Thần tài – 43

x43

Nhưng Tiết Thường Thiển cảm thấy, hiện tại cái này không phải trọng điểm, trọng điểm phải là Triệu lão gia tử không liên quan đến giới giải trí, sao đột nhiên lại đến đây.

Tiết Thường Thiển bị dọa lui như mèo con, ló đầu ra nhỏ giọng hỏi: “Triệu lão, sao ngài lại đến đây thế?”

Triệu lão gia tử hừ hừ mỉm cười, nói: “Tôi mà không đến, thì còn lâu mới biết cậu bắt nạt cháu ngoan của tôi.”

“Ặc, từ từ, tôi có làm gì đâu.” Tiết Thường Thiển nói: “Nguyên Bảo cậu nói gì đi, nhanh giải thích chút nào.”

Nguyên Bảo lập tức nói: “Ông nội, Tiết tiên sinh là người tốt, anh ta mới cháu ăn kem ngon lắm.”

Nguyên Bảo nói chưa dứt lời, Triệu lão  gia liền tưởng tượng ra cảnh Tiết tam thiếu lấy một chén kem ly rẻ tiền đi dụ dỗ Nguyên Bảo, lại càng tức.

Chúc Thâm lúc này cười cười, nói: “Thời gian không còn sớm, Nguyên Bảo, sắp đến phiên cậu rồi, mau đi qua đi. Còn có tam thiếu, không phải mới vừa nói có việc gấp sao, đừng để người ta chờ sốt ruột.”

Chúc Thâm hiển nhiên là đang giải vây cho Tiết Thường Thiển, Tiết Thường Thiển bật người nói: “Đúng đúng đúng, việc gấp, thiếu chút nữa thì quên, Triệu lão tôi đi trước!”

Tiết Thường Thiển nói xong, giống như có lửa đốt mông chạy mất dạng.

Tiết Thường Thiển một hơi chạy về khách sạn, sau đó cầm di động nhắn tin cho Chúc Thâm, nói cho gã ta biết mình đã về khách sạn , bảo gã ta quay phim xong thì về khách sạn tìm mình.

Chúc Thâm cười nhìn nhìn di động, nhắn lại, bảo hắn ta ngoan ngoãn chờ mình trên giường. Gã ta đã có thể tưởng tượng đến bộ dáng Tiết Thường Thiển nhìn đến tin nhắn này thì xù lông lại đỏ mặt thật đáng yêu.

Nguyên Bảo đi quay phim, chỉ có 5 lời kịch, Triệu lão gia tử ở một bên nhìn rất không vừa lòng, cháu trai lão đáng yêu như vậy, so với nữ chính còn xinh đẹp hơn, sao chỉ có 5 lời kịch?

Ngay lúc Nguyên Bảo đóng phim, di động Nguyên Bảo bỗng nhiên vang lên. Lúc quay đương nhiên là không thể cầm di động , bởi vì Nguyên Bảo còn chưa có trợ lý, cho nên chuyện trông di động liền để cho Triệu lão gia tử.

Lão gia tử cúi đầu vừa thấy, một người xa lạ gọi cho Nguyên Bảo . Lão gia tử không muốn nhận, chờ Nguyên Bảo về thì nói cho cậu biết.

nhưng không nghĩ tới điện thoại rất chăm chỉ vang lên còn đặc biệt lâu, gọi hết cuộc này đến cuộc khác, bám riết không tha.

Lão gia tử rốt cục không kiên nhẫn nhận điện thoại thay Nguyên Bảo, nghĩ rốt cuộc là cho chuyeejj gì gấp, gọi nhiều như vậy cũng không chịu chờ một lát.

Nguyên Bảoquay xong đi xuống, liền thấy lão gia tử cầm di động, vẻ mặt lo lắng đang nghe điện thoại.

“Nguyên Bảo!”

Triệu lão gia tử cúp điện thoại nhét vào trong tay Nguyên Bảo, sau đó kéo Nguyên Bảo bỏ chạy, nói: “Mau mau, Nguyên Bảo, Thiên Khải bị tai nạn xe cộ, đưa đến bệnh viện rồi, mau đi với ông qua đó.”

“Cái gì?” Nguyên Bảo sửng sốt.

