Thần tài – 48

X48

Thái Thúc Thiên Khải vẫn cảm thấy trước kia là mình bận rộn công tác quá, hơn nữa thân thể không tốt lắm, cho nên căn bản không có tâm tình tìm đối tượng kết giao. Hắn bởi vì thân thể cùng ánh mắt Nguyên Bảo có chút giống người kia mà đã từng bao dưỡng thiếu niên một đoạn thời gian, nhưng hai người cũng không xảy ra quan hệ xác thịt, chỉ là một tuần gặp mặt một lần, ăn một bữa cơm linh tinh.

Khi đó Thái Thúc Thiên Khải sẽ cảm thấy ngực khó chịu, thân thể không quá thoải mái, chỉ cho là công tác bận quá nên cũng không thèm để ý. Nhưng mà hiện tại Thái Thúc Thiên Khải khôi phục ký ức, cuối cùng đã hiểu là vì sao.

Ngực Thái Thúc Thiên Khải có dấu ấn của Ngục chủ Hàn Tuyền, tuy rằng đã cách rất nhiều rất nhiều năm, thậm chí là rất nhiều kiếp, nhưng vẫn cứ có tác dụng, thế cho nên Thái Thúc Thiên Khải đã ba mươi mấy tuổi vẫn là một lão xử nam, nói ra mấy tạp chí lá cải lại chẳng tin.

Đương nhiên, vấn đề này kỳ thật Nguyên Bảo cũng không tin, nếu để Thái Thúc Thiên Khải biết, phỏng chừng đủ hắn buồn bực một đoạn thời gian.

Ba hồn bảy vía của Nguyên Bảo không được đầy đủ, ký ức tất cả đều mơ mơ hồ hồ. Lúc cậu mới tới nhân gian, tiếp nhận thêm ký ức thân thể, thế nên càng khiến cậu hỗn loạn, đầu óc cứ như nồi cháo.

Lúc trước cậu vừa tới nhân gian, đọc được một đoạn ký ức, nhìn thấy chính mình và Thái Thúc Thiên Khải đang không biết thẹn mà làm tình, còn tưởng rằng là ký ức thân thể. Kỳ thật không phải, thân thể Nguyên Bảo dùng căn bản chưa hề phát sinh quan hệ gì với Thái Thúc Thiên Khải, đoạn ký ức kia là ký ức cậu đánh rơi đã thật lâu trước kia, lúc Nguyên Bảo vẫn là Ngục chủ Hàn Tuyền.

Thái Thúc Thiên Khải tuy rằng khôi phục ký ức, nhưng hắn cũng không biết Nguyên Bảo sau đó xảy ra chuyện gì, chỉ cần Nguyên Bảo hiện tại tốt lành, Thái Thúc Thiên Khải liền vô cùng may mắn.

Thân là Ngục chủ Hàn Tuyền Lục gia thế nhưng biến thành một thần tài thực tập nhỏ bé trên thiên đình, chuyện này Thái Thúc Thiên Khải còn không biết, đương nhiên là trăm triệu lần cũng chẳng nghĩ tới được.

Buổi sáng tám chín giờ, Thái Thúc Thiên Khải lại bắt đầu truyền dịch, bởi vì mu bàn tay phải đâm kim đến phát xanh, hôm nay đổi thành tay trái.

Nguyên Bảo ngồi một bên nhìn, cảm thấy đặc biệt đau lòng.

Chờ bác sĩ y tá đều rời đi, Thái Thúc Thiên Khải mới nói: “Đến, Bảo Bảo, lấy di động lại đây cho anh.”

Nguyên Bảo ngoan ngoãn đem di động đưa qua.

Trong hòm mail có rất nhiều thư, đa số là trợ lý gửi đến, báo cáo tình hình các hạng mục cho Thái Thúc Thiên Khải.

Tạp chí lá cải hấp tấp truyền tin Thái Thúc Thiên Khải bị tai nạn xe cộ trọng thương, có tờ báo còn nói Thái Thúc Thiên Khải cấp cứu không qua khỏi.

