Thần tài -40

X40

Vì thế rất nhanh, hiện trường biến thành, Triệu lão gia tử răn dạy người Triệu gia, Thái Thúc Thiên Khải tao nhã ngồi một bên xem náo nhiệt, mà Nguyên Bảo thì nhồm nhoàm ăn khuya xem náo nhiệt.

Người Triệu gia đều cảm thấy mất hết mặt mũi, một đám không dám nói lời nào, chỉ nghe Triệu lão gia tử quát tháo.

Không qua bao lâu, Triệu lão gia tử cũng mắng không nổi nữa, dù sao lão đã lớn tuổi rồi, mắng hết cả hơi, nói: “Đều về úp mặt vào tường kiểm điểm, đứa nào cũng không cho ra ngoài đường, ra ngoài là làm ta mất mặt.”

Người Triệu gia nhanh chóng đồng ý , sau đó liền đi mất.

Người thứ nhất rời khỏi đương nhiên là Triệu gia nhị thiếu, xám xịt chạy ra đằng cổng.

“Lão  nhị!”

Chỉ tiếc hắn ta chạy không thoát, Triệu lão gia tử gọi hắn ta lại, nói: “Ta có lời muốn nói, cậu ở lại.”

“Cha, thằng hai làm chuyện gì sai, không bằng để con thay cha dạy dỗ nó.” Triệu Dịch Hoành vừa nghe Triệu lão gia tử muốn giữ thằng hai ở lại một mình, nhanh chóng hoà giải nói.

Triệu gia nhị thiếu vừa nghe lời này, thiếu chút nữa quỳ luôn ra đất,  cả người run lên không dám nói lời nào.

Triệu lão gia tử cười lạnh nhìn Triệu Dịch Hoành, nói: “Thôi, vậy anh cũng ở lại đi. Tôi vốn đang cảm thấy anh cũng lớn rồi, còn định bận tâm cho anh ít mặt mũi.”

Triệu Dịch Hoành trong lòng bồn chồn, âm thầm trừng mắt nhìn Triệu gia lão  nhị, trong lòng nghĩ, nhất định là hắn ta ở bên ngoài ăn chơi cờ bạc chọc phiền toái gì, vừa lúc chọc vào nòng súng của lão gia tử.

Những người khác đều lui ra ngoài, Nguyên Bảo đang ăn vui vẻ, hoàn toàn không chú ý tới người khác đều đi hết rồi.

Thái Thúc Thiên Khải đứng lên, vươn tay vỗ vỗ bả vai Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, cho Triệu lão tiên sinh mượn di động của em, chúng ta đi về trước đi.”

Nguyên Bảo vừa nghe, nhất thời khó xử, di động của mình chính là bảo bối, sao có thể nói mượn là mượn đâu.

Triệu lão gia tử ngược lại nói: “Hiện tại trời đã muộn thế này, hai đứa về đến nhà thì trời cũng sáng. Hôm nay cứ ở nơi này đi, ta bảo người hầu thu thập 1 gian phòng cho hai đứa.”

Triệu lão vừa nói ra lời này, sắc mặt như thường cũng chỉ có mình Nguyên Bảo.

Thu thập một gian phòng, điều này là có ý gì, Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo là hai người đó. Triệu lão gia tử nói lời này, rõ ràng là biến tướng thừa nhận quan hệ Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải thực kinh ngạc, Triệu lão gia tử đã nhượng bộ đến mức này, hắn cũng không tiện nói gì nữa, liền không phản đối.

Triệu lão gia tử nhanh chóng bảo người đi thu dọn một gian phòng chủ, khẳng định không thể để cho Thái Thúc Thiên Khải ở trong khách phòng.

Triệu Dịch Hoành nghe lời này thì lòng vừa giật mình vừa sợ. Gã là cha ruột của Thái Thúc Thiên Khải, nhưng gã biết, không ai chán ghét lại hận Thái Thúc Thiên Khải hơn gã.

Từ lúc Thái Thúc Thiên Khải hai tuổi, Triệu Dịch Hoành đã chưa gặp hắn lần nào. Tận tới mười năm  trước, Thái Thúc Thiên Khải hai mươi tuổi bỗng nhiên nổi bật trong thương giới, lập tức thành danh nhân, Triệu Dịch Hoành lúc này mới chú ý tới hắn.

