Tình địch – 59

59 Leo vực

Tiêu Dục quả nhiên đang ở sào huyệt cùng nghiệt long đánh nhau, à không, phải nói là đơn phương bị đánh.

Nhưng cho dù cùng là bị đánh, thời gian dài như vậy tới nay, cũng đã có thể nhìn ra phương diện vật lộn Tiêu Dục có tiến bộ vượt bậc, Diệp Thời Duy nhìn hai sinh vật trong hang, đứng ở một bên.

Mới qua một lúc, Tiêu Dục cũng đã phát hiện một bóng dáng quen thuộc dứng lặng bên cạnh.

Ra hiệu với nghiệt long, hai người ngừng đánh, Tiêu Dục vẫy tay với Diệp Thời Duy, hai người đi về phía bên kia hang.

“Chuyện gì?” Tiêu Dục đầu đầy mồ hôi.

“Thì là… Thì là…” Diệp Thời Duy cứng mặt, có một số việc cho dù đã quyết định, khi chuyện tới trước mắt vẫn nói không nên lời.

“Thì là cái gì?”

Diệp Thời Duy thở sâu, “Ta đáp ứng điều kiện của ngươi, yêu cầu của ta là mau chóng tiến hành.”

Tiêu Dục nhướng mày, có chút kinh ngạc nhìn Diệp Thời Duy, đối phương có bao nhiêu kiên quyết gã tự nhiên biết, tuy rằng gã cũng có thỏa hiệp, nhưng điều kiện sau khi thỏa hiệp thì hai người vẫn không đồng ý.

“Ngươi xác định?” Tiêu Dục muốn xác nhận một chút, không phải chờ chuyện tới nơi lại đổi ý thì quá lừa đảo.

Diệp Thời Duy không thể nhịn được nữa trừng mắt nhìn Tiêu Dục, “Xác định!”

Khóe miệng Tiêu Dục không khỏi cong lên một nụ cười, có thể đi ra ngoài, tự nhiên gã là thấy vui.

“Ngươi tới trước?”

Diệp Thời Duy nhìn Tiêu Dục, cau mày gật đầu.

“Ta, Thượng Thanh môn Tử Thời lúc này thề với Thiên Đạo, nếu ra khỏi Tội Nhai, bất luận dùng cách nào, đều cũng sẽ giải quyết tác dụng phụ của máu Nghiệt Long trong người Tiêu Dục, nếu không đem tâm ma quấn thân mà chết.”

Nói xong bức ra một giọt máu nơi đầu ngón tay của mình, quay đầu nhìn về phía Tiêu Dục.

“Ta, Ma Môn Tiêu Dục lúc này thề với Thiên Đạo, với tiền đề là Thượng Thanh môn Tử Thời giải quyết xong tác dụng phụ của máu nghiệt long, sẽ mang đối phương cùng nhau ra khỏi tội nhai, nếu không đem tâm ma quấn thân, từ nay về sau tu vi khó có thể tiến thêm.”

Sau cũng bức ra một giọt máu ở đầu ngón tay.

Hai giọt máu trộn vào nhau giữa không trung, nhiễm một tầng ánh càng, rồi lại chia đôi, phân biệt đi vào ấn đường của từng người.

Đến đây, lời thề tâm ma đã thành.

Hai người đều nhẹ nhàng thở ra, nhìn Tiêu Dục vui sướng, Diệp Thời Duy nuốt xuống chua sót, “Nhanh nhất thì bao giờ đi được?”

Tiêu Dục gật đầu nói, “Việc này không nên chậm trễ, hôm nay đi, linh lực của ngươi vừa lúc sung túc, nhưng ta muốn cáo biệt với nghiệt Long tiền bối.”

Ý của Tiêu Dục cũng hợp với ý của Diệp Thời Duy, việc này không nên chậm trễ tự nhiên càng nhanh càng tốt, lúc này cũng gật đầu, “Được.”

Tiêu Dục hiệu suất rất cao, hơn nữa hai người cũng không có gì muốn mang theo, sau khi đơn giản dọn dẹp lại một chút, nghiệt long liền đi cùng Tiêu Dục ra ngoài.

Diệp Thời Duy giờ phút này thì rút ra một tấm đại na di phù giấu trong bắp đùi ra.

