Thần tài – 47

X47

Bạch y nam nhân đã biến mất, trong phòng cũng chỉ còn lại có Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo.

Bạch y nam nhân trở lại tiên phủ, lập tức liền thấy có người ngồi trên giường y, người dám vào phòng y thật đúng là không nhiều lắm.

Hắc y nam nhân không đồng ý nhìn y, nói: “Ngươi quá mệt mỏi, lại đây nghỉ ngơi một chút.”

Bạch y nam nhân sắc mặt trắng bệch, đỡ lấy cái bàn, cũng không đi qua, nói: “Ngươi đi ra ngoài trước.”

Hắc y nam nhân nói: “Mau tới đây, chẳng lẽ ngươi muốn ta đi qua ôm ngươi lên  giường?”

“Ngươi…”

Bạch y nam nhân trừng mắt, nhưng hắc y nam nhân kia thật sự nói được làm được, đi qua sau đó ôm y lên giường.

Hắc y nam nhân thở dài nói: “Ngươi cường giúp Thái Thúc Thiên Khải khôi phục ký ức, nguyên khí đả thương, vẫn là nghỉ ngơi một chút thì hơn.”

Bạch y nam nhân không nói chuyện, y đã mệt mỏi, nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi.

Hắc y nam nhân còn nói: “Thái Thúc Thiên Khải hiện tại cái gì cũng biết, hắn tuyệt đối sẽ không liên lụy Lục gia, đúng hay không.”

Bạch y nam nhân mở to mắt, chần chờ trong chốc lát, nói: “Ta cũng là… vì muốn tốt cho Lục gia.”

“Ta biết.” Hắc y nam nhân nói.

Thái Thúc Thiên Khải vẫn luôn rất kỳ quái, Nguyên Bảo cho hắn cảm giác đã từng quen biết, cảm giác này mơ hồ, thật sự rất kỳ quái, nhưng hắn nghĩ không ra là vì sao.

Hắn chỉ biết là, mình rất thích ánh mắt của Nguyên Bảo, đôi mắt kia khiến hắn không dám quên, dưới đáy lòng như bị khắc một dấu ấn thật sâu, cũng giống như dấu vết trước ngực, cho dù đầu thai chuyển thế cũng không thể mất đi.

Thái Thúc Thiên Khải vẫn luôn không biết vì sao, tận đến vừa rồi…

Thái Thúc Thiên Khải muốn giãy dụa ngồi dậy nhưng hai chân không có sức, hơn nữa xương đau, không thể nào dậy được, ngược lại ra một thân mồ hôi mỏng.

Hắn nhịn không được thở dài, bản thân biến thành phàm nhân, xem ra đã không thể giống như trước kia, muốn làm gì thì làm cái đấy. Thân thể này thật sự là một trói buộc, nhưng mà hiện tại hắn cùng thân thể này liên hệ chặt chẽ với nhau, một khi thân thể chết đi, hắn cũng gặp nạn theo.

Trên ghế sa lông Nguyên Bảo lật người, thiếu chút nữa từ trên ghế sa lông rơi xuống.

“Lục gia!”

Thái Thúc Thiên Khải hoảng sợ, muốn đi đỡ Nguyên Bảo, nhưng mà hắn không dậy nổi.

Nguyên Bảo một chút liền tỉnh lại, nhanh chóng ngồi dậy, miễn cho chính mình rơi xuống đất.

Nguyên Bảo đỡ đầu của mình, nói: “Choáng đầu quá, sao tự dưng mình lại bị ngất, mình vừa rồi đang làm gì nhỉ? ”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn đến Nguyên Bảo không có việc gì, nhẹ nhàng thở ra.

Nguyên Bảo lập tức đứng lên, nói: “Đúng rồi, mình đang chuẩn bị múc nước lau người cho Thái Thúc tiên sinh.”