Mấy tin tức này đương nhiên là tin bất lợi với công ti của Thái Thúc tiên sinh, tất cả đều là tin xấu. Nhưng rất nhanh, không ít người bắt đầu nghi ngờ độ tin cậy của mấy tin tức này, cũng là do Nguyên Bảo.

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được cúi đầu hôn lên khóe miệng Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo thật sự đã giúp anh một chuyện thật lớn.”

“A? Có sao?” Nguyên Bảo tò mò hỏi.

Thái Thúc Thiên Khải nằm viện, nhưng Nguyên Bảo giúp hắn chỉnh lý ra thiệt nhiều hạng mục có thể hợp tác, hiệu suất còn cao hơn nhiều người, trong vòng một ngày, trợ lý liền dựa theo đó mà chuẩn bị bắt tay đàm phán hạng mục.

Ngày hôm qua trợ lý bận tối mắt tối mũi, mấy công ti con của Thái Thúc Thiên Khải cũng bận rộn vô cùng.

Công ti tất cả đều vận chuyển bình thường, hơn nữa hạng mục còn tăng lên, điều này khiến mấy đám người xem náo nhiệt cảm giác rất nhàm chán, bắt đầu hoài nghi tạp chí lá cải nói hươu nói vượn, không có Thái Thúc Thiên Khải chỉ thị, ai dám bàn hạng mục lớn như vậy? Nói cách khác Thái Thúc tiên sinh căn bản là vẫn còn khỏe mạnh chán.

Hơn nữa Triệu lão gia tử cực lực giữ gìn, lời đồn bên ngoài cuối cùng cũng được bình ổn.

Triệu lão gia tử hai ngày này hầu như không chợp mắt, mệt muốn chết, lão cực lực trợ giúp Thái Thúc Thiên Khải chu toàn, đêm qua tình huống cuối cùng cũng an ổn.

Triệu lão gia tử không kịp nghỉ ngơi, cháu trai của lão trọng thương còn đang nằm viện, lão không an lòng, chuyện yên ổn lại nhanh chóng bảo lái xe chở đến bệnh viện, lão muốn đi thăm bệnh.

Lão gia tử tự mình mang theo canh hầm cố ý bảo người làm, liền đi vào bệnh viện. Thái Thúc Thiên Khải mất máu quá nhiều, gần đây chắc là bị thiếu máu, phải bồi bổ thân thể.

Triệu lão gia tử thật vất vả đến nơi, vốn định gõ cửa, nhưng phát hiện cửa chỉ khép hờ, căn bản không đóng, liền tự đẩy cửa đi vào.

Lão còn tưởng là bác sĩ hoặc y tá ở bên trong, nhưng chỉ có hai người, đương nhiên là Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo .

Nguyên Bảo đang ngồi trong ngực Thái Thúc Thiên Khải, ngửa đầu, để Thái Thúc Thiên Khải ôm chặt, hai người hôn khó phân thắng bại.

Triệu lão gia tử: “…”

Triệu lão gia tử tỏ vẻ, mình là người đã trải qua sóng to gió lớn, tuổi còn trẻ định lực kém là có thể hiểu được, Thái Thúc Thiên Khải coi như là nhặt lại một cái mạng, cùng Nguyên Bảo thân cận cũng là có thể hiểu được .

Nhưng mà…

Lúc mình mở cửa đi vào, Thái Thúc Thiên Khải hiển nhiên đã phát hiện, mắt còn liếc qua cơ mà.

Sau đó… Sau đó không có sau đó !

Tiếp tục ôm Nguyên Bảo nồng nhiệt hôn, hoàn toàn xem nhẹ người ông này.

Triệu lão gia tử tỏ vẻ không phục, đi tới cố ý ho khan thật to một tiếng.

Nguyên Bảo bị dọa giật mình một cái, liền từ trong ngực Thái Thúc Thiên Khải chui ra, nhìn đến Triệu lão gia tử, kinh ngạc nói: “A, sao ông nội lại tới đây?”

Triệu lão gia tử nói: “Ông vội tới đưa canh cho Thiên Khải.”

Nguyên Bảo lập tức chú ý tới cà mên giữ ấm trong tay lão gia tử, mở to hai mắt, dùng sức hít hà, nói: “Ông nội, đây là canh gì, ngửi thơm quá đi.”

