Thần tài – 52

X52

Đừng nhìn Nguyên Bảo bình thường một bộ ngốc manh, nhưng giận lên thì rất khó dỗ. Cho nên Nguyên Bảo không nói một tiếng chạy, không biết đi nơi nào.

Thái Thúc Thiên Khải còn tưởng rằng Nguyên Bảo như thường ngày, được dỗ dành là ổn, hắn kêu người làm đồ ăn ngon cho Nguyên Bảo, sau đó chuẩn bị tự thay quần áo.

Kết quả hắn thật vất vả thay quần áo xong, liền phát hiện Nguyên Bảo không thấy đâu, tìm chỗ nào cũng không thấy.

Thái Thúc Thiên Khải lo lắng, lập tức sai người xem lại camera theo dõi trong biệt thự, nhưng cũng không thấy Nguyên Bảo ra vào.

Thái Thúc Thiên Khải biết Nguyên Bảo mất trí nhớ, hơn nữa ba hồn bảy vía bị hao tổn nghiêm trọng, thuật pháp khẳng định sẽ giảm sút nhiều, nhưng Nguyên Bảo đã từng là Hàn Tuyền ngục chủ của Cửu tuyền địa ngục, dù thuật pháp giảm sút cũng vẫn rất mạnh mẽ, muốn chạy ra khỏi biệt thự, không ai ngăn được cậu.

Thái Thúc Thiên Khải hoảng hốt, hắn không biết Nguyên Bảo đi nơi nào, chỉ có thể lập tức bảo tất cả mọi người đi ra ngoài tìm. Nhưng hình như không phải biện pháp hay, bởi vì chỉ cần Nguyên Bảo muốn, có thể tránh thoát bất luận kẻ nào.

Thái Thúc Thiên Khải thở dài, nhịn không được vuốt mặt. Trong phòng còn tràn ngập mùi gà chiên, gà chiên Nguyên Bảo mang về còn đặt trên bàn, không hề động vào.

Nguyên Bảo đích thật là đang chơi trò bỏ nhà đi, trong lòng hắn rất bực, tức giận liền chạy khỏi biệt thự của Thái Thúc Thiên Khải.

Cậu chỉ là muốn giúp Thái Thúc Thiên Khải, nhưng thật sự không hiểu vì sao Thái Thúc Thiên Khải luôn cự tuyệt.

Nguyên Bảo chạy ra khỏi biệt thự, cậu ẩn thân ai cũng nhìn không thấy, không mục đích đi tới rất xa, thẳng đến trung tâm thành phố, lúc này mới giải trừ hiệu quả ẩn thân.

Nguyên Bảo quyết định không về nữa, Thái Thúc Thiên Khải chỉ còn lại hai năm dương thọ cuối cùng, cho dù hắn lên làm người giàu nhất Châu Á lại có ích lợi gì đâu, cũng sắp luân hồi chuyển  thế, đến lúc đó hắn không nhớ rõ gì cả, tiền với hắn mà nói, không có tác dụng gì.

Nguyên Bảo vừa nghĩ tới Thái Thúc Thiên Khải muốn luân hồi chuyển  thế, đã cảm thấy trái tim không thoải mái, trái tim đau gần chết, lần đầu tiên cậu thấy luyến tiếc một người như vậy.

“Nguyên Bảo?”

Nguyên Bảo nghe được bỗng nhiên có người gọi mình, quay đầu nhìn thoáng qua, liền thấy được Bạch Nhân Kiều một tay ôm bỏng ngô, một tay cầm kem ly.

Đương nhiên, bên người Bạch Nhân Kiều còn đi theo một người, chính là Tề Hiếu Lục.

Tề Hiếu Lục mang Bạch Nhân Kiều đi xem phim, không nghĩ tới vừa muốn vào phòng chiếu, liền thấy được Nguyên Bảo. Bạch Nhân Kiều còn cho là mình hoa mắt.

Bạch Nhân Kiều nhét bỏng ngô với kem ly cho Tề Hiếu Lục, sau đó chạy tới, nói: “Nguyên Bảo, sao cậu lại ở đây? Cùng Thái Thúc tiên sinh đến xem phim à? Hôm nay có phim mới đấy, không biết có hay không, hai người cũng tới xem phim này hả?”

