Thần tài – 50

X50

Nguyên Bảo dốc sức câu dẫn Thái Thúc Thiên Khải, lúc mới bắt đầu còn thì hăng hái lắm, nhưng về sau bị hôn đến thở hồng hộc, hai tay chống bên thành ghế đã bắt đầu nhũn ra, hai chân cũng mềm.

Nguyên Bảo sợ áp lên Thái Thúc Thiên Khải, cố gắng để mình không trượt chân xuống, thật sự là rất gian nan.

Cậu vốn muốn cạy miệng Thái Thúc tiên sinh ra để độ khí, như vậy Thái Thúc tiên sinh có thể bình phục nhanh hơn, nhưng ngay lúc Nguyên Bảo có tính toán này, tay Thái Thúc Thiên Khải ôm thắt lưng cậu bỗng nhiên nhẹ nhàng nhấn một cái, Nguyên Bảo nhất thời cả người mềm nhũn, thiếu chút nữa liền nằm úp sấp ngã vào trong ngực Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải bắt được điểm mẫn cảm của cậu, sau đó đảo khách thành chủ, ôm lấy đầu lưỡi của Nguyên Bảo dùng lực mút vào.

Nguyên Bảo trong đầu trống rỗng, lập tức quên luôn chuyện độ khí, bị động đi theo Thái Thúc Thiên Khải, cảm giác đầu lưỡi tê dại.

Một nụ hôn chấm dứt, hai người đều thở không xong. Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy, cứ tiếp tục như vậy, định lực của hắn sẽ không còn sót lại chút gì, Nguyên Bảo luôn có biện pháp khiến hắn nổi điên.

Thái Thúc Thiên Khải sờ hai má Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, em xem, tay áo em dính sốt cà chua rồi, nhanh đi tẩy sạch.”

Vừa rồi hai người hôn rất kịch liệt, quần áo Nguyên Bảo cọ vào bàn ăn cũng không để ý.

Nguyên Bảo còn muốn cùng Thái Thúc tiên sinh tiếp tục, nhưng Thái Thúc Thiên Khải hiển nhiên là không muốn, hiện tại đã đủ tra tấn người ta rồi.

Thái Thúc Thiên Khải dụ Nguyên Bảo nửa ngày, mất sức chín trâu hai hổ mới dẫn được lực chú ý của Nguyên Bảo đi chỗ khác, quả thực mệt y như đánh giặc, hắn ra cả một thân mồ hôi.

Thái Thúc Thiên Khải xuất viện, nhưng thân thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục, mỗi ngày có bác sĩ tư vội đến biệt thự kiểm tra cho hắn. Tầm giữa trưa, trợ lý của Thái Thúc Thiên Khải sẽ tới biệt thự báo cáo tình hình của ngày hôm qua, giống như lúc này, Nguyên Bảo liền ngồi ở bên cạnh, vừa ăn kem ly vừa vây xem.

Trợ lý nghe nói mấy ngày Thái Thúc tiên sinh nằm viện, tất cả hạng mục bày ra tất cả đều là ý tưởng của Nguyên Bảo, từ đó về sau, quả thực đã coi Nguyên Bảo trở thành thế ngoại cao nhân, đối với Nguyên Bảo kính trọng có thêm, còn đặc biệt sùng bái, thế cho nên trông bộ dạng Nguyên Bảo ăn kem ly cũng cảm thấy đặc biệt cao lớn hơn.

Nhưng kỳ thật Nguyên Bảo nghe không hiểu bọn họ đang nói gì, cậu chỉ biết hạng mục nào kiếm tiền, cái nào không, còn về lí do tại sao… cậu không biết gì hết, cho nên ngồi bên cạnh nghe cũng như không.

Trợ lý nhanh chóng rời đi, Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, sắp ăn cơm trưa rồi, đừng ăn lạnh nữa, cẩn thận đau bụng.”

“Không sao đâu Thái Thúc tiên sinh.” Nguyên Bảo nói xong, rất nhanh dùng thìa xúc hai miếng to nhét vào miệng, ăn sạch ly kem.

