Thần tài – 42

X42

Tuy rằng không gian trong xe có chút nhỏ hẹp, nhưng không hề gì. Trong cổ họng Nguyên Bảo thật sự là quá thư thái, cực nóng lại nhẵn nhụi, khiến Thái Thúc Thiên Khải cảm giác sắp không khống chế được bản thân, nhưng hắn lại sợ làm Nguyên Bảo bị thương.

Miệng Nguyên Bảo mỏi nhừ, hơn nữa đặc biệt không thoải mái, mấy lần muốn dừng, lại bị Thái Thúc tiên sinh đè sau gáy không cho dậy. Cuối cùng đỏ cả mắt, sặc đến ho khan.

Thái Thúc Thiên Khải vốn muốn lừa gạt Nguyên Bảo vào phòng ngủ biệt thự tiếp tục, nhưng nói gì Nguyên Bảo cũng không chịu.

Nguyên Bảo khóe mắt còn hồng, thường thường ho khan một tiếng, nói: “Thái Thúc tiên sinh gạt người, chọc cổ họng của tôi thật khó chịu, cũng không thể ăn…”

“Bảo Bảo ngoan,” Thái Thúc Thiên Khải nhanh chóng ôm chầm Nguyên Bảo, hôn hai cái lên trán cậu, nói: “Chúng ta đi vào, trong chốc lát anh sẽ cho em thoái mái, chịu không?”

Nguyên Bảo bởi vì bị lừa một lần, cho nên thề sống chết không chịu, cậu cúi đầu, liền từ trong ngực Thái Thúc tiên sinh chui ra ngoài, sau đó mở cửa xe bỏ chạy .

Chạy…

Thái Thúc Thiên Khải tuy rằng phát  tiết  một lần, nhưng điều này chẳng hề khiến hắn thỏa mãn, ngược lại hưng trí dâng cao, sau đó Nguyên Bảo lại cứ như vậy bỏ hắn lại mà chạy!

Thái Thúc Thiên Khải nhanh chóng chỉnh trang lại quần áo, sau đó nhắm mắt lại dịu đi trong chốc lát, nhưng trong đầu toàn là cảm giác thoải mái mà cổ họng nóng bỏng của Nguyên Bảo mang lại, không tài nào dịu đi nổi.

Vi lấy lòng Nguyên Bảo đang giận, Thái Thúc Thiên Khải xuống bếp làm năm cái bánh xé lớn cho Nguyên Bảo, đương nhiên là dùng bán thành phẩm có sẵn, cho vào nồi hấp rán một hồi là được, nhưng thoạt nhìn cũng ngon lắm.

Nguyên Bảo người này là tính trẻ con điển hình, dễ quên vô cùng, tuyệt không mang thù. Vốn là ở trong phòng sinh hờn dỗi, nhưng nhanh chóng ngửi thấy mũi dưới lầu liền bay nhanh chạy xuống.

“Thái Thúc tiên sinh thơm quá đi.”

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy buồn cười, vẫy tay với Nguyên Bảo, nói: “Làm cho em đó, lại đây ăn đi, đừng ăn no quá.”

“Sẽ không, ít như vậy.” Nguyên Bảo nói.

Người khác ăn bánh xé đều thêm một ít lạp xưởng hoặc thịt gà, bằng không thì là ruốc, rồi đổ thêm sốt cà hoặc tương ớt gì đó, nhưng Nguyên Bảo thích ăn ngọt, nhất định phải chấm bánh xé với sữa đặc.

Sữa đặc trắng sệt văng khắp nơi, Nguyên Bảo lúc ăn không chú ý, kết quả bên miệng cũng dính vào không ít.

Thái Thúc Thiên Khải thấy được, nói: “Đừng động, anh lau cho.”

Thái Thúc Thiên Khải muốn dùng khăn tay lau cho Nguyên Bảo, nhưng Nguyên Bảo lắc lắc tay, nói: “Không cần, liếm sạch là xong mà.”