Thái Thúc Thiên Khải bị tai nạn xe, hắn vốn lái xe từ đoàn phim đuổi tới công ti, nhưng trên cao tốc đột nhiên xảy ra tai nạn xe cộ, tình huống khá nghiêm trọng, đã bị đưa đến bệnh viện cấp cứu , điện thoại là bệnh viện gọi tới , kêu người nhà trực hệ đi qua một chuyến.

Nguyên Bảo vừa nghe đã ngơ ngác, lúc này cậu mới nhớ tới, phàm nhân là cỡ nào yếu ớt.

Nguyên Bảo bị lão gia tử kéo lên xe, sau đó lái xe nhanh chóng đi tới bệnh viện kia.

Bệnh viện không ở vùng ngoại thành, khoảng cách còn rất xa , vốn Nguyên Bảo muốn tự mình chạy tới, như vậy khẳng định nhanh hơn lái xe. Nhưng mà cậu chưa từng tới bệnh viện kia bao giờ, căn bản không biết đường, ngộ nhỡ nửa đường lạc đường , khẳng định càng chậm trễ thời gian. Nguyên Bảo đành phải thấp thỏm bất an theo lão gia tử cùng ngồi xe đi qua.

Nguyên Bảo lo lắng đến đổ đầy mồ hôi tay, cầm lấy di động, lật danh bạ, sau đó tìm được một cái tên rồi gửi tin nhắn đi.

Tuy rằng Nguyên Bảo là một cái thần tài nhỏ, nhưng thời gian ở trên thiên đình không ngắn, đương nhiên quen biết không ít người. Lúc trước khi báo nguyện vọng đại học, nguyện vọng đầu kỳ thật là muốn tới địa phủ làm quỷ sai. Nhưng sư phụ cậu không đồng ý, liền đăng ký học viện thần tài. lúc đó cậu có quen vài tên đồng bọn, giờ đã làm quỷ sai to rồi.Hắn ngược lại nhận thức vài cái tiểu đồng bọn, hiện tại đã là đại quỷ kém.

Hắn phát rồi cái tin nhắn cấp bằng hữu, muốn mời trên mặt đất phủ công tác bằng hữu giúp hắn thăm dò Thái Thúc Thiên Khải dương thọ.

Cái này mặc dù có điểm vi quy, bất quá nếu như là trộm , người khác không biết, điệu thấp tuyệt không tính sự tình gì.

Nguyên Bảo bằng hữu thực khoái liền cho hắn phát tin tức trở về, Nguyên Bảo nhìn lên, nhất thời nhẹ nhàng thở ra.

Thái Thúc Thiên Khải dương thọ chưa hết, nói cách khác, lần này tai nạn xe cộ cũng không trí mạng. Nhưng cho dù không nguy hiểm đến tính mạng, có thể nào bị di chứng gì hay không? Nguyên Bảo vẫn rất lo lắng.

Ngay lúc Nguyên Bảo lo lắng, lại nhận được một cái tin nhắn, quả thực sấm sét giữa trời quang.

Tin nhắn chỉ có vài chữ, viết —— dương thọ của Thái Thúc Thiên Khải còn hai năm.

Nguyên Bảo nhất thời liền sợ đến choáng váng, dương thọ của Thái Thúc Thiên Khải chỉ còn lại có hai năm cuối cùng…

Thái Thúc Thiên Khải từ nhỏ thân thể đã không tốt, bệnh suyễn khiến nền tảng cơ thể rất yếu, bởi vì sau này bận rộn, nên không dưỡng bệnh tử tế, vẫn luôn có các bệnh cũ.

Nguyên Bảo biết Thái Thúc tiên sinh bị ít đau ốm vặt, nhưng không nghĩ tới Thái Thúc tiên sinh còn trẻ như vậy, sao lại chỉ còn có hai năm dương thọ ?

Nguyên Bảo đọc xong tin nhắn kia, trái tim rơi xuống đáy vực, từng cơn từng cơn hô hấp không thông co rút đau đớn, khiến cậu hầu như không thở nổi.

Ước chừng một giờ, xe lúc này mới đến bệnh viện, bọn họ nhanh chóng chạy đến phòng cấp cứu, vừa lúc nhìn đến cửa phòng cấp cứu mở ra .

