Tình địch – 63

63 linh đường

Sóng ảo cảnh thứ hai rõ ràng nguy hiểm hơn nhiều lần một, thêm một chuyện xấu, hơn nữa vừa rồi nếu hai người ứng đối không tốt, Tiêu Dục không địch lại hoặc là Diệp Thời Duy không ở phút chót chắn kiếm thay Tiêu Dục, kết cục cuối cùng chính là cái chết.

Cho nên trước khi sóng ảo cảnh thứ 3 đến, Diệp Thời Duy lải nhải lần nữa bắt Tiêu Dục cam đoan lúc nên ra tay liền ra tay, tuyệt không thủ hạ lưu tình, khi đối phương lặp lại không dưới trăm lần, Diệp Thời Duy mới an ổn.

Không có cách nào, nếu lại như thế nữa, ai cũng không thể cam đoan bọn họ sẽ may mắn mãi như thế, sóng ảo cảnh tiếp theo tuyệt sẽ không đơn giản hơn sóng này, hắn càng muốn bóp chết mọi nguy hiểm từ trong nôi, nếu bởi vì nguyên nhân này mà chết đi… Hắn nghĩ hắn có chết cũng sẽ không bỏ qua Tiêu Dục.

Mà quả nhiên, sau khi đi thêm hai trăm trượng, bọn họ nghênh đón sóng ảo cảnh thứ ba.

Khắp nơi tràn ngập màu trắng chói mắt, hắn quỳ gối trong đại điện, trước mặt là chậu than đang cháy, hắn cầm từng tờ vàng mã bỏ vào, tiếng khóc bi thương truyền vào tai, Diệp Thời Duy rõ ràng sửng sốt, đây là… linh đường?

Không sai, chính là linh đường.

Một đám bóng dáng quen thuộc hoặc xa lạ đi qua trước mặt mình, sau đó thắp ba que hương lên lư hương, mùi gay mũi quanh quẩn bên người, Diệp Thời Duy có chút cảm giác khó hiểu.

Giương mắt nhìn lên, một loạt linh vị sắp xếp ở nơi cao nhất, đồng tử Diệp Thời Duy bỗng dưng co rụt lại, chưởng môn, phong chủ Kiếm Phong, phong chủ Đan Phong, phong chủ Khí Phong… Còn có chằng chịt tên các đệ tử.

Diệp Thời Duy tỏ vẻ sợ hãi mà kinh.

Thượng Thanh môn… Đây là, họa diệt môn?

Tiếng nhạc ai oán chợt xa chợt gần, Diệp Thời Duy gắt gao nhìn chằm chằm Mọi thứ trước mắt, đi,  một mình tới đây, ném mấy tờ vàng mã vào chậu than trước mặt, ngọn lửa liếm mất trang giấy, để lại tàn tro bay giữa không trung, trò bay về phía hắn, hắn theo bản năng nhắm mắt lại, trong mơ hồ giống như nhìn thấy một khuôn mặt đau thương không nói lên lời.

Diệp Thời Duy hít một hơi khí lạnh, thiếu chút nữa hét ầm lên, mẹ nó! Hắn sợ nhất quỷ hắn sợ nhất quỷ hắn sợ nhất quỷ!

Không biết cái ảo cảnh quỷ quái này giở trò gì, cố định hắn tại chỗ, không thể động đậy,  hắn chỉ có thể nhìn một đám người đến, một đám người đi, linh đường trống rỗng hoang vắng đáng sợ như nhà ma, hắn muốn thét chói tai ra tiếng, nhưng yết hầu như bị nghẹn, chỉ có thể máy móc bỏ thêm vàng mã vào chậu than, thỉnh thoảng nhìn thấy tàn tro ngược hướng gió mà bay, sau đó hẳn sẽ nhìn thấy một khuôn mặt đau thương, có lúc lại còn chảy máu bên khóe miệng…

Khóc… Mẹ ơi con muốn về nhà…

Ngay lúc hắn đang bị tra tấn, không biết qua bao lâu, dưới chân núi đột nhiên vang lên tiếng rầm tập, Diệp Thời Duy không khống chế được nhìn ra ngoài điện, thấy Tiêu Dục một thân hắc y, trước ngực cài hoa trắng, mà phía sau gã, là nhiều quan tài bị nâng theo.

