Thần tài – 53

X53

Nguyên Bảo bị Thái Thúc Thiên Khải trêu chọc cả người như nhũn ra, lại bị hôn đến choáng váng đầu óc, sau đó phát  tiết  một lần trong tay Thái Thúc Thiên Khải, cả người liền mềm nhũn nằm úp sấp trong bồn tắm lớn, không hề động đậy.

Thái Thúc Thiên Khải hôn môi cậu, nói: “Bé ngốc, như vậy liền chịu không nổi? Trước là ai câu dẫn anh hả? Phải cho em một bài học mới được.”

Nguyên Bảo đã mệt đến ngất ngư, cảm giác phát tiết xong một ngón tay cũng không muốn động đậy, chỉ muốn ngủ luôn trong bồn tắm, không muốn động đậy.

Thái Thúc Thiên Khải có chút bất đắc dĩ lại thấy buồn cười, vươn tay vỗ vỗ hai má Nguyên Bảo, nói: “Bảo bảo, đừng ngủ, chúng mình về giường ngủ đi.”

“Không muốn… Tôi mệt mỏi quá.” Nguyên Bảo than thở.

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy có hơi đau đầu, hắn hiện tại đi đứng không tiện, muốn ôm Nguyên Bảo lên giường là không có khả năng, Nguyên Bảo nếu ngủ trong bồn tắm thật, ngày mai nhất định sẽ bị cảm.

Thái Thúc Thiên Khải gọi Nguyên Bảo nửa ngày, cuối cùng rốt cục thành công, hai người thu dọn nửa ngày, rồi mới đi ra khỏi phòng tắm.

Nguyên Bảo cơm cũng không muốn ăn, mệt ngã lăn lên giường, sau đó ôm gối đầu liền ngủ.

Trời đã sớm tối đen, Thái Thúc Thiên Khải xoa đầu cậu, hôn lên khóe miệng cậu một cái, nói: “Ngủ ngon.”

Thái Thúc Thiên Khải cũng mệt mỏi, buổi chiều Nguyên Bảo đột nhiên mất tích, hắn rất lo lắng. Thái Thúc Thiên Khải thật sự không thể tin được tình huống từ nay về sau Nguyên Bảo biến mất không thấy.

Hắn chỉ mới tưởng tượng, đã cảm thấy trong tim rất đau. Nhịn không được vươn tay ôm Nguyên Bảo vào trong ngực.

Thái Thúc Thiên Khải rất nhanh cũng ngủ theo, hắn ngủ không an ổn, tuy rằng Nguyên Bảo đang ở bên cạnh hắn, nhưng hắn vẫn sợ Nguyên Bảo mất tích.

Cho nên khi bên người có động tĩnh, Thái Thúc Thiên Khải lập tức liền tỉnh.

Thái Thúc Thiên Khải vươn tay sờ soạng, bên cạnh không có người, hắn lập tức ngồi bật dậy, quả nhiên Nguyên Bảo không nằm ngủ bên cạnh hắn.

Thái Thúc Thiên Khải giật thót, đã muốn xuống giường đi tìm người, nhưng chân thật sự không tiện, động tác như xuống giường đặc biệt khó khăn.

“Thái Thúc tiên sinh, không cần lộn xộn.”

Giọng Nguyên Bảo bỗng nhiên vang lên, nhưng lại có chút mơ hồ.

Thái Thúc Thiên Khải tìm theo tiếng liền nhìn đến Nguyên Bảo ngồi bên phải bàn trà, trong tay giơ một chân gà chiên rất to, chân gà đang ăn được một nửa…

Thái Thúc Thiên Khải triệt để tỉnh, tuyệt không mệt nhọc, hơn nữa có chút đau đầu.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo bảo, hơn nửa đêm, sao em lại dậy thế.”

Nguyên Bảo gặm gà, nói: “Tôi ngủ được một nửa thì bị đói tỉnh, tôi đói quá nên dậy tìm cái ăn.”

Nguyên Bảo chưa ăn cơm trưa, cơm chiều cũng không ăn, đói đến hoảng hốt, cũng nhớ tới chân gà chiên mình mang về, sau đó chạy xuống lầu đi lấy ăn. Gà chiên đã sớm nguội, nhưng vị cũng không tệ lắm, ít nhất Nguyên Bảo cảm thấy như vậy.

