Thần tài – 45

X45

Y tá rất nhanh đã tới, đo nhiệt độ cho Thái Thúc tiên sinh, sau đó lại rút máu đi xét nghiệm, chờ ăn sáng xong còn phải truyền dịch tiếp, truyền dịch phải truyền mãi từ đó đến tận 4 5 h chiều.

Nguyên Bảo ngồi ở bên cạnh, vừa nghe cái này đã cảm thấy mu bàn tay phát đau. Cậu chưa từng truyền dịch lần nào, nhưng cảm giác một đầu kim cứ cắm vào trong da thịt cũng đủ đau rồi.

Thái Thúc Thiên Khải khôi phục cũng không tệ lắm, nhưng phải tĩnh dưỡng trong bệnh viện một đoạn thời gian. Y tá dặn dò xong thì rời đi.

Nguyên Bảo đi đến bên giường ngồi xuống, Thái Thúc Thiên Khải đưa tay nhẹ nhàng quệt lên mũi Nguyên Bảo một cái, nói: “Bảo Bảo làm sao vậy?”

Nguyên Bảo nhanh chóng túm lấy tay hắn, sau đó hạ xuống, nói: “Thái Thúc tiên sinh không nên cử động, y tá nói cánh tay cắm kim không được lộn xộn, nếu không máu sẽ trào ngược lên đó.”

“Không khoa trương như vậy đâu.” Thái Thúc Thiên Khải cười , nói: “Không hoạt động một chút thì tay tê rần mất.”

Tuy rằng truyền dịch không phải chuyện gì đau khổ lắm, nhưng Nguyên Bảo nhìn vẫn thấy đau lòng. Bởi vì ngày hôm qua truyền dịch cả ngày, mu bàn tay Thái Thúc tiên sinh ứ xanh cả mảng lớn, nhìn đã thấy đau. Nhất là khi truyền dịch lâu, tay để bên ngoài cũng lạnh ngắt.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, công việc của em thế nào ?”

Nguyên Bảo nói: “Dạo gần đây tôi không tới đoàn phim, đã xin phép rồi. Tôi muốn cùng Thái Thúc tiên sinh.”

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được cong khóe miệng cười , nói: “Thật sự là bé ngoan.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Đúng rồi, Bảo Bảo, di động của anh đâu, mang lại đây cho anh đi?”

Nguyên Bảo lập tức giúp Thái Thúc Thiên Khải lấy di động qua.

Di động của Thái Thúc Thiên Khải vẫn bình thường, tuy màn hình bị nứt, nhưng vẫn dùng được. Hắn mở hòm thư, nhìn thoáng qua một ít mail gần đây, đã có không ít chuyện cần hắn xử lý.

Thái Thúc Thiên Khải bị tai nạn xe cộ, nhưng chuyện làm ăn vẫn phải vận hành bình thường.

Tay phải của hắn bị cắm kim không tiện hoạt động, chỉ có thể dùng tay trái cầm di động trả lời thư, thoạt nhìn có chút gian nan.

Nguyên Bảo thấy thì không đồng ý, vươn tay  đoạt lấy di động của Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, y tá mới vừa bảo anh phải nghỉ ngơi, không cần làm mấy thứ này.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Được rồi, nghe Bảo Bảo, trước cứ trả anh di động đi.”

“Anh định lừa tôi đấy à?” Nguyên Bảo bất mãn nói.

Thái Thúc Thiên Khải bị cậu đùa cười.

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh cứ nghỉ ngơi đi, tôi có thể giúp Thái Thúc tiên sinh, việc này không cần lo lắng.”

“Hửm?” Thái Thúc Thiên Khải nói: “Giúp anh như thế nào?”

Nguyên Bảo nói: “Tôi cũng biết kiếm tiền.”

Thái Thúc Thiên Khải cười cười, vừa thấy chính là dáng vẻ không thể nào tin được.

Nguyên Bảo không phục lắm, mình tốt xấu cũng là một thần tài thực tập, đương nhiên hiểu biết nhất là kiếm tiền.

Nguyên Bảo nói: “Thật sự, tôi có thể giúp Thái Thúc tiên sinh kiếm tiền.”

Thái Thúc Thiên Khải tuy rằng đích xác muốn xử lý chuyện làm ăn, nhưng hiện tại thể lực không đủ, cùng Nguyên Bảo hàn huyên trong chốc lát liền thấy mệt rã rời, dựa vào đầu giường liền mơ màng trong chốc lát.