Nguyên Bảo lập tức vươn ra đầu lưỡi đỏ au, sau đó tại khóe miệng liếm một cái, liền liếm sạch dịch thể màu trắng.

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy, động tác này của Nguyên Bảo thật sự là rất câu nhân, trêu chọc mình hỏa khí càng lớn. Hơn nữa sữa đặc còn là dịch thể màu trắng dính sền sệt, thoạt nhìn khiến người ta đặc biệt mơ màng hết bài này đến bài khác.

Thái Thúc Thiên Khải nhanh chóng ho khan một tiếng, che dấu tâm lý cầm  thú của mình, nói: “Ăn ngon không?”

“Ngon cực kỳ.” Nguyên Bảo thoạt nhìn rất vừa lòng, nói: “Ngày mai bữa sáng tôi cũng muốn ăn món này, so với bánh rán của chú Vương còn ngon hơn.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy rất có thể mình xung khắc với ông chú bán bánh xèo kia, sao tới chỗ nào cũng nghe được từ miệng tình nhân nhỏ nhắc đi nhắc lại chú ta?

Nhưng hiện tại Thái Thúc tiên sinh lại đang rối rắm, có phải mình nên vui hay không, bánh xé rốt cục chiến thắng bánh rán, sự kiện quan trọng cứ như thắng lợi, đáng giá kỷ  niệm.

Ngày hôm sau sáng sớm chính là thứ hai, Nguyên Bảo phải về đoàn phim, sáng sớm Thái Thúc tiên sinh thức dậy làm bánh xé, Nguyên Bảo ăn đến mặt mày hồng hào, vui đến khóe miệng toét đến mang tai.

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được thở dài, cảm giác Nguyên Bảo cũng quá dễ lừa, hắn có chút lo lắng Nguyên Bảo bị người khác bắt cóc.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, ăn được không?”

Nguyên Bảo gật gật đầu, nói: “Ngon, tôi phải đi, không thì bị muộn mất.”

“Không vội, anh đưa em đi.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh hôm nay không vội sao?”

“Trước đưa Bảo Bảo đi, Bảo Bảo quan trọng nhất.” Thái Thúc Thiên Khải cúi đầu hôn lên môi Nguyên Bảo, còn có chút mùi sữa thơm nhàn nhạt, hương vị rất ngon lành.

Hai người lên xe, Thái Thúc Thiên Khải lái xe đi về phía đoàn phim.

Sáng sớm không kẹt xe, cách cũng không xa, rất nhanh đã đến cửa căn cứ.

Ngoài cổng căn cứ có người trông cửa, xe lạ là không cho vào, phòng ngừa paparazzi trà trộn vào chụp ảnh. Người trông cửa có vẻ cũng biết xe của Thái Thúc Thiên Khải, thấy bọn họ chạy tới, lập tức mở cổng.

Rất xa, Nguyên Bảo từ cửa sổ thủy tinh chỗ ghế phó lái nhìn thấy một chiếc xe màu đen đỗ ở bụi cây ven đường, đặc biệt bí mật, tư thế này giống như là đội ‘chó săn’ chụp trộm vậy.

Nhưng mà…

Nguyên Bảo biết chiếc xe kia, không phải ‘chó săn’ gì cả, là xe của Triệu lão gia tử. Lần trước Triệu lão gia tử cho người dẫn Nguyên Bảo đến nhà hàng, liền đi chiếc xe này, biển số xe này Nguyên Bảo còn nhớ rõ.

Nguyên Bảo lập tức nói: “Thái Thúc tiên sinh, bên kia là xe ông nội kìa.”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn lên, trong bụi xe giấu cái xe đúng là Triệu gia, bộ dáng lén lút.

Thái Thúc Thiên Khải có chút kinh ngạc, còn có chút đau đầu. Hắn dừng xe lại, không lập tức đi vào trong căn cứ.