Triệu Dịch Hoành tuyệt không hy vọng Thái Thúc Thiên Khải nhận tổ quy tông kế thừa Triệu gia, vì đến lúc đó, ngày lành của gã cũng tới hồi kết.

Triệu lão gia tử nói: “Nguyên Bảo, mở đoạn ghi âm kia của cậu ra, để bọn họ nghe một chút.”

Nguyên Bảo ăn đến dầu mỡ đầy ta, nhanh chóng lau sạch sẽ, sau đó lấy di động, lướt vài cái.

Lập tức, trong phòng an tĩnh liền xuất hiện tiếng nói chuyện của Triệu gia nhị thiếu.

Toàn bộ câu chuyện Triệu gia nhị thiếu cùng hai người khác bày trò bắt cóc Triệu lão nghe thật rõ ràng. Triệu gia nhị thiếu vừa nghe, nhất thời đứng không vững nữa, “huỵch” một tiếng ngã ra đất.

Triệu lão gia tử cười lạnh nói: “Giỏi lắm, thật là đồ vô ơn, ăn của Triệu gia uống của Triệu gia, dùng tiền Triệu gia, cuối cùng còn định hại ta, dám tìm người nội ứng ngoại hợp bắt cóc ta. Hôm nay nếu không phải có Nguyên Bảo, chỉ sợ trò độc ác này của các người đã thành công.”

Triệu Dịch Hoành lập tức nói: “Cha, nhất định là sai gì đó, thằng hai sao có thể hại ngài được chứ, nó là cháu ruột của cha mà, nhất định là người này muốn châm ngòi quan hệ của cha cùng thằng hai. Nó nhất định là cùng một giuộc với Thái Thúc Thiên Khải, biết ngài đặc biệt thích thằng hai, cho nên mới châm ngòi quan hệ.”

Triệu Dịch Hoành lập tức chỉ vào Nguyên Bảo, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Châm ngòi quan hệ?” Triệu lão gia tử bị tức cười , nói: “Tôi thích nó? Tôi cho anh biết, tôi chướng mắt nhất là nó! Cho tới bây giờ tôi chưa bao giờ thừa nhận địa vị của nó ở Triệu gia. Nó thì giỏi lắm rồi, ở bên ngoài thì ra hình ra dạng lắm, ỷ vào tên tuổi Triệu gia đi làm ba cái chuyện vớ vẩn! Các người tưởng tôi không biết, có phải hay không?”

Triệu Dịch Hoành nói: “Cha à…”

Triệu lão gia tử còn nói: “Anh cũng đừng xin hộ thằng con mất dạy này, giờ cứ báo nguy, gọi cảnh  sát đến, chuyện này nên xử lý như thế nào thì cứ xử lý như thế, tôi không muốn nhìn cái mặt nó nữa.”

Triệu nhị thiếu bị dọa sợ, quỳ rạp trên mặt đất kêu khóc, không ngừng nói có người hãm hại mình, mình là vô tội .

Triệu Dịch Hoành cũng dọa sợ, trong đông đảo đám con riêng của gã, thằng hai là người gã thích nhất, chủ yếu là do mẹ hắn ta là một đại mỹ  nữ, hơn nữa đặc biệt thích Triệu Dịch Hoành.

Triệu Dịch Hoành vội vàng xin xỏ với Triệu lão gia tử, nhưng Triệu lão gia tử hoàn toàn không nghe, thật sự kêu người đi báo nguy.

Triệu Dịch Hoành nóng nảy, nói với Thái Thúc Thiên Khải nói: “Thiên Khải, mau mau, ra xin với ông nội đi, thằng hai là em trai ruột của anh mà, nó là anh em ruột già với anh đấy, sao anh lại trơ mắt nhìn nói bị ném vào cục cảnh sát, vậy thì đời nó hỏng mất.”

Thái Thúc Thiên Khải chỉ đứng im thờ ơ lạnh nhạt, hoàn toàn không nghĩ tới Triệu Dịch Hoành thế nhưng vô sỉ đến nước này, lại dám bảo mình đi xin thay Triệu gia lão nhị.

