Thần tài – 41

x41

Ai biết Nguyên Bảo bị cột lấy thế nhưng có thể tự thoát ra, không khí đang tốt, bỗng nhiên liền biến mất, có thể nghĩ, mặt Thái Thúc tiên sinh đã đen sì, quả thực bị tức điên.

Mà Nguyên Bảo đã vô cùng sung sướng nhảy xuống giường, nhặt quần lên, mặc xong đi mở cửa!

Thái Thúc Thiên Khải bất đắc dĩ lau mặt một cái, sau đó vào phòng tắm xử lý ‘vấn đề’, hiện tại hắn không thể gặp người cái dạng này được.

Nguyên Bảo hoan hoan hỉ hỉ bỏ chạy đi mở cửa cho Triệu lão gia tử, lão gia tử đứng ở bên ngoài, nhìn thấy Nguyên Bảo đi ra , liền cười đắc ý , cảm thấy biện pháp của mình quả nhiên rất có hiệu quả.

Nguyên Bảo nói: “Chúng ta đi ăn cơm đi.”

Triệu lão gia tử thăm dò nhìn vào trong phòng, không thấy được Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thiên Khải đâu?”

Nguyên Bảo làm ra một bộ bừng tỉnh đại ngộ bộ dáng, nói: “Ai nha, thiếu chút thì quên, Thái Thúc tiên sinh còn ở bên trong, tôi đi gọi Thái Thúc tiên sinh cùng ăn cơm.”

Triệu lão gia tử: “…” Nguyên Bảo quả nhiên coi đồ ăn là trên hết.

Nguyên Bảo vội vàng vội chạy vào trong phòng đi tìm Thái Thúc tiên sinh, nhưng Thái Thúc tiên sinh không ở trong phòng ngủ, đi vào phòng tắm không biết đang làm cái gì.

Triệu lão gia tử cũng theo vào, sau đó ở trong phòng dạo qua một vòng, nói: “Nguyên Bảo à, đêm qua ngủ ngon không?”

Nguyên Bảo gật đầu.

Triệu lão gia tử còn nói: “Vậy bữa khuya đêm qua ăn ngon không?”

Nguyên Bảo lại gật đầu.

Triệu lão gia tử ho khan một tiếng, còn nói: “Vậy về sau cậu phải thường đến nhé, đến chỗ này của ta sẽ có rát nhiều đồ ăn ngon.”

Triệu lão gia tử cũng đủ liều mạng , lão đã nhìn ra, Thái Thúc Thiên Khải vô cùng thích Nguyên Bảo, quả thực sủng lên tận trời. Cho nên lão gia tử thay đổi sách lược, lão quyết định ra tay từ chỗ Nguyên Bảo, thế mới dễ ‘tấn công’ được Thái Thúc Thiên Khải.

Nếu muốn rat ay từ chỗ Nguyên Bảo, vậy phải tìm được điểm yếu nhất của cậu. Cái này không cần quan sát, Triệu lão gia tử đã mò đến rõ ràng , Nguyên Bảo chính là một đứa tham ăn, cứ nói đồ ăn với cậu là chuẩn không sai.

Quả nhiên Nguyên Bảo vừa nghe Triệu lão gia tử nói, liền cười tủm tỉm đáp ứng .

Bọn họ ở bên ngoài đợi Thái Thúc Thiên Khải hơn nửa ngày, Nguyên Bảo cảm thấy mình sắp đói lả, Thái Thúc Thiên Khải mới áo mũ chỉnh tề bước ra từ phòng tắm.

Sau đó Triệu lão gia tử sắc bén phát hiện, sao sắc mặt thằng cháu mình còn thối hơn cả đêm qua?

Thái Thúc Thiên Khải bị Triệu lão gia tử cơ trí phá hủy chuyện tốt, thiếu chút nữa nghẹn đến nội thương, còn phải vào nhà tắm giao lưu tình cảm với tay phải, sắc mặt không thối mới là lạ.

Lão gia tử mang theo bọn họ xuống phòng ăn, phòng ăn rất lớn, đã có vài người Triệu gia đang dùng cơm . Trải qua chuyện lão gia tử giận dữ đêm qua, ai cũng đều ủ rũ, không dám nhiều lời một câu, không khí có chút đê mê.