Nguyên Bảo nghe được mấy chữ “Thái Thúc tiên sinh”, nhất thời liền mất vui.

Khóe miệng Bạch Nhân Kiều cứng đờ, chần chờ nói: “Cậu với Thái Thúc tiên sinh cãi nhau ?”

Nguyên Bảo nói: “Không phải, Thái Thúc tiên sinh còn lâu mới cãi nhau với tôi.”

Bạch Nhân Kiều nhẹ nhàng thở ra, nói: “Thế thì làm sao? Trông cậu rầu rĩ thế.”

Nguyên Bảo nói: “Là tôi cãi nhau với Thái Thúc tiên sinh.”

Bạch Nhân Kiều: “…” thế thì có gì  khác nhau?

Bạch Nhân Kiều nhanh chóng hỏi: “Vì sao lại cãi nhau?”

Bạch Nhân Kiều hỏi, nhịn không được liền tưởng tượng ra vài nguyên nhân, nhưng mấy nguyên nhân này đều liên quan tới đồ ăn. Cậu ta nhanh chóng lắc lắc đầu, ngăn lại ý tưởng hoang đường của mình.

Nguyên Bảo ủ rũ kéo tai bứt tóc, nói: “Mỗi lần tôi cởi quần áo, muốn làm với hắn, hắn đều…”

“Từ từ!” tóc gáy cả người Bạch Nhân Kiều đều dựng lên, tiến lên che miệng Nguyên Bảo, ngăn lại mấy lời kinh người của cậu.

Nguyên Bảo kỳ quái nhìn Bạch Nhân Kiều, Bạch Nhân Kiều nghe mà mặt đỏ rần, nói cái gì thế không biết. Giọng Nguyên Bảo cũng không nhỏ, bên cạnh người đến người đi, người chờ xem phim không ít, tất cả đều nhìn qua bên này, Bạch Nhân Kiều thấy thế lại phát tác bệnh xấu hổ.

Bạch Nhân Kiều nhanh chóng nói: “Nhỏ, nhỏ giọng lại.”

“Thiếu gia,” Tề Hiếu Lục bỗng nhiên đi tới, nói: “Phim sắp chiếu rồi, thiếu gia không bằng mời bạn cậu cùng xem, có lẽ có thể giảm bớt một ít tâm tình buồn bực.”

“Nói đúng!” Bạch Nhân Kiều nói: “Nguyên Bảo, chúng ta cùng xem phim đi, phim hài, vui lắm.”

Nguyên Bảo không thấy hứng thú, nhưng vẫn đồng ý.

Tề Hiếu Lục như ảo thuật lấy thêm một vé xem phim, đưa cho Nguyên Bảo.

Bạch Nhân Kiều vừa thấy, kỳ quái hỏi: “Anh mua thêm vé lúc nào thế?”

Tề Hiếu Lục mỉm cười, nói: “Vốn là muốn hẹn hò với thiếu gia tại rạp chiếu phim, cho nên đặc biệt mua hết mấy ghế phụ cận, để tránh người khác quấy rầy, nhưng hiện tại thoạt nhìn lại có tác dụng khác.”

Bạch Nhân Kiều: “…”

Bạch Nhân Kiều vừa rồi chỉ lo mua bỏng ngô với kem, hoàn toàn không chú ý Tề Hiếu Lục thế nhưng đi mua vé hai hàng ghế, nhất thời cảm thấy đặc biệt đau đầu, nói: “Sao anh lại lãng phí thế.”

Tề Hiếu Lục thấp giọng nói: “Tôi chỉ muốn cùng thiếu gia vượt qua một ít thời gian ngọt  mật không ai quấy rầy mà thôi.”

Bạch Nhân Kiều nhất thời đỏ mặt, đỏ rực phỏng tay, cậu ta thật sự không rõ Tề Hiếu Lục mặt dày đến độ nào, cho tới bây giờ nói chuyện khiến người ta mặt đỏ tim đập.

Bạch Nhân Kiều có chút  chống đỡ không được, nhanh chóng lôi kéo Nguyên Bảo vào phòng chiếu.

Bạch Nhân Kiều ngồi ở giữa, Nguyên Bảo ngồi ở tay trái Bạch Nhân Kiều, Tề Hiếu Lục ngồi ở tay phải Bạch Nhân Kiều.

