giờ, cư nhiên đi đến loại tình trạng này.

Ai đúng ai sai, ai phải ai trái?

Trong hang lần thứ hai khôi phục an tĩnh.

Hồi lâu, đến mức Diệp Thời Duy sắp ngủ gục, một sức mạnh kéo lấy y phục của hắn, cả người đều bị ké xuống Huyết Trì.

Còn chưa kịp giãy dụa, trên lưng đã bị ôm chặt, môi cũng bị dán lấy.

“Vận chuyển công pháp.” Tiếng nói Nhỏ bé yếu ớt truyền đến, Diệp Thời Duy theo bản năng nghe theo, tiếp đó đã cảm thấy một dòng khí kỳ quái theo trong miệng chảy vào phế phủ.

Cùng lúc đó, một sức mạnh kỳ quái cũng từ trong thân thể của chính mình bốc lên, vận chuyển tới miệng, theo dòng khí lưu chuyển đi ra ngoài.

Trên môi truyền đến xúc giác mềm mại ấm áp, hơi khô táo, Diệp Thời Duy theo bản năng phân tích , nhưng rất nhanh hắn không để ý tới nữa, chỉ còn lại cảm giác sưc mạnh kia vận chuyển qua lại tràn ngập toàn bộ nội tâm.

Cùng với… linh khí khiến hắn mừng rỡ như điên.

Diệp Thời Duy tham lam tiếp nhận linh khí này, đem chúng nó trữ ở trong thân thể, kinh mạch đã lâu không có linh khí tẩm bổ mà hơi có vẻ khô héo vì thế mà dễ chịu, thậm chí kim đan đã thật lâu không động cũng theo đó mà vận chuyển.

Bên kia Tiêu Dục cũng là tràn ngập vui sướng.

Từng chút điểm trắng được hấp thu từ trong miệng, những vết đen trong máu gặp phải những điểm trắng này thì sôi nổi tan rã, Tiêu Dục cảm thấy toàn thân giống như đang trải qua lễ rửa tội thần bí nào đó, từ trong ra ngoài, cả người đều thoát thai hoán cốt.

Quan trọng nhất là, cảm giác bực bội mãi không vơi bớt rốt cục biến mất không thấy, cảm giác thanh minh đã lâu không thấy khiến Tiêu Dục quả thực muốn khóc.

Không biết qua bao lâu, những điểm trắng kia từ từ ít đi, biến mất không thấy, cùng lúc đó Diệp Thời Duy cũng rốt cuộc hấp thu không được linh khí nữa, hai người mới hồi phục tinh thần.

cảm giác thấm ướt mềm mại trên Cánh môi hiển nhiên khiến hai người đều hơi sửng sốt, Diệp Thời Duy nhanh chóng kịp phản ứng, trực tiếp một cước đá văng ra người đang ôm mình ra, linh khí tràn đầy thân thể hiển nhiên thấy mạnh mẽ cực kỳ, Tiêu Dục do không chuẩn bị cư nhiên bị đá bay tới tận vách động.

Tiêu Dục sắc mặt xanh mét, đợi nhìn đến Diệp Thời Duy khoa trương trồi lên mặt nước không ngừng nôn mửa, càng thấy như ăn phải ruồi bọ.

“Tử Thời!”

Diệp Thời Duy quay đầu nhìn Tiêu Dục, bỗng nhiên nở nụ cười.

Tiêu Dục nếu muốn khôi phục lý trí, như vậy phải song tu, cho dù là loại thấp nhất, cũng khiến hắn có thể khôi phục linh lực, tuy rằng giá trị vũ lực không đến nơi đến chốn, nhưng bảo vệ mình cũng dư dả .

Cho dù linh lực chỉ có thể duy trì trong thời gian ngắn ngủn, nhưng khi linh lực không còn, Tiêu Dục chỉ sợ cũng phải lần thứ hai song tu.

Nghĩ tới vòng luẩn quẩn này, Diệp Thời Duy lần thứ hai cười cười.

Tiêu Dục, lần này thật đúng là cám ơn nhiều.

 

Advertisements

2 thoughts on “tình địch – 55

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s