Thần tài – 49

X49

** đã lười mà chương nó còn dài =-= ok, i’m fine!**

Tối hôm đó, Nguyên Bảo khó được mất ngủ, cậu có chút để ý để ý những lời Thái Thúc Thiên Khải nói, mình rốt cuộc quên những gì? Mặc dù cậu cố gắng như thế nào cũng không nhớ được, thế cho nên Nguyên Bảo trừng to mắt, cả đêm cứ thế liền trôi qua.

Sáng sớm ngày hôm sau, Thái Thúc Thiên Khải sau khi tỉnh lại, liền nhìn đến Nguyên Bảo mở to mắt đang nhìn mình, nhưng trong mắt Nguyên Bảo có tơ máu, có vẻ là tối qua ngủ không ngon.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Làm sao vậy? Tối qua anh chen đến em à? Ngủ không ngon sao?”

“Không phải.” Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh đi ngủ rất quy củ, không chen đến tôi.”

Thái Thúc Thiên Khải vươn tay nhẹ nhàng  phủ  sờ lên mắt Nguyên Bảo, nói: “Mấy ngày này nằm viện, vất vả em rồi, chờ thêm vài ngày chúng ta liền xuất viện.”

Nguyên Bảo nói: “Bác sĩ bảo Thái Thúc tiên sinh phải nằm viện một tháng cơ.”

Thái Thúc Thiên Khải cười, nói: “Không khoa trương như vậy đâu, tuần sau không có vấn đề gì thì chúng mình về nhà, về nhà dưỡng bệnh cũng thế.”

Bệnh viện có tốt mấy cũng không thoải mái bằng ở nhà, nhìn Nguyên Bảo ngủ không ngon giấc, Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy đặc biệt đau lòng.

Thái Thúc Thiên Khải phục hồi cũng không tệ, có Nguyên Bảo dốc lòng chăm sóc, Triệu lão gia tử cũng luôn luôn chạy qua, mang theo các loại thuốc bổ, không chỉ bồi bổ cho Thái Thúc Thiên Khải, cũng bồi bổ cho Nguyên Bảo mặt mày hồng hào.

Thái Thúc Thiên Khải nằm viện hơn một tuần, sau đó liền chuẩn bị xuất viện. Tuy rằng bác sĩ cảm thấy xuất viện nhanh như vậy khiến người ta hơi lo lắng, nhưng Triệu lão gia tử đã chuẩn bị bác sĩ tư trực 24/24 ở nhà cho Thái Thúc Thiên Khải, về nhà cũng không phải là không thể được.

Nguyên Bảo sáng sớm liền vội y như con quay, thu dọn đồ đạc, lại đi làm thủ tục xuất hiện cùng nộp tiền viện phí.

Thái Thúc Thiên Khải vẫn không thể đi đường, hai chân còn đang hồi phục, cần tạm thời ngồi xe lăn, cho nên không thể đi cùng Nguyên Bảo, Nguyên Bảo trước khi đi có giận hắn cả nửa ngày, có chuyện gì thì rung chuông gọi y tá, không được lộn xộn.

Nguyên Bảo một người chạy đi nộp viện phí, đây là lần đầu tiên cậu nộp viện phí ở bệnh viện nhân gian nên không biết làm thế nào mới đúng. Cậu nhìn cũng không nhìn liền trực tiếp quét thẻ, sau đó vội vội vàng vàng cầm hóa đơn đi về.

Lúc chờ thang máy, Nguyên Bảo mới cầm hóa đơn nhìn thoáng qua, nhất thời thấy xót cả ruột.

Thái Thúc Thiên Khải ở tầng VIP hơn một tuần giá cũng không rẻ. Nguyên Bảo dùng tiền riêng của mình trả viện phí cho Thái Thúc Thiên Khải, vừa nhìn thấy hóa đơn thì phát hoảng.

Nguyên Bảo vỗ vỗ ngực, may mà tiền trong thẻ mình đủ dùng, nếu không thì xấu hổ lắm..