Nguyên Bảo nghĩ ra, hấp tấp lại chạy vào phòng vệ sinh, liền nhìn thấy một đống hỗn độn, chậu nước rơi trên mặt đất, sàn nhà vương vãi nước khắp nơi.

Nguyên Bảo hiển nhiên không nhớ rõ sư phụ cậu vừa rồi có tới, còn tưởng là mình không cẩn thận làm rơi chậu, nhanh chóng thu dọn, sau đó hứng một chậu nước ấm bưng ra.

Thái Thúc Thiên Khải nằm trên giường bệnh, ánh mắt vẫn luôn đuổi theo bóng dáng Nguyên Bảo đổi tới đổi lui.

Nguyên Bảo cũng không phát hiện Thái Thúc Thiên Khải không thích hợp, bưng chậu nước qua, nói: “A? Thái Thúc tiên sinh, sao anh ra nhiều mồ hôi thế?”

“Không sao.” Thái Thúc Thiên Khải duỗi tay ra, cầm tay Nguyên Bảo đưa qua.

Xúc cảm rất chân thật, khiến trái tim Thái Thúc Thiên Khải hung hăng nhảy lên hai cái, nhịn không được kéo tay cậu đưa đến bên miệng mình, dịu dàng hôn đầu ngón tay cậu.

“Thái Thúc tiên sinh?” Nguyên Bảo nói: “Nhột lắm.”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn vẻ mặt Nguyên Bảo ngây thơ, bỗng nhiên có chút đau lòng, nhịn không được nắm tay cậu, hôn mạnh vài cái, nói: “Thực xin lỗi, là ta biến ngài thành như vậy.”

Nguyên Bảo nghe không hiểu hắn nói, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh làm sao vậy?”

“Không có gì,” Thái Thúc Thiên Khải buông tay Nguyên Bảo ra, nói: “Bảo Bảo, lại đây, ngồi bên cạnh anh, anh muốn ôm em một cái.”

Nguyên Bảo thành thật ngồi qua, bị Thái Thúc Thiên Khải vươn tay ôm vào trong ngực.

Thái Thúc Thiên Khải hôn vành tai Nguyên Bảo, mút một hơi thật sâu, nói: “Đừng lo lắng, đừng lo lắng, anh sẽ khiến cho em khá hơn, em yên tâm.”

“Thái Thúc tiên sinh, rốt cuộc là anh bị làm sao vậy?” Nguyên Bảo cảm thấy rất kỳ quái, Thái Thúc tiên sinh giống như đột nhiên thật bất thường, nói: “Không phải là trên người không thoải mái đấy chứ? Có cần tôi gọi y tá không?”

Thái Thúc Thiên Khải không nói chuyện, chỉ ôm Nguyên Bảo, không để cho cậu rời đi.

Nguyên Bảo chớp chớp đôi mắt, nói: “Thái Thúc tiên sinh, trên người anh ra thật nhiều mồ hôi, tôi lau giúp anh nhé.”

Thái Thúc Thiên Khải rốt cục buông lỏng tay ra, nói: “Được.”

Nguyên Bảo cầm khăn mặt, lại bắt đầu cần cù giúp lau hết mồ hôi trên người Thái Thúc tiên sinh, nói: “Thái Thúc tiên sinh, chân của anh có đau không, chăn đều ướt hết cả.”

“Không đau.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo lau người cho Thái Thúc Thiên Khải xong, nhìn đồng hồ thế nhưng đã 11 giờ tối!

Nguyên Bảo vẻ mặt kỳ quái, nói: “Thời gian sao trôi nhanh thế? Đã trễ thế này rồi.”

Nguyên Bảo không biết rằng mình hôn mê rất lâu, cậu còn tưởng là mình chỉ ngủ thiếp đi một lát.

“Thái Thúc tiên sinh nhanh đi ngủ đi, y tá nói người bệnh phải nghỉ ngơi nhiều.” Nguyên Bảo nói.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, lại đây với anh đi, nằm ở nơi này.”

