Thần tài – 44

Nguyên Bảo trầm tư suy nghĩ nửa ngày, thừa dịp Thái Thúc tiên sinh ngủ, lấy di động ra tìm tòi trên mạng, sau đó tìm ra đủ thứ lộn xộn, nhìn mà mặt đỏ tim đập, xấu hổ không thôi, thiếu chút nữa chui đầu vào chăn.

Nguyên Bảo nhanh chóng đóng trang web lại, sau đó vỗ vỗ ngực, bắt đầu hai tay ôm má ngồi trên ghế trông Thái Thúc Thiên Khải.
Nhưng mà có lẽ là ‘tri thức mới’ vừa rồi ấn tượng quá, Nguyên Bảo nhịn không được não bổ hình ảnh mình cùng Thái Thúc tiên sinh làm chuyện kia, cảm xúc mười phần, khiến Nguyên Bảo đỏ mặt thiếu chút nữa nhỏ máu.
Nguyên Bảo nhanh chóng vỗ vỗ hai má mình, không nên suy nghĩ bậy bạ nữa.
Thái Thúc Thiên Khải ngủ vài tiếng, rốt cục lại tỉnh lại, lúc này đây thuốc tê đã hết hiệu lực, lúc mở to mắt, thoạt trông tinh thần của Thái Thúc Thiên Khải cũng không tệ lắm.
Nguyên Bảo thở phào một hơi, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh đói bụng không? Bác sĩ nói anh có thể uống ít cháo.”
Bên ngoài đã tối đen, Nguyên Bảo vẫn luôn ở bên Thái Thúc Thiên Khải, thẳng đến buổi chiều Chúc Thâm gọi điện thoại cho cậu, cậu mới nhớ ra buổi chiều của mình còn phải đóng phim, nhanh chóng gọi điện cho đạo diễn xin phép. Sau đó, người đại diện Tô Mạt Khai cũng gọi cho cậu, bảo y đã giúp cậu xin nghỉ hai tuần, bảo cậu cứ chăm sóc cho Thái Thúc Thiên Khải.
Thái Thúc Thiên Khải chỉ có thể nằm không thể động, nói: “Bảo Bảo định đút cho anh sao?”
“Đương nhiên, tay Thái Thúc tiên sinh không thể động, tôi đút Thái Thúc tiên sinh ăn cháo.” Nguyên Bảo nói.
“Được đấy.” Thái Thúc Thiên Khải thật sự có chút chờ mong bộ dáng tình nhân nhỏ dịu dàng đút cháo cho mình.
Nhưng Thái Thúc tiên sinh nghĩ thì hay lắm, chờ Nguyên Bảo súng thật đạn thật đút cháo cho hắn, hắn chỉ biết hiện thực có bao tàn khốc.
Nguyên Bảo hoàn toàn chưa hề chăm sóc cho người khác, đút cháo có chút luống cuống tay chân, kết quả làm dây hết cháo ra chăn, khiến Thái Thúc Thiên Khải có chút dở khóc dở cười.
Cuối cùng y như đánh giặc, Thái Thúc Thiên Khải uống sạch một chén cháo, cảm giác ăn xong còn mệt hơn chưa ăn.
Thái Thúc Thiên Khải ăn xong rồi, Nguyên Bảo liền vội vàng đi rửa bát, sau đó rót nước cho hắn uống, lại muốn đi lấy thuốc cho hắn uống đúng giờ, cứ như con quay, xoay quanh không ngừng.
Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, lại đây, nghỉ ngơi trong chốc lát đi, trước không vội.”
Nguyên Bảo nghe lời chạy tới, nói: “Tôi cũng bận gần xong rồi, Thái Thúc tiên sinh, anh còn yêu cầu gì nữa không?”
Thái Thúc Thiên Khải thân thể quá yếu, cùng Nguyên Bảo hàn huyên trong chốc lát, thoạt nhìn liền có chút mỏi mệt, dù sao cũng là người vừa mới mất nhiều máu, nói mãi thì ngủ thiếp mất.