Lại nói tiếp, sau khi Nguyên Bảo hoàn thành mấy cái nhiệm vụ, nhất là nhiệm vụ Triệu lão gia tử, được thưởng năm triệu, Nguyên Bảo đang định dùng số tiền này giúp đỡ Thái Thúc tiên sinh. Nhưng năm triệu đối với Thái Thúc Thiên Khải, thật sự là nhỏ nhặt không đáng gì.

Nguyên Bảo đều nghiên cứu rồi, chờ Thái Thúc tiên sinh khỏe lại, muốn dẫn mình đi theo Trần tiên sinh bàn chuyện làm ăn, hạng mục kia là cái mà Nguyên Bảo xem trọng nhất, đến lúc đó liền dùng số tiền này góp vào hạng mục là được, khẳng định sẽ được lợi nhiều nhất.

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra, Nguyên Bảo vừa muốn đi lên, liền nhìn đến Thái Thúc Thiên Khải đang tự đẩy xe lăn đi ra ngoài.

“Thái Thúc tiên sinh!” Nguyên Bảo hoảng sợ, nhanh chóng xông về phía trước một bước, sau đó phụ giúp đẩy xe lăn cho Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Anh định làm gì đây?”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Em không lấy tiền đi làm thủ tục xuất viện, anh thấy em không cầm theo thẻ nên đưa xuống cho em.”

Nguyên Bảo nhanh chóng đẩy xe vào thang máy, sau đó ấn nút lên phòng bệnh trên tầng, nói: “Tôi có tiền , tôi đã thanh toán đâu vào đấy rồi.”

Nguyên Bảo phụ giúp Thái Thúc Thiên Khải trở lại phòng bệnh trên lầu, liền nhìn đến trong phòng có thêm hai người, là Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm cố ý tới đón Thái Thúc Thiên Khải xuất viện.

Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm đã hẹn trước với Thái Thúc Thiên Khải, buổi sáng đúng 10h đến bệnh viện, nhưng đến nơi thì phát hiện Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải đều không ở trong phòng.

Tiết Thường Thiển còn chạy vào nhà vệ sinh tìm một vòng, nói: “Cũng không ở trong nhà vệ sinh.”

Chúc Thâm đứng ở phía sau hắn ta, nhịn không được cười, nói: “Chắc là có chuyện gì đi ra ngoài rồi, chờ một lát.”

“Thái Thúc tiên sinh đi đứng không tiện còn chạy đi ra ngoài.” Tiết Thường Thiển tự nhiên như ruồi rót cho mình một cốc nước uống, nói: “Phòng bệnh xa hoa như vậy, thoạt nhìn Thái Thúc tiên sinh cùng bé Nguyên Bảo ở đây cũng thoái mái lắm nhỉ.”

“Người khác nằm viện anh cũng hâm mộ?” Chúc Thâm nói.

Tiết Thường Thiển nói: “Phi, còn lâu tôi mới muốn tự dưng nằm viện nhé.”

Chúc Thâm cười cười, thấp giọng nói: “Tôi ngược lại có chút hâm mộ.”

Tiết Thường Thiển bị gã ta khiến cho không hiểu ra sao, Chúc Thâm đã đi tới, vươn tay ôm thắt lưng hắn ta, khẽ cúi đầu, ghé vào lỗ tai nói: “Anh nhìn cái cửa sổ kia, có vẻ như tầm nhìn rất tốt.”

“Nào có?” Tiết Thường Thiển nói.

Chúc Thâm lôi kéo hắn ta đi qua, là cửa sổ sát đất, nhưng treo rèm rất dày, Chúc Thâm kéo rèm ra, đột nhiên đẩy bả vai Tiết Thường Thiển, liền đẩy người kề sát vào cửa sổ, lập tức cúi đầu xuống hôn.

Tiết Thường Thiển không kịp phản ứng, đã bị hôn. Ở ngay trước cửa sổ sát đất, đối diện còn có tòa nhà, thoạt nhìn có chút mất thể diện, không biết có thể bị người khác nhìn thấy hay không. Nhưng mà Chúc Thâm hôn thật sự rất thoải mái, gã đã sớm chuẩn xác nhắm trúng yếu điểm của Tiết Thường Thiển, khiến đầu gối Tiết Thường Thiển như nhũn ra, cũng không biết phải phản kháng thế nào cho phải.