Nguyên Bảo lập tức giơ gà chiên bóng nhẫy chạy tới, ngồi ở bên giường, nói: “Thái Thúc tiên sinh, ăn ngon lắm, anh cũng muốn ăn hả?”

Thái Thúc Thiên Khải bất đắc dĩ nói: “Ăn ít một chút, cẩn thận đầy bụng, ăn xong rồi thì lên đi ngủ biết chưa?”

“Biết rồi.” Nguyên Bảo gật đầu.

Nguyên Bảo gặm nửa tiếng chân gà, ăn sạch hai phần, xong xuôi mới uống nước lau miệng, sau đó chạy về ngủ tiếp.

Thái Thúc Thiên Khải vươn tay tiến vào trong áo ngủ của cậu, Nguyên Bảo bị ngứa nhịn không được vặn vẹo người, nói: “Thái Thúc tiên sinh… anh, anh sẽ không lại muốn…”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn vẻ mặt Nguyên Bảo mà bị chọc cười, nhéo nhẹ một cái trên lung cậu, nói: “Sợ? Trước câu dẫn anh cơ mà?”

Thái Thúc Thiên Khải ôm cậu, nói: “Ngủ đi, trời đã sắp sáng, ngày mai em còn phải tới đoàn phim.”

Nguyên Bảo gật gật đầu, lúc này mới nhắm mắt ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Nguyên Bảo đã hoạt bát trở lại, làm một bữa bánh xé phong phú cho Thái Thúc Thiên Khải ăn sáng.

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy, hắn ngửi thấy mùi bánh xé đã muốn nôn. Thế mà Nguyên Bảo còn chưa ăn chán, thật khó tin.

Tâm tình Nguyên Bảo hôm nay cực tốt, thế nên ăn thêm hai cái bánh xé, sau đó chuẩn bị tới đoàn phim.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo bảo, anh đưa em đi.”

“Không cần,” Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh phải ở nhà dưỡng thương.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Nhưng anh lo em đi một mình.”

Bởi vì ngày hôm qua chuyện Triệu Dịch Hoành đến đoàn phim gây sự, Thái Thúc Thiên Khải lo lắng Nguyên Bảo tới đoàn phim một mình. Tuy rằng Trần thái thái đã cam đoan đảm bảo an toàn cho Nguyên Bảo, nhưng hắn vẫn không yên lòng.

Nguyên Bảo nói: “Hôm nay tôi chỉ có một cảnh, buổi chiều là về rồi, Thái Thúc tiên sinh ở nhà chờ tôi là được.”

Thái Thúc Thiên Khải còn muốn nói chuyện, nhưng bên ngoài có người gõ cửa, bảo tiêu đưa một phong bì qua, nói: “Tiên sinh, trợ lý của ngài đưa tới một phong bì, nói là được gửi tới văn phòng của ngài chiều qua.”

Nguyên Bảo nhận giúp Thái Thúc Thiên Khải.

Là một phong bì giấy, rất mỏng, có thể là hợp đồng hạng mục linh tinh. Thái Thúc Thiên Khải nhận đến tùy tay liền mở ra, sau đó vươn tay sờ mó, vẻ mặt có chút kỳ quái, bên trong không phải hợp đồng, bởi vì thứ kia nhỏ hơn nhiều lắm.

Thái Thúc Thiên Khải móc ra một sấp ảnh chụp, ước chừng mười tấm.

Nguyên Bảo tò mò nhìn qua, nhất thời kinh ngạc, nói: “Ơ? Là tôi mà.”

Mười tấm ảnh bên trong, tấm nào nhân vật chính cũng là Nguyên Bảo.

Thái Thúc Thiên Khải rất nhanh lật xem ảnh chụp, sắc mặt càng ngày càng đen, áp khí nháy mắt liền thấp xuống.

Ảnh chụp không biết là ai gửi tới, Nhưng mà hiển nhiên không có ý tốt.

Nhân vật chính đều là Nguyên Bảo, tất cả đều là Nguyên Bảo cùng đàn ông xa lạ hẹn nhau, thoạt nhìn đều là chụp trộm, có cái không rõ ràng, có cái cực kì mơ hồ, nhung vì mơ hồ nên mới có vẻ đặc biệt ái muội.