Máu tươi uốn lượn từ miệng vết thương trên đùi, cảnh tượng khi Tiêu Dục tiến vào nhìn tháy là như vật. dù cho cảm giác đau đớn không bằng lần trước nhưng thị giác lại bị đnáh sâu vào, tâm tình Tiêu Dục trong lúc nhất thời có chút phức tạp, nhưng lập tức đã bị bản thân gã rũ bỏ.

Có linh lực, miệng vết thương rất nhanh liền khép miệng, hơn nữa Diệp Thời Duy là thủy hệ am hiểu nhất tẩm bổ chữa thương, chút thương tích nhỏ ấy tự nhiên không thành vấn đề.

Chỉ là… Nhìn lá bùa màu xám yếu ớt trong tay, Diệp Thời Duy thở dài, hiệu quả của lá bùa này, khả năng cũng không tốt như mong muốn.

Hai người một rồng rất nhanh liền tới đáy Tội nhai.

“Tiêu tiểu tử, ta chỉ có thể bay đến vị trí cách đáy vực năm nghìn trượng, ba nghìn trượng bên trên cả đời này ta chưa từng nhìn thấy qua, các ngươi hết thảy đều phải Cẩn thận, nếu chuyện không xong, cứ xuống dưới, dưới đáy vực này, tuy hoàn cảnh không tốt, nhưng bảo toàn ngươi vẫn dư dả.”

Nghiệt long vẻ mặt nghiêm túc dặn dò, Tiêu Dục có chút không nỡ, “Ta sẽ, nghiệt Long tiền bối.”

Đôi mắt rồng to đùng của Nghiệt long có hơi ẩm ướt, “Năm đó sư phụ ngươi, cũng tầm tuổi này đã bị ném vào tội nhai, nhiều người như vậy, chỉ có hắn là thông minh nhất, cái gì cũng không làm khó được hắn, ngay cả nơi được xưng là tuyệt địa này gã ta cũng xông ra được. Không giống ngươi ngu ngốc, sao hắn lại thu một đứa đồ đệ ngốc như ngươi vậy chứ.”

Tiêu Dục: “…” gã muốn đánh nhau làm sao đây?

Ôn chuyện dừng ở đây, Tiêu Dục cùng Diệp Thời Duy ngồi trên lưng nghiệt long, theo đối phương bay lên khỏi Tội nhai, gó vun vút đập vào mặt, nhưng một người có sức mạnh cơ thể vô song, một người dùng lá chắn linh lực chắc chắn, cho nên không hề hấn gì.

Mà thẳng đến trượng thứ năm nghìn, hai người một rồng mới ngừng lại, nghiệt long phẩy phẩy cánh, muốn tiến thêm về phía trước, nhưng trước mặt như có một lá chắn vô hình, nghiệt long không thể nào bay ra ngoài.

Tiêu Dục cười khổ nói, “Nghiệt Long tiền bối, tới nơi này thôi, cám ơn ngươi.”

Nghiệt long quay đầu, “Tiêu tiểu tử, đi ra ngoài cố mà sống, thế sự vô thường, rất nhiều chuyện cũng không phải mãi không thay đổi.”

Tiêu Dục gật đầu đồng ý, sau đó tạc ra một hốc nhỏ trên vách đá, gã cùng Diệp Thời Duy đi vào, nhìn nghiệt long phẩy cánh, cuối cùng chậm rãi bay đi.

Tiệc tàn người tan.

Trong hốc đá chỉ có hai người Tiêu Dục cùng Diệp Thời Duy, na di phù phải chờ tới năm trăm trượng cuối sức cùng lực kiệt mới dùng, vách đá Tội nhai quá cứng rắn, nếu nhờ linh lực của hắn, đi chưa được một trăm trượng thì linh lực đã cạn sạch, cho nên, hai người bọn họ chỉ có thể trước dựa vào Tiêu Dục.

Nhìn nham bích bóng loáng phía trên kia, Tiêu Dục hô một tiếng, trực tiếp hai tay đâm vào vách đá.

Nhìn Tiêu Dục giống như chọc đậu hũ, Diệp Thời Duy cho dù không quá tôn sùng sức mạnh cơ thể, cũng phải có chút hâm mộ ghen tị.