Nguyên Bảo giữa trưa chưa ăn cơm, vốn muốn ăn gà chiên, nhưng bởi vì làm mình làm mẩy cùng Thái Thúc Thiên Khải, cho nên chạy luôn đi, gà chiên cũng chưa ăn, cảm thấy bụng đói cồn cào.

Bạch Nhân Kiều đưa bỏng ngô cho Nguyên Bảo ăn, vốn định đưa luôn kem ly cho cậu, nhưng Tề Hiếu Lục không cho phép, nói đồ đã ăn rồi cho người khác thì quá thất lễ.

Bạch Nhân Kiều cũng thấy thế, nhưng đến cuối kem ly lại bị Tề Hiếu Lục ăn mất.

Là một bộ phim hài, Nguyên Bảo một bộ tâm sự nặng nề, hoàn toàn cười không nổi, nhìn nhìn lại ngủ mất.

Cậu chăm Thái Thúc Thiên Khải nằm viện rất nhiều ngày, mỗi ngày đều vội trước vội sau, ở bệnh viện lại ngủ không ngon giấc, trở về liền lập tức đi làm ở đoàn phim. Tuy rằng Nguyên Bảo cảm giác không mệt, nhưng thân thể lại chịu không nổi, trong rạp chiếu u ám, nghiêng đầu, tựa lưng vào ghế ngồi liền ngủ mất.

Bạch Nhân Kiều cười đến chảy cả nước mắt, kết quả vừa quay đầu, phát hiện Nguyên Bảo lại đang ngủ!

Bạch Nhân Kiều cảm thấy không thể tin, chung quanh tiếng cười lớn như vậy, Nguyên Bảo lại ngủ mất, hoàn toàn không bị quấy rầy.

“Thiếu gia, thoạt nhìn bạn của cậu rất mệt, đừng quấy rầy cậu ta.” Tề Hiếu Lục sán qua thấp giọng nói.

Bạch Nhân Kiều gật gật đầu, vừa muốn nhỏ giọng nói chuyện, lại thấy bên tai hơi ngứa, Tề Hiếu Lục thế nhưng cúi đầu ghé vào lỗ tai cậu ta hôn một cái.

Phần eo Bạch Nhân Kiều run lên, nhanh chóng  nắm chặt tay vịn, thấp giọng nói: “Anh làm gì thế? !”

Tề Hiếu Lục khàn giọng nói: “Thiếu gia, thực mẫn  cảm.”

“Anh, ah…” tai Bạch Nhân Kiều đột nhiên bị Tề Hiếu Lục nhẹ nhàng cắn, loại kích thích này quá mức đột ngột, thiếu chút nữa khiến Bạch Nhân Kiều thất thanh kêu lên.

Tề Hiếu Lục vươn tay qua ôm thắt lưng cậu ta, nói: “Thiếu gia, thoải mái không?”

“Đừng thế, cẩn thận Nguyên Bảo nhìn đến…” Bạch Nhân Kiều túm tay hắn nói.

Tề Hiếu Lục nói: “Suỵt —— cậu ta đang ngủ, nhìn không thấy.”

Nguyên Bảo ngủ một giấc, chờ phim chiếu xong, đèn bật sáng Nguyên Bảo mới bị đánh thức, mơ mơ màng màng mở mắt, dụi mắt, hỏi: “Kết thúc rồi à?”

Bạch Nhân Kiều lúc này không trả lời được, toàn thân vô lực, đang tựa vào ghế nghỉ ngơi.

Nguyên Bảo kỳ quái nói: “Bạch Nhân Kiều, cậu không thoải mái sao?”

Bạch Nhân Kiều cảm thấy xấu hổ muốn chết, thật muốn tìm cái khe mà chui vào.

Tề Hiếu Lục đứng lên, nói: “Thiếu gia có thể là thân thể không thoải mái, tôi dẫn cậu ấy về nhà trước.”

Nguyên Bảo gật gật đầu.

Tề Hiếu Lục cởi áo khoác xuống, choàng lên người Bạch Nhân Kiều, sau đó vươn tay bế cậu ta lên.

Bạch Nhân Kiều lập tức đánh lên lưng hắn, trước mặt nhiều người như vậy bị ôm đi thật sự là rất mất thể diện.