Triệu lão gia tử vừa nghe lời này cũng giận dữ, nói: “Triệu Dịch Hoành, tôi cho anh biết, trước kia anh làm những chuyện hoang đường đó, tôi không quản thì thôi, về sau anh đừng nghĩ tiếp tục. Anh định hỗn ăn chờ chết, cầm tiền Triệu gia đi bao dưỡng đám đàn bà đó, tôi đánh gãy chân anh đuổi ra khỏi Triệu gia. Tôi còn nói cho anh biết, đứa cháu tôi thừa nhận chỉ có mình Thiên Khải. Hơn ba mươi năm Trước kia, đích thật là Triệu gia có lỗi với Thiên Khải, thực xin lỗi Thiên Khải, Thiên Khải hận tôi cũng phải. Tôi đã nghĩ tốt rồi, cho dù Thiên Khải không định thay họ về Triệu gia, chung quy nó cũng có huyết mạch Triệu gia ta. Tôi định đem toàn bộ gia sản Triệu gia giao cho Thiên Khải, mặc kệ nó họ gì. Thế cũng tốt, kẻo không tôi mới chết một hai ngày Triệu gia đã không còn mảnh vụn!”

Triệu lão gia tử ầm lên thế thì ai nấy đều giật mình, Triệu Dịch Hoành cảm giác sức lực toàn thân bị rút hết, suy sụp ngã nhào trên đất.

Triệu lão gia tử bảo người kéo Triệu Dịch Hoành cùng Triệu gia nhị thiếu ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Nguyên Bảo Thái Thúc Thiên Khải cùng lão ba người.

Nguyên Bảo đang tay trái cầm một cái bánh nhân đậu, tay phải cầm một cái chân gà, hoàn toàn ngoài vùng phủ sóng.

Triệu lão gia tử một bụng tức, nhìn đến kẻ dở hơi Nguyên Bảo, nhất thời liền nguôi, ngồi bên người Nguyên Bảo, nói: “Đêm rồi đừng ăn nhiều như vậy, không tiêu hóa được.”

“Sẽ không,” Nguyên Bảo nói: “Tôi đói đến hoảng hốt ấy.”

Triệu lão gia tử yên lặng mà nhìn thoáng qua một đĩa đầy xương gà trên bàn…

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Thời gian không còn sớm, Bảo Bảo, chúng ta đi nghỉ ngơi .”

“A a.” Nguyên Bảo ăn cũng lửng bụng, cho nên lúc này ngược lại ngoan ngoãn .

Triệu lão gia tử nhanh chóng đứng lên, gọi lại Thái Thúc Thiên Khải nói: “Thiên Khải, cháu chờ một chút.”

Thái Thúc Thiên Khải đứng lại, lão gia tử nhanh chóng nói: “Ông vừa nói không phải nói suông, ông đã suy xét kỹ rồi. Cháu cho ông một cơ hội bồi thường đi, ông không cần cháu đổi họ Triệu, chỉ cần cháu cho ông cơ hội bồi thường, trước kia đích thật là chúng ta làm không đúng.”

Thái Thúc Thiên Khải trong lúc nhất thời không nói gì, sắc mặt lạnh nhạt, nhưng trong lòng thậm chí có chút dao động cùng cảm khái. Hắn hai tuổi đã rời khỏi Triệu gia, thật không ngờ còn có ngày trở về, càng không nghĩ đến Triệu lão gia tử sẽ nói ra lời như vậy.

Trong phòng không có tiếng động gì, ước chừng qua năm sáu giây, Thái Thúc Thiên Khải mới mở miệng nói: “Tôi sẽ suy xét .”

“Được được.” Triệu lão gia tử nghe hắn không lập tức cự tuyệt, biết có hy vọng, nói: “Quá muộn , nhanh đi nghỉ ngơi đi, nghỉ ngơi cho tốt.”

Thái Thúc Thiên Khải mang theo Nguyên Bảo rời khỏi phòng khách, có người hầu dẫn bọn họ vào phòng ngủ.

Một phòng khách, phòng xép, lớn vô cùng, trong phòng ngủ là một cái giường đôi có kích cỡ thực khí phách. Phòng bếp phòng tắm phòng giải trí đầy đủ mọi thứ. Nhưng bọn hắn chỉ ngủ một đêm, những chỗ khác vô dụng.

