Thần tài – 46

X46

Chúc Thâm từ trong túi lấy ra một cái trứng rung, nói: “Nhiều đồ như vậy, anh cũng hưởng dụng một cái.”

“Cậu, cậu dừng tay cho tôi!” Tiết Thường Thiển tức giận đến đỉnh đầu bốc hơi nước, nhưng hắn ta không cách nào đọ lại sức của Chúc Thâm, giãy dụa nửa ngày, đột nhiên gắt gao túm lấy quần áo Chúc Thâm, không dám động.

Chúc Thâm vừa lòng cười, nói: “Quả này lớn như vậy, đi vào, thoải mái không?”

“Thoải mái cái quỷ!” Tiết Thường Thiển tức giận đến trợn trắng mắt.

Chúc Thâm bắt đầu chỉnh lý quần áo cho Tiết Thường Thiển, giúp hắn ta cài lại quần áo, cười nói: “Đương nhiên , nó còn chưa động, anh không thoải mái cũng là bình thường.”

“Từ từ!” Tiết Thường Thiển xù lông, túm lấy cái tay Chúc Thâm đang mở chốt trứng rung, nói: “Đừng… A…”

Hắn ta nói còn chưa dứt lời, liền giật mình hô lên một tiếng, thiếu chút nữa trực tiếp quỳ xuống.

Tiết tam thiếu nằm mơ cũng không nghĩ tới, chính mình lại có ngày dùng cái thứ đồ chơi này, hơn nữa còn là trong bệnh viện.

Thân  thể Tiết Thường Thiển run rẩy , gắt gao bắt lấy cánh tay Chúc Thâm, muốn duy trì bình tĩnh, nhưng hiện tại vẻ mặt đỏ bừng, không hề có vẻ gì là bình tĩnh cả.

Chúc Thâm vươn tay ôm thắt lưng hắn ta, nói: “Thích không?”

Tiết Thường Thiển gắt gao cắn răng, chỉ cần hắn ta vừa thả lỏng, tuyệt đối sẽ rên rỉ thành tiếng.

Chúc Thâm hôn nhẹ lên vành tai hắn ta, thấp giọng nói: “Chẳng lẽ còn thoải mái hơn so với tôi làm anh?”

“Cậu đi tìm chết cho tôi… ư…” Tiết Thường Thiển tức giận đến muốn cắn gã ta.

“Suỵt ——” Chúc Thâm nhỏ giọng nói: “Nguyên Bảo đến.”

Tiết Thường Thiển nháy mắt khẩn trương muốn chết, mím môi, không dám hó hé. Nhưng trên trán đều là mồ hôi mỏng, thân  thể cũng không chịu khống chế mà run rẩy.

Thái Thúc Thiên Khải không biết Tiết Thường Thiển muốn cùng Nguyên Bảo nói cái gì, nửa ngày mới thả Nguyên Bảo đi ra.

Nguyên Bảo nói: “Tiết tiên sinh đợi lâu.”

Tiết Thường Thiển muốn mở miệng nói chuyện, để trông mình tự nhiên một chút, nhưng hiện tại hắn ta làm không được, cắn môi nói không ra lời.

Chúc Thâm một tay ôm Tiết Thường Thiển, một tay đưa cái túi trong tay cho Nguyên Bảo, nói: “Tiết tam thiếu đưa cho cậu.”

Cái túi bị buộc lại, xách lên còn rất nặng, không biết là cái gì. Nguyên Bảo tò mò liếc nhìn vào bên trong, toàn hộp hộp bình bình, thấy không rõ lắm.

Nguyên Bảo nói: “Cám ơn Tiết tiên sinh, là cái gì vậy?”

Chúc Thâm cười dịu dàng, nói: “Trên đó đều có hướng dẫn sử dụng, cậu cẩn thận nghiên cứu sẽ biết dùng.”

Nguyên Bảo tỉnh tỉnh mê mê gật đầu.

Chúc Thâm nói: “Tiết tam thiếu có chút không thoải mái, tôi dẫn cậu ấy về trước.”