Nguyên Bảo cẩn thận nhìn vào cũng trợn tròn mắt, mỗi tấm lại chụp cậu cùng một người đàn ông khác nhau, mà Nguyên Bảo lại không biết ai trong số đó. Dù sao khối này thân thể không phải của Nguyên Bảo, cho dù đã tiếp nhận ký ức, nhưng vẫn hỗn loạn, một chốc không nghĩ ra những người này là ai.

Sắc mặt Thái Thúc Thiên Khải âm trầm, thảy hết đống ảnh lên bàn, nói với bảo tiêu: “Anh đi ra ngoài trước đi.”

Bảo tiêu lập tức đi ra, còn đóng lại cửa phòng.

Nguyên Bảo nhìn Thái Thúc Thiên Khải trông rất giận, thì luống cuống tay chân thì đứa trẻ làm chuyện sai, hoàn toàn không biết nên giải thích thế nào cho phải.

Thái Thúc Thiên Khải giơ tay lên, nói: “Bảo Bảo, lại đây.”

Nguyên Bảo lập tức đi qua, bị Thái Thúc Thiên Khải nắm chắc lấy tay. Thái Thúc Thiên Khải kéo cậu một cái, Nguyên Bảo thiếu chút nữa bổ nhào vào trên người hắn, cậu lại không dám áp lên chân Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải ôm Nguyên Bảo, hít sâu hai cái, nói: “Bảo Bảo, em có biết hiện tại anh ghen tị biết bao nhiêu không?”

“Thái Thúc tiên sinh…” Nguyên Bảo nhanh chóng nói: “Tôi, tôi cũng không biết là có chuyện gì xảy ra…”

Thái Thúc Thiên Khải đã sớm luân hồi thành phàm nhân, cũng không có thuật pháp, nhưng vì sư phụ Nguyên Bảo hỗ trợ, hắn nhớ tới chuyện trước kia, tự nhiên là khác với phàm nhân bình thường, ít nhất sức quan sát của Thái Thúc Thiên Khải càng thêm sắc bén.

Thân thể Nguyên Bảo không phải của chính Nguyên Bảo, điểm này Thái Thúc Thiên Khải rất rõ ràng, bởi vì Nguyên Bảo trước kia không trông thế này. Khối thân thể này hiển nhiên là Nguyên Bảo phụ thân mượn dùng, Thái Thúc Thiên Khải hiểu điều này, khối thân  thể này trước kia đã từng làm gì, không liên quan tới Nguyên Bảo, nhưng Thái Thúc Thiên Khải vẫn là nhịn không được ghen tị, ghen tị đến phát cuồng.

Thái Thúc Thiên Khải gắt gao ôm Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, em là của anh, vĩnh viễn đều là của anh.”

“Tôi biết, Thái Thúc tiên sinh…” Nguyên Bảo cúi đầu, chủ động hôn môi Thái Thúc Thiên Khải, giống như an ủi.

Nguyên Bảo nghiêm túc nói: “Tuy rằng tôi không biết mấy tấm ảnh kia là sao, nhưng tôi chỉ làm mấy chuyện này với Thái Thúc tiên sinh thôi, thật đó.”

Thái Thúc Thiên Khải cười một tiếng, vươn tay vỗ nhẹ lên mông cậu một cái, nói: “Hiện tại anh chỉ muốn làm chuyện này với Bảo Bảo.”

“Không được.” Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi phải tới đoàn phim.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, hôm nay em đừng đi nữa, có người đưa ảnh tới đây, hiển nhiên là nhằm vào em, anh không yên tâm.”

Ngày hôm qua Nguyên Bảo cùng Triệu Dịch Hoành có xung đột, may nhờ Trần thái thái giúp Nguyên Bảo xử lý. Hôm nay bọn họ liền nhận được một đống ảnh chụp, Thái Thúc Thiên Khải hoài nghi cái này có khả năng là do Triệu Dịch Hoành làm ra.

Nguyên Bảo nói: “Nhưng nếu tôi không đi có phải không tốt lắm không?”

Thái Thúc Thiên Khải lập tức vươn tay đỡ chân mình, nói: “Shh —— tự nhiên chân anh thấy đau đau, có thể là ngày hôm qua bị ngã còn chưa khỏi.”

Diễn xuất của Thái Thúc Thiên Khải hiển nhiên tốt hơn Nguyên Bảo, Nguyên Bảo nghe hắn nói chân đau, lập tức khẩn trương hẳn, nhanh chóng đi gọi thầy thuốc, sau đó không đi đoàn phim nữa, ở nhà chăm sóc cho Thái Thúc Thiên Khải.