Thái Thúc Thiên Khải gian nan dịch người, dịch ra nửa cái giường cho Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo nhanh chóng chạy tới, nói: “Đừng cử động, cẩn thận chân đau. Cái giường này nhỏ như vậy, hai chúng ta không nằm vừa đâu, buổi tối tôi sẽ đá vào chân anh mất.”

Thái Thúc Thiên Khải vươn tay giữ chặt cánh tay Nguyên Bảo, nói: “Nhanh, đi lên, anh có thể ôm em ngủ.”

Nguyên Bảo bỗng nhiên cảm thấy Thái Thúc tiên sinh đặc biệt dính người, không lay chuyển được hắn, đành phải bò lên  giường, sau đó lui ở trong góc, miễn cho không cẩn thận đụng tới miệng vết thương của Thái Thúc tiên sinh.

Thái Thúc Thiên Khải vươn tay ôm Nguyên Bảo, hôn lên tóc cậu một cái, nói: “Bảo Bảo, em mệt rồi, mau ngủ đi, anh ngủ cùng em.”

Nguyên Bảo cảm thấy Thái Thúc Thiên Khải nói giống như có ma lực vậy, thế nhưng mí mắt có chút nặng nề, mơ mơ màng màng liền ngủ mất.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn Nguyên Bảo ngủ say, nhịn không được nghĩ tới rất nhiều chuyện trước kia.

Vào thật lâu trước kia, lâu đến mức âm tào địa phủ còn chưa thành lập, âm phủ vẫn là do chín vị ngục chủ thống trị cửu tuyền địa ngục. Mà Nguyên Bảo, lại là cửu tuyền ngục chủ thứ sáu, Ngục chủ Hàn Tuyền.

Lúc đó Nguyên Bảo cao ngạo lại lãnh đạm, Thái Thúc Thiên Khải nhớ tới, nhịn không được liền thấp giọng cười, hắn hôn lên khóe miệng Nguyên Bảo một cái.

Nguyên Bảo thân là Ngục chủ Hàn Tuyền, không chỉ địa vị tôn quý, hơn nữa thuật pháp phi phàm, trong cửu tuyền trấn giữ những giang hồ thủy quái, chỉ cần là thứ trong nước, không thứ gì không sợ y.

Mà Thái Thúc Thiên Khải kỳ thật cũng không có ý thức sinh mệnh, chỉ là một giọt nước trong Hàn Tuyền. Hắn tiếp nhận một ít dương khí của Ngục chủ Hàn Tuyền, có thể thành hình, thành thức thần của Ngục chủ Hàn Tuyền, lúc nào cũng đi theo bên người Ngục chủ Hàn Tuyền.

Đối với Thái Thúc Thiên Khải mà nói, Nguyên Bảo không chỉ có ban cho hắn ý thức sinh mệnh, còn là toàn bộ của hắn. Hắn cũng không kỳ quái mình thích Ngục chủ Hàn Tuyền, dù sao tại trong ý thức của hắn, Ngục chủ Hàn Tuyền là quan trọng nhất, những người khác căn bản không thể so. Hắn nguyện ý đời đời kiếp kiếp đều ở bên cạnh y…

Chỉ tiếc không như mong muốn…

Năm đó cửu tuyền địa ngục có chí bảo Dung Thiên đỉnh, chín vị ngục chủ đem hết dương khí quán nhập Dung Thiên đỉnh, khiến Dung Thiên đỉnh trở thành một đại hình phạt trong cửu tuyền địa ngục. Nhưng mà ai nghĩ đến, Dung Thiên đỉnh đột nhiên vỡ tan, khiến chín vị ngục chủ cũng bởi vậy mà bị thương nặng, cơ hồ hồn phi phách  tán, tất cả đều mất ý thức.