Nguyên Bảo không dám làm ồn, lại ngồi trên ghế nhìn Thái Thúc Thiên Khải ngủ.
Phòng bệnh rất lớn, còn phần gian trong gian ngoài, bên trong chỉ có giường bệnh của Thái Thúc Thiên Khải cùng một cái sô pha dài đối diện, gian ngoài còn có giường đơn. Nhưng Nguyên Bảo sợ buổi tối Thái Thúc tiên sinh có chuyện gì đột phát, cho nên không dám ra gian ngoài ngủ, ngồi trên ghế sa lông đối diện giường.
Tuy rằng bầu trời tối đen, nhưng vẫn còn sớm, chưa đến chín giờ, bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, ngược lại trong phòng có vẻ đặc biệt an tĩnh.
Nguyên Bảo ngồi trên ghế sa lông chơi di động, sau đó liền nhận được một cuộc gọi, là Tiết tam thiếu Tiết Thường Thiển gọi tới.
Nguyên Bảo nhanh chóng chạy ra gian ngoài nhận điện thoại, nhỏ giọng nói: “Alo? Tiết tiên sinh?”
“Nguyên Bảo,” Tiết Thường Thiển nói: “Thái Thúc tiên sinh thế nào rồi?”
“Đang ngủ.” Nguyên Bảo nói: “Còn đang ở trong bệnh viện, hẳn là không có chuyện gì, bác sĩ nói phải tĩnh dưỡng.”
Tiết Thường Thiển nói: “Vậy cậu cứ chăm lo cho hắn đi, nghe nói hôm nay không cho thăm, chờ ngày mai hoặc ngày kia tôi qua thăm hắn.”
Nguyên Bảo nói: “Được.”
Tiết Thường Thiển nói: “Thế thì cúp đi, tôi không quấy rầy hai người nữa.”
“Từ từ.” Nguyên Bảo bỗng nhiên nói.
Tiết Thường Thiển bên kia Điện thoại hỏi: “Còn chuyện gì? Có chuyện gì cần hỗ trợ sao? Cậu cứ việc nói.”
Nguyên Bảo có chút do dự, đè thấp giọng nói: “Là… Là chút chuyện nhỏ…”
Tiết Thường Thiển cảm thấy kỳ quái, Nguyên Bảo là một người tùy tiện, lại nói chuyện do dự như thế, thật không giống tính cậu tí nào.
Nguyên Bảo nói: “Tiết tiên sinh… Là như vậy, nếu tôi muốn cùng Thái Thúc tiên sinh làm… thì phải làm sao?”
“Cái gì?” Tiết Thường Thiển nghe đến ngây thơ, nói: “Làm cái gì?”
Nguyên Bảo mặt đỏ rần, nói: “Làm tình.”
“Làm…” Tiết Thường Thiển sửng sốt, nửa ngày vẫn không kịp phản ứng, sau đó nói: “Cậu đùa tôi à, cậu chưa làm với Thái Thúc tiên sinh sao?”
“Không có đâu.” Nguyên Bảo nói.
Tiết Thường Thiển đánh chết cũng không tin, nói: “Vậy hai người cả ngày dính vào nhau làm những gì?”
Nguyên Bảo cẩn thận nhớ một chút.
Ăn bánh rán…
Ăn kem ly…
Ăn bánh xé…
Ăn…
Nguyên Bảo nhớ lại các loại món ăn ngon, bụng của cậu lại thấy đói.
Tiết Thường Thiển thật sự bái phục, thời gian Thái Thúc Thiên Khải và Nguyên Bảo ở bên nhau nhất định phải dài hơn mình với Chúc Thâm, hai người kia chẳng lẽ mỗi ngày đắp chăn bông nói chuyện phiếm.
Tiết Thường Thiển cảm thấy quá khó tin, sau đó hắn ta nhớ lại, scandal trước kia của Thái Thúc tiên sinh cũng không nhiều lắm, loại trừ mấy cái không có lửa thì sao có khói ra thì hình như đúng là không có gì.