Triệu lão gia tử mới sáng sớm đã như đội ‘chó săn’ ngồi xổm trước cổng căn cứ đoàn phim, lão đương nhiên là tìm đến Nguyên Bảo, nhưng người căn cứ không biết lão, cho nên không cho lão vào. Lão gia tử tức giận đến tăng huyết áp, đành phải dừng xe chờ ở cổng. Lão lại sợ gặp được phóng viên tạp chí gì đó, sẽ phát hiện ra mình, đành phải đỗ xe giấu trong bụi cây.

Lão gia tử nhìn đến xe Thái Thúc Thiên Khải, nhanh chóng chạy tới.

“Thiên Khải, Nguyên Bảo, hai đứa đã tới, ông ở đây chờ hơn tiếng rồi.” Triệu lão gia tử nói.

Nguyên Bảo kỳ quái hỏi: “Ông nội, ông đến đây làm gì?”

Lão gia tử nói: “Ông đương nhiên là tới thăm cháu, ông nghe nói cháu đóng phim ở trong này, cho nên mới tới nhìn xem, nhìn xem có ai dám bắt nạt cháu ông không.”

Lão gia tử tuyệt đối là đến quấy rối, Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy đau đầu.

Triệu lão gia tử không lộ mặt ở giới giải trí, phương diện này cũng không làm ăn gì, cho nên ở đây phỏng chừng không có bao nhiêu người nhận ra lão, nhưng phàm là nhắc tới tên, vậy nhất định có thể rước lấy không ít phóng viên tạp chí bát quái.

Triệu lão gia tử nói: “Thôi, Thiên Khải à, cháu bận thì đi đi, ông ở với Nguyên Bảo là được rồi.”

Nguyên Bảo nói: “Ông nội không vội sao?”

Lão gia tử cười nói: “Ông đã một bó tuổi rồi, còn bận cái gì nữa? À đúng rồi, Thiên Khải à, chừng nào thì cháu có thời gian, tới chỗ ông đi, ông nói cho cháy một chút mấy năm nay Triệu gia chủ yếu làm ăn mảng nào.”

Triệu lão gia tử lần này từ xa chạy tới, kỳ thật chính là  muốn nói những lời này .

Thái Thúc Thiên Khải thản nhiên nói: “Qua một thời gian ngắn rồi nói sau.”

Triệu lão gia tử vừa nghe, chỉ biết Thái Thúc Thiên Khải còn chưa suy xét tốt, nói: “Cũng được, cháu cứ nghĩ đi. Cháy cứ đi làm việc, Nguyên Bảo bên này có ông rồi, cam đoan không cho người khác bắt nạt.”

Nguyên Bảo ở bên cạnh xen mồm, nói: “Không có ai bắt nạt cháu đâu.”

Thái Thúc Thiên Khải thật sự rất lo lắng, Nguyên Bảo một người đã đủ rắc rối, lại thêm một ông già, không biết đoàn phim hôm nay còn có thể quay phim nữa hay không.

Thái Thúc Thiên Khải hôm nay còn có hạng mục rất quan trọng phải đích thân đi bàn bạc, vừa thấy thời gian không còn kịp rồi, cũng chỉ có thể rời đi, dặn dò Nguyên Bảo hai câu, bảo cậu xong việc thì gọi điện cho hắn.

Nguyên Bảo rất nghe lời, ngoan ngoãn gật đầu, nói: “Thái Thúc tiên sinh yên tâm đi.”

“Bảo Bảo thật ngoan.” Thái Thúc Thiên Khải điều chỉnh góc độ một chút, dùng thân thể ngăn trở Nguyên Bảo, sau đó cúi đầu hôn lên môi Nguyên Bảo một chút.