Tề Hiếu Lục thấp giọng nói: “Thiếu gia, đừng động, chúng ta về nhà.”

“Từ từ, Nguyên Bảo cậu ấy…” Bạch Nhân Kiều nói.

Tề Hiếu Lục cúi đầu hôn lên môi cậu ta một cái, khiến Bạch Nhân Kiều ngẩn cả người, bên cạnh rất nhiều người đấy, chẳng phải là bị thấy được.

Tề Hiếu Lục nói: “Sẽ có người tới đón cậu ta.”

Tề Hiếu Lục mới vừa nói xong, Bạch Nhân Kiều liền chợt thấy một người đàn ông ngồi xe lăn, có hai bảo tiêu phụ giúp, đang chờ ngoài sảnh.

Là Thái Thúc tiên sinh.

Bạch Nhân Kiều nhìn đến Thái Thúc Thiên Khải, nhẹ nhàng thở ra.

Nguyên Bảo từ đại sảnh đi ra, còn chưa nghĩ ra đi đâu kế tiếp, kết quả vừa nhấc đầu, liền thấy được Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo nhất thời luống cuống, muốn ngược dòng người chạy về, nhưng thoạt nhìn hơi bất khả thi.

Thái Thúc Thiên Khải cũng nhìn thấy Nguyên Bảo, hắn ngây người chỗ này hơn một giờ rồi.

Không lâu sau khi Thái Thúc Thiên Khải phát hiện Nguyên Bảo mất tích, có người gửi tin nhắn cho hắn, nói rằng Nguyên Bảo ở trong một rạp chiếu phim trung tâm thành phố, còn nói thời gian chiếu xong phim cho hắn.

Người gửi đương nhiên chính là Tề Hiếu Lục.

Tề Hiếu Lục là người làm ăn, không bao giờ làm chuyện lỗ vốn, có chuyện tốt khiến Thái Thúc Thiên Khải thiếu hắn một cái nhân tình, tự nhiên sẽ không bỏ qua.

Thái Thúc Thiên Khải nhận được tin nhắn thì tới ngay, ở bên ngoài đợi hơn một giờ, phim rốt cuộc chiếu xong.

“Bảo Bảo!”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn đến Nguyên Bảo muốn chạy, lập tức gọi tên cậu.

Nhưng Nguyên Bảo chạy nhanh như thỏ, người khác đừng mong đuổi kịp. Hơn nữa Thái Thúc Thiên Khải còn ngồi xe lăn, căn bản không có khả năng bắt kịp.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn lên, nếu lại để Nguyên Bảo chạy, không biết lúc nào mới tìm lại được.

Thái Thúc Thiên Khải híp mắt, sau đó tay phải đẩy mạnh bức tường bên cạnh.

“Thái Thúc tiên sinh!”

Hai bảo tiêu hoảng sợ, bọn họ muốn đuổi theo Nguyên Bảo, nhưng quay đầu lại nhìn thấy xe lăn của Thái Thúc tiên sinh đã đổ, dọa cả hai hoảng sợ.

Xe lăn đương nhiên là Thái Thúc Thiên Khải tự làm đổ, chân hắn đập vào mặt đất, nhất thời đau đến toát mồ hôi lạnh.

Nhưng nói thật, khổ nhục kế thật sự rất hữu dụng.

Nguyên Bảo Vốn đã biến mất, bỗng nhiên liền xuất hiện bên người Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo lo lắng, đỡ lấy Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh sao rồi?”

“Chân rất đau.” Thái Thúc Thiên Khải thật sự tuyệt không tiếc rẻ biểu đạt bản thân bị thương có bao nhiêu nghiêm trọng.

Nguyên Bảo luống cuống, cùng hai bảo tiêu đỡ Thái Thúc Thiên Khải dậy ngồi lên xe lăn.

Thái Thúc Thiên Khải gắt gao tóm chặt tay Nguyên Bảo tay, nói: “Bảo bảo, là anh không đúng, là lỗi của anh, theo anh về nhà đi.”

Bảo tiêu bên người vừa thấy đã biết được huấn luyện nghiêm chỉnh, nhanh chóng nói rằng: “Chân của Thái Thúc tiên sinh khả năng đã sai vị, cần lập tức gọi cho bác sĩ tư tới kiểm  tra, hiện tại phải đi về.”