Quan tài…

Diệp Thời Duy giận điên, cái phó bản này có thể chơi đùa tử tế được không? !

“Tử Thời.” giọng Tiêu Dục mang theo mỏi mệt khàn khàn, Diệp Thời Duy bản năng nhìn về phía mặt, phát hiện quầng mắt xanh đen cùng với râu lún phún dưới cằm, mặt mệt mỏi không giấu nổi.

Mày nhăn lại, hắn nghe được chính mình nói, “Tiêu Dục, ngươi ta đã ân đoạn nghĩa tuyệt, ngươi vì sao còn đến?”

Hở? Này là phong cách gì đây?

“Vì trăm vạn đệ tử Ma Môn ta!”

“Mấy chục vạn mạng người Thượng Thanh môn ta đây thì lại chẳng đáng gì sao?”

Diệp Thời Duy khóe miệng run rẩy… má nó xảy ra chuyện gì…

“Tử Thời, ngươi ta sao lại đi đến bước đường hôm nay?”

Trong mắt Tiêu Dục bi thương không giấu nổi , Diệp Thời Duy nổi da gà, chợt nghe được bản thân nói, “Cảnh còn người mất mọi chuyện hết, duyên phận mỏng, giờ nói gì nữa đây?”

“Nếu như không có chuyện gì, xin mời về cho, ta hiện giờ tạm gánh chức Thượng thanh chưởng môn, thứ cho không tiễn Tiêu môn chủ đoạn đường.”

Diệp Thời Duy xoay người sang chỗ khác, không nhìn Tiêu Dục nữa,  có vẻ không sợ gã sẽ làm mình bị thương, chỉ  tiếp tục ném vàng mã vào chậu than.

Thân thể Tiêu Dục loạng choạng, “Ngươi ta nhất định phải ân đoạn nghĩa tuyệt sao?”

“Ta sớm đã nói qua.”

Diệp Thời Duy không thấy được sau khi Tiêu Dục nghe được câu kia, trong mắt đột nhiên dâng lên màu đỏ tươi.

“Thật sự như thế?”

“Thật sự như thế.”

Sau đó chỉ thấy toàn bộ linh đường gió đen thổi quét, giống như mấy bộ phim ma quái, từng gương mặt trong suốt dần hiện hình, bị gió đen trói buộc, bay quanh người Tiêu Dục.
Diệp Thời Duy xoay người, khi nhìn thấy cả đám bóng quỷ lượn lờ trên đỉnh đầu Tiêu Dục cùng cả dãy quan tài sau lưng, trong lòng đã khóc thành một dòng sông…

Cầu buông tha ahuhuhu…

“Ta đã sớm thề rằng, từ nay về sau cùng ngươi đến chết không gặp gỡ! Ngươi hà tất như thế?”

Diệp Thời Duy trừng lớn mắt nói rằng, bên kia Tiêu Dục thì cười nhạo một tiếng.

“Ngươi ta kết làm đạo lữ, từ nay về sau ngươi sinh là người của Tiêu gia, chết là quỷ Tiêu gia ta! Hừ, muốn rời khỏi ta, nói cho ngươi biết, không có khả năng!”

Tiêu Dục như đinh đóng cột, Diệp Thời Duy run rẩy khóe miệng tiếp tục khóc, má nó, mẹ ơi con thấy được cương thi, thật đáng sợ, chúng ta về nhà được không…

“Ta chết cũng sẽ không cùng ngươi ở bên nhau!” Diệp Thời Duy nghe được chính mình hét lên một tiếng, giống như bị Cải Thìa bị bức lương vi xướng.

“Thật sự?” Tiêu Dục trầm giọng hỏi.

“Thật sự.” Diệp Thời Duy gật đầu như một.

Sau đó hắn liền nhìn đến gương mặt trong suốt bên người Tiêu Dục hình như là Chi Chuẩn bị tay gã bóp một cái, hóa thành một làn khói nhẹ tan biến…

“Chi Chuẩn!”

Hắn nhìn chính mình muốn nhào  qua, lại bị cố định tại chỗ, chỉ có thể dùng một ánh mắt  cừu hận nhìn Tiêu Dục.