Không có cách nào, sự hấp dẫn của sức mạnh đối với nam nhân là trời sinh.

Mà sau khi thử xong, Tiêu Dục gật đầu với Diệp Thời Duy tỏ vẻ có thể, sau đó đi đằng trước mở đường, Diệp Thời Duy thì theo dấu vết mà đối phương để lại, trèo lên theo.

Vách đá vô cùng bóng loáng, Diệp Thời Duy nhiều lần suýt nữa không bám chắc mà ngã xuống, may mà có linh lực, bằng không ngã xuống… thật đúng là tiết tấu muốn chết trăm phần trăm.

Thở phào một hơi bám lên vách đá, nhìn Tiêu Dục đằng trước hinh như cũng chậm lại, Diệp Thời Duy dùng linh lực mài thân thể của chính mình một chút, giảm đi độ mệt nhọc, lần đầu tiên hắn biết, leo vực là một chuyện mệt mỏi như vậy.

Mà cho dù có Tiêu Dục là người mở đường phía trước, vất vả hơn hắn nhiều, vào lúc này còn đi nhanh hơn người trèo theo như hắn.

Không có cách nào, ai bảo hai người hiện tại tu luyện khác biệt?

Diệp Thời Duy thở dài, tiếp tục hướng về phía trước đi đứng lên.

Ngày đầu tiên hai người tinh thần đều rất sung túc, đi được ước chừng năm trăm trượng, Diệp Thời Duy cuối cùng mệt đến heo hắt còn một hơi, Tiêu Dục cũng lộ vẻ mệt mỏi, hai người đục một hốc đá thứ hai, xem như chỗ nghỉ ngơi một đêm.

Ngày hôm sau cũng như thế, có lẽ là ngày đầu tiên quá mệt mỏi, có lẽ là không nghỉ ngơi tốt, hai người chỉ đi được ba trăm năm mươi trượng, Diệp Thời Duy cảm nhận linh lực của mình chỉ còn lại một tầng mỏng, nhăn nhíu mày, linh lực tiêu hao thật nhanh.

Vào lúc ban đêm, hai người tiến hành giao hợp tầng nông, cảm thụ linh lực trong cơ thể mình tràn đầy, Diệp Thời Duy thở dài, nghỉ ngơi một đêm trên hốc đá thứ ba.

Mà ngày thứ ba, khi hai người chỉ đi được hai trăm trượng đã thở hồng hộc, đến lúc mệt lả bọn họ mới cảm thấy không thích hợp, thể lực dù có không chống đỡ nổi cũng đâu đến nỗi này, lại nói tiếp, đêm hôm trước hai người rõ ràng nghỉ ngơi không tồi.

Mà khi lần thứ hai đi tiếp, Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục liền để ý kỹ càng, quả nhiên phát hiện chỗ không thích hợp.

Lực lượng trong cơ thể Tiêu Dục cùng Diệp Thời Duy lại tự dưng bị trộm rút đi, hai người nhìn vẻ nghiêm trọng trong mắt đối phương, đều cảm thấy rùng mình, nếu con đường kế tiếp còn tiếp tục như vậy, thời gian bọn họ mong muốn có lẽ sẽ không đủ dùng.

Nhưng bọn họ còn chưa nghĩ ra cách đối phó, lại nhìn thấy phía trên vách đá không còn trơn nhẵn nữa mà xuất hiện một tầng hư ảo, đâu đó lập lòe ánh lửa đỏ.

Một tầng mỏng manh kia bám vào đã nhuộm đỏ vách tường bên trên, nếu không phải hai người đều tinh mắt, ở cách xa còn thật nhìn đoán không ra.

Ban đêm, trong hốc đá, hai người tiến hành một lần hội đàm.

” Ngọn lửa trên kia ngươi có biết là cái gì không?” Tiêu Dục hỏi.

Diệp Thời Duy nhíu mày, lắc lắc đầu, hắn cũng không biết, chưa từng thấy qua, chỉ là, cứ cảm thấy có chút quen thuộc.

“Ngày mai lúc ta đi trước dò đường, ngươi ở chỗ này chờ ta.”