Bác sĩ tư nhanh chóng chạy tới, kỳ thật hai chân Thái Thúc Thiên Khải không làm sao hết, nhưng để khiến Nguyên Bảo lo lắng, Thái Thúc Thiên Khải bắt bác sĩ truyền nước cho mình.

Nguyên Bảo đau lòng vô cùng, cảm thấy đều là mình sai, ngày hôm qua đột nhiên chạy ra ngoài, làm hại Thái Thúc tiên sinh bị ngã, hôm nay lại nghiêm trọng đến mức phải truyền nước.

Thái Thúc Thiên Khải phải truyền nước, Nguyên Bảo tự nhiên không thể đi đoàn phim, gọi điện thoại xin phép đạo diễn, sau đó ở nhà chăm Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải thành công giữ Nguyên Bảo cấp ở lại nhà, nhưng cũng có chỗ bất lợi, bởi vì phải truyền nước, Nguyên Bảo hoàn toàn không cho hắn động, ngón tay cũng không được nhúc nhích. Thái Thúc Thiên Khải vốn muốn hôn Nguyên Bảo, kết quả Nguyên Bảo tuyệt không phối hợp.

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh, chờ truyền nước xong hãy nói, hiện tại anh không nên cử động, vừa rồi thiếu chút nữa hồi máu đấy.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Thái Thúc Thiên Khải ngẩng đầu nhìn thoáng qua bình nước siêu lớn, hắn bắt bác sĩ chọn cho mình chai to nhất, sợ mình truyền xong chai nhỏ Nguyên Bảo lại đòi tới đoàn phim, cho nên bác sĩ nói, phải truyền nước tới tận 6h chiều.

Thái Thúc Thiên Khải bỗng nhiên cảm thấy mình tự bê đá đập chân mình.

Thái Thúc Thiên Khải vừa bất đắc dĩ vừa đau đầu, sau đó chợt nghe di động Nguyên Bảo vang lên.

Thái Thúc Thiên Khải Còn đang ghen tị không thể tự kềm chế lập tức liền hỏi: “Bảo Bảo, ai gọi thế?”

Nguyên Bảo nhìn thoáng qua, nói: “Là Tiết tiên sinh. Thái Thúc tiên sinh, anh đừng động, tôi đi nhận điện thoại, rất nhanh sẽ trở lại.”

Nguyên Bảo cầm di động muốn đi ra ngoài nghe, Nhưng Thái Thúc Thiên Khải gọi cậu lại, nói: “Nghe luôn ở đây đi.”

“À.” Nguyên Bảo gật đầu.

Tiết Thường Thiển nghe nói Nguyên Bảo hôm nay lại không đến đoàn phim, cho nên gọi điện thoại tới hỏi han.

Tiết Thường Thiển cười tủm tỉm nói: “Bé Nguyên Bảo, không phải là hôm nay không xuống được giường, cho nên không thể tới đoàn phim chứ?”

Nguyên Bảo kỳ quái hỏi: “Vì sao không xuống được giường?”

Thái Thúc Thiên Khải bảo Nguyên Bảo nghe điện thoại ngay trong phòng là muốn quang minh chính đại nghe lén bọn họ nói chuyện, không nghĩ tới lại nghe được nội dung kỳ quái.

Tiết Thường Thiển cười xấu xa, nói: “Hai người đêm qua không phải rất kịch liệt sao? Tôi nghe nói ngày hôm qua ai kia rời nhà trốn đi, Thái Thúc tiên sinh lo lắng cực kì, đi khắp nơi tìm người đấy.”

Nguyên Bảo càng thêm kỳ quái, nói: “Tiết tiên sinh làm sao biết vậy.”

Tiết Thường Thiển đương nhiên biết, Nguyên Bảo đột nhiên mất tích, Thái Thúc Thiên Khải lập tức kêu người đi tìm, sau đó gọi điện hết cho bạn bè của Nguyên Bảo, tự nhiên cũng gọi cho Tiết Thường Thiển cùng Chúc Thâm. Tiết Thường Thiển còn phái người đi giúp Thái Thúc Thiên Khải tìm Nguyên Bảo, tình cảnh kia thật sự là gà bay chó sủa.

Tiết Thường Thiển sinh động như thật kể lại lúc ấy Thái Thúc Thiên Khải sốt ruột biết bao nhiêu, Nguyên Bảo hơi ngượng, nói: “Thì ra là như vậy.”