Làm ầm ĩ một buổi tối, vừa tiệc đính hôn vừa bắt cóc, còn bị lạc đường, dù là Nguyên Bảo không biết mệt, nhưng thân thể cũng không chịu nổi, quả thực không muốn đi tắm rửa, chỉ muốn trực tiếp ngã lên giường đi ngủ.

Nguyên Bảo tắm rửa xong đi ra, lập tức lăn lên giường, lăn hai vòng trên giường mềm, sau đó tìm chỗ thoải mái rúc vào, đắp chăn lên liền chuẩn bị ngủ.

Thái Thúc Thiên Khải đi ra khỏi phòng tắm, liền nhìn đến Nguyên Bảo đã đang ngủ, hắn nhịn không được thở dài, sau đó tắt đèn lên  giường.

Nguyên Bảo ngủ có vẻ rất quen, lúc ngủ thật đáng yêu, Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy so với lúc cậu trợn tròn mắt đáng yêu hơn nhiều, bởi vì lúc Nguyên Bảo ngủ sẽ không chọc tức ai.

Thái Thúc Thiên Khải nằm xuống, sau đó vươn tay ôm Nguyên Bảo, ôm người vào trong ngực.

Nguyên Bảo Ngủ say hình như bị ôm chặt không quá thoải mái, đá đá chân, miệng hừ hừ hai câu, giống như đang nói chuyện.

Thái Thúc tiên sinh cẩn thận vừa nghe, Nguyên Bảo đang nói Thái Thúc tiên sinh thật đáng ghét, giường lớn như vậy còn chen qua.

Thái Thúc tiên sinh muốn thu lại lời vừa rồi, ai nói Nguyên Bảo lúc ngủ không biết chọc tức người khác?

Nguyên Bảo ngủ một giấc ngon, vừa nhắm mắt lại mở mắt đã là hừng đông, nhưng mùa hè trời nhanh sáng, còn chưa đến sáu giờ đồng hồ.

Nguyên Bảo ngày hôm qua hoàn thành một nhiệm vụ nhánh vô cùng lớn, được thưởng không ít tài chính, cho nên trong lòng rất là vui, mới sáng sớm đã đặc biệt có tinh thần. Nguyên Bảo quyết định, mặc dù tài chính trong tay mình so với của Thái Thúc tiên sinh thì vẫn còn ít lắm, nhưng tốt xấu cũng giúp đỡ được Thái Thúc tiên sinh ít nhiều.

Thái Thúc Thiên Khải nằm bên cạnh cậu, bởi vì ngày hôm qua ngủ quá muộn nên giờ còn chưa tỉnh lại. Nguyên Bảo nghiêng người liền thấy được Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải ngủ rất an ổn, thoạt nhìn đặc biệt bình thản, cũng rất đẹp trai, nhưng khác với vẻ đẹp trai ngày thường.

Nguyên Bảo nhìn chằm chằm Thái Thúc tiên sinh nhìn trong chốc lát, sau đó lấy ra di động, “tách” chụp trộm hai tấm vẻ mặt Thái Thúc tiên sinh đang ngủ.

Thái Thúc Thiên Khải rất nhanh cũng tỉnh, khi hắn mơ mơ màng màng tỉnh lại, liền nhìn đến cái mặt ngay sát, còn một đôi mắt to đong đầy hứng thú .

Nói thật ra, lực công kích của cảnh này vào sáng sớm hơi bị cao, Thái Thúc Thiên Khải hoảng sợ.

“Thái Thúc tiên sinh anh tỉnh rồi!” Nguyên Bảo nói.

“Ừm,” Thái Thúc Thiên Khải dừng một chút, nói: “Bảo Bảo sao lại dậy sớm thế?”

Nguyên Bảo nói: “Tôi là bị đói tỉnh.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Hắn nên sớm nghĩ ra lý do này, trong lòng Nguyên Bảo, khẳng định đồ ăn lớn hơn hết thảy.

Thái Thúc Thiên Khải bị cậu chọc tức, ngồi dậy, nói: “Đi thay quần áo rửa mặt, anh mang em đi ăn gì trước, sau đó chúng mình đi về.”

“Được chứ.” Nguyên Bảo lập tức bỏ chạy.