Nguyên Bảo lúc này mới chú ý tới Tiết Thường Thiển không quá bình thường, nói: “Tiết tiên sinh không thoải mái? Nơi này là bệnh viện, có cần gọi bác sĩ kiểm tra cho Tiết tiên sinh không?”

Chúc Thâm nói: “Không cần, chút bệnh vặt của cậu ấy, tôi chữa được.”

Gã nói xong tuyệt không kiêng dè, đột nhiên cúi người đem Tiết Thường Thiển bế kiểu công chúa lên.

Tiết Thường Thiển hoảng sợ, nhưng không dám giãy dụa, cũng không có sức đi giãy dụa.

Nguyên Bảo hoàn toàn không cảm thấy có cái gì không bình thường, dù sao thì Tiết tam thiếu đang bị bệnh.

Chúc Thâm liền thoải mái ôm Tiết tam thiếu đi, vào thang máy trực tiếp đi xuống bãi đỗ xe.

Bãi đỗ xe ngầm vừa âm u vừa yên tĩnh, Tiết Thường Thiển bị bỏ vào trong xe, nhất thời có chút chịu không nổi, chỉ muốn lấy cái trứng rung kia ra khỏi thân thể mình.

Nhưng động tác của Chúc Thâm càng nhanh, từ túi quần lấy điều khiển, chỉnh đến mức lớn nhất.

“A…” Tiết Thường Thiển trừng lớn mắt, thiếu chút nữa ngã khỏi ghế, thở cũng dồn dập, nói: “Chúc Thâm cái tên khốn kiếp…”

Chúc Thâm chặn hắn ta lại, hôn lên môi hắn ta, nói: “Anh gọi đến là thoải mái, chẳng lẽ không vui sao? Anh nên thành thực một chút mới đúng.”

“Cậu tắt nó đi! Tôi chịu không…  .” Tiết Thường Thiển hung tợn nói, nhưng không có khí thế gì, ngược lại trông uất ức như sắp khóc.

Chúc Thâm thấp giọng mê hoặc nói: “Là chịu không nổi, bảo tôi tắt nó đi hả?”

Tiết Thường Thiển túm lấy cánh tay Chúc Thâm, thở dốc nửa ngày, môi bị cắn rách da.

Chúc Thâm nhìn có chút đau lòng, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn ta, nói: “Bảo bối, nơi này không người, thả lỏng một chút, không ai nghe được đâu.”

“Cậu…” Tiết Thường Thiển đã chịu hết nổi, rốt cục ôm cổ Chúc Thâm, nói: “Nhanh, nhanh đi vào, muốn cậu đi vào…”

Động tác hôn của Chúc Thâm  biến thành hấp tấp nóng nẩy, nói: “Tôi đang chờ những lời này của anh đấy.”

Nguyên Bảo mang theo một túi to trở lại, thuận tay đặt trên bàn.

Thái Thúc Thiên Khải vốn định xem Tiết Thường Thiển đưa cho Nguyên Bảo cái gì, nhưng vừa lúc bình truyền dịch sắp cạn, Nguyên Bảo vội vàng chạy đi tìm y tá đổi bình truyền dịch, chuyện này liền thôi.

Cái túi to vẫn để trên bàn, hoàn toàn bị xem nhẹ.

Cơm trưa là y tá đưa tới, Thái Thúc Thiên Khải vẫn chỉ ăn được đồ dễ tiêu hóa, nhưng Nguyên Bảo thì lại có được một cà mên cơm rất ngon.

Thái Thúc Thiên Khải biết Nguyên Bảo là một đứa tham ăn, ở trong bệnh viện không thể đi ra ngoài, nên đặc biệt bảo người ta đặt một ít cơm trưa cơm chiều đưa tới cho Nguyên Bảo, bạc đãi Nguyên Bảo thì Thái Thúc tiên sinh đau lòng lắm.

Nguyên Bảo gió cuốn mây tan ăn xong cơm trưa, cảm giác đặc biệt vừa lòng.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Thái Thúc Thiên Khải nhớ ra Nguyên Bảo đã chỉnh lý các hạng mục cho hắn, nói: “Bảo Bảo, đến, em giúp anh chụp tờ giấy này lại, sau đó gửi cho thư ký của anh để cậu ta dựa theo ý của em mà xử lý công việc.”