Nhưng Nguyên Bảo ăn rất vui vẻ, Triệu lão gia tử vì lấy lòng Nguyên Bảo, cố ý sai người làm bữa sáng cực kì phong phú. Nguyên Bảo ăn đến phồng hai má, sau đó cầm một cái bánh nói với Thái Thúc Thiên Khải nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh nếm thử đi, cái này so với bánh rán của chú Vương làm còn ngon hơn nữa!”

Bánh rán! Lại là bánh rán…

Thái Thúc Thiên Khải tỏ vẻ, hiện tại mỗi ngày đề tài hắn nghe được Nguyên Bảo nói nhiều nhất chính là bánh rán. Còn ghê tởm hơn nữa chính là, vì sao ngay cả ông chú bán bánh rán tên gì Nguyên Bảo cũng biết ? cứ như quen thân lắm.

Thái Thúc tiên sinh thế mà còn phải ghen tị với một ông chú bán bánh rán, cảm giác mình cũng thật sự quá mệt .

Nguyên Bảo ăn, lão gia tử an vị bên người Nguyên Bảo, cười đặc biệt từ ái, nói: “Nguyên Bảo nếm thử cái này đi, cái này cũng ngon lắm đấy.”

“Ăn ngon.” Nguyên Bảo kinh ngạc hỏi: “Cái này là cái gì vậy, lão tiên sinh.”

Triệu lão gia tử vừa nghe, nhanh chóng nói: “Cậu thích thì ta bảo người hầu gói lại một ít cho cậu mang về, thứ này là ta cố ý mời đầu bếp địa phương tới làm, cậu đến chỗ khác mua cũng không có mùi vị này đâu.”

“Thật sự ăn rất ngon.” Nguyên Bảo thành thực nói: “Muốn một túi to.”

Lão gia tử bị Nguyên Bảo làm cho tức cười, cảm thấy Nguyên Bảo đôi khi đích xác rất biết chọc tức người khác, đôi khi lại thành thực khiến người ta cảm thấy đáng yêu.

Triệu lão gia tử nhanh chóng ra sức, nói: “Nguyên Bảo à, cậu cũng đừng gọi tôi là lão tiên sinh , gọi như vậy khác khí lắm.”

“Vậy gọi là gì?” Nguyên Bảo kỳ quái hỏi.

Lão gia tử nói: “Đương nhiên là gọi ông nội .”

“A?” Nguyên Bảo sửng sốt.

người Triệu gia đang cúi đầu ăn cơm tất cả đều trợn tròn mắt, không nghĩ tới lão gia tử thế nhưng bỗng nhiên đối tốt với cậu nghệ nhân Nguyên Bảo này như vậy.

Thái Thúc Thiên Khải nhíu nhíu mày, có vẻ không đồng ý. Hắn cũng biết, Triệu lão gia tử đối tốt với Nguyên Bảo, là có “Ý đồ”  khác.

Triệu lão gia tử tiếp tục nói: “Từ lúc đầu gặp mặt cháu ông đã thấy rất là quen thuộc, chúng ta nhất định là có duyên phận , cháu nói có phải hay không? Nguyên Bảo à, như vậy đi, ông thấy cháu là thích rồi, ông nhận cháu làm cháu nuôi, thế nào? về sau cháu cứ giống Thiên Khải, gọi ông là ông nội đi.”

Nguyên Bảo cho là lão nói bừa, cố gắng nhớ lại lần đầu gặp mặt cùng lão gia tử, rõ ràng là không hề thoải mái, lão gia tử giống như mất trí nhớ vậy.

Triệu lão muốn nhận Nguyên Bảo làm cháu trai, đây chính là chuyện không thể. Triệu gia chi thứ đông đảo, cháu chắt không ít, nhưng bên gia chủ lại ít người đến đáng thương. Nếu thật nói như vậy, địa vị của Nguyên Bảo tại Triệu gia sẽ không thấp.

lông mày Thái Thúc Thiên Khải nhăn chặt hơn , nói: “Chuyện này…”

Hắn vừa mở miệng, Triệu lão liền ngắt lời, nói: “Thiên Khải cháu đừng vội cự tuyệt, nghe ông phân tích lợi hại đã, xong rồi chắc chắn cháu sẽ đồng ý với cách nói của ông.”