Hơn nữa vấn đề vừa rồi của Nguyên Bảo, Tiết Thường Thiển nhịn không được liền tưởng tượng ra một cái kết luận, chắc hẳn Thái Thúc tiên sinh ‘bất lực’…
Tiết Thường Thiển tưởng tượng đến mê mẩn, bị chính ý tưởng của mình dọa sợ.
Nguyên Bảo hơn nửa ngày không nghe được giọng Tiết Thường Thiển, nói: “Tiết tiên sinh, anh còn đó không?”
“Còn còn còn, đương nhiên còn.” Tiết Thường Thiển thiếu chút nữa cười ra tiếng, nói: “Kỳ thật cậu hỏi phải chuyện rất đơn giản.”
“Thật sự?” Nguyên Bảo rất vui.
Tiết Thường Thiển nói: “Đương nhiên, cậu chỉ cần hơi dụ dỗ chút là Thái Thúc Thiên Khải, khụ khụ, nếu Thái Thúc Thiên Khải công năng vẫn bình thường, khẳng định sẽ bật người nhào qua làm cậu.”
Nguyên Bảo nghe được có chút ngượng ngùng, nói: “Vậy phải dụ dỗ thế nào đây?”
Tiết Thường Thiển: “…”
Tiết tam thiếu không biết mình lại còn có lúc ngại ngùng, hắn ta lại phải dạy Nguyên Bảo dụ dỗ Thái Thúc Thiên Khải, vì sao cứ cảm thấy hỗn độn trong gió.
Cuối cùng Tiết tam thiếu đề xuất ý kiến cho Nguyên Bảo, không thể đơn giản hơn, cứ lõa thể quay hai vòng trước mặt Thái Thúc Thiên Khải.
Chúc Thâm đóng phim xong, lúc đẩy cửa tiến vào, chợt nghe đến Tiết Thường Thiển đang nói kỳ quái.
Chúc Thâm nhíu mày, đóng cửa, tựa vào khung cửa ôm tay đứng.
Tiết Thường Thiển gọi điện đến hưng phấn, hoàn toàn không biết Chúc Thâm đã về, cúp điện thoại vừa quay đầu lại, nhất thời hoảng sợ, lắp bắp nói: “Anh anh anh anh anh chừng nào thì trở về vậy?”
“Lúc cậu nói,” Chúc Thâm cười nói: “Cái gì cũng không mặc.”
Tiết Thường Thiển nhất thời đỏ bừng mặt.
Chúc Thâm nói: “Cậu gọi điện thoại cho ai đó?”
Tiết Thường Thiển vừa thấy Chúc Thâm nguy hiểm híp mắt, nhanh chóng nói: “Từ từ, anh đừng hiểu lầm, là Nguyên Bảo gọi tới.”
Nguyên Bảo cùng Tiết Thường Thiển gọi điện nửa ngày, sau đó tin tưởng tràn đầy trở về, kế hoạch ngày mai sáng sớm bắt đầu quá trình dụ dỗ.
Nguyên Bảo buổi tối liền tựa lên ghế sa lông mà ngủ, ngày hôm sau hơn 4h trời đã hửng sáng. Nguyên Bảo không dám ngủ nướng, nhanh chóng thức dậy, sau đó cởi sạch quần áo, trơn bóng bỏ chạy vào trong phòng tắm.
Nguyên Bảo tránh ở trong phòng tắm, dựng thẳng lỗ tai nghe động tĩnh bên ngoài, chờ Thái Thúc tiên sinh thức dậy, sau đó mình ‘tình cờ’ lõa thân đi ra ngoài.
Đây là chủ ý tồi mà Tiết Thường Thiển đề nghị, mới sáng sớm, đàn ông rất dễ hưng phấn, vừa mở mắt liền nhìn đến bức tranh người đẹp tắm, còn là người đẹp khỏa thân, khẳng định không nói hai lời, liền ăn sạch Nguyên Bảo.
Nguyên Bảo cảm thấy Tiết tam thiếu nói rất có đạo lý, nhưng Tiết Thường Thiển cùng Nguyên Bảo giống nhau, đều là hai tên rất không đáng tin.