Nguyên Bảo nhìn Thái Thúc Thiên Khải đang ngủ, không quấy rầy hắn, ngồi xuống ghế sa lông đối diện, sau đó bắt đầu cầm di động Thái Thúc Thiên Khải đọc email.

Trong hòm thư Thái Thúc Thiên Khải đã tích góp không ít thư, có thiệt nhiều hạng mục cần Thái Thúc tiên sinh chỉ thị, hạng mục cũ mới đều có.

Nguyên Bảo tay trái cầm di động Thái Thúc tiên sinh, tay phải cầm di động của mình, so từng cái một, liền nhìn ra hạng mục nào đáng giá nhất, hạng mục nào nhất định sẽ bù tiền. Nguyên Bảo cầm giấy bút trên bàn đến, sau đó dựa theo độ kiếm tiền mà sắp xếp lại các hạng mục một lần. Sau đó đánh dấu hoa thị bên cạnh vài dự án không tồi, những cái khác đánh dấu X.

Nguyên Bảo sung sướng nhìn bảng mình làm, chờ Thái Thúc tiên sinh tỉnh liền cho hắn nhìn, như vậy Thái Thúc tiên sinh cũng không cần làm lụng vất vả như vậy nữa.

Nguyên Bảo đang vui thì di động bỗng rung, lấy ra nhìn, thì ra là Tiết Thường Thiển gọi cho cậu.

Nguyên Bảo chạy đến gian ngoài nhận điện thoại, Tiết Thường Thiển lập tức nói: “Nguyên Bảo, không quấy rầy hai người làm gì chứ?”

Nguyên Bảo nghe cái này cũng thấy rất mất mát, nói: “Tiết tiên sinh biện pháp anh dạy tuyệt không dùng được.”

“Cái gì?” Tiết Thường Thiển nói: “Không thể nào đâu.”

Tiết Thường Thiển gọi tới là muốn cùng Nguyên Bảo nói, hắn ta mang theo Chúc Thâm đến thăm Thái Thúc Thiên Khải, đang trên đường đi, khoảng chừng hai mươi phút nữa liền tới.

Nguyên Bảo cúp điện thoại, sau đó đi vào trong phòng, khoảng mười lăm phút sau, bên ngoài quả nhiên có người gõ cửa.

Nguyên Bảo buông xuống đồ vật trong tay, nhanh chóng chạy ra ngoài mở cửa, sợ tiếng đập cửa đánh thức Thái Thúc tiên sinh.

Nguyên Bảo mở cửa liền trợn tròn mắt, trước cửa không phải Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm, mà là một cô gái xa lạ.

Cô gái thoạt nhìn hai mươi tuổi, rất trẻ trung xinh đẹp, mặc cái váy liền thân màu trắng, tóc dài quá vai, người cao đến mét bảy.

Cô gái tháo kính râm xuống, nói: “Thái Thúc tiên sinh ở nơi này sao?”

Nguyên Bảo gật gật đầu, hỏi: “Cô là?”

Cô gái mang theo túi xách muốn tiến vào, mỉm cười nói: “Tôi là vị hôn thê của Thái Thúc tiên sinh.”

Nguyên Bảo nhất thời ngốc, có loại cảm giác như gặp sét đánh.

Cô gái nhìn cậu sững sờ, cười có vẻ đắc ý.

Nguyên Bảo hồi thần, nói: “Sao không nghe Thái Thúc tiên sinh nói qua?”

Nụ cười trên mặt cô nàng nhất thời liền cứng ngắc, giọng điệu không tốt lành nói: “Cậu tránh ra một chút, để tôi đi vào, tôi muốn vào thăm Thái Thúc tiên sinh.”

Bên ngoài lớn tiếng một chút, Thái Thúc Thiên Khải đã bị đánh thức. Hiện tại, hắn tuy rằng vết thương đã ổn định, nhưng còn đang trong tình trạng thiếu máu, miệng vết thương cũng thỉnh thoảng đau nhức, đi ngủ cũng không an ổn, chút tiếng động cũng có thể làm hắn tỉnh giấc.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn không được tình huống bên ngoài, liền nói: “Bảo Bảo, làm sao vậy?”

Cô gái nghe được giọng của Thái Thúc Thiên Khải, đẩy Nguyên Bảo ra liền đi vào trong. Nguyên Bảo nhanh chóng chạy vào theo.