Triệu lão gia tử nói: “Đồ mèo con tham ăn, đậy nắp rồi mà cũng ngửi được?”

Nguyên Bảo nhanh chóng ôm lấy cà mên, sau đó mở ra rót một bát lớn, ôm ngồi vào bên giường bệnh, như hiến vật quý đưa cho Thái Thúc tiên sinh ăn canh.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn Nguyên Bảo vẻ mặt thiếu chút nữa chảy nước miếng, nhịn không được liền cười. Trước kia Lục gia tuyệt đối sẽ không bày ra vẻ mặt này, nhưng Lục gia của hiện tại, Thái Thúc Thiên Khải cũng rất thích.

Thái Thúc Thiên Khải bưng chén canh lên, dùng thìa múc một miếng, đưa đến bên miệng Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo nếm thử.”

Nguyên Bảo thiếu chút nữa liền há mồm, nhưng lại lắc đầu, kiên định nói: “Thái Thúc tiên sinh cần bổ thân  thể, Thái Thúc tiên sinh uống đi.”

Triệu lão gia tử Ngồi một bên xem náo nhiệt bị đùa cười, Nguyên Bảo lại có lúc đem đồ ăn xếp xuống thứ hai, thật sự là kỳ quái.

Lão gia tử bỗng nhiên cảm thấy, tuy rằng Nguyên Bảo đôi khi ngốc nghếch, làm người lại rất đơn thuần, nhưng như vậy cũng không phải là không tốt. Ít nhất Nguyên Bảo sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với Thái Thúc Thiên Khải, cái đó là quan trọng nhất, cả đời một người có thể gặp được mấy người toàn tâm toàn ý như thế?

Lão gia tử nghĩ đến đám con cháu vì tranh gia sản, mỗi ngày ngóng trông mình sớm chết, nhịn không được thở dài.

Thái Thúc Thiên Khải nghe Nguyên Bảo nói như vậy, cũng nhịn không được cười, nói: “Bảo Bảo trước nếm một hơi, giúp anh xem có nóng hay không.”

Nguyên Bảo vừa nghe, bật người liền một ngụm canh trên tay Thái Thúc Thiên Khải, uống ngon đến sáng cả mắt.

Thái Thúc Thiên Khải lại múc một thìa, đưa đến bên miệng Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo lập tức nói: “Thái Thúc tiên sinh, không nóng, âm ấm, vừa uống.”

Thái Thúc Thiên Khải cười nói: “Vậy Bảo Bảo giúp anh nếm xem có mặn không, bác sĩ bảo anh không thể ăn đồ quá mặn.”

Sau đó Nguyên Bảo lại uống một ngụm.

Sau đó lại uống một ngụm…

Lại uống một ngụm…

Thái Thúc tiên sinh lúc nào cũng có lý do để Nguyên Bảo ăn canh, chờ đến cuối cùng, một chén lớn thang đều bị Nguyên Bảo uống.

Triệu lão gia tử quả thực cũng bị hai người kia ngọt chết, ngọt khé cả cổ.

Triệu lão gia tử đứng lên lại múc cho bọn họ một bát, nói: “Nguyên Bảo, đừng uống nữa, cháu cũng đút cho Thiên Khải uống một bát, nó uống xong có thể sớm khỏe lại.”

Thái Thúc Thiên Khải đút cho Nguyên Bảo ăn no, lúc này mới để Nguyên Bảo đút canh cho mình.

Triệu lão gia tử ngồi một bên, lải nhải dặn, nói: “Gần đây đừng quá mệt, chủ yếu là dưỡng thân  thể, trong bệnh viện có cái gì không đủ dùng, bảo Nguyên Bảo gọi điện thoại cho ông.”

Nguyên Bảo nói: “Ông nội cứ yên tâm đi, cháu sẽ chăm sóc cho Thái Thúc tiên sinh.”

Triệu lão gia tử: “…” Tuyệt không yên tâm.

Triệu lão gia tử còn nói: “Còn có, dưỡng bệnh thì đừng làm lụng vất vả, chuyện công ti cứ để đó. ngày hôm qua nghe nói cháu phê duyệt tám hạng mục, ở trong bệnh viện thì đừng quá liều mạng.”