Ngày hôm qua Thái Thúc Thiên Khải mới bị tai nạn xe cộ, hiện tại hai chân cũng không thể động, cho dù thấy bức tranh Nguyên Bảo xinh đẹp mới tắm ra, hắn cũng lực bất tòng tâm…
Nguyên Bảo ngây người trong phòng tắm một giờ, đúng 5h, bên ngoài rốt cục có động tĩnh.
Thái Thúc Thiên Khải tỉnh, mở to mắt không thấy được Nguyên Bảo, ngược lại nhìn đến trên ghế sa lông đối diện có vài món quần áo của Nguyên Bảo.
Thái Thúc Thiên Khải gọi: “Bảo Bảo?”
Nguyên Bảo vừa nghe Thái Thúc Thiên Khải gọi mình, quả thực là cơ hội tốt, lập tức mở vòi nước vẩy lên người mình, sau đó ‘cạch’ một tiếng mở cửa phòng tắm ra, liền trơn bóng ẩm ướt đi ra ngoài.
“Bảo…”
Giọng Thái Thúc Thiên Khải hiển nhiên lập tức nghẹn trong họng, nhìn Nguyên Bảo đi ra từ trong phòng tắm mà có chút trợn tròn mắt.
Mới sáng sớm, Thái Thúc Thiên Khải vừa tỉnh ngủ, bỗng nhiên liền thấy được hình ảnh khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.
Nguyên Bảo dáng người cao gầy tinh tế, không mảnh vải che thân cứ như vậy triển lãm trước mặt hắn. Thái Thúc Thiên Khải hai mắt nóng rực, đảo qua đảo lại trên người Nguyên Bảo.

Làn da thật trắng, trên người còn lăn thiệt nhiều bọt nước sáng lấp lánh, quả thật kiều diễm, khiến thân thể thiếu niên ngây ngô càng thêm mỹ vị.
Bất luận là xương quai xanh, tinh xảo hay là hai điểm đỏ au trước ngực, hoặc là đôi chân thẳng tắp, đều khiến Thái Thúc Thiên Khải nhiệt huyết sôi trào, cổ họng  khô không khốc.
Nguyên Bảo thoải mái đứng trước mặt Thái Thúc Thiên Khải, kỳ thật cậu có chút ngượng ngùng, cảm giác hơi mất mặt.
Thái Thúc Thiên Khải nửa ngày mới tìm lại được giọng, miễn cưỡng khàn khàn nói: “Bảo Bảo, sao em lại không  mặc quần áo?”
Nguyên Bảo nói: “À, tôi quên mang quần áo vào phòng tắm …”
Đây là lời kịch Tiết tam thiếu cho cậu.
Nói thật ra, lời kịch này quá sơ hở.
Quần áo Nguyên Bảo đúng là đều ném trên ghế sa lông, nhưng điều này cũng có nghĩa là, Nguyên Bảo cởi sạch quần áo mới vào phòng tắm, cho nên mới không mang quần áo vào.
Ở ngoài phòng tắm cởi sạch trơn, điều này cũng rất kỳ quái.
Nếu là bình thường, Nguyên Bảo không một mảnh vải như vậy, Thái Thúc Thiên Khải sớm muốn nhào lên. Nhưng hiện tại…
Thái Thúc Thiên Khải thật sự có lòng không đủ lực, hắn ngồi ở trên giường căn bản không động đậy.
Thái Thúc tiên sinh đau đầu, hít hai hơi, nói: “Bảo Bảo, đừng để cảm lạnh, mau mặc quần áo vào, người ngợm cũng không chịu lau khô, bị cảm thì làm sao?”
Nguyên Bảo chớp mắt, cái đó và Tiết tam thiếu nói không giống nhau. Tiết tam thiếu rõ ràng nói như vậy là được mà, sau đó mình có thể thuận lợi cùng Thái Thúc tiên sinh làm  tình.