“Thái Thúc tiên sinh, em tới thăm anh.” Cô gái đi vào, giọng biến thành yểu điệu, vẻ mặt lo lắng nói.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn đến cô gái này thì nhíu mày nói: “Sao Vệ tiểu thư lại đến đây?”

Vệ Uyển nói: “Em nghe nói Thái Thúc tiên sinh bị tai nạn xe cộ, lo lắng muốn chết, nên nhanh chóng chạy tới thăm anh.”

Vệ Uyển là thiên kim tiểu thư của Vệ gia, cùng Triệu gia coi như là môn đăng hộ đối. Kỳ thật lúc trước, Triệu lão gia tử cảm thấy Vệ tiểu thư rất không tồi, còn định cùng Vệ gia bàn chuyện hôn sự. Nhưng trải qua mấy chuyện dạo gần đây, Triệu lão gia tử cũng biết, bắt Thái Thúc Thiên Khải lấy thiên kim Vệ gia, chỉ sợ là chuyện không thể nào, cho nên cũng không nhắc lại chuyện này nữa.

Thái Thúc Thiên Khải vẫy tay, nói: “Bảo Bảo, đến chỗ này đi.”

Nguyên Bảo đi nhanh qua, đến bên người Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải nâng tay phải, nắm chặt tay Nguyên Bảo. Nguyên Bảo lập tức nói: “Thái Thúc tiên sinh tay truyền dịch không thể động.”

Thái Thúc Thiên Khải nắm tay cậu, cười nói: “Cho nên ngàn vạn lần đừng động, nếu không máu trào ngược lên đó.”

Nguyên Bảo lập tức không dám động, sợ mình động đậy thì tay Thái Thúc tiên sinh sẽ bị rút máu.

Thái Thúc Thiên Khải vừa lòng, lúc này mới nói: “Bảo Bảo, vị này chính là thiên kim tiểu thư của Vệ gia, Vệ Uyển tiểu thư. Bảo Bảo đi rót ly trà cho khách đi.”

Nguyên Bảo chớp chớp đôi mắt, nói: “Không phải vị hôn thê của anh sao?”

Vệ Uyển nhìn Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo mười ngón tay giao nhau, trong lòng phải gọi là tức nghiến răng nghiến lợi. Cô đã sớm nghe nói, Thái Thúc Thiên Khải bao dưỡng một nghệ nhân, nghe nói diện mạo không tồi, gần nhất rất là cưng chiều. Cho nên vừa rồi cô ở cửa đã nhận ra Nguyên Bảo, mới nói năng chua ngoa, trước mắt nhìn đến Thái Thúc Thiên Khải đối tốt với Nguyên Bảo như vậy, càng thấy chua.

Nguyên Bảo bỗng nhiên thẳng thừng nhắc tới vị hôn thê, Vệ Uyển nhất thời toàn thân cứng đờ, vẻ mặt cũng không giữ nổi.

Thái Thúc Thiên Khải vừa nghe, chỉ biết nhất định là Vệ Uyển nói hưu nói vượn, trách không được Nguyên Bảo mất hứng. Nguyên Bảo vui hay buồn, thật quá dễ phân biệt.

Thái Thúc Thiên Khải cười một tiếng, nhưng nghe chẳng vui vẻ gì cho cam, nói: “Cái gì vị hôn thê? Vệ tiểu thư cô có thể giải thích cho tôi một chút không?”

Vệ Uyển nhất thời sắc mặt xấu hổ muốn chết, vị hôn thê cái gì, đương nhiên là vì tức Nguyên Bảo cho nên mới tự phong danh hiệu, căn bản là có bắn đại bác cũng chẳng tới phiên mình.

Vệ Uyển rất không cam lòng, nhưng không dám chọc tức Thái Thúc Thiên Khải, nhỏ giọng nói: “Tôi có nói thế đâu, là cậu ta nghe nhầm thôi.”

Thái Thúc Thiên Khải nắm tay Nguyên Bảo, nhẹ nhàng vuốt ve, nói: “Xem đi, là Bảo Bảo nghe lầm, thật là bé con mơ hồ.”

Vệ Uyển chưa từng nghe qua Thái Thúc Thiên Khải nói chuyện dịu dàng cưng chiều như thế với ai, cô đứng trước giường bệnh, nhìn hai người, cảm giác răng mình bị nghiến sắp nát.

