Tình địch – 58

58 Đồng ý

Diệp Thời Duy nghĩ qua ngàn vạn loại quy hoạch, làm sao để phát triển công hội làm sao hoàn thành nhiệm vụ làm sao từng bước đạt thành bá nghiệp, nhưng trong những quy hoạch này không hề tính vào một người —— Tiêu Dục.

Người này trong mục tiêu ban đầu của hắn, là kẻ thù, sau khi cở bỏ hiểu lầm, lại thành người qua đường. hiện tại, lần thứ hai chuyển thành kẻ thủ, hắn chẳng thể nghĩ tới, mình mới mất tích mấy tháng, thế lực duy nhất của mình lại dính vào thế lực của Tiêu Dục, hơn nữa trông quan hệ còn rất tốt.

Cho dù trong giọng nói đều là ganh đua cùng khinh thường, nhưng sự thân mật kia Diệp Thời Duy sao lại không cảm nhận được?

Nhưng cảm nhận được mới tuyệt vọng, cho dù ra khỏi tội nhai, điều hắn hy vọng nhất cũng là cùng Tiêu Dục từ nay về sau đường ai nấy đi, mà không phải dây dưa không rõ như hiện tại.

Nhưng như vậy nên giải thích ra sao với phó hội trưởng, các đệ tử của hắn đây? Nói là tình thế bắt buộc ? Từ nay về sau không bao giờ lui tới nữa? Như vậy kế tiếp quan hệ cùng Ma Môn có phải nên chặt đứt hay không?

Không có người nào hiểu rõ hơn thời kỳ Ma Đạo loạn lạc, tiên ma chi tranh bắt đầu có bao nhiêu loạn, nhiều môn phái đã ngã cuống trong trận chiến này. Nhất là trước đó hắn đã nhiều lần độc lĩnh phong tao (một mình chiếm hết vinh quang), trong mắt đông đảo người chơi, tự nhiên là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, bia ngắm trong bia ngắm, chẳng khác nào cái đích cho mọi người chỉ trích.

Nếu có hắn tọa trấn môn phái, tùy cơ ứng biến, hơn nữa có khả năng tiên liệu, tự nhiên là thừa sức tự bảo vệ mình, nhưng hiện tại hắn cách xa ngàn dặm, gian tế trong kênh công hội nhiều không đếm xuể, nếu thật để hắn chỉ huy,  chỉ sợ còn không đến một tháng công hội đã tan tác.

Dưới loại tình huống này lại trở mặt cùng Ma Môn, kia quả thực là Thọ Tinh thắt cổ —— ngại mạng dài.

Như vậy… Hắn lại nên làm gì đây?

Diệp Thời Duy nhìn công hội đang khí thế ngất trời, hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.

Có năng lực thì sao?

Không có thì thế nào.

Bên kia Tiêu Dục cũng đang trừng mắt cười lạnh.

“Lão Đại, lão Đại ngài hãy nghe ta nói, đây không phải là vì đại tẩu sao? Ngài xem hai người đã tốt như vậy rồi, chuyện trước đây cũng phải nê mặt ngài bỏ qua chứ. Không thể để nhà mẹ đẻ của đại tẩu mất mặt được, ngài nói có phải hay không.”

“… Ai nói hắn là đại tẩu của các người?”

“Không phải chứ, lão Đại ngài định ăn xong không nhận nợ?”

Nghe giọng khiếp sợ của tiểu đệ kia, thái dương Tiêu Dục nổi gân xanh.

Mà tiểu đệ còn chưa đợi nghe Tiêu Dục giải thích đã nói tiếp, “Ta đã nghe Hộ Nhan nói rồi, ngài cố ý phải gã ta đến Trận Phong Thượng Thanh môn, chính là vì thu thập tin tức của người ta, còn phải hội báo nhất cử nhất động gì đó, đây quả thực rất… Rất anh minh thần võ, trách không được ngài là lão Đại, ta là tiểu binh, chỉ tính phần giác ngộ này ta đã không đủ tư cách rồi.”