Thái Thúc Thiên Khải thân hình cao lớn, làm như vậy, Nguyên Bảo giống như biến mất vậy, bởi vì vấn đề góc độ, người khác đều nhìn không thấy bọn họ đang làm cái gì. Đương nhiên, còn có tình huống đặc biệt, chính là Triệu lão gia tử, Triệu lão gia tử liền đứng ở bên cạnh, ông còn chưa già đến mức mắt mũi nhập nhèm, nhìn cháu trai mình làm theo ý mình hoàn toàn không quan tâm sắc mặt người khác, thật không biết là nên vui hay bất đắc dĩ .

Thái Thúc Thiên Khải lái xe vội vàng rời đi, Triệu lão gia tử liền nói: “Đi thôi Nguyên Bảo, mang ông đi thăm chỗ cháu làm việc đi.”

Nguyên Bảo gật gật đầu, nói: “Được chứ, nhưng cháu cũng chỉ mới đến vài ngày, còn chưa quen thuộc đâu.”

Hai người bọn họ vừa mới vào căn cứ vài bước, liền có người đuổi theo từ phía sau, nói: “Nguyên Bảo cậu đã đến rồi, vài ngày không nhìn thấy cậu, nghe nói trước đó cậu xin phép nghỉ hả.”

Người tới là Bạch Nhân Kiều, mỗi ngày thoạt nhìn đều rất có sức sống.

Bạch Nhân Kiều nhìn đến Triệu lão gia tử, cũng hoàn toàn không biết, kinh ngạc đánh giá, nhỏ giọng ghé vào bên tai Nguyên Bảo nói: “Nguyên Bảo, đây không phải là người đại diện phải trợ lý cho cậu đấy chứ? Tuổi cũng quá lớn rồi, ặc…”

Nguyên Bảo sửng sốt, thì ra là Bạch Nhân Kiều hiểu lầm .

Nguyên Bảo quay phim chưa được hai ngày, trợ lý còn chưa được phân tới. Cũng không phải Tô Mạt Khai không để bụng, mà là Thái Thúc tiên sinh yêu cầu rất cao, yêu cầu cho Nguyên Bảo một nữ trợ lý, tốt nhất ba mươi tuổi, tính cách già giặn tay chân lanh lẹ, tốt tính, không tìm phiền toái, đã có kinh nghiệm trong giới vài năm, tương đối hiểu công việc.

Cái nghề trợ lý này, tất cả đều là làm vài năm tích lũy kinh nghiệm rồi đổi nghề , nào có người đạt được yêu cầu như Thái Thúc Thiên Khải. Tô Mạt Khai nhất thời tìm không thấy, còn đang tìm cách cho Nguyên Bảo.

Triệu lão gia tử lỗ tai còn thính hơn nhiều người trẻ tuổi, tuy rằng Bạch Nhân Kiều nói nhỏ, nhưng Triệu lão gia tử vẫn là nghe được, nghe còn rất rõ là đằng khác.

Lão gia tử toàn hoàn không tức giận, trong đầu chỉ có một ý tưởng, sao bạn của Nguyên Bảo cũng ‘thiếu não’ giống Nguyên Bảo vậy? Đây là gần đèn thì sáng gần mực thì đen trong truyền thuyết hay sao?

Như vậy…

Lão gia tử chỉ có thể yên lặng cầu nguyện, cháu ông đừng sau một thời gian dài kết giao với Nguyên Bảo cũng biến thành… đơn thuần như vậy.

Nguyên Bảo nhanh chóng lắc đầu, nói: “Đây là ông nội tôi.”

Bạch Nhân Kiều mở to hai mắt, nói: “Thì ra là ông nội Nguyên Bảo à, ngại quá, là cháu hiểu lầm .”

Không biết vì sao, Triệu lão gia tử cảm giác Nguyên Bảo gọi ông nội nghe sao mà ngọt, vừa mềm lại đáng yêu, gọi lão nghe mà hưởng thụ.