Lão gia tử nói ngoài việc thích Nguyên Bảo nên mới nhận cậu làm cháu nuôi, còn một nguyên nhân quan trọng khác, là vì muốn tốt cho Thái Thúc Thiên Khải.

Lão gia tử biết Thái Thúc Thiên Khải thích Nguyên Bảo thích vô cùng. Sau khi Nguyên Bảo cứu lão, lão gia tử đã có hảo cảm với Nguyên Bảo, gần đây tuy rằng không nói rõ, nhưng tạm thời không định phản  đối hai người bọn họ kết giao .

Nguyên Bảo mặc dù là đàn ông, nhưng vần đề sinh con cũng không khó làm, hiện tại khoa học kỹ thuật phát đạt, muốn có con thể nào chả có được.

Lão gia tử nói: “Nguyên Bảo ở cùng cháu, khẳng định sẽ bị soi mói, cháu cũng không phải sợ, nhưng Nguyên Bảo không có núi dựa, không phải là dễ dàng bị người ta bắt nạt? Cậu ta còn là một diễn viên nhỏ, để những tạp chí bát quái không lửa cũng tạo ra khói kia viết lung tung, cậu ta càng dễ dàng bị thương tổn . Cháu xem, hiện tại Nguyên Bảo là cháu nuôi ông, về sau ai còn dám động vào cậu ta nữa, có phải hay không?”

Triệu lão gia tử coi như là ngôi sao sáng trong thương trường, có lão làm chỗ dựa cho Nguyên Bảo, người khác đích thật là không dám dễ dàng trêu chọc Nguyên Bảo .

Nguyên Bảo không hiểu mấy thứ này, nhưng Thái Thúc Thiên Khải nghe xong liền trầm mặc , lão gia tử tung cành ô-liu, thoạt nhìn còn rất là hấp dẫn.

Triệu lão gia tử chỉ biết, vin vào Nguyên Bảo thì Thái Thúc Thiên Khải khẳng định sẽ suy xét , nhanh chóng ra sức: “Thiên Khải à, trước kia đích thật là ông nội không đúng, con cho ông nội một cơ hội hồi thường đi. Ông nội nghĩ rồi, không cần cháu đổi họ Triệu, họ gì cũng được. hiện tại quan trọng nhất là, ông cũng không còn sống được mấy năm nữa. sau khi ông nhắm mắt buông tay, không muốn để đại gia tộc này theo ông xuống lỗ.”

Triệu lão gia tử dùng tình cảm dùng lí lẽ để đả động, nói đến ánh mắt đỏ lên, thật sự là càng nói càng nhập vai.

Nguyên Bảo hai má căng phồng, tốt bụng chen vào nói: “Lão tiên sinh ông cứ yên tâm đi, dương thọ của ông còn dài mà.”

Triệu lão gia tử đang ra sức giả đáng thương, tranh thủ sự đồng tình của Thái Thúc Thiên Khải, ai ngờ Nguyên Bảo ăn miệng đầy bóng nhẫy lại đứng bên chọc đao vào.

Lão gia tử vừa trừng mắt, nói: “Gọi ông nội đi, nếu không không cho cháu ăn món này.”

Nguyên Bảo vừa muốn vươn tay bảo vệ chén đĩa, lão gia tử đã tay mắt lanh lẹ, kéo đĩa đi, nói: “Không gọi ông nội không cho cháu ăn.”

Triệu lão gia tử rất có vẻ định khóc lóc om sòm.

Nguyên Bảo đáng thương nhìn chén đĩa, sau đó quay đầu nhìn Thái Thúc Thiên Khải bên người, có vẻ là đang cầu cứu.

Thái Thúc Thiên Khải vừa rồi vẫn luôn không nói gì, hắn đang tự hỏi.

Nguyên Bảo dùng tay bóng nhẫy đầy dầu nhéo nhéo tay áo âu phục Thái Thúc Thiên Khải, Thái Thúc Thiên Khải nhanh chóng  túm tay cậu, sau đó cầm giấy ăn lau sạch tay cho cậu, nói: “Nếu lão gia tử có ý tốt, vậy em cứ gọi đi.”