Nguyên Bảo nghe được Thái Thúc Thiên Khải nói thì rất vui, nói: “Tôi đi làm ngay.”

Mình làm cho Thái Thúc tiên sinh cái bảng này là dựa vào những con số chuẩn chỉ mà app cho ra, chỉ cần Thái Thúc tiên sinh dựa theo trình tự này mà thực hiện, tuyệt đối có thể kiếm được thật nhiều tiền. Người giàu nhất Châu Á cái gì, cũng liền không xa.

Nguyên Bảo cầm di động của Thái Thúc Thiên Khải, chụp ảnh lại sau đó gửi thư cho thư ký, thư ký nhanh chóng trả lời mail, mọi chuyện tiến hành rất thuận lợi.

Lúc làm xong, Nguyên Bảo vừa nhấc đầu, liền phát hiện Thái Thúc tiên sinh đang ngủ. Chỉ sợ là do thân thể suy yếu, cho nên mới một lúc, Thái Thúc tiên sinh lại mệt quá mà thiếp đi.

Thân thể này của Thái Thúc Thiên Khải, vốn từ nhỏ đã không đủ khỏe mạnh, lại có bệnh suyễn nhiều năm, lần này mất máu quá nhiều thương tích trên người lại chồng chất, đúng thật là cần một thời gian để khôi phục.

Nguyên Bảo không dám làm ồn đến Thái Thúc tiên sinh, ngồi bên cạnh giường bệnh, cài di động của Thái Thúc tiên sinh về chế độ im lặng, đặt trên tủ đầu giường.

Nguyên Bảo một người ôm má nhìn Thái Thúc Thiên Khải, ngơ ngác nhìn hồi lâu, cảm thấy có chút nhàm chán, lúc này mới nhớ tới đồ mà Tiết tam thiếu đưa cho.

Nguyên Bảo lập tức lấy cái túi qua, từ bên trong lấy ra một cái hộp lớn, mở ra thì thấy một ống tuýp trông giống tuýp kem đánh răng, còn có một cái hộp nhỏ, bên trên viết…

—— có dịch trơn 3 lớp mỏng trong 1…

Bao cao su?

Nguyên Bảo không hiểu đây là thứ gì, bắt đầu tìm hướng dẫn sử dụng trong hộp, trước kia lúc học tập ở học viện thần tài thiên đình chưa hề nhìn thấy thứ này, hoàn toàn không biết nên dùng như thế nào.

Cái túi to như vậy bên trong toàn những thứ kỳ quái, đối với Nguyên Bảo mà nói đều rất kỳ quái. Cậu cầm từng cái một lên xem, nghiên cứu mất gần một tiếng mới giật mình nhận ra.

Nguyên Bảo có chút ngượng ngùng, lòng thầm nghĩ thì ra học vấn phàm nhân lại rộng lớn như vậy, làm tình mà lại cần dùng nhiều thứ đến thế.

Thái Thúc Thiên Khải ngủ một giờ, hắn cảm giác một thời gian không động đậy, chân đã tê rần, liền nhíu mày tỉnh lại.

Thái Thúc tiên sinh mở to mắt, đầu óc còn nặng nề. Nhưng đây không phải trọng điểm, trọng điểm là hắn mở mắt nhìn nhìn thấy Nguyên Bảo ngồi bên cạnh mình, tay trái cầm một hộp bao cao su, tay phải cầm một cái gậy mát xa…

Thái Thúc Thiên Khải ngây ngẩn cả người, còn cho là mình chưa tỉnh ngủ.

Nguyên Bảo nhìn đến Thái Thúc tiên sinh tỉnh, lập tức nói: “Thái Thúc tiên sinh anh tỉnh rồi, muốn uống miếng nước không?”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Ánh mắt Thái Thúc Thiên Khải còn đang chăm chú vào hộp BCS trong tay Nguyên Bảo không thể tự thoát ra được, nói: “Bảo Bảo, những thứ này là cái gì?”