Thái Thúc Thiên Khải không thể quên được, Nguyên Bảo lúc ấy, không hề sinh khí nằm trong lòng ngực hắn…

Sau khi chín vị ngục chủ bị thương, cửu tuyền địa ngục nhất thời bất an, cửu tuyền địa ngục đày ải toàn là ác quỷ tội ác tày trời, chúng đều muốn thừa dịp này xông lên tàn sát bừa bãi nhân gian.

Đương nhiên, Hàn Tuyền địa ngục cũng vậy, nhất thời thủy quỷ thủy quái tàn sát bừa bãi. Thái Thúc Thiên Khải vì giúp Ngục chủ Hàn Tuyền bình loạn, hầu như đã tiêu hao hết mọi thứ, cho đến tận khi hồn phi  phách  tán.

Ý thức của Thái Thúc Thiên Khải chỉ có tới đây, hắn cho rằng đó là lần cuối cùng họ gặp mặt. Khiến Thái Thúc Thiên Khải không nghĩ tới chính là, sau khi hắn mất đi ý thức, Nguyên Bảo lại tỉnh lại, hơn nữa bất chấp thân thể bị thương nặng, mạnh mẽ dùng một chút âm khí cuối cùng đưa Thái Thúc Thiên Khải vào luân hồi.

Thái Thúc Thiên Khải cũng bởi vì thế, mới bảo vệ được một mạng, vào nhân đạo luân hồi không ra. Nhưng mà hắn quên hết chuyện trước kia, rốt cuộc không nhớ nổi vị kia Lục gia ở Cửu tuyền địa ngục.

Thái Thúc Thiên Khải tại nhân gian luân hồi nhiều kiếp, mỗi kiếp đều phải uống canh Mạnh bà, hắn đã sớm không nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng mà trong chỗ sâu nhất ký ức, vẫn còn một bóng dáng mơ hồ. Hắn giống như nhớ rõ một người, ánh mắt của người nọ rất xinh đẹp, giống như một hồ nước, đôi khi cao ngạo lạnh lùng rồi lại có lúc dịu dàng đến tận xương.

Hắn theo bản năng tìm kiếm, tìm kiếm người có đôi mắt giống như thế, hắn tìm được không ít ánh mắt tương tự, rồi lại đều cảm thấy cũng không giống lắm, rốt cuộc không giống như thế nào, hắn vẫn luôn không rõ.

Nhưng hiện tại, Thái Thúc Thiên Khải rốt cục đã biết, hắn nhớ tới chuyện thật lâu trước kia, người hắn muốn tìm hiện tại ở ngay tại trong ngực hắn.

Chỉ tiếc Nguyên Bảo hiện tại cái gì cũng không nhớ rõ …

Dung Thiên đỉnh vỡ nát, Ngục chủ Hàn Tuyền dương khí vốn cũng đã mất hết, lại mạnh mẽ vận dụng tia âm khí cuối cùng đưa Thái Thúc Thiên Khải luân hồi, căn bản đã hấp hối. May mắn có người đúng lúc đuổi tới, cứu lấy Nguyên Bảo, mang về dưỡng thương.

Người mang Nguyên Bảo đi, tự nhiên chính là sư phụ của Nguyên Bảo.

Mấy ngàn năm trôi qua, hồn phách Nguyên Bảo mới chậm rãi tụ lại một ít, nhưng ba hồn bảy vía không được đầy đủ, chuyện gì cũng quên, hơn nữa sau khi bị thương tính cách cũng thay đổi, giống như đứa trẻ.

Dựa theo tình hình này, nếu Nguyên Bảo muốn khôi phục bình thường, chỉ sợ còn phải mấy ngàn năm nữa mới được. Nhưng mà hắc y nam nhân lại ra chủ ý xấu cho Nguyên Bảo, để Nguyên Bảo lấy âm khí tẩm bổ cho Thái Thúc Thiên Khải, dùng để kéo dài dương thọ cho hắn. Cứ như vậy, Nguyên Bảo tự thân phải vừa tu bổ ba hồn bảy vía, lại phải giúp Thái Thúc Thiên Khải bổ dương thọ, muốn khôi phục lại không biết đến bao giờ mới xong.