Lúc Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải trở về, liền nhìn đến hai người, tựa vào cửa sổ sát đất hôn đến khí thế bừng bừng.

Nguyên Bảo sửng sốt, thiếu chút nữa cho là mình đi nhầm phòng, nhưng nhìn kỹ, thì ra là Tiết tiên sinh cùng Chúc Thâm.

Thái Thúc Thiên Khải ho khan một tiếng thật to, dọa cho Tiết Thường Thiển giật mình, răng nanh lập tức liền cắn phải môi dưới của Chúc Thâm, miệng nếm toàn mùi máu.

Chúc Thâm ngược lại bình tĩnh, hít hà một hơi, nói: “Đau quá.”

Tiết Thường Thiển có chút chột dạ, nhưng nhìn thấy Thái Thúc Thiên Khải một bộ cười như không cười, nhất thời vừa xấu hổ  thành  giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xứng đáng.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Xem ra Tiết tam thiếu vẫn luôn rất bận, thật sự là phiền toái cậu bớt thời giờ tới đón tôi xuất viện .”

Tiết Thường Thiển hiển nhiên là bị Thái Thúc Thiên Khải chế nhạo, nhất thời mặt trướng đỏ, bày ra vẻ lưu manh nói: “Thái Thúc tiên sinh sao tự dưng độc mồm độc miệng thế. Không phải là gần đây không được thỏa mãn nên không có chỗ phát tiết hử?”

Thái Thúc Thiên Khải lập tức đã bị tiết tam thiếu chọc trúng chỗ đau, thật sự là vô cùng chuẩn xác.

Thái Thúc tiên sinh gần đây để không được thỏa mãn, hắn đã khôi phục ký ức hơn một tuần rồi, hắn muốn ôm Nguyên Bảo, chiếm hữu xâm lược cậu, khiến Nguyên Bảo một lần nữa hoàn toàn thuộc về hắn, nhưng lại không thể. Một tuần Này, Nguyên Bảo không có lúc nào là không ở cùng hắn, hơn nữa không có lúc nào là không dụ dỗ hắn, khiến Thái Thúc tiên sinh chỉ có thể nhìn không thể ăn, lửa cháy hừng hực.

Nguyên Bảo lúc nào cũng gọi điện cho Tiết Thường Thiển, hỏi ý kiến phải dụ dỗ Thái Thúc Thiên Khải như thế nào, Tiết Thường Thiển thật sự là dốc túi truyên thụ, nhưng không lần nào thành công.

Tiết Thường Thiển liền buồn bực, Thái Thúc Thiên Khải thật sự là bị  lãnh  đạm? Nếu như mình dụ dỗ Chúc Thâm như vậy, Chúc Thâm đã sớm phát điên ném mình lên giường rồi.

Thái Thúc Thiên Khải cũng phải bội phục định lực của mình, nhẫn đến độ sắp nội thương, hơn nữa không chỉ như thế.

Vừa mới bắt đầu, Thái Thúc Thiên Khải vẫn cùng Nguyên Bảo thường xuyên hôn môi, tuy rằng không thể làm  tình, nhưng vẫn là có thể bằng hôn môi giảm bớt một chút cảm xúc .

Nhưng về sau ngay cả hôn môi cũng không được, bởi vì Thái Thúc Thiên Khải phát hiện, chỉ cần hôn môi, Nguyên Bảo liền sẽ thuận tiện độ khí cho mình, như vậy nhiều lần, cũng sẽ tiêu hao âm khí của Nguyên Bảo.

Thế cho nên hiện tại biến thành hôn môi cũng rất ít, nhiều nhất chỉ chạm môi rồi thôi.

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy, gần đây mình hơi nóng tính, cũng là bình thường.

Chúc Thâm lái xe, giúp chở Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo về biệt thự, gây sức ép cho tới trưa, lúc đến biệt thự, đã gần mười hai giờ.

Tiết Thường Thiển mệt đến toát mồ hôi, nói: “Đi, vào nhà đi hai người, chúng tôi cũng phải về.”

Nguyên Bảo vừa nghe, lập tức nói: “Tiết tam thiếu, ăn cơm trưa xong hẵng đi!”