Nguyên Bảo lập tức  vẻ mặt hưng  phấn, lại thêm chút ngượng ngùng nói: “Thái Thúc tiên sinh, cái này gọi là bao cao su, hình như được làm từ cao su. Là Tiết tiên sinh tặng cho tôi, bên trong này còn có nhiều hộp lắm. Nhưng cũng kỳ, tôi cũng đâu phải phụ nữ, sẽ mang thai sao? Cũng phải dùng cái này sao?”

Gân xanh trên trán Thái Thúc Thiên Khải đã bạo nộ rồi, lúc hắn nghe được ba chữ “Tiết tiên sinh”, quả thực tức đến mức đỉnh đầu bốc hơi nước. Thì ra mấy cái thứ linh tinh này, lại là do Tiết Thường Thiển vừa rồi mang đến.

Thái Thúc tiên sinh vẫn luôn chuyên chế lại có tính chiếm hữu cao, Tiết Thường Thiển đưa nhiều đồ dùng tình thú như vậy cho Nguyên Bảo nhà hắn, khiến Thái Thúc tiên sinh phi thường khó chịu, Tiết Thường Thiển đúng là nhân cơ hộ mà trêu chọc Nguyên Bảo.

Ngay trong cơn giận dữ, Thái Thúc Thiên Khải liền nhìn đến một cái gậy mát xa màu hồng đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.

Nguyên Bảo hứng khởi giơ cái gậy kia lên, mắt mở to nói, nói: “Thái Thúc tiên sinh anh xem cái này, nó còn có cái chốt mở, biết động đấy.”

Thái Thúc tiên sinh nhịn không được, nghiêm túc nói: “Bảo Bảo.”

“Làm sao vậy? Thái Thúc tiên sinh.” Nguyên Bảo vẻ mặt mê mang.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Đem mấy thứ này nhét vào trong túi, rồi vứt vào thùng rác đi.”

Nguyên Bảo buồn rầu nói: “A? Vì sao lại ném đi hết vậy.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Về sau không cần tùy tiện nhận đồ của Tiết tiên sinh, biết không? Ngoan, Bảo Bảo, nhanh ném mấy thứ này đi, nghe lời.”

“A…”

Nguyên Bảo thành thật đáp ứng một tiếng, sau đó không tình nguyện chậm rãi nhét hết đồ vào túi, mang ra ném vào thùng rác.

Nguyên Bảo không vui, cậu còn muốn lúc tối cùng Thái Thúc tiên sinh cẩn thận nghiên cứu một chút, đương nhiên là nghiên cứu trên giường rồi.

Nhưng Thái Thúc tiên sinh hiển nhiên không vui lòng, còn bắt mình ném đồ đi.

Nguyên Bảo có chút mất mát, thật mê mang, xem ra muốn câu dẫn Thái Thúc tiên sinh, đúng là một chuyện khó khăn.

Trong phòng, Thái Thúc Thiên Khải xóa thái dương mình đau nhức không thôi, hắn sắp bị Tiết Thường Thiển chọc tức chết rồi. Thái Thúc Thiên Khải đổ hết sai lầm lên đầu Tiết tam thiếu, Tiết Thường Thiển lại đưa nhiều thứ “kỳ quái” như vậy cho Bảo Bảo của hắn, quả thực chính là tìm đường chết.

Nếu không phải Thái Thúc Thiên Khải hiện tại đi đứng không tiện, cũng không thể xuất viện, bằng không Tiết tam thiếu liền thảm.

Nguyên Bảo ném đồ xong, thành thành thật thật đi về, giống như đứa nhỏ phạm sai lầm, vẻ mặt bất an.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn thấy mà đau lòng, cảm thấy nhất định là giọng điệu vừa rồi của mình quá nghiêm khắc, dọa đến Nguyên Bảo.

Thái Thúc Thiên Khải vẫy vẫy tay, nói: “Bảo Bảo, lại đây.”

Nguyên Bảo đi qua đi, ngồi bên giường bệnh.

Thái Thúc Thiên Khải hôn trán cậu một chút, nói: “Về sau không được tùy tiện nhận đồ người khác đưa cho biết không? Chỉ có đồ anh đưa cho mới được nhận.”