Nguyên Bảo vừa nghe, chỗ nào còn dám chạy loạn, đành phải đi theo về trước, cậu thật sự lo lắng cho hai chân của Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải dùng khổ nhục kế khá thành công, nhưng tự nhiên là phải chịu khổ một chút, chân đau gần chết, áo sơmi ướt đẫm mồ hôi.

Khi ngồi trên xe, Thái Thúc Thiên Khải vẫn luôn nắm tay Nguyên Bảo, sợ buông lỏng thì Nguyên Bảo lại không thấy tăm hơi.

Nguyên Bảo ngồi ở bên cạnh, tuy rằng rất lo lắng về Thái Thúc tiên sinh, nhưng trong lòng vẫn có chút bực bội, không muốn nói chuyện.

Thái Thúc Thiên Khải vươn tay ôm bờ vai cậu, kéo người qua, nói: “Bảo bảo, đừng nóng giận, là anh không đúng. Em không biết vừa rồi anh sợ hãi lo lắng biết bao nhiêu, em đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.”

Thái Thúc Thiên Khải nói xong, vòng ôm chặt thêm vài phần, ôm cậu vào trong ngực, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên mặt cậu, nói: “Em dọa anh sợ gần chết.”

Thái Thúc Thiên Khải mang Nguyên Bảo về nhà, cho người chuẩn bị bữa tối phong phú đến bồi tội.

Tuy rằng bữa tối thật sự thật sự rất có sức quyến rũ, nhưng Nguyên Bảo cảm thấy mình hẳn nên có cốt khí một tí, đánh chết cũng không ăn. Nhưng ngửi mùi, Nguyên Bảo thèm đến chảy nước miếng.

Thái Thúc Thiên Khải đuổi đi người hầu cùng bảo tiêu, trong phòng ăn liền chỉ còn hai người hắn cùng Nguyên Bảo.

Thái Thúc Thiên Khải vẫy vẫy tay, nói: “Bảo Bảo, lại đây.”

Nguyên Bảo không động.

Thái Thúc Thiên Khải tự mình lăn xe lăn qua, nói: “Bảo Bảo, đừng giận anh nữa, được không?”

“Không được.”

Nguyên Bảo trả lời thực rõ ràng ngắn gọn.

Thái Thúc Thiên Khải bị cậu chọc cười, nói: “Vậy em muốn anh đền bù thế nào mới hết giận?”

Nguyên Bảo nhìn hắn một cái, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đương nhiên là muốn làm với anh…”

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được thở dài, nói: “Em vẫn bướng bỉnh như vậy.”

Thái Thúc Thiên Khải nắm chặt tay Nguyên Bảo, nhẹ nhàng  hôn đầu ngón tay cậu. Nguyên Bảo kiên trì khiến đáy lòng Thái Thúc Thiên Khải càng ngày càng dao động. Hắn biết dương thọ của mình sắp hết, đến lúc đó hắn sẽ quên Nguyên Bảo, loại cảm giác này, Thái Thúc Thiên Khải nhớ tới đã cảm thấy rất đau khổ.

Hắn hy vọng dương thọ của mình có thể dài lâu một ít, nhưng cũng hy vọng Nguyên Bảo có thể khôi phục ký ức, nhưng hai cái này trái ngược bài xích lẫn nhau.

Thái Thúc Thiên Khải nắm tay hắn, nói: “Bảo Bảo, kỳ thật mặc kệ em có nhớ chuyệ trước đây hay không, anh đều vĩnh viễn ở bên cạnh em. Nhưng anh không muốn làm cho em hối hận, không muốn trở thành trói buộc của em.”

“Thái Thúc tiên sinh?” Nguyên Bảo kỳ quái nhìn hắn, có vẻ là nghe không hiểu hắn đang nói gì.

Thái Thúc Thiên Khải đỡ lấy sau gáy Nguyên Bảo, kéo người qua, hôn môi cậu, với đầu lưỡi vào tùy ý tảo động.

Nguyên Bảo vừa mới bắt đầu có chút không phối hợp, nhưng Thái Thúc Thiên Khải hình như biết cách khơi dậy sự hưng phấn của cậu, rất nhanh đã khiến cho Nguyên Bảo cả người mềm nhũn mất sức.