Thái Thúc Thiên Khải đã cấp cứu xong, hiện tại đã không còn nguy hiểm tánh mạng, nhưng cần quan sát cùng tĩnh dưỡng.

Thái Thúc Thiên Khải bị thương nghiêm trọng nhất ở chân trong vòng một tháng không thể đi lại.

Triệu lão gia tử nghe thầy thuốc nói xong tình huống, nhẹ nhàng thở ra, nói: “Còn may, còn may, Thiên Khải không có việc gì, nhất định sẽ trong họa có phúc .”

Thái Thúc Thiên Khải đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng Nguyên Bảo không cười nổi.

Thái Thúc Thiên Khải bị đưa đến phòng bệnh chăm sóc đặc biệt ở tầng hai mươi mốt, Triệu lão an bài, một tầng này cũng chỉ có một mình Thái Thúc Thiên Khải, phòng bệnh tự nhiên cũng tốt hết chỗ chê.

Bởi vì Thái Thúc Thiên Khải đột nhiên bị tai nạn xe cộ, hiện trường  còn có không ít người, cho nên nhất định là không giấu được chuyện, chỉ mới hơn một tiếng,  cũng đã có tin tức ngợp trời, dạng gì cũng có, không ít bài còn bảo Thái Thúc Thiên Khải đã qua đời trên đường đi cấp cứu.

Lão gia tử không thể ở lại phòng bệnh, lão phải đi giúp Thái Thúc Thiên Khải xử lý tốt việc này, đôi khi lời đồn đích thực rất  đáng sợ.

Triệu lão gia tử dặn dò Nguyên Bảo vài câu, sau đó vội vàng rời đi.

Trong phòng bệnh, cũng chỉ còn lại Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải nhắm mắt lại, trên người nối với đủ loại thiết bị y tế, Nguyên Bảo nhìn mà nhịn không được đôi mắt chua sót, không biết vì sao, cậu lại thấy hoảng hốt, giống như đã từng trải qua.

Nguyên Bảo không dám làm ồn tới Thái Thúc Thiên Khải, để Thái Thúc Thiên Khải nghỉ ngơi, sớm ngày khỏe lại.

Trong lòng cậu tâm sự nặng nề , không thể nào tin được, dương thọ của Thái Thúc Thiên Khải chỉ còn lại có hai năm .

Thái Thúc tiên sinh rõ ràng là người rất tốt, Nguyên Bảo trong lòng mất mác.

Tuy rằng phàm nhân chết rồi có thể chuyển  thế đầu thai, lấy phúc báo của Thái Thúc Thiên Khải mà nói, kiếp sau khẳng định lại là nguời đại phú đại quý. Nhưng một khi vào địa phủ, uống bát canh Mạnh bà, Thái Thúc Thiên Khải sẽ quên hết.

Nguyên Bảo không biết bản thân làm sao vậy, bỗng nhiên không hy vọng Thái Thúc Thiên Khải quên mình.

Nguyên Bảo vẻ mặt nghiêm túc, sau đó quyết định, từ ghế trên đứng lên, nhẹ nhàng đẩy cửa ra đi ra ngoài, cậu phải về thiên đình một chuyến, cậu muốn đi nhờ sư phụ hỗ trợ, nói không chừng có thể cứu Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo thừa dịp Thái Thúc Thiên Khải ngủ, về thiên đình, tính toán đi nhanh về nhanh, trước lúc Thái Thúc tiên sinh tỉnh lại thì về.

Nguyên Bảo chạy thở hổn hển, lần đầu tiên không bị lạc đường, chạy nhanh đến trước cổng tiên phủ của sư phụ, cửa cũng không gõ, trực tiếp nhảy  tường đi vào.

“Nguyên Bảo?”

Trong tiên phủ thực an tĩnh, Nguyên Bảo tìm một vòng không thấy sư phụ đâu, ngược lại nghe được sau lưng có người gọi mình.

“Tiên quân?” Nguyên Bảo nhìn đến người tới, lập tức hỏi: “Sư phụ ta đâu?”

Người tới một thân quần áo màu đen, trên khóe mắt có một vết sẹo thật sâu, nghe Nguyên Bảo hỏi, nhịn không được cười, nói: “Ngươi là người đầu tiên gọi ta tiên quân , thật là thú vị. Sư phụ ngươi… Gần đây đều đang bế quan.”