Triệu lão gia tử nhất thời tâm tình tốt lên, cũng không so đo mình bị nhận nhầm thành trợ lý.

Nguyên Bảo buổi sáng đến muộn, cho nên phải chuẩn bị một chút, Bạch Nhân Kiều lúc này không có việc gì làm, liền cùng Triệu lão gia tử ngồi lên bộ bàn ghế nhỏ.

Triệu lão gia tử không thường đi lại trong giới giải trí, cho nên trong đoàn phim còn thật không có ai nhận mặt lão. Nếu không ai dám để vị này ngồi bộ bàn ghế nhựa bé tí teo.

Mà Triệu lão gia tử ngồi trên ghế nhựa, còn cảm thấy rất mới mẻ, đang tán gẫu với Bạch Nhân Kiều.

Nguyên Bảo thay quần áo, chuẩn bị một chút, đang cầm xem kịch bản, cảnh này cậu có năm lời kịch, khiến Nguyên Bảo rất khẩn trương.

Rất xa, Chúc Thâm cùng Tiết Thường Thiển đã đi tới, Tiết Thường Thiển vừa ngáp vừa nói: “Chúc Thâm cái đồ khốn nạn, hôm nay bận mà tối qua còn ‘hành’ tôi, hại toi thiếu chút nữa không dậy nổi.”

Chúc Thâm nhịn không được cười một tiếng, nói: “Cậu có thể tiếp tục ngủ, là tôi quay phim đâu phải cậu.”

Tiết Thường Thiển liếc gã ta một cái, dùng giọng kiêu ngạo nói: “Hiện tại là tôi bao dưỡng anh, tôi phải nhìn anh chăm chằm, nếu không ở chỗ tôi không chú ý, anh cắm sừng tôi thì làm sao?”

“Vậy hiện tại có muốn tuyên bố quyền sở hữu một chút hay không?” Chúc Thâm bỗng nhiên dừng bước lại, sau đó vươn tay nắm cằm hắn ta.

Hai người bỗng nhiên cách nhau rất gần, Tiết Thường Thiển trừng lớn mắt, còn tưởng rằng giây tiếp theo Chúc Thâm sẽ ngay mặt nhiều người như vậy mà hôn hắn ta, sợ tới mức tim đập nhanh.

Chúc Thâm nhìn hắn ta chằm chằm ước chừng hai giây, sau đó mỉm cười vươn tay cọ lên mặt hắn ta một cái, nói: “Mèo mướp này, sữa còn dính bên miệng đây, thật muốn giúp cậu liếm sạch.”

Tiết Thường Thiển mặt đỏ rực, ánh mắt Chúc Thâm nhìn hắn ta  sâu thẳm, thấp giọng nói: “Tiết tam thiếu thật sự là càng ngày càng đáng yêu, dù là thích đỏ mặt, hay là thích uống sữa.”

Tiết Thường Thiển nhất thời càng đỏ mặt hơn, vuốt ve tay gã ta, tức giận nói: “Sữa chọc giận anh hả, sao tôi lại không thể uống sữa.”

“Giống y như trẻ con.” Chúc Thâm nói.

“Phi!” Tiết Thường Thiển tức giận chẳng muốn lý luận cùng gã ta, vì cái gì thích uống sữa lại giống trẻ con.

Nhưng Chúc Thâm đã đi lên phía trước, vươn tay vẫy vẫy, nói: “Mau tới, tôi muộn rồi.”

Tiết Thường Thiển không tình nguyện đuổi theo.

Bọn họ tới, Tiết Thường Thiển lập tức thấy được Nguyên Bảo, sau đó cười lưu manh chạy tới, một phen ôm bả vai Nguyên Bảo, nói: “Ai u, bé Nguyên Bảo, xuất hiện rồi, tôi còn tưởng rằng Thái Thúc tiên sinh chuẩn bị đem cậu kim ốc tàng kiều rồi đó.”