Tiểu đệ còn đang lải nhải nói gì đó, nhưng Tiêu Dục đã không nghe nổi câu nào, bọn họ nghĩ bậy mấy thứ xảy ra giữa hắn và Tử Thời quả thực cách thực tế xa tám ngàn dặm.

Huống hồ, gã cùng Tử Thời… Đời này là không thể nào, nếu không phải luôn có tầng trói buộc như vậy tồn tại, sớm đã không chết không ngừng với nhau rồi, nào còn để cho đối phương sống đến hiện tại.

Cho dù hiện tại, Tử Thời còn sống dưới tay gã đã coi như mạng lớn.

“Câm miệng!” ngắt lời thủ hạ nói, “Ta cùng Tử Thời không liên quan, một chút quan hệ cũng không có, những lời này nhớ kỹ chưa hả?”

“Lão Đại ngài không cần khẩu thị tâm phi…”

Thủ hạ còn chưa nói xong, Tiêu Dục liền trực tiếp ngắt lời, “Hỗ Khanh, ngươi mấy tháng này không ai quản rất vui vẻ?”

Tiếng nói bên kia trong kênh công hội dừng lại, sau đó cười nói, “Sao thế được…”

Nhưng Tiêu Dục không nghe thêm giải thích của hắn ta, “Tuy rằng Hỗ Vệ lần này bởi vì sơ sẩy mới trúng chiêu, nhưng vị trí của hắn trong công hội vẫn còn đó, ta để hắn đi đóng giữ một tuyến khác, ngài nếu thích, ta có thể đổi cho hai người.”

Lần này kênh nội là triệt để an tĩnh lại, nghe công hội kênh bên kia thở dốc, Tiêu Dục không nói gì, chỉ lẳng lặng chờ, chờ đến khi đầu ngón tay gõ ba nhát trên bàn đá, bên kia mới truyền đến tiếng chịu thua của Hỗ Khanh.

“Lão Đại ta sai, ta về sau không bao giờ tự chủ trương nữa.”

Khóe môi Tiêu Dục ngậm cười gật đầu, cho dù bên kia giọng Hỗ Khanh có vẻ không cam, Tiêu Dục cũng không phát tác.

Mà chờ đến tối canh ba, Tiêu Dục mới nghe được tình hình gần đây về các môn phái từ trong kênh công hội, khí biết được môn phái của mình có bộ dáng bây giờ là do môn phái Tử Thời không nề hà mà giúp đỡ. Nếu không lúc ấy Ma môn phải người đuổi giết, công hội của gã đã gặp nạn theo; trong lòng tự dưng không biết nói sao cho phải.

Thì ra nghĩ cả nửa ngày, môn phái của gã còn được chút lợi ấy chứ?

“A không, lão Đại, chúng ta không được lợi, chúng ta cũng giúp bọn họ mà, nếu không có chúng ta, bọn họ đã sớm bị người ta hại, sao có thể sống đến hiện tại?”

“Bọn họ hẳn nên cảm tạ ngươi phải không?”

“Lại chẳng…”

Tiếng trong Kênh càng ngày càng nhỏ, cuối cùng biến mất không thấy.

Tiêu Dục cũng tranh thủ thời gian thủ hạ nhà mình không chọc ra chuyện gì mà thấy khó xử không thôi.

Nếu là trước kia, mối quan hệ này mình muốn chặt đứt thế nào thì chặt thế đấy, hiện giờ, chỉ sợ chặt đứt rồi thì bên mình cũng không tốt lành gì.

Cho nên, chỉ có thể trơ mắt nhìn đám thủ hạ nhà mình thân thiết với công hội Tử Thời, vừa rồi đám kia nói chuyện phiếm gã còn nghe nói có người đưa thuốc cao cho tổng quản của gã.

Đặc biệt giải thích chính là che dấu đấy, gã còn gì để nói đây?!