“A?” Nguyên Bảo mê mang nhìn hắn.

“A cái gì mà a.” Triệu lão gia tử vui sướng , trả chén dĩa lại cho Nguyên Bảo, nói: “Còn không mau gọi ông nội.”

Nguyên Bảo thành thành thật thật gọi một tiếng ông nội, sau đó bắt đầu buồn đầu ăn tiếp.

Lão gia tử cao hứng cực kỳ, một bộ kiếm được biểu tình. Kỳ thật lão đúng là kiếm lời, được làm ông nội của tiểu thần tài.

Thái Thúc Thiên Khải vừa nói như thế, rõ ràng chính là biểu hiện thái độ dịu đi, nhưng thoạt nhìn vẫn rất không được tự nhiên .

Triệu lão gia tử cũng biết, ba mươi năm cũng qua, chẳng nhẽ còn không để cho Thái Thúc Thiên Khải chơi trò mất tự nhiên?

Lão gia tử nói: “Thiên Khải, cuối tuần là ngày giỗ của mẹ cháu, ông muốn cùng cháu đi tế bái một lần.”

Thái Thúc Thiên Khải mị một chút ánh mắt, không nói chuyện, gật gật đầu.

Lão gia tử nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới an tâm tiếp tục ăn.

Ăn xong bữa sáng, dưới sự lưu luyến không rời của Triệu lão gia tử, Thái Thúc Thiên Khải mang Nguyên Bảo đi .

Nguyên Bảo xách theo một túi lớn, là đồ ăn ngon lão gia tử hối lộ cho Nguyên Bảo, Nguyên Bảo rất thích, ngọt ngào nói với lão gia tử một câu “tạm biệt ông nội”, khiến lão gia tử sung sướng cực kỳ.

Thái Thúc Thiên Khải lái xe mang theo Nguyên Bảo về biệt thự, Nguyên Bảo ngồi ở ghế phó lái, cả mọt đường cứ ôm khư khư túi thức ăn, cứ như ôm bảo bối, ai khoonh biết còn tưởng là có thứ gì vô giá bên trong.

dọc theo đường đi, Nguyên Bảo nói không ít lời hay về Triệu lão gia tử, Thái Thúc Thiên Khải đều bị cậu chọc cho tức cười , nói: “Mới một bao đồ ăn đã mua chộc được em rồi. bình thường anh cho em ăn nhiều nhe vậy, em chẳng nhớ gì thì phải?”

“Sao lại thế.” Nguyên Bảo lập tức nói: “Thái Thúc tiên sinh là người tốt.”

Đột nhiên lại thu được một tấm thẻ người tốt…

Thái Thúc Thiên Khải đau đầu suốt.

Kỳ thật Nguyên Bảo nói tốt về Triệu lão gia tử, cũng không đơn thuần là bởi vì ăn ngon , cũng vì chút tư tâm. Nếu Thái Thúc Thiên Khải tiếp quản Triệu gia, như vậy có thực lực của Thái Thúc gia còn Triệu gia, ngày trở thành người giàu nhất Châu Á còn kém một chút , đến lúc đó Nguyên Bảo có thể hoàn thành nhiệm vụ .

Đương nhiên , Triệu lão gia tử kỳ thật cũng không phải người xấu, có lẽ thời trẻ lão đã từng làm nhiều chuyện khiến người ta phải hận, nhưng cũng nên cho lão một cơ hội sửa đổi.

Nguyên Bảo mặc dù là một tiểu tài thần, nhưng còn biết nhiều thuật pháp, nói: “Thái Thúc tiên sinh, kỳ thật Triệu lão gia tử là thật lòng muốn đối tốt với anh, tôi có thể nhìn ra.”

“Có lẽ…” Thái Thúc Thiên Khải trầm mặc một lát, tiếp tục nói: “Anh chỉ là chưa vượt qua chính mình.”

Xe dừng trong sân biệt thự, Thái Thúc Thiên Khải nói: “Rồi, đến nơi, đưa cái túi kia cho anh, anh cầm cho em.”

Nguyên Bảo hai tay ôm túi, lắc lắc đầu, nói: “Tự tôi cầm.”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn bộ dáng của cậu, nhịn không được liền cười , nói: “Em còn sợ anh cướp đồ ăn sao?”