Chúc Thâm thấy Tiết Thường Thiển cùng Nguyên Bảo dính sát như vậy, có hơi mất vui, nhưng trước mặt người ngoài, gã ta phải duy trì hình tượng anh trai ấm áp, chỉ có thể mỉm cười nói: “Tiết tam thiếu không cần chọc Nguyên Bảo, lập tức phải lên diễn rồi.”

Tiết Thường Thiển kỳ thật là muốn chọc giận Chúc Thâm, cho nên cố ý cùng Nguyên Bảo cọ lại càng gần, nhìn Chúc Thâm âm thầm tức tối liền thích không chịu được.

Tiết Thường Thiển không buông tay, ngược lại cúi đầu ngửi bên gáy Nguyên Bảo, nói: “Ý, có mùi nước hoa nè, còn rất thơm nhé, nhãn hiệu gì đây?”

Nguyên Bảo thành thực nói: “Tôi không xài nước hoa, có thể là cọ từ trên người Thái Thúc tiên sinh đấy.”

Câu trả lời ‘thẳng thừng’ như thế, Tiết Thường Thiển lại cạn lời, không hiểu biết nói tiếp như thế nào.

Ngay lúc Tiết Thường Thiển trầm mặc, Triệu lão gia tử đã chạy một trăm mét tới, rất không vui trừng mắt nói: “Tiết lão tam, thả người ra ngay.”

Tiết Thường Thiển trợn tròn mắt, Triệu gia lão gia tử sao lại đến đoàn phim? Hắn ta liền buông lỏng tay bá vai Nguyên Bảo, sau đó tránh xa tám mét, trốn sau lưng Chúc Thâm.

Hoặc có lẽ là bởi vì chột dạ, đột nhiên nhìn thấy Triệu lão gia tử thật sự là sợ tới mức hồn lìa khỏi xác.

Triệu lão gia tử chống nạnh nói: “Tiết lão tam cậu giỏi lắm, ai cho cậu động người hả. Tôi cho cậu biết, Nguyên Bảo là cháu nuôi tôi đấy, cậu động vào thử xem.”

“Cái gì?” Tiết Thường Thiển vẻ mặt ngơ ngác, ngày đó bữa tiệc đính hôn của Triệu đại tiểu thư, Triệu lão gia tử rất không thích Nguyên Bảo cơ mà, sao mới hai ngày đã thay đổi một trăm tám mươi độ rồi?

Hơn nữa Nguyên Bảo không phải tiểu tình nhân của Thái Thúc Thiên Khải sao? Sao lại biến thành cháu nuôi của Triệu lão gia tử, quan hệ này đột nhiên có chút loạn…

Advertisements

6 thoughts on “Thần tài – 42

  1. Chúc chị Miêu và Umi năm mới vui vẻ, dồi dào sức khỏe, gia đình bình an nha 😚 rất thích Nguyên Bảo nha, dù hơi ngốc, hay làm người khác cạn lời, nhưng không hề yếu đuối, cả anh Khải nữa, chẳng ai chiều “tình nhân bao dưỡng” như anh đâu 😊

    Like

  2. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

  3. Vi=> Vì
    bánh xé=>?! {Nếu là bánh xé thì edit ghi rõ bánh xé gì nhé (vì loại này có nhiều loại như: bánh mỳ gà xé,… Nhưng t chưa thấy loại rán bao giờ) còn hok phải thì bạn sửa lại. T ngu tên đồ ăn lém
    mũi dưới => mùi dưới
    Cháy=>Cháu
    cứ như thắng lợi=> như là thắng lợi
    bánh xèo=>bánh rán
    cháy=>cháu
    gọi lão=>gọi ông (t thấy hay hơn hok biết edit nghĩ thế nào ^^. Thấy ok thì bạn sửa vào hok đc thì cho t xin lỗi vì đường đột nhé. Thank bạn đã xem)
    toi=>tôi

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s