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Vừa rồi Tô Mạt Khai gọi điện thoại cho anh, nói ngày nghỉ của em chỉ đến ngày mai thôi, hỏi em có muốn về đoàn làm phim nữa không.”

Nguyên Bảo vừa nghe, ra vẻ bừng tỉnh, thiếu chút nữa quên mình còn đang quay phim. Nhưng nói thật, Nguyên Bảo không có mấy hứng thú với quay phim chụp ảnh, hơn nữa hình như chụp ảnh không giúp được gì mấy cho Thái Thúc tiên sinh thì phải?

Thái Thúc Thiên Khải trông vẻ mặt của cậu, chỉ biết Nguyên Bảo không có hứng thú với điện ảnh, dù sao hiện tại Nguyên Bảo rất đơn thuần, nghĩ gì viết hết lên mặt.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Không muốn đi thì thôi, anh gọi điện bảo người ta chọn người khác, thay vào vị trí của em là được.”

“Chính là…” Nguyên Bảo vừa nghe, nói: “Thôi tôi cứ đi vậy, phần diễn vốn cũng không nhiều lắm, cũng quay được 1 nửa rồi, lại chỉ một hai tuần là quay xong, lúc này mà đổi người thì rất phiền hà cho người khác, chủ yếu là phí tiền của Thái Thúc tiên sinh.”

Thái Thúc Thiên Khải tốt xấu là người đầu tư cho đoàn phim, giữa chừng đổi người như vậy đúng thật cần tăng tiền đầu tư.

Thái Thúc Thiên Khải cười nói: “Bảo Bảo, việc em không thích làm, anh sẽ không để em phải làm, anh không muốn em không vui.”

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh nói nghiêm trọng quá rồi, hơn nữa tôi cũng muốn gây phiền hà cho Thái Thúc tiên sinh đâu, chút việc nhỏ ấy không thành vấn đề.”

Nguyên Bảo ngày hôm sau trở về đoàn phim, vốn cậu chỉ là vai phụ, tổng cộng diễn có mấy cảnh, còn dư lại cũng không nhiều lắm, nhiều nhất hai tuần lễ là quay xong, Nguyên Bảo muốn làm cho đến nơi đến chốn.

Thái Thúc Thiên Khải vẫn chưa đứng dậy được, không thể lái xe đưa Nguyên Bảo tới đoàn phim. Vốn Thái Thúc Thiên Khải muốn để lái xe đưa Nguyên Bảo đi, đương nhiên mình cũng cùng đi, sau đó theo lái xe về nhà là được. Nhưng Nguyên Bảo không đồng ý, chạy đi chạy lại như vậy, chân của Thái Thúc tiên sinh chân lại không tiện, khẳng định sẽ mệt.

Cuối cùng là lái xe đưa Nguyên Bảo đi, để Thái Thúc Thiên Khải ở lại một mình trong nhà.

Nguyên Bảo vừa đến đoàn phim liền thấy được Bạch Nhân Kiều, Bạch Nhân Kiều hình như bị người đại diện mắng, ủ rũ cúi đầu đi tới, trông ỉu xìu.

Nguyên Bảo có chút kỳ quái, nói: “Cậu làm sao vậy?”

Bạch Nhân Kiều tính cách tùy tùy tiện tiện, rất ít khi thấy cậu ta ‘héo hắt’ như vậy, không biết đã gặp chuyện gì.

Bạch Nhân Kiều vuốt mũi, nói: “Tôi gây họa lớn rồi.”

“A?” Nguyên Bảo kỳ quái nói: “Họa gì lớn thế?”

Bạch Nhân Kiều lại xoa xoa mũi, nói: “Tôi đánh người ta.”

“Hử?” Nguyên Bảo lại càng kỳ quái.

Bạch Nhân Kiều tay chân khẳng khiu thế này, còn chạy tới đánh nhau với người ta, nghe sao mà không khoa học.

Bạch Nhân Kiều tìm được Nguyên Bảo tố khổ, vừa lúc thời gian còn sớm, cả hai bỏ chạy đến trong góc bãi đỗ xe.