“Đương nhiên không phải.” Nguyên Bảo nói: “Nhiều đồ ăn ngon như vậy, tôi muộn tự cầm, lúc cầm cũng thấy vui lắm.”

Thái Thúc Thiên Khải xoa xoa huyệt Thái Dương, cới dây an toàn, sau đó nghiêng người vây Nguyên Bảo giữa cửa xe và ghế phó lái, tay còn lại chặn không cho Nguyên Bảo Bảo sờ đến thức ăn: “Nói cho anh biết, em thích đồ ăn này hơn, hay thích anh nhiều hơn?”

Thái Thúc tiên sinh tự bản thân cũng không nghĩ ra, có một ngày hắn cùng với một đống đồ ăn tranh sủng…

Nguyên Bảo lộ  ra vẻ buồn rầu, nhìn túi thức ăn trong lòng, lại nhìn mặt Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thích Thái Thúc tiên sinh nhiều hơn.”

Thái Thúc Thiên Khải đối với đáp  án này tương đối vừa lòng, nhưng không hài lòng vẻ do dự của Nguyên Bảo, loại vấn đề này chẳng lẽ không phải bật thốt lên câu trả lời hay sao, Nguyên Bảo lại còn phải tự hỏi.

Thái Thúc Thiên Khải nắm cằm Nguyên Bảo, cúi đầu gặm  cắn bờ môi cậu, nói: “Bé hư, thế nhưng còn do dự, phải trừng phạt em mới được.”

đầu lưỡi Thái Thúc Thiên Khải chạy vào, Nguyên Bảo có chút giật mình, nhưng rất nhanh đã tiến lên đón, cùng quấn vào một chỗ.

Thái Thúc Thiên Khải cảm giác thấy Nguyên Bảo nghênh hợp, càng thêm dịu dàng dốc sức hôn bờ môi cậu, đem Nguyên Bảo hôn đến mềm cả người  , trong đầu cũng mơ mơ màng màng .

Thái Thúc Thiên Khải nhìn Nguyên Bảo đã biến thành cả người vô lực, liền vươn tay lặng lẽ cầm túi đồ ăn lên, sau đó ném ra băng ghế sau. Nguyên Bảo đã sa vào nụ hôn của Thái Thúc Thiên Khải, căn bản không biết đồ ăn của mình đã bị cầm đi.

“Nào, Bảo Bảo, đến lúc thêm cơm rồi.” Thái Thúc Thiên Khải vươn tay sờ  môi Nguyên Bảo, mê hoặc nói: “Còn nhớ rõ anh muốn cho Bảo Bảo ăn món ngon nhất trần đời không?”

Nguyên Bảo mê mang gật gật đầu.

Thái Thúc Thiên Khải đơ xtay sau gáy cậu, để cậu cáu đầu xuống, nói: “Nào, Bảo Bảo, há miệng, ngậm vào, đừng dùng răng cắn.”

Nguyên Bảo nương theo lực tay của Thái Thúc Thiên Khải cúi đầu, sau đó liền đụng phải cái nơi cứng rắn đội cao cao của Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo lắp bắp kinh hãi, trên mặt nhất thời đỏ bừng , ngại ngùng nói: “Thái Thúc tiên sinh gạt người, cái này không thể ăn.”

Thái Thúc Thiên Khải mê hoặc ghé vào lỗ tai cậu, dùng giognj khàn khàn nói: “Bảo Bảo ngoan, nào, nghe lời.”

Nguyên Bảo cảm thấy mình bị lừa, nhưng nghe tiếng khàn khàn của Thái Thúc Thiên Khải, vẫn do dự một chút.

Advertisements

5 thoughts on “Thần tài – 41

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

  2. rat ay=>ra tay
    ? về=>? Về
    ? cứ=>? Cứ
    người =>Người {đầu đoạn}
    lông=>Lông {đầu đoạn}
    dọc=> Dọc {đầu đoạn}
    khoonh=>không
    muộn tự=>muốn tự
    mua chộc=>mua chuộc
    . bình=>. Bình
    nhe vậy=>như vậy
    đầu=>Đầu {đầu đoạn}
    đơ xtay=>đỡ tay
    giognj=>giọng

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s