Má nó ngày éo nào cũng được xem mấy cái tình tiết khó đỡ… hắn  chỉ cầu được bình thường…

Tiếp Tiêu Dục lần thứ hai bắt lấy một gương mặt trong suốt, nói rằng, “Cùng ta trở về.”

“Ta không về.”

Sau đó lại một cái gương mặt bị bóp nát…

“Ngươi thật sự không về bên ta?”

“Thật.”

Lại bóp…

“Cùng ta trở về chuyện cũ sẽ bỏ qua.”

“Ngươi tên đại ma đầu.”

Lại mất thêm một người…

A a a a a! Diệp Thời Duy ở trong lòng gào thét, đừng lại chơi trò đối thoại không dinh dưỡng nữa! Những  cương thi đó đều vây lại đây hết rồi kìa!

Nhưng đoạn đối thoại không dinh dưỡng vẫn như cũ tiếp tục, rốt cục, lúc Diệp Thời Duy sắp chịu không nổi, bỗng có tiếng hét sắc nhọn đâm xuyên màng tai..

“Tiêu Dục, ngươi nhục nhã Thượng Thanh môn ta, không chết tử tế được, ta tuyệt sẽ không để hi vọng cuối cùng của bổn môn cũng bị hủy bởi tay ngươi!”

Nói xong, chỉ thấy đông đảo gương mặt trong suốt bên người Tiêu Dục bỗng dưng bùng sáng chói mắt, sau đó là không tiếng động tự bạo, gương mặt chưởng môn biến mất, Diệp Thời Duy chỉ nhìn đến tay trái của Tiêu Dục bị nổ mất cùng khuôn mặt xanh mét, sau liền tự dưng bị di chuyển vị trí, đến chân núi.

Đáng tiếc… Còn chưa kịp chạy đi, Diệp Thời Duy chỉ thấy một cái mặt cương thi đập vào mặt mà đến.

“A ~~~~~~~~~!”

Diệp Thời Duy thét chói tai, đột nhiên phát hiện mình cư nhiên có thể khống chế thân thể, vội vàng té chạy xa, phía sau cương thi đuổi theo không bỏ, Diệp Thời Duy sắp quên luôn là mình biết pháp thuật, may mắn dưới tình thế cấp bách thân thể bản năng ném ra một quả cầu nước, bằng không hắn liền đi gặp diêm vương …

Khóc…

Đáng tiếc còn chưa xong chuyện, giải quyết một con cương thi thì vẫn còn nhiều con,  nhìn chính mình bị bao vây, Diệp Thời Duy rốt cục nhịn không được vắt chân lên cổ bay trốn.

Nửa đường lại bị người kéo xuống dưới.

Nhìn Tiêu Dục trước mặt, còn có đôi mắt chưa phai màu máu, Diệp Thời Duy nhíu mày, Tiêu Dục hẳn là còn chưa đi ra, chưa kiểm soát được thân thể, lần này là hắn thoát ra trước.

“Ngươi cư nhiên dám trốn? Ngươi cư nhiên muốn rời khỏi ta? !”

Tiêu Dục dữ tợn gào thét, Diệp Thời Duy nhịn không được trợn mắt xem thường, câu này đã nói bao nhiêu lần vốn đã không muốn ở bên ngươi, quả thực bệnh thần kinh không biết nghe lời sao?

Nhưng hiện tại không phải lúc phản bác, vẫn vuốt lông trước đã, “Không có, ta đây liền cùng ngươi trở về.”

“Thật sự?” Tiêu Dục hồ nghi.

“Thật sự.” Diệp Thời Duy gật đầu như giã tỏi.

“Ta không tin!” Tiêu Dục gắt gao nhìn chằm chằm người trước mặt, Diệp Thời Duy đã muốn quỳ.

Không tin mịe nó chứ không tin!

“Ta đây liền cùng ngươi trở về.”

Diệp Thời Duy hai tay rộng mở, ra vẻ mình không có ác ý, đi về phía Tiêu Dục, nhưng là linh lực trong thân thể lại bắt đầu khởi động, hội tụ.

Từ lúc đối phó cương thi, Diệp Thời Duy liền phát hiện tu vi của mình cao không bình thường, Tiêu Dục cũng thế, tuy rằng không thể cam đoan giết chết được người trước mặt này, nhưng vây khốn gã hẳn sẽ không có vấn đề gì.