Bạch y nam nhân do dự thật lâu, cuối cùng quyết định trợ giúp Thái Thúc Thiên Khải khôi phục ký ức, cứ như vậy, rốt cuộc quyết định làm gì, đều là chuyện giữa hai người bọn họ.

Nguyên Bảo rất nhanh đã ngủ mất, Thái Thúc Thiên Khải nhẹ nhàng xoa tóc  Nguyên Bảo, thở dài một tiếng, thấp giọng nói: “Lục gia… Lục gia của ta.”

Nguyên Bảo mơ mơ màng màng hừ một tiếng, gối lên vai Thái Thúc Thiên Khải, ngủ rất sâu.

Thái Thúc Thiên Khải trong lòng thực khó xử, hắn muốn vĩnh viễn cùng Nguyên Bảo, cứ như trước kia như hình với bóng. Nhưng mà thân thể hiện tại của hắn căn bản không làm được, hắn không chỉ biến thành phàm nhân, hơn nữa bởi vì ba hồn bảy vía có tổn hại, cho nên dương thọ sẽ không quá dài.

Thái Thúc Thiên Khải cũng biết, chỉ sợ thọ mệnh kiếp này đã sắp tận. Đến lúc đó hắn lại phải đi địa phủ luân hồi, uống canh Mạnh bà rồi sẽ không được ở cùng Nguyên Bảo nữa, hắn không nhớ được gì cả.

Nguyên Bảo ngủ một giấc thật ngon, tuy rằng giường bệnh hơi chật nhưng hắn ngủ khá thoải mái. Mới sáng sớm, mở to mắt, Nguyên Bảo liền nhìn đến Thái Thúc Thiên Khải đã tỉnh, đang ngắm mình.

“Thái Thúc tiên sinh, người bệnh phải nghỉ ngơi nhiều.” Nguyên Bảo nói.

Thái Thúc Thiên Khải cười cười, cúi đầu hôn lên môi Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo bị hôn thở hổn hển, thân thể bị trêu chọc đến phát run, cảm giác cả người nóng bừng, có cảm giác tê dại từ xương cột sống dâng lên.

Nguyên Bảo rên rỉ một tiếng, bỗng nhiên đẩy Thái Thúc Thiên Khải ra, ngồi dậy, sau đó nghiêng người, liền khóa ngồi trên người hắn.

Đương nhiên, Thái Thúc tiên sinh bị thương, cho nên Nguyên Bảo không dám thật sự đè nặng hắn, hai đầu gối quỳ hai bên chống đỡ trọng lượng thân thể mình.

Thái Thúc Thiên Khải nhíu mày, nói: “Làm sao vậy? Bảo Bảo.”

Nguyên Bảo tự bơm dũng khí cho mình, sau đó đỡ lấy đầu Thái Thúc Thiên Khải, lần đầu đánh trống nâng cao sỹ khí liền hôn xuống, còn rất nhanh vươn đầu lưỡi ra, linh hoạt liền chui vào trong cổ họng Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải sửng sốt, sau đó điên cuồng mút vào đầu lưỡi Nguyên Bảo, đảo khách thành chủ xâm chiếm khoang miệng cậu.

Nguyên Bảo bị hôn thở hồng hộc, chỉ muốn ngồi phịch trên người Thái Thúc Thiên Khải, cậu nhanh chóng hít sâu hai cái, làm cho mình tỉnh táo lại. Rõ ràng là mình muốn câu dẫn Thái Thúc tiên sinh, sao lại bị Thái Thúc tiên sinh hôn đến mềm cả người, này không khoa học!

Thái Thúc Thiên Khải rốt cục buông môi Nguyên Bảo ra, nhìn hai cánh môi bị mình chà đạp sưng đỏ lên, hắn nhịn không được đưa tay, nhẹ nhàng sờ lần lên môi Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo liếm liếm môi dưới, thấy hơi đau. Kết quả không cẩn thận liền liếm  đến ngón tay Thái Thúc tiên sinh.