“Bế quan?” Nguyên Bảo sửng sốt, nói: “Vậy lúc nào người mới xuất quan?”

Hắc y nhân cười , nói: “Ngươi chừng nào thôi không còn tìm đến thù chừng đó y còn chưa xuất quan.”

Nguyên Bảo càng sửng sốt, có chút nghe không hiểu ý tứ của hắn ta.

Hắc y nhân nói: “Ta đơn giản nói cho ngươi biết, sư phụ ngươi không đồng ý ngươi cứu Thái Thúc Thiên Khải.”

Nguyên Bảo trong lòng “Lộp bộp” một tiếng, giống như rơi vào vực sâu vạn trượng, lúng ta lúng túng hỏi: “Vì sao? Thái Thúc tiên sinh là người tốt, vì sao không muốn cứu hắn chưa?”

Hắc y nhân đi qua, lượn quanh Nguyên Bảo hai vòng, nói: “Đương nhiên là tốt cho ngươi.”

“Nhưng ta hy vọng Thái Thúc tiên sinh có thể sống .” Nguyên Bảo nói.

Hắc y nhân nói: “Tuy rằng sư phụ ngươi đích xác không muốn cứu Thái Thúc Thiên Khải, nhưng ta  lại có thể nói cho ngươi biết một biện pháp, có thể cứu mạng Thái Thúc Thiên Khải.”

Nguyên Bảo nhất thời mở to hai mắt, vội vàng hỏi: “Là biện pháp gì? Thật sự có thể chứ?”

Hắc y nhân cười nói: “Đương nhiên có thể… còn rất tiện nữa.”

Hắc y nhân nói cho Nguyên Bảo một biện pháp, sau đó Nguyên Bảo vội vàng rời đi. Hắc y nhân nhìn bóng dáng Nguyên Bảo rời đi, nhịn không được cười cười, sau đó vung tay lên, kế giới trước cửa phòng bỗng nhiên hạ xuống, hắn ta liền thanh thản đi vào.

“Ta xem ngươi là muốn chết.” Một nam nhân thân bạch sam an vị trong phòng, nhưng hai tay bị xiềng xích màu đen trói buộc , căn bản không thể động, an vị bên giường.

Hắc y nhân đi qua, nói: “Đừng nóng giận. Là Nguyên Bảo muốn cứu Thái Thúc Thiên Khải, ngươi hẳn nên tôn trọng ý nguyện của hắn.”

Bạch y nhân hiển nhiên rất tức giận, nói: “Ngươi đây là đang hại hắn. Lục gia vốn ba hồn bảy vía đã không đầy đủ, ngươi bảo Lục gia cùng Thái Thúc Thiên Khải song  tu, Lục gia sẽ càng tổn thất nhiều âm khí, đến lúc đó, hắn vĩnh viễn cũng nhớ không nổi chuyện trước kia .”

“Lục gia trước kia đích xác rất lợi hại.” Hắc y nhân không hề gì nói: “Nhưng thế thì sao? Nguyên Bảo hiện tại sống cũng không tồi, hắn cùng Thái Thúc Thiên Khải lại đoàn tụ , có chỗ nào không giống? Chuyện nghĩ không ra, cũng không thể cưỡng cầu.”

Bạch y nhân mím môi, không nói gì, không biết đang nghĩ gì.

Hắc y nhân cười nói: “Lục gia có sự lựa chọn của chính mình, hắn vĩnh viễn cũng không biết hối hận, ngươi cứ yên tâm đi.”

Nguyên Bảo hấp tấp từ thiên đình chạy về bệnh viện, vừa bắt kịp lúc Thái Thúc Thiên Khải tỉnh lại.

Thái Thúc Thiên Khải mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện mình nằm trong phòng bệnh, trong phòng không có ai. Nhưng sau khi hắn nhắm chặt mắt mở ra, liền thấy được Nguyên Bảo đứng trước mặt mình, còn nhẹ nhàng nắm tay mình.

Nguyên Bảo sốt ruột hỏi: “Thái Thúc tiên sinh, anh tỉnh, cảm giác thế nào?”