Bạch Nhân Kiều vẻ mặt đau khổ, nói: “Hai tuần này cậu không tới, hai ngày trước người đại diện mang tôi tới quay phim, sau đó liền gặp một người. Tôi cũng không nhớ rõ hắn gọi là gì, người đại diện của tôi nói hắn là ông chủ lớn, giàu lắm.”

Bạch Nhân Kiều mới vừa vào giới, cái gì cũng không hiểu, người đại diện lôi kéo cậu ta đi uống rượu với ông chủ kia, Bạch Nhân Kiều dễ say, uống hai chén đã là nhiều, uống bia cũng say, còn bị tống cho vài chén rượu. Chờ cậu ta choáng váng đầu óc, liền phát hiện người đại diện không thấy đâu, trong phòng chỉ còn lại mình cậu ta cùng ông chủ lớn kia.

Bạch Nhân Kiều cảm thấy không thích hợp, trong lòng có hơi sợ hãi, muốn nhanh chóng rời đi, nhưng người kia ngăn cậu ta lại, ôm xong còn đòi hôn.

Bạch Nhân Kiều nhớ lại liền mất hứng, lộ vẻ mặt ghét bỏ, nói: “Hắn lúc ấy muốn hôn, tôi liền luống cuống, sau đó… liền đánh người.”

Nguyên Bảo vừa nghe, chuyện này nhất định là người kia không đúng, cũng đâu thể trách Bạch Nhân Kiều đánh người.

Bạch Nhân Kiều thở dài, nói: “Lúc ấy uống nhiều quá, xuống tay không biết nặng nhẹ, xóa sạch đám răng ‘hàng tiền vệ’ của người ta…”

Nguyên Bảo chớp chớp đôi mắt, tưởng tượng một chút, nhịn không được muốn cười.

Nguyên Bảo nói: “Thì ra cậu rất lợi hại nhỉ.”

Bạch Nhân Kiều có chút ngượng ngùng, nói: “Kỳ thật, tôi đã từng làm cascadeur (mấy người đóng thế cảnh hành động/nguy hiểm/võ thuật).”

Trách không được…

Đừng nhìn Bạch Nhân Kiều tay chân khẳng khiu, nhưng trước kia đã từng làm cascadeur. Xem ra ông chủ lớn kia thật sự là mắt nhìn người không tốt, xui tận mạng.

Bạch Nhân Kiều đánh người xong bỏ chạy , sau đó ngày hôm sau người đại diện mới biết được chuyện này, sợ muốn chết, muốn dẫn Bạch Nhân Kiều tới cửa xin lỗi, nhưng Bạch Nhân Kiều đánh chết cũng không muốn đi, đã dây dưa vài ngày. Kết quả hôm nay lại bị người đại diện chặn đường…

Bạch Nhân Kiều nói: “Người đại diện nói, nếu tôi không tới cửa tạ tội, sau này mọi chương trình đều bị hủy…”

Nguyên Bảo vỗ vỗ bờ vai của cậu ta, nói: “Đừng lo lắng, tuy rằng tôi không biết giúp cậu thế nào, nhưng Thái Thúc tiên sinh hẳn là biết, không bằng tôi gọi điện thoại giúp cậu hỏi xem.”

Bạch Nhân Kiều có chút ngượng ngùng, nói: “Cái này… Không tốt lắm đâu, dù sao cũng là chuyện của tôi, tôi lại chẳng quen biết mấy với Thái Thúc tiên sinh…”

Nguyên Bảo nói: “Không sao, tôi gọi bây giờ đây.”

Nguyên Bảo lập tức lấy di động, gọi cho Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải đang ngồi ở trong nhà nhìn báo cáo, nhận được điện thoại của Nguyên Bảo thì nhận ngay, hỏi: “Bảo Bảo, đến đoàn phim rồi à?”

Nguyên Bảo nói: “Đã sớm đến.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo có chuyện gì không?”