Cảm giác mềm mại ấm nóng khiến ánh mắt Thái Thúc Thiên Khải âm trầm không ít, hắn gắt gao nhìn chằm chằm đầu lưỡi của Nguyên Bảo, như muốn nhấm nháp một phen.

Mặt Nguyên Bảo nóng bỏng, tim cũng bang bang đập không ngừng. Cậu bỗng nhiên cảm thấy bây giờ là thời cơ tốt để dụ dỗ Thái Thúc tiên sinh.

Nguyên Bảo theo bản năng xoay xoay  thắt lưng, sau đó cúi đầu, nhỏ giọng nói bên tai Thái Thúc Thiên Khải: “Thái… Thái Thúc tiên sinh, anh không muốn tiến vào thân thể tôi sao?”

Thái Thúc Thiên Khải trong óc “ầm vang” một tiếng, như muốn nổ tung. Nguyên Bảo tuy rằng không hề nhớ rõ chuyện trước kia, nhưng lại giống y như trước, hoàn toàn không thay đổi.

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được vươn tay ôm Nguyên Bảo, gắt gao ôm vào trong ngực, hô hấp ồ ồ, nhưng cũng không có không có hành động gì xa hơn.

Nguyên Bảo khẩn trương đợi nửa ngày, xa vời nhìn hắn, nói: “Thái Thúc tiên sinh?”

Thái Thúc Thiên Khải đích xác rất muốn chiếm hữu Nguyên Bảo, muốn giống như trước đây, hôn cậu, xỏ xuyên cậu. Nhưng hiện tại, hắn không muốn hại Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo vốn đã đang chữa trị ba hồn bảy vía, hắn không thể liên lụy Nguyên Bảo, nếu không Nguyên Bảo chỉ sợ vĩnh viễn đều không nhớ ra chuyện trước kia.

Thái Thúc Thiên Khải mạnh mẽ ngăn chặn dục vọng chiếm hữu trong lòng, hôn trán cậu, nói: “Bảo Bảo ngoan, nhanh đi thay quần áo, y tá sắp đến rồi.”

“Thời gian còn sớm.” Nguyên Bảo không hài lòng nói.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bé ngoan, nghe lời.”

Nguyên Bảo lại càng không vừa lòng, rõ ràng lành làm gáo vỡ làm muôi, cả giận nói: ” Có phải anh không thích tôi không?”

Thái Thúc Thiên Khải sửng sốt, cười nói: “Làm sao có thể? Lúc nào anh cũng muốn ở bên cạnh em, chỉ biết thích mình em.”

Nguyên Bảo hiển nhiên không tin.

Thái Thúc Thiên Khải nắm chặt tay trái của Nguyên Bảo, cởi cúc áo, kéo tay trái của cậu dán lên dấu ấn trước ngực mình, nói: “Em sờ đi, đây là chứng cớ.”

Nguyên Bảo có chút kỳ quái sờ soạng, là vết sẹo giống như dấu ấn kia, Nguyên Bảo cũng không biết nó có ý nghĩa gì.

Kỳ thật đó là dấu ấn cậu cho Thái Thúc Thiên Khải, vật sở hữu của mình Ngục chủ Hàn Tuyền, chỉ cần phản bội y, liền sẽ hồn phi phách tán thi cốt vô tồn.

kế hoạch sắc dụ lại thất bại, Nguyên Bảo ủ rũ đi thay quần áo, chờ y tá vội tới đo nhiệt độ rút máu cho Thái Thúc tiên sinh.

Rất nhanh y tá đã tới, hôm nay là y tá mới, lịch sự gõ cửa đi vào, nói: “Thái Thúc tiên sinh, có chỗ nào không thoải mái không?”

Thái Thúc Thiên Khải lắc đầu.