Đêm qua Triệu gia có thể nói là gà bay chó sủa, tất cả đều ngủ không ngon, xảy ra chuyện lớn như vậy, ai cũng không có tâm tình đi ngủ.

Triệu lão gia tử cũng thế, lão ngủ không được, sáng sớm đã thức dậy, sợ Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo sáng sớm không chào mà biệt, nên vẫn canh chừng, cứ như canh trộm.

Triệu lão gia tử an vị trên ghế đá trong vườn, ngẩng đầu nhìn cửa sổ tầng ba biệt thự, cửa đó là phòng của Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải phòng. Nhưng giờ rèm còn đang buông, có vẻ còn chưa tỉnh ngủ.

Ước chừng đợi đến hai mươi phút, Triệu lão gia tử liếc mắt một cái liền nhìn đến Thái Thúc Thiên Khải kéo rèm.

Lão gia tử lập tức đứng lên, sau đó liền đi từ vườn hoa vào nhà, lên lầu chuẩn bị chặn hai người mới rời giường lại, không để họ cứ vậy rời đi.

Nguyên Bảo rửa mặt đi ra, phát hiện Thái Thúc tiên sinh đã cơ bản mặc quần áo tử tế, áo sơmi màu trắng cùng quần âu phục màu đen, thoạt nhìn đặc biệt cấm dục.

Thái Thúc Thiên Khải đang cầm lấy cà- vạt, liền thấy được Nguyên Bảo, vẫy tay với Nguyên Bảo, nói: “Đến, Bảo Bảo lại đây, giúp anh thắt cà vạt đi.”

Nguyên Bảo đi qua đi, có chút khó xử nói: “Tôi không biết thắt.”

Thái Thúc Thiên Khải cười nói: “Anh có thể dạy em từng bước một.”

Nguyên Bảo vừa nghe như vậy, bước qua, cầm cà- vạt của Thái Thúc Thiên Khải nhìn nhìn, sau đó khoát lên cổ hắn, bắt đầu dựa theo lời Thái Thúc Thiên Khải nói , từng chút một giúp hắn thắt cà- vạt.

Để người yêu giúp thắt cà vạt gì đó, nghe có vẻ rất là lãng mạn, kỳ thật Thái Thúc tiên sinh cũng nghĩ như vậy. Nhưng thực tế thì, Thái Thúc tiên sinh liền phát hiện mình nghĩ quá ngây thơ rồi, Nguyên Bảo thiếu chút làm hỏng cà vạt của hắn luôn.

Cuối cùng cà- vạt méo mó thắt xong, Nguyên Bảo tự thấy không thể chấp nhận được, nói: “Thái Thúc tiên sinh, thôi anh tự thắt đi, thoạt nhìn có vẻ xấu.”

Thái Thúc Thiên Khải bất đắc dĩ tháo cà- vạt ra, nhưng đã nhăn nhúm dúm dó, hôm nay khẳng định không thể đeo cái này nữa.

Thái Thúc Thiên Khải lấy một cái cà vạt khác, sau đó thuận tay cầm hai tay Nguyên Bảo, dùng cà- vạt làm dây, cột hai tay Nguyên Bảo vào nhau.

“A?” Nguyên Bảo mở to hai mắt, nói: “Thái Thúc tiên sinh, làm cái gì vậy?”

Thái Thúc Thiên Khải cột chắc hai tay cậu, sau đó vươn tay, ôm Nguyên Bảo lên, xoay người liền đặt cậu lên trên giường.

Nguyên Bảo vẻ mặt mê mang, cà- vạt yếu ớt như vậy, mình hơi chút sức thì nó sẽ đứt mất, cho nên Nguyên Bảo không dám dùng  lực.

Thái Thúc Thiên Khải đặt người ở trên giường, kéo hai tay cậu lên quá đỉnh đầu. Nguyên Bảo lúc này thật giống như miếng thịt nằm trên thớt gỗ, thoạt nhìn còn rất mê người .

“Em cảm thấy anh muốn làm cái gì?” Thái Thúc Thiên Khải ghé vào lỗ tai cậu thấp giọng hỏi.

Nguyên Bảo mê mang lắc đầu.

Thái Thúc Thiên Khải cười nhẹ ngậm lấy bờ môi cậu, bắt đầu dịu dàng làm sâu sắc nụ hôn.