“Thái Thúc tiên sinh, em…” Vệ Uyển cảm thấy không cam lòng, mình tốt xấu cũng là thiên kim tiểu thư Vệ gia, chỗ nào lại kém một tên đàn ông, cô cảm thấy mình tốt hơn Nguyên Bảo cả trăm ngàn lần.

Không đợi Vệ Uyển nói xong, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa rất mạnh, Nguyên Bảo lập tức nói: “Chắc là Tiết tiên sinh đến, tôi đi mở cửa.”

Nguyên Bảo chạy tới mở cửa, vừa mở cửa ra, quả nhiên liền thấy được hai người Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm.

Tiết Thường Thiển nhìn thấy cậu liền cười đặc biệt đáng khinh, nói: “Bé cưng Nguyên Bảo, thế giới hai người với Thái Thúc tiên sinh thế nào rồi?”

Tiết Thường Thiển còn đang nói, liền nhìn thấy ‘người thứ ba’ trong phòng, Tiết Thường Thiển có chút kinh ngạc, nói: “Đây không phải là Vệ tiểu thư sao? Sao lại chạy đến đây?”

Vệ Uyển có biết Tiết Thường Thiển, nhưng cực kỳ khinh thường Tiết Thường Thiển, cô cảm thấy Tiết Thường Thiển không có bản lĩnh, hoàn toàn không bằng một phần mười của Thái Thúc Thiên Khải. Vệ Uyển không định nói chuyện với Tiết Thường Thiển, chỉ nhìn hắn ta một cái.

Tiết Thường Thiển cũng không thèm để ý, dù sao Tiết gia cùng Vệ gia không có hợp tác gì đặc biệt, quan hệ tệ nữa cũng chẳng có gì.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Một lúc đến nhiều người như vậy, không khí trong phòng bệnh cũng không tốt hẳn đi. Tiết tam thiếu, cậu giúp tôi tiễn Vệ tiểu thư về.”

Vệ Uyển sửng sốt, không nghĩ tới Thái Thúc tiên sinh lại hạ lệnh đuổi khách nhanh như vậy, uất ức mím môi nói: “Thái Thúc tiên sinh…”

Tiết Thường Thiển cũng rất bất mãn, vì sao lại bảo mình đi tiễn cái cô họ Vệ này, nói: “Bảo bé cưng Nguyên Bảo đi tiễn đi.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo phải ở cùng tôi.”

“Không bằng để tôi tiễn cho.” Chúc Thâm hoà giải nói.

Tiết Thường Thiển vừa nghe lời này, lập tức không đồng ý, nói: “Tôi tiễn!”

Tiết Thường Thiển tâm nói, Chúc Thâm lớn lên vốn đã là nhân mô cẩu dạng, trước mặt người khác còn bày vẻ anh trai ấm áp nhà bên, dịu dàng đến nhỏ nước, cho dù cái cô họ Vệ kia có quyết tâm, cũng nhất định bị gã ta câu mất hồn phách!

Vệ Uyển không có cách nào đã bị đưa ra ngoài, không cam lòng bồi hồi một vòng trước cửa, sau đó mới tức giận đi mất.

Tiết Thường Thiển cà lơ phất phơ đi tới, tùy tùy tiện tiện an vị trên ghế sa lông, bắt chéo chân, nói: “Tôi xem ra Thái Thúc tiên sinh khôi phục cũng nhanh lắm chứ.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Đã không có gì đáng ngại, còn phải cảm ơn Tiết tam thiếu đến thăm tôi.”

Tiết Thường Thiển nói: “Thôi, không có gì, dù sao tôi cũng chẳng có chuyện gì làm.” Kỳ thật trong lòng hắn ta lại nghĩ mình đến xem náo nhiệt.

Ngày hôm qua Nguyên Bảo gọi điện thoại cho hắn ta, hỏi ý kiến cách để ‘dụ dỗ’, Tiết Thường Thiển bắt đầu vò đầu bứt tai, náo nhiệt lớn như vậy, sao có thể không tận mất nhìn thấy cho được.

Tiết Thường Thiển gãi cằm, có vẻ không nhìn ra giữa hai người có cái gì không ổn.

Nguyên Bảo rót hai chén nước trà cho Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm, Tiết Thường Thiển cũng không khách khí, cầm lên uống, sau đó liền thấy tờ giấy trên bàn, cầm lên nhìn nhìn.

Tiết Thường Thiển nói: “Đây là cái gì?”