Thái Thúc Thiên Khải cười cười, nói: “Đó đều là Nguyên Bảo chọn giúp cháu .”

“Cái gì?” Triệu lão gia tử mới đầu còn không chú ý, qua hai giây sau liền ngây ngẩn cả người, há hốc miệng, vẻ mặt ngơ ngác.

Những hạng mục Triệu lão cũng chú ý một chút, cái nào cũng chọn rất tốt, hơn nữa rất có tầm nhìn xa, tuy rằng bên trong có vài hạng mục cần chú ý, nhưng Triệu lão cẩn thận nghiên cứu một chút, phát hiện tiền cảnh phi thường khả quan.

Triệu lão gia tử không tài nào nghĩ ra, những hạng mục đó lại đều là do Nguyên Bảo chọn.

Phong cách cơ trí lại quyết đoán này, sao không giống với Nguyên Bảo nhỉ…

Triệu lão gia tử ngồi trong chốc lát thì phải về, lão đứng dậy, chợt nghe Thái Thúc Thiên Khải bỗng nhiên mở miệng, nói: “Đúng rồi, còn có một việc.”

Lão gia tử vừa nghe, lập tức đứng thẳng tắp, nói: “Thiên Khải có chuyện gì cần ông giúp, ông sẽ giúp cháu, cứ nói đi.”

Thái Thúc Thiên Khải mỉm cười, nói: “Cũng không phải chuyện gì lớn, nhưng hôm qua Vệ gia thiên kim Vệ Uyển tiểu thư bỗng nhiên chạy đến bệnh viện.”

Lão gia tử vừa nghe, trong đầu liền “Lộp bộp” một tiếng. Con bé Vệ gia kia cùng Thái Thúc Thiên Khải coi như là môn đăng hộ đối, trước lão khá coi trọng con bé đấy, nhưng đều là chuyện trước kia. Lão gia tử đã nhìn ra, muốn tách Nguyên Bảo ra khỏi Thái Thúc Thiên Khải, là chuyện không thể nào, cho nên đã sớm buông tha việc gán ghép Thái Thúc Thiên Khải cùng Vệ Uyển thành một đôi.

Triệu lão ho khan một tiếng, nói: “Chuyện này ông biết rồi. Thiên Khải à, Vệ gia tốt xấu cũng là thế giao với Triệu gia, cháu cũng phải khách khí một chút.”

Lão gia tử thật sự thấy nhức cả đầu, thăm bệnh xong lại nhanh chóng chạy tới Vệ gia.

Nguyên Bảo tiễn Triệu lão gia tử, ngay cửa lại gặp khách, xem ra hôm nay có thật lắm khách. Dù sao Thái Thúc Thiên Khải xảy ra chuyện lớn như thế, phàm là người có quan hệ hợp tác với Thái Thúc Thiên Khải đều muốn tới thăm một chút.

Nguyên Bảo vừa tiễn lão gia tử vào thang máy, liền gặp Trần tiên sinh Trần thái thái cùng đứa con nhỏ nhà họ.

Trần tiên sinh cùng Trần thái thái là cố ý tới thăm Thái Thúc Thiên Khải, điều này làm cho Thái Thúc Thiên Khải có chút giật mình, dù sao quan hệ giữa Trần gia cùng Thái Thúc gia không tốt, hiện giờ Trần tiên sinh cố ý đến thăm bệnh, thoạt nhìn rất có thành ý.

Nguyên Bảo mang bọn họ vào phòng bệnh, giúp bọn họ rót mỗi người một cốc nước, sau đó Nguyên Bảo an vị vào một góc.

Thái Thúc Thiên Khải vốn muốn để Nguyên Bảo ngồi bên cạnh mình, nhưng không biết Nguyên Bảo đột nhiên ra vẻ mất tự nhiên, không đi qua, trông có vẻ khốn quẫn.

Thái Thúc Thiên Khải vừa khách khí nói chuyện cùng Trần tiên sinh trần thái thái vừa không tài nào hiểu nổi, Nguyên Bảo mới vừa rồi còn tốt mà, sao về lại bắt đầu làm mình làm mẩy? Chẳng lẽ là lão gia tử trước khi đi lại nói gì với Nguyên Bảo?