Nguyên Bảo đem chuyện của Bạch Nhân Kiều nói lại cho Thái Thúc Thiên Khải nghe, nhờ hắn giúp đỡ. Tuy rằng Thái Thúc Thiên Khải không có ấn tượng gì với Bạch Nhân Kiều, nhưng  Nguyên Bảo đã nhờ, hắn đương nhiên đồng ý giúp.

Thái Thúc Thiên Khải đáp ứng sẽ làm ngay, Nguyên Bảo lúc này mới vui vẻ cúp điện thoại.

Bạch Nhân Kiều có chút ngượng ngùng, nói: “Nguyên Bảo, cậu thật tốt bụng, cám ơn nhé.”

Nguyên Bảo lần đầu tiên thu được thẻ người tốt, cảm thấy còn rất khoái trá.

Nguyên Bảo nói: “Đi, chúng ta nhanh chóng đi quay phim đi, thời gian sắp đến.”

“Được.” Bạch Nhân Kiều gật đầu, sau đó hai người cùng đi khỏi bãi đỗ xe tới điểm quay phim.

Nhưng bọn họ còn chưa ra khỏi bãi đỗ xe, bỗng nhiên chợt nghe “rừm rừm”, cứ như tiếng xe thể thao lao tới, một chiếc xe màu đen đột nhiên phóng qua, thiếu chút nữa đụng phải bọn họ, phanh một cái liền chắn ngang trước mặt cả hai.

May mà Nguyên Bảo phản ứng nhanh, giữ chặt Bạch Nhân Kiều.

Xe thể thao ngừng lại, sau đó liền bước xuống vài người, có hai bảo tiêu mặc âu phục, còn có một “người quen” .

Nguyên Bảo nhìn thấy người kia liền không vui nhíu mày, vị này chính là cha đẻ của Thái Thúc Thiên Khải, Triệu Dịch Hoành. Trước tại tiệc đính hôn của Triệu đại tiểu thư, Nguyên Bảo từng nhìn thấy, ấn tượng rất kém. Đương nhiên, Nguyên Bảo không thích Triệu Dịch Hoành, chủ yếu là bởi vì Thái Thúc Thiên Khải mà ra.

Triệu Dịch Hoành hiển nhiên không chú ý tới Nguyên Bảo, hắn mang theo hai bảo tiêu, vẻ mặt hung tợn bước lại đây, nói: “Phi, tiện nhân, mày nghĩ là trốn trong đoàn làm phim thì tao không tìm được mày hả, mẹ,  cho mặt mũi mà không biết điều.”

Nguyên Bảo vừa nghe, nháy mắt hiểu ra, nói: “Ê, cậu xóa sạch bộ răng cửa của ông ta đấy hả?”

Bạch Nhân Kiều gật đầu khe khẽ.

Nguyên Bảo vừa nói, Triệu Dịch Hoành mới chú ý tới cậu. Triệu Dịch Hoành người này háo sắc nghiện rượu, nhân phẩm thối tha, trong giới này chỉ sợ không ai không biết. Thân thể diện mạo của Nguyên Bảo tuyệt đối xem như khó gặp, Triệu Dịch Hoành vừa thấy là một mỹ nhân, nhất thời tim gan ngứa ngáy, nhưng cẩn thận nhìn lại thấy quen mắt, dĩ nhiên là đứa tình nhân của Thái Thúc Thiên Khải.

Bởi vì chuyện lần trước Triệu lão gia tử bị bắt cóc, đứa con riêng của Triệu Dịch Hoành thật sự bị Triệu lão gia tử ném vào cục cảnh sát, bởi vì chủ mưu ác ý bắt cóc, lúc này còn ngồi trong cục chưa ra.

Triệu gia lão nhị là đứa con Triệu Dịch Hoành thích nhất, hắn đương nhiên muốn đưa người ra ngoài, nhưng Triệu lão tạo áp lực, Triệu Dịch Hoành căn bản làm không được.