Nguyên Bảo quay đầu nhìn, lập tức đi qua, sau đó cướp lấy tờ giấy, nói: “Đây là tôi viết cho Thái Thúc tiên sinh .”

Tiết Thường Thiển vừa nghe liền vui, nói: “Không phải là thư tình chứ?”

Thái Thúc Thiên Khải cũng sửng sốt, Nguyên Bảo viết cho mình? Nhưng với cái tính của Bảo Bảo nhà mình, phỏng chừng không biết cách viết thư tình như thế nào.

Thái Thúc Thiên Khải xem như đã nhìn thấu Nguyên Bảo …

Quả nhiên, Nguyên Bảo vẻ mặt mê mang nhìn Tiết Thường Thiển, nói: “Thư tình là cái gì?”

Tiết Thường Thiển: “…”

“Đến đây, Bảo Bảo.” Thái Thúc Thiên Khải nói: “Cho anh xem là cái gì.”

Nguyên Bảo cầm tờ giấy kia, đi qua ngồi bên giường, như hiến vật quý dâng tờ giấy cho Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn có chút giật mình, quả thực ngây ngẩn cả người, nói: “Đây là… Bảo Bảo chỉnh lý?”

Nguyên Bảo gật đầu như giã tỏi, nói: “Đương nhiên.”

Trên tờ giấy trắng đều là mấy hạng mục công ty đang bàn hoặc chuẩn bị bàn đến. Đằng sau đánh dấu chéo, còn ghi chú rõ là sẽ bị lỗ.

Bởi vì Thái Thúc Thiên Khải bị tai nạn xe cộ, ở trong bệnh viện thì chuyện công ty không xử lý được, email chồng chất không ít, hắn không nghĩ tới Nguyên Bảo sẽ giúp hắn chỉnh lý. Hơn nữa chỉnh lý còn có bài bản hẳn hoi, đại thể không khác mấy với ý tưởng của hắn.

Thái Thúc Thiên Khải ôm thắt lưng Nguyên Bảo, mỉm cười nói: “Anh thật sự là nhặt được bảo bối, giúp anh không ít chuyện.”

Hắn nói xong hôn ngay lên khóe miệng Nguyên Bảo, cũng không đi vào, nhưng cũng đủ để hai người ngồi trên ghế sa lông đối diện ngại ngùng.

Nhưng Nguyên Bảo lại không ngại, nghe Thái Thúc Thiên Khải biểu dương mình, vui sướng nói: “Tôi muốn giúp Thái Thúc tiên sinh, như vậy Thái Thúc tiên sinh cũng không cần mệt như vậy.”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn đôi mắt to thuần khiết của Nguyên Bảo, thật muốn hung hăng hôn cậu một hồi, nhưng có vẻ giờ không phải lúc, chỉ có thể hôn lên mặt Nguyên Bảo một cái, nói: “Xem ra Bảo Bảo rất có thiên phú buôn bán.”

Tiết Thường Thiển bắt chéo chân nhìn hai tên đối diện show ân ái ngược cẩu F.A, trong lòng chua chua, thầm nói Thái Thúc Thiên Khải mặt than mà cũng biết nói lời tâm tình dịu dàng, ngược lại Chúc Thâm thoạt nhìn dịu dàng lại không biết. Nhớ tới bộ dáng quỷ súc trên giường của Chúc Thâm, Tiết Thường Thiển liền thấy lạnh gáy.

Tiết Thường Thiển ngồi trong chốc lát, thiếu chút nữa bị Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo ngọt ngào dính nhau chọc mù mắt. Hắn ta rốt cục chịu không nổi nữa, đứng lên nói: “Thôi, không đã quấy rầy hai người nữa, chúng tôi về đây, hai người cứ dính nhau như sam đi.”

“Tiết tam thiếu đi thong thả, hôm nay tam thiếu cũng giúp tôi không ít chuyện.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Chuyện này, đương nhiên là chỉ tiễn Vệ tiểu thư đi.

Tiết Thường Thiển phất phất tay, cũng không thèm để ý, nói: “Bé cưng Nguyên Bảo, lại đây, tiễn tôi về đi.”

Tiết Thường Thiển trong tay còn mang theo một túi to không xác định, thoạt nhìn bên trong có không ít đồ, cũng không biết bên trong có cái gì.

Nguyên Bảo đích xác có chuyện muốn nói với Tiết Thường Thiển, dù sao gọi điện thoại không bằng giáp mặt hỏi, cho nên lập tức đứng lên muốn tiễn Tiết Thường Thiển.