“A?” Tiết Thường Thiển sửng sốt, nói: “Nguyên Bảo cậu biết nấu cơm à?”

Tiết Thường Thiển đương nhiên biết Nguyên Bảo là một đứa tham ăn, nhưng không biết cậu lại biết nấu cơm. Nhưng Tiết tam thiếu lại nghĩ, tham ăn biết nấu cơm để tự ăn, cũng coi như hợp lý, không có gì lạ.

Nhưng lần này thật sự là Tiết tam thiếu suy nghĩ nhiều.

Nguyên Bảo nghĩ ngợi, gật đầu.

Thái Thúc Thiên Khải ở trên lầu, không nghe được bọn họ đối thoại, nếu như bị Thái Thúc Thiên Khải nghe được, nhất định sẽ bóc  mẽ Nguyên Bảo.

Nguyên Bảo giữ Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm lại ăn cơm trưa, Tiết Thường Thiển cũng thấy đói bụng, lười chạy đi ra ngoài tìm chỗ ăn, vui vẻ đồng ý.

Nguyên Bảo bỏ chạy đi làm cơm, vào phòng bếp, lục tìm từ trong tủ lạnh, “loạt xoạt” một tiếng, xuất ra một sấp bánh xé đông lạnh, sau đó bắt đầu đặt chảo lên bếp đun nóng, lấy bánh xé ra.

Bánh xé đã có sẵn, chỉ cần rán lên là ăn được, rất tiện, Thái Thúc Thiên Khải trước đã làm cho cậu nhiều lần rồi, Nguyên Bảo đứng bên cạnh quan sát, cảm thấy đặc biệt đơn giản.

Dùng ước chừng một tiếng, Nguyên Bảo liền từ phòng bếp đi ra, bưng một đĩa hơi bị to.

“Cạch” đặt đĩa lên bàn.

Tiết tam thiếu nhất thời liền trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm bàn cơm, trong đĩa là một chồng to bánh xé, không nói được lời gì.

Nguyên Bảo làm tất cả năm mươi cái bánh xé, chất cao như núi, lúc bưng ra thiếu chút nữa cậu không bê nổi.

Tiết Thường Thiển trừng mắt, nói: “Bé cưng Nguyên Bảo, cậu làm nhiều như thế làm gì.”

Nguyên Bảo nói: “Ăn ngon mà.”

Tiết Thường Thiển cười gượng.

Nguyên Bảo thật vui vẻ nói xong, bỏ chạy lên lầu đi gọi Thái Thúc Thiên Khải ăn cơm .

Thái Thúc Thiên Khải sau khi trở về có chút mệt, nghỉ trên giường một lát, Nguyên Bảo đi lên gọi hắn, sau đó đẩy hắn xuống lầu.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn đến một chồng bánh xé trên bàn thì thấy nhức đầu.

“Được rồi, ăn thôi.” Nguyên Bảo nói.

Tiết Thường Thiển có chút phản ứng không kịp, nói: “Từ từ, Nguyên Bảo cưng, sẽ không phải chỉ ăn cái này đấy chứ?”

“Đúng vậy.” Nguyên Bảo chân thành gật đầu, nói: “Ăn thật ngon Tiết tiên sinh, anh nếm thử đi, à đúng rồi, còn cái này, anh chờ một chút.”

Dưới ánh mắt phức tạp của Tiết Thường Thiển, Nguyên Bảo chạy vào phòng bếp, lấy ra chai sữa đặc, còn có một bình lớn sốt cà chua, nói: “Có thể phết sốt cà ăn.”

Tiết Thường Thiển: “…”

Tiết Thường Thiển có chút không thể tin, hắn hiện tại bắt đầu hoài nghi, Thái Thúc Thiên Khải làm sao mà sống cùng Nguyên Bảo qua ngày …

Chúc Thâm ngược lại mỉm cười nói: “Hương vị cũng không tệ lắm.”

Tiết tam thiếu đặc biệt hối hận mình lên cơn nóng đầu nhận lời ở lại ăn cơm trưa, tự dưng lại chuốc đau dạ dày.

Mới ăn mười phút, Tiết tam thiếu chịu không nổi, kéo Chúc Thâm bỏ chạy .