Diệp Thời Duy âm thầm nghĩ thế.

Ảo cảnh này hắn cũng đã lần mò hiểu được một ít, lần đầu tiên là hắn có thể động đậy trước, giết chết Tiêu Dục không thể động thì mới ra khỏi ảo cảnh, Tiêu Dục mới có một chút cơ hội thở dốc. Lần thứ hai là Tiêu Dục có thể động trước, đâm hắn một kiếm sau đó hắn mới có thể nhào qua chắn kiếm cho Tiêu Dục, lần thứ ba lại là hắn có thể động trước, lần này… Diệp Thời Duy trầm ngâm, hẳn là lúc hắn gây ra vết thương trí mệnh cho Tiêu Dục thì bọn họ mới có thể trở về.

Chính là… Diệp Thời Duy cau mày, hắn nhìn không thấu tu vi của Tiêu Dục.

Mà theo Diệp Thời Duy đi tới từng bước, ánh đỏ trong mắt Tiêu Dục thì sáng khi tối, quỷ dị nói không nên lời, hắn cũng chỉ có thể chịu đựng cảnh tượng khiến người ta nổi da gà này, dựa theo kế hoạch của mình mà làm việc.

Ngay lúc đi đến trước mặt Tiêu Dục, muốn phát động một kích trí mệnh, lại bị người trước mặt chặn lại.

Diệp Thời Duy cảm thấy chợt lạnh, không tốt!

“Ngươi cho là ta sẽ lại cho ngươi cơ hội thương tổn ta sao?”

Giọng Tiêu Dục ở ngay bên tai, Diệp Thời Duy thì lạnh lẽo trong lòng, cố nén kinh hoảng, hắn cố gắng nghĩ đối sách, lại phát hiện không nghĩ ra được.

“Trước ngươi chính là dùng chiêu này để đối phó ta, thừa dịp ta hoàn toàn không phòng bị mưu toan giết chết ta, ngươi lúc nào cũng thế này.”

Giọng nói dịu dàng bên tai nỉ non, Diệp Thời Duy trong lòng dâng lên dự cảm không tốt.

Giết chết Tiêu Dục hoàn toàn không có phòng bị, đây là… cảnh ở sóng ảo cảnh thứ nhất mà, ảo cảnh này, lại còn tiếp nối sao?

Chỉ là không đợi hắn nghĩ ra cái gì, cổ đã bị người trước mặt bóp chặt.

“Lúc ngươi còn sống luôn muốn rời khỏi ta, không bằng cứ như vậy chết đi, vẫn là người chết tốt nhất, biết nghe lời, sẽ không giống như ngươi, thích chạy trốn.”

Nói xong trên tay bóp mạnh, Diệp Thời Duy nghĩ thầm rằng thôi xong, đời này đến đây là hết, thật sự là không cam lòng.

Nhưng đúng lúc này, trong ngực lại phát ra từng đợt ánh sáng vàng, Diệp Thời Duy cả người đắm chìm trong ánh sáng này, lúc sắp bị bóp gãy cổ thì lại được sống thêm.

Mà sờ mó vào trong ngực áo, vừa lúc lấy ra một con búp bê vàng.

Tiêu Dục nhìn đến con búp bê này, hình như nhớ tới cái gì, ánh mắt nhìn về phía Diệp Thời Duy cũng dịu đi, “Thì ra ngươi còn mang theo nó.”

Diệp Thời Duy không rõ, lại bị Tiêu Dục ôm vào trong ngực.

“Thực xin lỗi, làm đau ngươi, chúng ta về nhà đi.”

Sau đó sương mù đen bùng lên, Diệp Thời Duy liền cùng Tiêu Dục lần thứ hai về tới trong đại điện.

Linh đường sớm đã loạn thất bát tao, những bài vị ngã trái ngã phải một bên, còn có một đám cương thi đờ đẫn đứng ở hai bên, Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục đang đứng trước bài vị.

Một trận gió thổi tới, trong điện sương đen u ám, Diệp Thời Duy cố nén sợ hãi, chỉ có thể đau đớn nhắm mắt lại.

Vì cái gì hắn không mang theo kính râm thần thánh của mình cơ chứ…

Mà bên kia Tiêu Dục nhìn đến Diệp Thời Duy nhắm mắt lại thì sửng sốt, theo đó gợi lên một nụ cười, ấn môi lên mặt hắn.