Thái Thúc Thiên Khải ghen tị, vươn tay túm tay Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, đột nhiên mu bàn tay của anh hơi đau, em xem cho anh đi.”

Nguyên Bảo khẩn trương vô cùng, ôm tay Thái Thúc Thiên Khải đang cắm kim truyền dịch, nói: “Tôi đi gọi y tá, nhất định là do anh cứ nhích tới nhích lui không thành thật.”

“Đừng đi gọi y tá, ” Thái Thúc Thiên Khải nói: “Em thổi cho anh là tốt rồi.”

“A?” Nguyên Bảo vẻ mặt mê mang, thổi thổi là tốt rồi? Là nguyên lý gì? Nhưng Thái Thúc Thiên Khải kiên trì, Nguyên Bảo liền thành thật thổi cho hắn.

Tiết Thường Thiển cũng nhìn không được, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh cũng lớn rồi, đừng ấu trĩ như thế nữa chứ, tôi cũng có muốn bắt cóc Nguyên Bảo đâu, chỉ là nói mấy câu thôi mà.”

Thái Thúc Thiên Khải còn chưa nói, Nguyên Bảo đã mở miệng, nói: “Tiết tiên sinh chờ một chút, tay Thái Thúc tiên sinh vẫn luôn cắm kim truyền dịch, tay lạnh như băng, thoạt nhìn cũng rất đau.”

Tiết Thường Thiển: “…”

Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm ra gian ngoài chờ Nguyên Bảo, Tiết Thường Thiển bị hai người kia chọc tức gần chết, liếc mắt nhìn Chúc Thâm bên người nói: “Không nghĩ tới Thái Thúc tiên sinh còn rất dịu dàng đấy.”

“Phải không?” Chúc Thâm mỉm cười mỉm cười, nói: “Cậu ghét bỏ tôi không đủ dịu dàng?”

“Anh dịu dàng lúc nào?” Tiết Thường Thiển nói.

Chúc Thâm đến gần hắn ta một bước, Tiết Thường Thiển theo bản năng lui một bước, liền đụng phải vách tường đằng sau, nói: “Từ từ, anh đừng làm ẩu, đây là bệnh viện, Thái Thúc tiên sinh cùng Nguyên Bảo đều ở bên trong.”

Chúc Thâm đem hắn vây ở góc tường, vươn tay ôm sau gáy hắn ta, nói: “Suỵt —— cho nên nói nhỏ thôi.”

Tiết Thường Thiển nháy mắt hai chân tê rần, thiếu chút nữa quỳ trên mặt đất, cổ của hắn ta đặc biệt mẫn  cảm, sợ nhất người khác sờ tới sờ lui.

Chúc Thâm dùng ánh mắt cực nóng nhìn hắn ta, sau đó cúi đầu, phá lệ dịu dàng hôn môi, ngón tay còn ở bên gáy không ngừng sờ soạng.

Tiết Thường Thiển cả người đều run rẩy, như đứng không yên, mà Chúc Thâm xấu xa lại không đỡ lấy hắn ta.

Tiết Thường Thiển cảm giác mình đang trượt chân, nhịn không được giơ hai tay, vòng lên cổ Chúc Thâm, sau đó nụ hôn cũng nhiệt liệt hẳn lên.

Tuy rằng biết địa điểm hình như không đúng lắm, nhưng Tiết Thường Thiển vẫn bị Chúc Thâm trêu chọc đến cả người phát  nhiệt, rất muốn bảo gã ta làm chút chuyện ngoài hôn môi.

Chúc Thâm một tay ôm Tiết Thường Thiển mềm nhũn, một tay sờ soạng, liền sờ  đến cái túi Tiết Thường Thiển để một bên.

“Anh đang làm gì?” Tiết Thường Thiển cả người vô lực, cũng cảm giác được Chúc Thâm tại cởi dây da của mình.

Tiết Thường Thiển cúi đầu vừa thấy, bị dọa sắp chết, nói: “Chúc Thâm, anh làm gì thế, đó là tôi chuẩn bị cho Nguyên Bảo.”

Mở cái túi bên cạnh ra, bên trong tràn đầy một đống đồ dùng tình thú, đây chính là quà Tiết Thường Thiển tỉ mỉ chuẩn bị cho Nguyên Bảo, không nghĩ tới để Chúc Thâm mở ra.

Advertisements

2 thoughts on “Thần tài – 45

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s