Hắn nghĩ, bỗng nhiên sửng sốt, liền thấy được công tử nhỏ Trần gia, hình như đã nhận ra gì đó, còn có chút đau đầu, đồng thời cảm giác tội ác trong lòng bành trướng.

Quả nhiên, Nguyên Bảo tránh ở góc, đang ai oán nhìn công tử nhỏ Trần gia, lại liếc mắt nhìn Thái Thúc Thiên Khải, giống như Thái Thúc Thiên Khải là kẻ bội bạc.

Thái Thúc Thiên Khải đầu đau dữ dội, Nguyên Bảo đến nay vẫn cho rằng, bạch nguyệt quang chu sa chí[1] trong lòng mình là một đứa nhóc 5t, điều này làm cho hắn thật sự dở khóc dở cười, cũng không biết có nên đồng tình với bản thân hay không.

Trần tiên sinh cùng Trần thái thái tới thăm bệnh, thuận tiện làm dịu đi tình huống quan hệ hai nhà. Thái Thúc Thiên Khải đương nhiên thuận theo, nói một chút hạng mục có thể hợp tác cùng Trần tiên sinh.

Nguyên Bảo ở bên cạnh nghe, không đồng ý nhíu mày, Thái Thúc tiên sinh hiện tại đang dưỡng bệnh, sao lại bắt đầu công tác rồi.

Trần tiên sinh hôm nay cũng là đến kiểm tra thái độ Thái Thúc Thiên Khải, nhìn hắn thái độ ôn hòa, cũng coi như nhẹ nhàng thở ra, trong lòng nắm chắc , nói: “Thái Thúc tiên sinh cứ yên tâm tĩnh dưỡng, qua một thời gian ngắn chính là sinh nhật con trai tôi, đến lúc đó còn xin mời Thái Thúc tiên sinh nể mặt đến Trần gia làm khách.”

“Tự nhiên.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Trần tiên sinh cùng Trần thái thái đứng lên, có vẻ định đi về.

Trần tiên sinh lại nhìn về phía Nguyên Bảo, nói: “Còn chưa giáp mặt cảm tạ lần trước cậu cứu con trai tôi, thật sự là rất cảm ơn, nếu có chuyện gì cần giúp, cứ việc mở miệng.”

Nguyên Bảo ngại ngùng lắc lắc tay, nói: “Chỉ là công nhấc tay.”

Trần tiên sinh nói: “Không không, đó là đại ân, phải cảm ơn cậu thật tử tế, nếu không phải tôi và vợ tôi thấy không an lòng.”

Nguyên Bảo nghĩ nghĩ, bỗng nhiên sáng mắt lên, nói: “Tôi nghe nói Trần tiên sinh đang tìm một người hợp tác một hạng mục, nếu có thể, kỳ thật Thái Thúc tiên sinh là một đồng bọn không tồi để hợp tác, tuyệt đối có thể kiếm được rất nhiều tiền.”

Trần tiên sinh cùng Thái Thúc Thiên Khải đều sửng sốt, không nghĩ tới Nguyên Bảo bỗng nhiên lại nói cái này.

Nguyên Bảo hiện tại cứ như nhân viên tiếp thị đẩy mạnh tiêu thụ, ba hoa chích choè về Thái Thúc Thiên Khải, còn phân tích hết một lượt những ưu khuyết điểm của công ti Thái Thúc Thiên Khải. Thái Thúc Thiên Khải ở bên cạnh nghe, nhịn không được cười.

Trần tiên sinh nói: “Hạng mục này còn đang lên kế hoạch, nếu Thái Thúc tiên sinh có hứng thú, vậy chờ Thái Thúc tiên sinh xuất viện, chúng ta sẽ bàn kĩ hơn.”

“Được rồi, đến lúc đó tôi mang theo Nguyên Bảo mời Trần tiên sinh ăn cơm.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Trần thái thái nói: “Thái Thúc tiên sinh tuổi còn trẻ, không chỉ biết làm ăn buôn bán, lại còn có ánh mắt nhìn người rất tốt. Có người tốt như vậy ở bên, nhất định phải quý trọng.”