Y tá lấy nhiệt kế thử nhiệt độ cho Thái Thúc Thiên Khải, hoặc có lẽ là bởi vì vừa rồicùng Nguyên Bảo kịch liệt vận  động, cho nên nhiệt độ cơ thể có chút cao.

Y tá nhìn nói: “Thái Thúc tiên sinh, nhiệt độ cơ thể của anh hai cao, tôi dùng cồn lau người cho anh nhé.”

Nguyên Bảo đứng ở một bên, lập tức nói: “Để tôi làm cho.”

Y tá lắc đầu, nói: “Loại chuyện này, tôi làm cho chuyên nghiệp, Thái Thúc tiên sinh, xin anh cởi quần áo ra đi.”

Tuy rằng y tá nói rất có đạo lý, nhưng Nguyên Bảo có chút không vui. Thật giống như đồ ăn ngon của mình bị cướp đi vậy. Nguyên Bảo không biết mình đang ghen, mà Thái Thúc Thiên Khải nếu biết phép so sánh vừa rồi của Nguyên Bảo, khẳng định sẽ bị chọc tức.

“Không cần, có thể là mới vừa tỉnh ngủ, trong chốc là ổn.” Thái Thúc Thiên Khải lạnh lùng từ chối.

Cúc áo của Thái Thúc Thiên Khải vừa rồi bị cởi ra còn chưa cài lại. Y tá nhịn không được liếc mắt một cái, nhất thời trong lòng như có nai con chạy loạn.

Thái Thúc tiên sinh tuổi trẻ nhiều tiền, lớn lên lại đẹp trai, dáng người còn tốt như vậy. Y tá nhìn mà nức lòng, đỏ mặt đi qua, nói: “Vẫn là lau một chút đi. A, Thái Thúc tiên sinh, ngực anh cũng bị thương sao? Tôi xem giúp anh.”

Y tá đi qua, vừa lúc nhìn đến vết sẹo trước ngực Thái Thúc Thiên Khải, thoạt nhìn không nhỏ, còn có chút dữ tợn. Cô vươn tay muốn sờ, nhưng còn chưa sờ đến, bỗng nhiên hét to một tiếng, giật lui bước ra sau vài bước, thiếu chút nữa ngã ngồi xuống đất, còn đụng phải Nguyên Bảo đứng đằng sau.

Nguyên Bảo bị hành động kỳ quái của y tá dọa sợ, vẻ mặt ngơ ngác, hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.

Thái Thúc Thiên Khải nhanh chóng vươn tay, nói: “Bảo Bảo, lại đây, không có việc gì chứ?”

“Không có việc gì, chỉ là bị đụng phải một chút mà thôi.” Nguyên Bảo đi qua đi, kỳ quái nhìn dấu ấn trước ngực Thái Thúc Thiên Khải.

Cậu ma xui quỷ khiến giơ tay ra, vươn tay chạm vào, cậu cũng sờ qua, đâu có chuyện gì, hoàn toàn không biết y tá bị làm sao nữa.

Dấu ấn trên ngực Thái Thúc Thiên Khải là năm đó Nguyên Bảo khắc lên, bên trên có thuật pháp của Ngục chủ Hàn Tuyền, đừng nói phàm nhân, cho dù là có tiên cốt, cũng chịu không nổi , không phải thứ người bình thường có thể đụng chạm .

Y tá bị hoảng sợ, cả người ngơ ngẩn, nhưng ngẩng đầu nhìn Thái Thúc tiên sinh vẻ mặt bình tĩnh, nhất thời có chút ngại ngùng, xấu hổ muốn chết, vội vã cầm đồ rồi đi.

“Đau không?” Nguyên Bảo dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ  vết sẹo trên ngực Thái Thúc Thiên Khải.

“Không đau.” Thái Thúc Thiên Khải cười nói: “Ngược lại bị em sờ đến ngứa ngáy.”

Advertisements

3 thoughts on “Thần tài – 47

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s