“Biết.” Nguyên Bảo nghe lời nói.

Rất nhanh đã đến buổi chiều 4 5 giờ, Thái Thúc Thiên Khải truyền nước xong, cũng có thể thả lỏng một ít .

Đến tối, di động Nguyên Bảo liền rung lên, là Tiết Thường Thiển gọi cho cậu.

Nguyên Bảo nhanh chóng trốn ra ngoài nhận điện thoại, sợ Thái Thúc tiên sinh nghe được.

Tiết Thường Thiển lúc này đang trơn bóng nằm trên giường, gác chân Chúc Thâm, vừa bắt Chúc Thâm lau tóc cho mình, vừa thích ý gọi điện thoại.

Tiết Thường Thiển sức sống mười phần nói: “Bé cưng Nguyên Bảo, thế nào, đồ tôi đưa cho có thích không? Tối nay cậu định dùng gì thế? Ha ha, tôi cảm thấy bên trong có một bộ tai mèo tình  thú rất hợp với cậu đấy.”

Nguyên Bảo vừa nghe cái này, mất mát nói: “Chỉ là Tiết tiên sinh, vài thứ kia… Thái Thúc tiên sinh đều bắt tôi vứt đi rồi.”

“Cái gì?” Tiết Thường Thiển lập tức nhảy dựng lên, suýt chút nữa đụng phải Chúc Thâm đang lau tóc cho hắn ta.

Nguyên Bảo kể lại mọi chuyện đã xảy ra cho Tiết Thường Thiển, kết quả Tiết Thường Thiển ngồi yên trên giường, hoàn toàn không biết nói cái gì cho phải.

Lúc Tiết Thường Thiển kịp phản ứng, kêu rên một tiếng, nói: “Bé cưng Nguyên Bảo, cậu muốn hại chết tôi sao? Tôi thấy sau khi Thái Thúc tiên sinh khỏe lại, nhất định sẽ xốc bay nóc biệt thự nhà tôi mất.”

Nguyên Bảo nói: “Vì sao?”

Tiết Thường Thiển thở dài một tiếng, nói “Mẹ, nhảy vào Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.”

“Nguyên Bảo?”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn Nguyên Bảo vẫn chưa trở lại, gọi một tiếng.

Nguyên Bảo nhanh chóng nói chuyện xong với Tiết Thường Thiển rồi cúp điện thoại, chạy vào trong buồng.

Nguyên Bảo nói: “Làm sao vậy? Thái Thúc tiên sinh.”

“Không có gì.” Thái Thúc Thiên Khải nói: “Rót cho anh chén nước đi, anh khát.”

Hai chân Thái Thúc Thiên Khải bị thương tương đối nghiêm trọng, hành động không tiện, tự nhiên cũng không thể tắm rửa, hiện tại thời tiết oi bức, mặc dù ở trong phòng điều hòa, nhưng vẫn cảm thấy cả người không thoải mái, ăn xong cơm chiều, Nguyên Bảo liền xả một chậu nước ấm lớn, sau đó cầm khăn mặt chuẩn bị giúp Thái Thúc Thiên Khải lau người.

Đối với Thái Thúc Thiên Khải, quả thực chính là tra tấn…

Nguyên Bảo cầm một cái khăn bông, cọ đến cọ đi trên người Thái Thúc tiên sinh, cọ Thái Thúc Thiên Khải cả người châm lửa, quả thực khổ  không chịu nổi.

Nguyên Bảo còn lau rất nghiêm túc, giúp Thái Thúc Thiên Khải cởi hết cúc áo, lúc lau đến dấu ấn trên ngực còn cực kì cẩn thận, sợ làm đau Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải bị cậu lau như thế, toàn thân đều toát mồ hôi, thật sự là càng lau càng nóng.

Thái Thúc Thiên Khải rốt cục chịu không nổi, túm tay Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, thôi, cứ như vậy đi.”

“Nhưng phía dưới đã lau đâu, Thái Thúc tiên sinh anh chờ một chút, tôi đổi một chậu nước sạch rồi lại đến.” Nguyên Bảo nói.

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Còn muốn lau xuống nữa, không lau súng cướp cò mới là lạ.