Tiêu Dục tự dưng phát nghẹn, đối với công hội Tử Thời rốt cục áp dụng chính sách mặc kệ, dù sao cũng không chịu thiệt, nếu chịu thiệt, gã sẽ đòi lại từ trên người hội trưởng ‘Tử Thời’ của bọn họ.

Tiêu Dục vẻ mặt lạnh lùng, hiển nhiên không giống nói giỡn.

Tử Thời nhìn người nào đó ra vẻ Sa Văn Trư, trong lòng hận đến cào tường!

Hừ, ngàn vạn lần đừng rơi vào tay ông đây, nếu không biến mi thành lợn dội nước sôi!

Diệp Thời Duy ở trong lòng độc ác, cũng không biết một ngày nào đó, nguyền rủa của mình lại thành hiện thực.

Mà Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục, công hội Thời Quang cùng công hội Ma Môn, hai người hai nhà, dưới thời đại loạn tiên ma tranh chấp, rốt cục kỳ dị hợp thành liên minh nào đó, quan hệ cùng đầu mối then chốt trong đó đều rắc rối vô cùng. Tỷ như hội trưởng công hội Ma Môn Tiêu Dục đến nay còn không biết thủ hạ của gã đã nương nhờ ổ nhỏ của một đầu bếp, từ nay về sau sinh tử không rời; tổng quản tiên sinh của gã vì có thể được lọt vào mắt xanh của một vị mỹ nhân, không ngừng giả dối mình bị hội trưởng trách phạt dẫn tới mỹ nhân đến đưa thuốc trị thương, còn có bọn họ không ai biết, quan hệ thật sự giữa hai hội trường nhà mình.

Diệp Thời Duy cau mày, nhìn Tiêu Dục múa may linh bút, theo bản năng nhắm mắt lại.

“Đinh ~  đạo lữ của ngài [Ma Môn Tiêu Dục] sử dụng kỹ năng đạo lữ ‘Dùng cả đời này của ta vẽ mày cho ngươi’’ với ngài, độ thân mật +8, hi vọng người chơi không ngừng cố gắng.”

“Đinh ~ độ thân mật giữa ngài cùng đạo lữ [Ma Môn Tiêu Dục] đạt 100 điểm, giải khỏa hạn chế động tác tầng ba, người chơi tự mình thăm dò. Là đôi đạo lữ đầu tiên trong game đạt độ thân mật 100 điểm, thưởng cho kỹ năng nhân duyên ‘Ngàn dặm nhân duyên nhất tuyến khiên, chỉ cần cách nhau không quá ngàn dặm, có thể tùy ý truyền tống đến bên người đạo lữ, sử dụng toàn bộ giá trị linh lực, thời gian làm lạnh 3 ngày.”

“Đinh ~ bởi vì độ thân mật đạt tới 100 điểm, ‘Đài trang điểm của Nguyệt nương nương’ triệt để giải khóa, giải trừ kỹ năng phong ấn.”

Mà khi hắn nhìn đến kỹ năng sau khi giải trừ phong ấn, khóe miệng càng run hơn.

[Đài trang điểm của Nguyệt nương nương ( duy nhất )]

Thuộc tính: tốc độ tăng trưởng độ thân mật +100%

Kỹ năng:

1. Cả đời này của ta dùng để vẽ mày cho người: người chơi cần tay cầm linh bút, sau khi phát động kỹ năng này độ thân mật +10, thời gian làm lạnh mười ngày

2. Nắm tay đến già: người chơi cần nắm chặt hai tay, phát động này sẽ có 10s vô địch, thời gian làm lạnh mười ngày

3. Một sợi tơ hồng quấn tóc đen: dùng tơ hồng loan chế thành dây tơ hồng, phát động kỹ năng này sau khi gặp được công kích trí mạng, tơ hồng hóa thành thủ vệ thế mạng một lần, thời gian làm lạnh mười ngày

4. Cử án tề mi: xin người chơi tay cầm linh sơ (lược), khi chải tóc cho đạo lữ thì đọc ‘Một chải đến đuôi, nâng mâm ngang mày’ (cử án tề mi, người vợ nâng mâm cơm ngang mày tỏ ý kính trọng chồng), có thể triệu hồi ra linh thể hộ vệ, linh thể hộ vệ lực phòng ngự +10000, duy trì liên tục thời gian một ngày, thời gian làm lạnh mười ngày.