Thân  thể Nguyên Bảo run rẩy, thật sự là chịu không nổi, giơ tay lên, đáp lại ôm cổ Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo cũng bị hôn đến sắp hít thở không thông, Thái Thúc Thiên Khải mới không nỡ mà buông cậu ra, nói: “Bảo bảo, đừng hối hận.”

T

Trong lỗ tai Nguyên Bảo tất cả đều là tiếng tim mình đập rộn, môi khép mở thở hổn hển, hoàn toàn không nghe được Thái Thúc Thiên Khải nói gì.

Thái Thúc Thiên Khải nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, giúp cậu vuốt vuốt, nói: “Bảo bảo, chờ chân anh khỏi đã, được chứ? Hiện tại đích thật là có chút không tiện.”

“Cái gì?” Nguyên Bảo mê mang hỏi.

Thái Thúc Thiên Khải cười, cắn nhẹ lên tai cậu một cái, nói: “Chờ chân của anh khỏi, khẳng định sẽ thương em cho đủ.”

Thái Thúc Thiên Khải dao động, đích thật hắn rất muốn có được Nguyên Bảo, nếu thời gian của bọn họ còn rất dài, như vậy có lẽ có thể tìm tới biện pháp khác trợ giúp Nguyên Bảo khôi phục ký ức, tuy rằng nghe có vẻ xa vời.

Nhưng hiện tại đúng thật không phải thời cơ tốt để làm tình, hai chân Thái Thúc Thiên Khải không thể động, không có quyền chủ đạo khiến Thái Thúc tiên sinh không thích nổi.

Hơn nữa hiện tại, hai  chân là nơi yếu kém nhất của Thái Thúc Thiên Khải, nếu cùng Nguyên Bảo làm tình, âm khí của Nguyên Bảo khẳng định sẽ tu bổ nơi đó đầu tiên, đến lúc đó âm khí sẽ tiêu hao càng nhiều.

Nguyên Bảo nửa tin nửa ngờ, nói: “Anh không gạt tôi chứ?”

“Đến, Bảo Bảo, đẩy anh lên lầu đi.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo thành thật phụ đẩy Thái Thúc Thiên Khải lên lầu, vào phòng ngủ của Thái Thúc tiên sinh.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, lại đây, giúp anh cởi quần áo đi, vừa rồi ra cả người mồ hôi, chúng mình đi tắm rửa.”

Nguyên Bảo nói: “Không được, chân của Thái Thúc tiên sinh vẫn không thể dính nước.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Không việc gì, có Bảo Bảo giúp, đừng để nó ướt là được rồi.”

Thái Thúc Thiên Khải muốn tắm rửa, Nguyên Bảo đành phải mang hắn vào.

Nhưng quá trình trắm rửa lần này hình như hơi khác bình thường, mọi khi đều là Nguyên Bảo nghĩ biện pháp trêu chọc Thái Thúc Thiên Khải, nhưng mà hiện tại, quan hệ của bọn họ lại đổi chiều.

Nguyên Bảo tuy rằng rất có hùng tâm tráng chí, nhưng cậu thật sự rất ngây ngô, cái gì cũng đều không hiểu, một ít chỉ có biện pháp không đáng tin mà Tiết tam thiếu dạy cho.

Thái Thúc Thiên Khải bị Nguyên Bảo trêu chọc nhiều ngày như vậy, đã sắp không áp nổi dục hỏa của mình. Tuy rằng bây giờ còn không thể cùng Nguyên Bảo làm tới cùng, nhưng làm một nửa chắc vẫn được.

Đến phần thực tiễn, Nguyên Bảo liền có điểm ăn không tiêu, cậu vô lực nắm chặt tay Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, từ từ… Tôi không được, từ bỏ…”

Thái Thúc Thiên Khải ôm cậu, phòng ngừa vậu chìm xuống nước, khàn giọng nói: “Bảo Bảo chịu không nổi? Lúc này mới vừa bắt đầu mà thôi.”

Advertisements

One thought on “Thần tài – 52

  1. tảo động=> khuấy đảo
    đáp lại ôm cổ=>ôm cổ đáp lại
    T =>{ở đầu dòng thừa, xóa đi}
    đích thật là=>đúng là (bây giờ)
    đích thật=>thật sự

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s