Triệu Dịch Hoành bởi vì chuyện này, càng thêm chán ghét Thái Thúc Thiên Khải, đem mọi sai lầm đều đổ lên đầu Thái Thúc Thiên Khải, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Hiện giờ Triệu Dịch Hoành bỗng nhiên nhìn thấy Nguyên Bảo, hơn nữa bên người Nguyên Bảo hiển nhiên không có Thái Thúc Thiên Khải, cũng không có bảo tiêu, chỉ có một thân một mình.

Triệu Dịch Hoành lập tức cười lạnh, nói: “Nhìn xem, là ai đây nhỉ? Không phải tâm can bảo bối của Thái Thúc Thiên Khải đấy sao?”

Triệu Dịch Hoành nói xong bước qua, vươn tay muốn sờ mặt Nguyên Bảo. Bên cạnh Bạch Nhân Kiều lập tức biến sắc, “ba” một cái đánh rớt tay hắn.

Bạch Nhân Kiều kéo Nguyên Bảo, nói: “Nguyên Bảo, chúng ta đi.”

“Phi, còn muốn đi?” Triệu Dịch Hoành bắt bảo tiêu ngăn bọn họ lại, nói: “Hôm nay một đứa cũng đừng hòng chạy, thù mới hận cũ chúng ta cứ tính toán cho xong. Biết điều thì ngoan ngoãn đi theo, không thì đừng trách tao cho chúng mày đẹp mặt.”

Nguyên Bảo tò mò hỏi: “Ông định cho bọn tôi đẹp mặt thế nào?”

Triệu Dịch Hoành hiển nhiên là hù bọn họ thôi, ai mà nghĩ Nguyên Bảo còn hỏi toẹt ra như thế, nháy mắt chọc Triệu Dịch Hoành tức điên.

Triệu Dịch Hoành giận dữ mắng: “Đừng tưởng rằng mày có Thái Thúc Thiên Khải làm chỗ dựa, thì thích làm gì thì làm!”

Nguyên Bảo nói: “Không, ông nội bảo làm chỗ dựa cho tôi rồi, không cần đến Thái Thúc tiên sinh.”

Nguyên Bảo vừa nói như thế, Triệu Dịch Hoành mới nhớ tới, hiện tại Nguyên Bảo đã là cháu nuôi của cha hắn. Nhất thời thấy lo, nếu Nguyên Bảo kể lại cho lão gia tử, chỉ sợ mình không được chỗ tốt gì.

Chỉ là Triệu Dịch Hoành không cam lòng, mình mới là người Triệu gia, dựa vào cái gì lão gia tử đối tốt với người ngoài còn hơn cả con ruột là mình.

Triệu Dịch Hoành trong lòng nghiến răng nghiến lợi, càng nghĩ càng tức, bèn lành làm gáo vỡ làm muôi, phất tay nói rằng: “Thất thần làm gì, bắt bọn họ lại cho tao.”

Triệu Dịch Hoành nghĩ thầm rằng, Nguyên Bảo là tình nhân của Thái Thúc Thiên Khải, giờ mình đem Nguyên Bảo mang đi, để Nguyên Bảo hầu hạ mình, lại quay chụp một ít bằng chứng uy hiếp cậu ta, có cho tiền cậu ta cũng không dám nói cho Thái Thúc Thiên Khải. Thái Thúc Thiên Khải người kia trong ánh mắt không chứa được một hạt cát, còn lâu mới muốn một món hàng bị người ta chơi nát.

Ngay lúc Triệu Dịch Hoành trong lòng đắc ý, chợt nghe “A” một tiếng.

Hai bảo tiêu muốn đi qua bắt Nguyên Bảo cùng Bạch Nhân Kiều, Bạch Nhân Kiều không dám chậm trễ, lập tức đưa tay đánh đòn phủ đầu, động tác cực nhanh liền hạ được một bảo tiêu.

Bạch Nhân Kiều còn muốn nhanh chóng đi giúp Nguyên Bảo, nhưng không nghĩ tới, ngay lúc mình hạ gục một tên bảo tiêu, Nguyên Bảo cũng hạ được một tên khác.

Bạch Nhân Kiều kinh ngạc nói: “Nguyên Bảo thân thủ của cậu cũng khá đấy chứ?”