5. Bỉ dực song phi: xin người chơi cùng đạo lữ mỗi tay cầm một mảnh linh vũ, phát động kỹ năng này sẽ khiến sau lưng mỗi người mọc một bên cánh, dùng cho phi hành, hiệu quả kỹ năng duy trì liên tục ba giờ, thời gian làm lạnh 5 ngày

Mà nhìn hai kỹ năng mới xuất hiện, Diệp Thời Duy đã không biết nên khóc hay nên cười.

Kỹ năng cuối cùng có hiệu quả cực lớn khi leo lên khỏi tội nhai, nhưng nghĩ tới nó là do độ thân mật một trăm điểm đổi lấy , Diệp Thời Duy thật đúng là có chút mất tự nhiên.

Mà Tiêu Dục đối với chuyện kia vẫn chưa hề nhả ra, đáng tiếc mỗi lần song tu linh khí tiêu tán quá nhanh, khiến hắn không thể kéo dài thời gian, chỉ có làm thịt cá cho người.

Diệp Thời Duy buồn rầu nên làm gì bây giờ, cuối cùng nội khố cũng bị cởi, hắn không biết giờ phút này lựa chọn của mình là cái gì?

Đang tại lúc này, kênh công hội lại tích tích vang lên, Diệp Thời Duy nhíu mày, mới vừa mở ra, chợt nghe đến một đệ tử thở hổn hển báo cáo.

“Báo cáo! Sườn nam cùng sườn đông trú địa xuất hiện lượng lớn người chơi mặc áo đỏ, có vẻ là của Lệ Thiên Minh! Người chơi dẫn đầu thực lực rất cao, ta nhìn không ra, nhưng hẳn là tu giả Kim Đan kỳ!”

Diệp Thời Duy biến sắc, ” quần áo Bọn họ trông như thế nào ?”

” ngoại bào Đỏ như máu, cổ tay áo có hoa văn màu đỏ sậm, ngực trái có một ký hiệu kỳ quái, hình như là một con sói.”

“Ngươi xác định là một con sói?” Diệp Thời Duy nhíu mày.

Đệ tử kia do dự, “Xác định.”

Diệp Thời Duy hít một ngụm khí lạnh, Lệ Thiên Minh! Tuyệt đối là người chơi Lệ Thiên Minh! CÒn là chiến đội ‘Huyết Lang’ lệ thiên tự mình xây nên!

chiến đội đặc biệt này là vương bài kiếp trước của Lệ Thiên Minh, cũng là nguyên nhân trực tiếp khiến Lệ Thiên công hội có đầy đám phế vật tới tới lui lui vẫn cứ sừng sững không ngã.

Toàn bộ chiến đội không chỉ ăn mặc vũ khí đan dược đều là tốt nhất, tiền lương phúc lợi cũng hàng đầu, tu vi đầu người cũng rất cao, giết càng nhiều được càng nhiều, huấn luyện như một đội Tu La! Hơn nữa điều kiện vào đội hàng đầu là phải đủ hung ác cùng tàn nhẫn, có thể nói, đội ngũ này tập hợp toán những cái tên đứng đầu danh sách người chơi không muốn dây vào!

Hiện tại, đội ngũ này lại đang theo dõi hắn!

Không! Không được! Hắn phải nhanh chóng trở về, muộn nữa sẽ không còn kịp!

Nhìn hang động trống trải, Huyết Trì còn đang ùng ục ùng ục sủi bọt, Diệp Thời Duy cắn chặt răng, đi về phía sào huyệt của Nghiệt long.

Người kia, hiện tại nhất định còn đang huấn luyện.

Hắn muốn nói với gã… điều kiện của gã, hắn đồng ý .

Advertisements

One thought on “Tình địch – 58

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s