Diệp Thời Duy đột nhiên cảm thấy âm khí theo miệng chảy vào, lập tức ý thức được đây là cái gì, không kinh động Tiêu Dục, mà để dòng khí mình chảy vào trong cơ thể Tiêu Dục, mới ngang nhiên phát động công kích.

Hai người đang song tu, lúc này công kích không chỉ gây ra thương tổn trí mạng cho Tiêu Dục, mà Diệp Thời Duy cũng bị y như vậy, lúc Tiêu Dục hộc máu không ngừng, ngũ tạng lục phủ của Diệp Thời Duy cũng loạn thành một đoàn.

“Ngươi…” Tiêu Dục vẫn chưa nói xong, chợt đổi giọng, “Tử Thời ngươi không sao chứ? Ngươi thế nào rồi?”

Nhìn vẻ mặt quen thuộc kia, Diệp Thời Duy biết là Tiêu Dục  trở lại, khóe miệng nhếch một cái, may mà mẹ nó người này đã trở lại.

“Ta… Khụ khụ…” Diệp Thời Duy trong miệng sặc máu, Tiêu Dục kích động sờ mặt hắn, kỳ thật vừa rồi lúc song tu gã đã hơi khôi phục tri giác nhưng vẫn không thể động, tận đến khi thân thể có vết thương trí mệnh mới hoàn toàn khôi phục, lại nhìn đến một màn như bây giờ.

“Ngươi trước đừng nói nữa…”

Trong thân thể Tiêu Dục chảy ra linh khí mang theo âm khí, Diệp Thời Duy nhăn mày, lại càng không thư thái, lúc này máu đã hộc gần hết, Diệp Thời Duy cũng không lãng phí thời gian, sắp không còn kịp rồi.

“Khụ… để ta giết ngươi…”

Tiêu Dục sửng sốt, lập tức hiểu được cái gì, không hề do dự, đem kiếm bên tay cho Diệp Thời Duy, nhưng đang lúc Diệp Thời Duy muốn đem kiếm cắm vào ngực Tiêu Dục, sương đen gào khóc thảm thiết vọt tới, những cương thi đó cũng tới gần.

Diệp Thời Duy một run run, kiếm cắm vào bả vai.

“Tiêu Dục, cho ngươi những cái đó quỷ đồ vật tránh ra!” Diệp Thời Duy tức đến khó thở.

“Làm sao…” Tiêu Dục không hiểu gì, khi nhìn đến Diệp Thời Duy nhắm chặt mắt mũi còn có vẻ mặt kỳ quái, giống như đã biết được điều gì khó lường.

“Ngươi…” Sợ quỷ?

“Đi ra chưa?” Diệp Thời Duy khẩn trương hỏi, Tiêu Dục thấy vậy, đột nhiên chớp mắt.

“Đi rồi.”

Diệp Thời Duy yên tâm mở to mắt, thì nhìn đến một cái mặt quỷ đang giương nanh múa vuốt trước mặt, nhất thời một tiếng thét chói tai, “A ~~~~~~~~~~~!”

Tiêu Dục cũng bởi vậy xác định, Tử Thời quả thật sợ quỷ, ngực nghẹn cười, Tử Thời như vậy thật đáng yêu, nhưng nhìn đến Diệp Thời Duy trắng bệch cả mặt cũng không dám quá đáng, lập tức đuổi mấy thứ kia ra ngoài.

Diệp Thời Duy nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt trợn to, trong tay run run rẩy rẩy cầm kiếm, còn mang theo tiếng khóc nức nở, “Tiêu Dục ta muốn giết ngươi!”

Nói xong một kiếm đâm tới, Tiêu Dục nhìn kiếm đâm trước ngực mình, cùng với vẻ mặt tức giận của Diệp Thời Duy, khóe miệng gợi lên, ngậm cười mà chết.

Lưu Diệp Thời Duy một người đối mặt với linh đường khủng bố, hồi lâu mới bị truyền tống ra ngoài.

Má nó bị dọa sắp tiểu ra quần rồi á á á á…

Tiêu Dục ta với ngươi không đội trời chung!

Advertisements

One thought on “Tình địch – 63

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s