Nhưng  Thái Thúc tiên sinh lại bảo mặc quần áo vào…
Nguyên Bảo có chút mất mát, thành thành thật thật đi đến bên cạnh sô pha, khom lưng xuống đi nhặt quần áo, sau đó chậm rãi mặc từng cái vào.
Thái Thúc Thiên Khải muốn theo bản năng đưa tay sờ mũi mình, có lẽ hiện tại đã chảy máu mũi. Nhưng hắn giơ tay lên có chút khó khăn, cho nên vẫn giữ nguyên tư  thế không hề động.
Lúc Nguyên Bảo xoay người, cặp mông cong liền quay về phía mình, hoàn toàn không giữ lại gì, hơi đung đưa, sức hấp dẫn quả thật bùng nổ. Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy mình không thể nhìn thêm, đây đúng là tự tra tấn mà.
Nguyên Bảo không tình nguyện, mặc từng thứ vào, hết sức thong thả, sau đó lúc cậu quay đầu lại nhìn Thái Thúc tiên sinh, phát hiện Thái Thúc tiên sinh căn bản không hề nhìn mình, mà đang nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ cái gì cũng không có, cũng không biết đang nhìn cái gì.
Kế hoạch sắc dụ thất bại, Nguyên Bảo mất mát đi qua, hỏi: “Thái Thúc tiên sinh, tôi đi lấy đồ ăn sáng cho anh nhé, lúc 7h bác sĩ sẽ qua đây kiểm tra.”
“Không vội, bây giờ còn quá sớm.” Thái Thúc Thiên Khải nói, “Bảo Bảo lại đây.”
“Oh.” Nguyên Bảo đi đến bên giường.
Thái Thúc Thiên Khải ngoắc ngón tay, Nguyên Bảo liền ngoan ngoãn đem tay mình đặt vào lòng bàn tay Thái Thúc Thiên Khải.
Thái Thúc Thiên Khải nắm tay cậu, dùng ngón cái nhẹ nhàng sờ soạng mu bàn tay, cảm giác vừa mềm vừa nhẵn nhụi khiến Thái Thúc Thiên Khải ngứa ngáy trong lòng, nói: “Bảo Bảo cho anh một nụ hôn buổi sáng đi.”
Nguyên Bảo vừa nghe, lập tức khom lưng xuống hôn lên môi Thái Thúc Thiên Khải.
Thái Thúc Thiên Khải cho rằng Nguyên Bảo sẽ cho hắn một nụ hôn chào buổi sáng ngắn ngủi, không nghĩ tới hôm nay Nguyên Bảo đặc biệt nóng bỏng, lại còn chủ động đem đầu lưỡi với vào trong miệng hắn.
Thái Thúc Thiên Khải tự nhiên sẽ không khách khí, ôm lấy đầu lưỡi Nguyên Bảo, mút vào một cái thật mạnh, sau đó bắt đầu biến đổi đa dạng liếm  hôn.
Toàn thân Nguyên Bảo tê dại, rất phối hợp liền rên một tiếng “ưm”.
Thái Thúc Thiên Khải nghe được tiếng cậu rên rỉ, càng thêm dốc sức hôn cậu.
Nguyên Bảo hôm nay hình như bị phối hợp quá đà, chỉ đơn giản là hôn thôi mà rên rỉ không ngừng, tiếng nào tiếng nấy đều đặc biệt ngọt nị.
Đương nhiên, đó cũng là chủ ý tồi mà Tiết tam thiếu cung cấp cho Nguyên Bảo, nói làm như vậy có thể khiến Thái Thúc Thiên Khải tình dục tăng cao.
Tuy rằng Nguyên Bảo đã rất cố gắng, nhưng hai người chỉ đến được bước hôn môi.
Mắt Thái Thúc Thiên Khải thâm trầm, cắn mạnh một cái lên môi dưới của Nguyên Bảo, khàn khàn nói: “Nhóc con hư hỏng, chờ anh khỏe lại nhất định sẽ trừng phạt em sau.”

Advertisements

2 thoughts on “Thần tài – 44

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s