Thái Thúc Thiên Khải cười cười, nói: “Trần thái thái nói chí phải.”

“Chúng ta không quấy rầy nữa, hết thảy chờ Thái Thúc tiên sinh tĩnh dưỡng xong lại tán gẫu nhé.” Trần tiên sinh nói.

Nguyên Bảo tiễn mọi người về, sau khi Trần tiên sinh trần thái thái rời khỏi, phòng bệnh cuối cùng cũng an tĩnh .

Nguyên Bảo trở về nhìn lên, hoảng sợ, thiếu chút nữa quên Thái Thúc tiên sinh còn đang truyền dịch, thiếu chút nữa là máu chảy ngược, cậu lại hấp tấp đi tìm y tá đến đổi bình truyền.

Như vậy vội một hồi, Nguyên Bảo thật sự là mệt, ngồi vào trên ghế sa lông đối diện không muốn đứng lên.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, lại đây, mệt thì nằm bên cạnh anh một lát.”

“Không cần.” Nguyên Bảo rõ ràng từ chối.

Thái Thúc Thiên Khải: “…” Xem ra Nguyên Bảo còn đang làm mình làm mẩy.

Thái Thúc Thiên Khải đưa tay làm ra vẻ muốn rút kim truyền dịch, nói: “Vậy anh đành phải đến bên Bảo Bảo thôi.”

Nguyên Bảo sợ hãi nhảy lên, nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế sa lông, chạy tới đè tay Thái Thúc Thiên Khải lại, nói: “Đừng động, truyền dịch còn không thành thật.”

Thái Thúc Thiên Khải cũng chỉ định dọa Nguyên Bảo, dù sao hai chân hắn cũng không động đậy được, không thể nào xuống giường.

Thái Thúc Thiên Khải thuận thế nắm chắc tay Nguyên Bảo, mạnh mẽ ôm cậu vào trong ngực, nói: “Bảo Bảo, em giận dỗi gì anh thế?”

Nguyên Bảo nói: “Không có.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, đừng nóng giận, là anh không đúng.”

Khi Thái Thúc Thiên Khải không nghĩ ra điều gì, hắn lại không tự giác tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc, một ánh mắt khiến hắn khắc sâu ấn tượng.

Thái Thúc Thiên Khải ôm Nguyên Bảo nằm xuống, ghé vào lỗ tai cậu nhẹ nhàng nói: “Bảo Bảo, đúng thật là anh có thích một người đã lâu lắm rồi, người đó chính là toàn bộ của anh.”

Nguyên Bảo mở to mắt nhìn hắn, không nói chuyện.

Thái Thúc Thiên Khải tiếp tục nói: “Nhưng thật sự không phải là  đứa trẻ kia.”

Nguyên Bảo bĩu môi, hiển nhiên là không tin, nói: “Gạt người, tôi nhìn thấy trong phòng ngủ của anh, trên tủ đầu giường có đặt bức ảnh anh chụp cùng với người đó.”

Ảnh chụp?

Thái Thúc Thiên Khải cẩn thận nhớ lại, nhất thời lại là dở khóc dở cười, nói: “Bảo Bảo, tấm ảnh kia chỉ có 2 người thôi sao? Rõ ràng là ảnh chụp chung mà, em từ đâu mà nghĩ anh thích người kia?”

Nguyên Bảo bị hắn hỏi có chút mơ hồ, cẩn thận nhớ lại, đúng thật là một cái ảnh chụp chụp rất nhiều người…

Thái Thúc Thiên Khải cười nói: “Người anh thích hiện tại đang ở ngay trong ngực anh.”

Nguyên Bảo sửng sốt, không hiểu nhìn hắn.

Thái Thúc Thiên Khải hôn lên mắt cậu, thấp giọng nói: “Người anh thích vẫn luôn là em, mặc kệ em biến thành bộ dáng gì, anh đều muốn ở bên em. Giờ em cái gì cũng quên hết, còn ghen tuông lung tung bé ngốc.”

[1] Trong lòng mỗi người đàn ông đều có bạch nguyệt quang, chu sa chí, chính là một người phụ nữ mà mình không đạt dc.

Advertisements

2 thoughts on “Thần tài – 48

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s