Thái Thúc Thiên Khải còn chưa tan hết thuốc tê, mở miệng nói chuyện rất khó khăn, chit lắc lắc đầu, ra ý mình không sao. Hắn hơi dùng chút  lực, cầm tay Nguyên Bảo, như đang an ủi cậu. Vẻ mặt Nguyên Bảo lo lắng khiến hắn nhìn mà đau lòng.

Nguyên Bảo không dám dùng  lực, sợ làm đau Thái Thúc Thiên Khải, trên mu bàn tay hắn còn đang cắm kim truyền dịch.

Nguyên Bảo ngồi trên ghế nhỏ, nghiêm túc nói: “Thái Thúc tiên sinh anh yên tâm, anh đã không sao rồi !”

Thái Thúc Thiên Khải gật gật đầu, tuy rằng hắn rất muốn nhìn Nguyên Bảo mãi, nhưng nhịn không được bụ thuốc làm cho thiếp đi.

Nguyên Bảo tin tưởng mười phần, đặc biệt kiên định, nhưng nghĩ đến phương pháp hắc y nhân dạy mình, nhịn không được lại đỏ mặt. Cậu chưa bao giờ biết làm loại chuyện này lại có thể cứu người .

Hắc y nhân nói, Thái Thúc Thiên Khải tuy rằng phúc  báo rất lớn, nhưng trời sinh âm khí thiếu, bảy phách không đầy đủ, cho nên dù có chuyển thế, cũng đều là quỷ đoản mệnh. Mà trùng hợp chính là, Nguyên Bảo trời sinh âm khí sung túc, hơn nữa rất phù hợp với Thái Thúc Thiên Khải, nếu Nguyên Bảo nguyện ý, có thể lấy phương thức giao  hợp để bổ sung âm khí cho Thái Thúc Thiên Khải.

Tuy rằng biện pháp này chỉ trị phần ngọn không trị được gốc, nhưng chỉ cần định kỳ tiếp thêm âm khí, cũng là biện pháp tốt có thể kéo dài dương thọ của Thái Thúc Thiên Khải.

Nói trắng ra là, để Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải định kỳ làm  tình.

Nguyên Bảo thật sự là chưa từng nghe thấy loại phương pháp này,  thật sự là khiến người ta quá sức xấu hổ. Nhưng nếu có thể cứu mạng Thái Thúc tiên sinh, Nguyên Bảo cũng quyết định phải thử một lần.

Nhưng mà…

Nguyên Bảo thực buồn rầu, cậu nhìn Thái Thúc Thiên Khải ngủ say mà nghĩ, loại chuyện này, phải là hai người cùng muốn cơ, nếu Thái Thúc tiên sinh không muốn cùng mình làm loại chuyện đó thì tính sao? Huống hồ bọn họ mới kết giao không bao lâu, đột nhiên liền tới bước làm tình, Thái Thúc tiên sinh có thể cảm thấy mình rất kỳ quái chăng?

Kỳ thật Nguyên Bảo căn bản là đang buồn lo vô cớ, Thái Thúc Thiên Khải từ sớm đã muốn ăn sạch cậu, nhưng do kỹ năng chạy trốn cùng phá không khí của Nguyên Bảo chạy trốn rất cao, khiến Thái Thúc Thiên Khải vẫn luôn bị vây trong trạng thái cấm dục.

Nguyên Bảo một tay nắm tay Thái Thúc Thiên Khải, một tay ôm má, đang tại cẩn thận tự hỏi “một trăm lẻ một loại phương pháp quyến rũ Thái Thúc tiên sinh”.

Trước kia ở học viện thiên đình học qua không ít thứ của phàm nhân, nhưng chuyện này thật khiến cậu xấu hổ, trước kia hoàn toàn không hề tiếp xúc tới. Nguyên Bảo thực nghiêm túc suy xét , mình nên bổ sung tri thức ở phương diện này như thế nào?

Advertisements

6 thoughts on “Thần tài – 43

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

  2. nhưng =>Nhưng
    phát rồi => gấp gáp gửi (gửi gấp)
    mặt đất phủ=>dưới âm phủ (không biết có sửa đúng hok)
    điểm vi quy=>điểm vi phạm quy tắc (điểm sai quy tắc)
    đến thù=>đến thì
    tổn thất=>tổn hại
    bụ=>bị
    chạy trốn rất cao=>làm hỏng rất cao (phá hỏng rất cao)

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s