Triệu Dịch Hoành nhất thời liền trợn tròn mắt, hắn dẫn theo hai bảo tiêu, hai người đều là dáng vẻ cao lớn mặt mày dữ tợn, ai mà nghĩ tới lại bị hai mỹ nhân gầy gò hạ gục trong nháy mắt.

Triệu Dịch Hoành tức giận đến cả người run run, nhất thời cũng không biết nên làm thế nào mới tốt, hắn thật sự không cam lòng cứ thế mà đi, nhưng khẳng định hắn chẳng bằng bảo tiêu, nói cách khác căn bản không đánh lại được Nguyên Bảo cùng Bạch Nhân Kiều.

“Triệu tiên sinh.”

Bỗng nhiên có người đã đi tới, người phụ nữ mặc một bộ quần áo màu hồng, đi giày cao gót, sắc mặt không mấy đẹp đẽ, là Trần thái thái. Trần thái thái mang theo không ít người, thoạt nhìn đều là bảo tiêu, đếm ra phải đến hai mươi người, trông rất khí thế.

Trần thái thái vội vã đi tới, nói: “Triệu tiên sinh, đang làm gì vậy? Mới sáng sớm ra, đến chỗ tôi gây chuyện sao?”

Trần thái thái hiển nhiên nói chuyện rất không khách khí, giọng điệu cũng không tốt lành gì.

Triệu Dịch Hoành nào nghĩ đến bỗng nhiên lại có người nhảy ra, vẻ mặt càng không xong, nói: “Trần thái thái nói đùa, tôi chỉ đi ngang qua thôi.”

Trần thái thái nói: “Đi ngang qua? Vậy về sau còn xin Triệu tiên sinh lúc đi ngang qua căn cứ của tôi thì đi đường vòng nhé.”

Mặt Triệu Dịch Hoành đen như đáy nồi, ngay trước mặt nhiều người như vậy, Trần thái thái không nể nang gì, khiến hắn không xuống đài được.

Triệu Dịch Hoành không nói gì nữa, tức giận đi vào trong xe, dẫm ga phóng vèo đi, ngay cả hai bảo tiêu cũng mặc kệ.

Trần thái thái cười lạnh một tiếng, nói: “Cũng mời luôn hai bảo tiêu của Triệu tiên sinh ra khỏi đây đi.”

Bảo tiêu của Trần thái thái lập tức đáp ứng, áp hai người kia rời đi.

Nguyên Bảo không nghĩ tới Trần thái thái bỗng nhiên xuất hiện, có chút kinh ngạc.

Trần thái thái đi tới, đưa di động của mình cho Nguyên Bảo, nói: “Nguyên Bảo, Thái Thúc tiên sinh gọi tới, cậu nói chuyện với cậu ta đi.”

Nguyên Bảo nhờ Thái Thúc Thiên Khải hỗ trợ, Thái Thúc Thiên Khải tự nhiên sẽ làm ngay, kết quả vừa tra, phát hiện ngày đó muốn Bạch Nhân Kiều chơi ‘quy tắc ngầm’ dĩ nhiên là Triệu Dịch Hoành. Hơn nữa Triệu Dịch Hoành hôm nay sáng sớm đã mang người tới đoàn phim của Nguyên Bảo, vừa thấy đã biết là đi gây sự.

Thái Thúc Thiên Khải biết mình hiện tại đuổi qua qua khẳng định không kịp, liền nhanh chóng gọi cho Trần thái thái, nhờ bà giúp để ý Nguyên Bảo cùng Bạch Nhân Kiều.

“A?” Nguyên Bảo sửng sốt, lấy máy ra nhìn, di động quả nhiên là đang kết nối, biểu hiện gọi đến là Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo không xác định nói: “Thái Thúc tiên sinh?”

“Bảo Bảo, em không sao chứ?” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo nói: “Không có việc gì đâu.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Vậy là tốt rồi.”

Advertisements

2 thoughts on “Thần tài – 50

  1. Pingback: Cuộc sống nhàn nhã của Thần tài gia | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s