Ra khỏi cổng biệt thự Thái Thúc Thiên Khải, Tiết Thường Thiển nhịn không được kêu rên một tiếng, nói: “Thái Thúc tiên sinh cũng thật sự là vất vả.”

Chúc Thâm cười nói: “Tôi thấy Thái Thúc tiên sinh thích thú đấy chứ.”

Tiết Thường Thiển nói: “Tôi sắp chết đói rồi, chúng ta nhanh về nhà đi.”

“Đói bụng thì tìm quán cơm nào gần đây ăn luôn đi.” Chúc Thâm nói.

Tiết Thường Thiển lắc đầu, nói: “Không, về nhà.”

Tiết tam thiếu nói đặc biệt kiên định, nhất định phải về nhà ăn cơm.

Chúc Thâm nghe xong nhịn không được cười, đột nhiên cúi đầu hôn lên môi hắn ta một cái: “Trở về tôi nấu cơm cho anh, thế nào?”

Chúc Thâm vốn cũng khá nổi, gần đây vì Tiết tam thiếu, nên được nhận vài cái quảng cáo không tồi, rất là hot, đương nhiên chó săn tin càng nhiều.

Mấy ngày hôm trước, Chúc Thâm cùng Tiết Thường Thiển chạy đi ra ngoài hẹn hò, đã bị chó săn chụp được ảnh hôn môi, nhưng vì trời quá tối, Tiết Thường Thiển lúc ấy còn đội mũ, cho nên không ai nhìn ra hắn ta là ai vậy, còn tưởng rằng Chúc Thâm đang hẹn bạn gái, trên mạng khắp nơi đều bàn tán vụ này, náo loạn mất vài ngày.

Tiết Thường Thiển phi thường đau đầu, quyết định không bao giờ mang Chúc Thâm tới nơi đông người nữa, cho nên dù rất đói, gã ta vẫn muốn kiên trì hồi gia ăn cơm.

Chúc Thâm đương nhiên biết hắn ta đang nghĩ gì, nói: “Tôi nấu cơm cũng ngon lắm đấy.”

“Thật sự?” Tiết Thường Thiển không tin.

“Thử một lần sẽ biết.” Chúc Thâm mỉm cười nói.

Tiết Thường Thiển nghe xong bỗng nhiên có hơi đỏ mặt, vốn là một câu rất bình thường, không biết vì sao Chúc Thâm nói lại đặc biệt ái muội như thế.

Tiết Thường Thiển nghiêng đầu qua một bên, nói: “Khụ, buổi chiều anh không cần về đoàn phim sao, còn có thời gian nấu cơm cho tôi.”

Chúc Thâm nói: “Vốn là phải về, nhưng hiện tại tôi muốn ở cùng anh.”

Tiết Thường Thiển vốn muốn chuyển hướng đề tài, kết quả hiện tại mặt càng đỏ hơn, nói: “Anh không chuyên nghiệp như vậy, cẩn thận fan bỏ đi hết.”

Chúc Thâm cười nói: “Không cần lo lắng, luôn có người yêu tôi đến choáng váng đầu óc, không phải sao?”

Tiết tam thiếu đánh chết không thừa nhận cái đứa ‘luôn yêu’ kia là mình, nói: “Cái đồ tự kỷ.”

Chúc Thâm chỉ mỉm cười, không nói, lôi kéo hắn ta lên xe, lúc này mới lái xe rời đi.

Nguyên Bảo vừa ăn bánh xé mình làm, vừa nhìn ngoài cửa sổ, vị trí này vừa lúc có thể nhìn đến Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm chuẩn bị rời đi dưới lầu, hai người kia dính lấy nhau, hơn nửa ngày mới lái xe đi.

Tuy rằng cách tầng trệt, còn có cửa sổ chắn, nhưng Nguyên Bảo là thần tiên, hai người kia nói chuyện cậu nghe được rõ mồn một.

Thái Thúc Thiên Khải giương mắt nhìn thoáng qua cửa sổ, nói: “Bảo Bảo, nhìn cái gì đấy?”

Nguyên Bảo cắn tay bánh, nói: “Chúc Thâm hình như biết nấu cơm đấy, không biết làm ăn có không ngon không.”