Tiêu Dục lúc này ra vẻ rất có trách nhiệm, không biết là bởi vì tâm ma thề hay sao, nhưng Diệp Thời Duy lại không thể để mình gã đi mạo hiểm.

“Không được, có vài nguy hiểm không thể dựa vào thân thể mà chống đỡ, ta có linh lực, cùng đi đi.”

Vẻ mặt Diệp Thời Duy rất kiên định, huống hồ hắn nói cũng có lý, Tiêu Dục nhìn Diệp Thời Duy một cái, không phản đối.

Một đêm đi qua, ngọn lửa trên nham bích vẫn như trước hư ảo mà nhiệt liệt, Tiêu Dục xung phong, Diệp Thời Duy theo sát sau đó, chờ đến khi sắp chạm đến phạm vi của ngọn lửa, hai người đều có chút ngoài ý muốn.

Không có cách nào, tầng ngọn lửa này quả thực giống như giả, bọn họ dựa vào gần như vậy, lại không cảm nhận được ít nhiệt độ nào.

Xảy ra chuyện gì? Hai người liếc nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra nghi hoặc khó hiểu.

Tiêu Dục muốn vươn tay chạm vào, lại bị Diệp Thời Duy chắn lại, trực tiếp một bàn tay với vào trong ngọn lửa, qua hồi lâu, Diệp Thời Duy quơ tay, không tháy gì.

Diệp Thời Duy gật đầu với Tiêu Dục, Tiêu Dục thấy hắn không có chuyện gì, cũng yên lòng, lửa này, có lẽ cũng không có hiệu quả gì mãnh liệt, lập tức cũng một bàn tay với vào ngọn lửa.

Chính là ngay lúc gã mới chạm vào, ngọn lửa đột nhiên mãnh liệt bùng lên, khiến Diệp Thời Duy cho là mình cũng bị đốt, nhưng rõ ràng không có một tia nhiệt độ.

Tiêu Dục Bên cạnh đột nhiên thống khổ hét to một tiếng, Diệp Thời Duy quay đầu nhìn lại, chỉ thấy lửa kia quấn quanh từ cánh tay gã lan tràn khắp toàn thân, quần áo không có chút nào hư hao, ngọn lửa lại dị thường sinh động.

Xảy ra chuyện gì?!

Diệp Thời Duy ngạc nhiên, còn chưa đợi  hắn suy nghĩ cẩn thận, chỉ thấy cánh tay Tiêu Dục đang bám vách đá đột ngột buông ra, đau đớn vung vẩy, sau đó ôm lấy đầu, cả người giống như diều đứt dây rơi thẳng xuống đáy vực.

Trái tim Diệp Thời Duy đột nhiên ngừng đập, cả người không kịp phản ứng, liền theo Tiêu Dục nhảy xuống, cánh tay vươn xuống phía dưới, muốn bắt được người đang rơi xuống kia.

Chính là người kia càng ngày càng xa, Diệp Thời Duy cắn chặt răng, dùng linh lực đẩy nhanh tốc độ hơn, càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, rốt cục, đụng phải vạt áo choàng của người kia.

Nắm chắc!

Nhìn đám mây mờ ảo màu trắng phía dưới kia, Diệp Thời Duy hít sâu một hơi, trực tiếp hô một câu “Bỉ dực tề phi”.

Từ vị trí xương bả vai từng người vươn ra một cái cánh, Diệp Thời Duy bên trái, Tiêu Dục bên phải, cánh xuất hiện làm chậm lại tốc độ rơi xuống của hai người, nhưng bởi vì vị trí xảy ra vấn đề, không tài nào nắm được cân bằng.

Mà khi hắn điều chỉnh tốt vị trí, hai người biến thành ôm bả vai nhau, bọn họ đã đến hốc đá thứ ba.

Nhìn Tiêu Dục thần chí không rõ không cách nào hành động, Diệp Thời Duy mặc kệ bay lên, trực tiếp hạ xuống hốc đá thứ ba.

Rốt cục ngừng lại!

Diệp Thời Duy nhẹ nhàng thở phào, nhưng nhìn thấy bộ dáng Tiêu Dục bên cạnh, nhăn mày.

Khảo nghiệm, hình như mới vừa bắt đầu.

Advertisements

One thought on “Tình địch – 59

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s