Nguyên Bảo bưng chậu nước vào phòng vệ sinh, sau đó Thái Thúc tiên sinh chợt nghe đến tiếng xả nước ‘rào rào’.

Thái Thúc Thiên Khải quả thực đau đầu, Nguyên Bảo gần đây càng ngày càng biết trêu chọc mình.

Thái Thúc Thiên Khải đang cân nhắc, làm sao mới từ chối được ý tốt Nguyên Bảo muốn lau thân dưới cho hắn, liền chợt nghe trong phòng vệ sinh phát ra tiếng lạch cạch, hình như là chậu nước rơi xuống đất, còn có tiếng nước đổ ra sàn.

“Bảo Bảo?” Thái Thúc Thiên Khải giật mình, hô một tiếng: “Làm sao vậy?”

Phòng vệ sinh không có tiếng của Nguyên Bảo, im ắng.

Thái Thúc Thiên Khải không biết bên trong có chuyện gì xảy ra, có chút lo lắng, chỉ là hắn miễn cưỡng ngồi dậy còn được, muốn xuống giường đi lại là không thể nào.

Thái Thúc Thiên Khải giãy dụa ngồi dậy, liền nhìn đến cửa nhà vệ sinh bị đẩy ra, nhưng đi ra không phải Nguyên Bảo.

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được nhíu mày, sắc mặt dị thường âm trầm.

Từ trong phòng tắm đi ra một bạch y bạch sam nam nhân, mặc quần áo rất kỳ quái, cứ như quần áo của người cổ đại.

Y ôm Nguyên Bảo vào trong ngực, Nguyên Bảo hình như đã mất đi tri giác, lúc này đang nhắm mắt lại tựa vào trong lòng ngực y, không nhúc nhích gì.

“Nguyên Bảo?” Thái Thúc Thiên Khải gọi một tiếng Nguyên Bảo, nhưng Nguyên Bảo không phản ứng gì.

Trong phòng vốn chỉ có hai người bọn họ, Thái Thúc Thiên Khải không biết bạch y nam nhân này làm sao lại đột nhiên xuất hiện.

Bạch y nam nhân tự nhiên chính là sư phụ Nguyên Bảo.

Bạch y nam nhân đi ra, trên mặt là vẻ lạnh lùng vạn năm không thay đổi, y cẩn thận đặt Nguyên Bảo lên trên ghế sa lông, sau đó liền xoay người lại nhìn Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải cũng nhìn y, ánh mắt có địch ý, nói: “Ông là ai, đã làm gì Nguyên Bảo rồi?”

Bạch y nam nhân lãnh đạm nói: “Hắn chỉ đang ngủ.”

Bạch y nam nhân đánh giá Thái Thúc Thiên Khải vài lần, liền nhìn đến vết sẹo giống như dấu ấn trên khuôn ngực trần của hắn.

Bạch y nam nhân rốt cục lại mở miệng lần nữa, nói: “Ta là tới nhắc nhở ngươi, không cần làm ra chuyện khiến ngươi phải hối hận.”

Thái Thúc Thiên Khải nghe không hiểu y đang nói gì, bạch y nam nhân kia bỗng nhiên khoát tay, Thái Thúc Thiên Khải cảm giác đầu mình đau nhức, cứ như đột nhiên bị nhồi đầy rất nhiều đồ vật, thật giống như muốn nổ đến nơi, nháy mắt đau đến hôn mê bất tỉnh.

Thái Thúc Thiên Khải mơ một giấc mơ thật dài, hắn nhìn đến một mảnh cửu tuyền địa ngục hỗn độn, người nam nhân đã từng ban cho hắn hết thảy mọi thứ, còn có chính bản thân hắn đời đời kiếp kiếp luân hồi…

Thái Thúc Thiên Khải ra một thân mồ hôi lạnh, hắn cố gắng mở to mắt, liền nhìn đến Nguyên Bảo đang ngủ say trên ghế sa lông.

Trong lòng hắn đột nhiên một trận co rút đau đớn, nhịn không được thấp giọng gọi: “Lục gia…”

Advertisements

4 thoughts on “Thần tài – 46

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s