Trọng điểm Nguyên Bảo quan sát hình như lúc nào cũng ‘trật ray’.

Thái Thúc Thiên Khải đau đầu, trước kia hắn làm thức thần của Lục gia, nghĩ lại đủ mọi chuyện đã làm vì Lục gia, không ngừng khiến bản thân trở nên mạnh hơn, như vậy mới bảo vệ được Lục gia, tuy rằng Lục gia cũng không nhất định cần hắn bảo vệ.

Nhưng mà nói thật, Thái Thúc Thiên Khải thật sự không định học nấu cơm, nhưng hiện tại xem ra, thật sự là lửa sém lông mày .

“Thái Thúc tiên sinh.”

“Làm sao vậy?” Thái Thúc Thiên Khải đang đau đầu, nghe Nguyên Bảo gọi mình, ngẩng đầu lên.

Nguyên Bảo ngồi bên người Thái Thúc Thiên Khải, vẻ mặt nghiêm túc đưa tay chỉ vào khóe miệng của mình, nói: “Khóe miệng tôi dính cái gì này.”

môi Nguyên Bảo sáng bóng, toàn dầu rán bánh dính vào, thoạt nhìn vừa mềm vừa trơn. Khóe miệng dính sữa đặc, dịch thể màu trắng ngà dính nơi khóe miệng, thoạt nhìn đặc biệt kiều diễm mê người.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn mà trong lòng bốc hỏa, ho khan một tiếng, rút tờ giấy ăn, nói: “Đừng động, anh lau cho em.”

Nguyên Bảo bất mãn nghiêng đầu, ngăn cản Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Không cần, Tiết tiên sinh nói, lúc này ấy, hẳn là anh nên giúp tôi liếm sạch chứ.”

Tiết tiên sinh nói…

Thái Thúc Thiên Khải rất muốn biết, Tiết tam thiếu đã nói gì với Bảo Bảo nhà hắn vậy.

“Bảo Bảo, đừng làm rộn.” Thái Thúc Thiên Khải có chút bất đắc dĩ, nhanh chóng tìm đề tài khác, chuẩn bị dời lực chú ý của cậu. Nguyên Bảo gần đây đặc biệt thích khiêu chiến định lực của hắn, hơn nữa mỗi lần đều là Tiết tiên sinh nói…

Thái Thúc Thiên Khải cầm lấy di động, đề tài chuyển một cách cứng ngắc, nói: “Bảo Bảo em xem, trợ lý gửi mail tới, mấy ngày nay em giúp anh nhiều lắm. Tháng này lợi nhuận sắp tăng gấp đôi tháng trước rồi.”

Nguyên Bảo quả thực đã có hệ thống ‘gian lận’, ai kêu Nguyên Bảo bây giờ là thần tài, ‘máy gian lận’ này quả thực nghịch thiên. Cậu chỉ mới giúp Thái Thúc Thiên Khải một cái cuối tuần, liền đem tháng này lợi nhuận kéo lên, quả thực có thể nói là kỳ tích.

Nguyên Bảo nghe xong tuy rằng thật vui, nhưng cũng rất bất mãn.

Nguyên Bảo rõ ràng đứng lên, sau đó xoay người, hai tay đỡ lấy hai bên tay vịn xe lăn của Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải: “…” Có loại cảm giác bị ép vào tường.

Nguyên Bảo nhếhc khóe miệng, không vui nói: “Muốn Thái Thúc tiên sinh liếm sạch cơ.”

Thái Thúc Thiên Khải có hơi muốn cười, hắn nhịn không được vươn tay đè lại sau gáy Nguyên Bảo, kéo cậu lại, sau đó hôn lên khóe miệng cậu một cái, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm sạch sữa đi.

“Ưm…”

Nguyên Bảo lập tức phối hợp hé môi, vươn ra đầu lưỡi cuốn lấy đầu lưỡi Thái Thúc Thiên Khải, trong họng còn phát ra rên rỉ nhỏ vụn, hàm hồ nói: “Thái Thúc tiên sinh, còn muốn…”

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy, một ngày nào đó, hắn sẽ bị Nguyên Bảo tra tấn điên mất.

Advertisements

5 thoughts on “Thần tài – 49

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s