Nguyên Bảo hiện tại càng ngày càng thích Thái Thúc Thiên Khải hôn, cảm giác đặc biệt dịu dàng thoải mái, quả thực sa vào trong đó.

Nguyên Bảo cảm thấy thoải mái, tự nhiên sẽ không phản  kháng, nhưng hai tay bị cột lấy, cậu muốn ôm cổ Thái Thúc tiên sinh cũng không có cách nào, đành phải theo bản năng dùng hai chân kẹp  lấy thắt lưng Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải có vẻ rất là vừa lòng phản ứng của cậu, hôn dần kịch liệt. Nguyên Bảo vô ý thức nghênh hợp cùng trêu chọc khiến Thái Thúc Thiên Khải sắp nhịn không được .

Nguyên Bảo ‘ưm’ một tiếng trong cổ họng, thân thể cũng bởi vì hưng  phấn mà run rẩy .

“Thân thể Bảo Bảo có vẻ rất thành thực.” giọng Thái Thúc Thiên Khải đã có chút khàn khàn, nói: “Anh còn chưa kịp làm gì, em xem em đã có cảm giác .”

Nguyên Bảo càng thêm mê mang, tràn ngập trong mắt đều là hơi nước, cậu cảm thấy mình có chút kỳ quái, nhưng lại không hiểu do sao, toàn thân đều thấy nóng nực, còn ngứa ngáy.

“Thích không?” Thái Thúc Thiên Khải nhẹ hôn bờ môi của cậu hỏi.

Nguyên Bảo không chút suy nghĩ, lập tức liền gật gật đầu, trong cổ tràn ra mấy tiếng rên rỉ, nói: “Thích, Thái Thúc tiên sinh… Còn muốn…”

“Bảo Bảo thật ngoan.” Giọng Thái Thúc Thiên Khải càng thêm khàn khàn, cúi đầu hung hăng hôn lên môi cậu.

“Bảo Bảo, thật ngoan, nâng thắt lưng lên một chút đi.”

Thái Thúc Thiên Khải ghé vào lỗ tai cậu trầm thấp mê hoặc.

Trong đầu Nguyên Bảo một mảnh hỗn độn, cực kỳ thành thật dựa theo lời Thái Thúc Thiên Khải mà làm.

Tuy rằng nơi này là ở Triệu gia, nhưng Thái Thúc Thiên Khải tình  dục xông não, không muốn nhịn xuống nữa.

Ngay lúc Thái Thúc Thiên Khải chuẩn bị tiến vào thân thể Nguyên Bảo, bên ngoài hình như truyền đến tiếng đập cửa.

Nguyên Bảo chớp chớp đôi mắt, vô lực xoay  động thân  thể, nói: “Thái Thúc tiên sinh, hình như có người gõ cửa.”

“Suỵt ——” Thái Thúc Thiên Khải thật sự không muốn quản ai ở bên ngoài, hắn hiện tại chỉ muốn triệt để chiếm hữu Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo nhìn anh đi, đừng nói chuyện.”

“Chính là…”

Tiếng đập cửa bên ngoài bám riết không tha, gõ cửa đương nhiên chính là Triệu lão gia tử, lão tưởng rằng hai người đã dậy, không nghĩ tới hai người đúng là đã ngủ dậy, nhưng đang làm một ít vận động ‘khác’.

Lão gia tử bám riết không tha gõ cửa, bên trong không phản ứng, tròng mắt Triệu lão gia tử vừa động liền có ý này, lập tức vừa gõ cửa vừa hô: “Nguyên Bảo? Nguyên Bảo hai đứa đã dậy chưa? Bữa sáng đã chuẩn bị tốt, ông tới gọi hai đứa đi ăn sáng.”

Ăn sáng!

Nguyên Bảo Bị Thái Thúc Thiên Khải trêu chọc nhũn thành một đoàn đột nhiên chớp chớp mắt, lập tức hai cổ tay co rụt lại, liền thoát khỏi trói buộc của chiếc cà vạt, sau đó đẩy Thái Thúc tiên sinh trên người ra, nói: “Thái Thúc tiên sinh từ bỏ, chúng ta đi ăn sáng đi! Tôi đói bụng lắm rồi.”

Advertisements

5 thoughts on “Thần tài -40

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s