Tiết Thường Thiển cười nói: “Sao hả? Sau đó thế nào? Hai người về nhà có quấn lấy nhau không rời không hả?”

“Vì sao phải nói cho Tiết tiên sinh chứ.” Nguyên Bảo nói.

Tiết Thường Thiển: “…”

Tiết Thường Thiển nói: “Bởi vì tôi rất ngạc nhiên chứ sao, nhỏ giọng nói cho tôi biết đi, Thái Thúc tiên sinh có phải bị lãnh  đạm, hoặc là bất lực hay không cứng được?”

Bởi vì đủ loại hiểu lầm trước đây, Tiết tam thiếu đã tưởng tượng rằng nguyên nhân Thái Thúc tiên sinh chưa bao giờ yêu đương, tất nhiên là bị bất lực, hơn nữa cảm thấy rất hợp tình hợp lý.

Nguyên Bảo nghe Tiết Thường Thiển nói như vậy, lập tức không vui, nói: “Mới không phải, Thái Thúc tiên sinh rất lợi hại.”

Tiết Thường Thiển vừa nghe, có hứng thú, nói: “Thật sự? Cậu yên tâm đi, tôi sẽ không nói cho người khác biết, tôi sẽ giúp Thái Thúc tiên sinh giữ bí mật.”

Thái Thúc Thiên Khải đang truyền nước, dựng thẳng lỗ tai nghe Nguyên Bảo cùng Tiết Thường Thiển gọi điện cho nhau, nhưng tiếng di động nhỏ quá, hắn hoàn toàn không nghe rõ Tiết Thường Thiển nói cái gì, chỉ có thể nghe được Nguyên Bảo nói, mà Nguyên Bảo nói càng ngày càng kỳ quái .

Nguyên Bảo nghiêm túc nói: “Thái Thúc tiên sinh rất lợi hại, sờ tôi thực thoải mái, thoải mái đến chảy nước mắt …”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Nguyên Bảo cùng Tiết Thường Thiển rốt cuộc đang nói cái gì…

Thái Thúc Thiên Khải nghe không nổi nữa, ho khan thật mạnh một tiếng, nói: “Bảo Bảo, lại đây.”

Nguyên Bảo nói: “Chờ một chút, Thái Thúc tiên sinh, tôi còn chưa nói xong, xong ngay bây giờ đây.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Tiết Thường Thiển ở đâu bên kia không nghĩ tới Nguyên Bảo lại thành thực như vậy, nghe được mà mặt đỏ tai hồng , nhanh chóng nói: “Dừng lại, tôi sai rồi, tôi không nên nghi ngờ năng lực của Thái Thúc tiên sinh…”

Nguyên Bảo nói: “Đúng rồi Tiết tiên sinh, tôi muốn nhờ anh giúp chuyện này.”

“Chuyện gì?” Tiết Thường Thiển hỏi.

Nguyên Bảo nói: “Có thể giúp tôi tra một việc không?”

Nguyên Bảo nhờ Tiết Thường Thiển hỗ trợ điều tra vụ ảnh chụp, cậu muốn biết ảnh chụp rốt cuộc là ai đưa tới. người đưa ảnh chụp hiển nhiên là muốn hăm dọa Nguyên Bảo, thuận tiện châm ngòi quan hệ giữa Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải.

Chuyện này vốn Thái Thúc Thiên Khải là có thể điều tra, Nhưng Nguyên Bảo không muốn để Thái Thúc tiên sinh mệt nhọc, dù sao chân hắn cần dưỡng thương, vừa lúc Tiết Thường Thiển gọi điện thoại đến, liền kính nhờ hắn ta.

Tiết Thường Thiển buông điện thoại xuống, nhanh chóng cùng Chúc Thâm tới thăm. Nguyên Bảo ở phòng khách chờ bọn họ.

Tiết Thường Thiển nói: “Bé Nguyên Bảo, Thái Thúc tiên sinh nhà cậu đâu?”

Nguyên Bảo nói: “Thái Thúc tiên sinh ở trên lầu truyền nước.”

Tiết Thường Thiển kỳ quái nói: “Tại sao lại bị bệnh?”

Tiết Thường Thiển nhịn không được tưởng tượng, chẳng lẽ… là ngày hôm qua Thái Thúc tiên sinh dùng lực quá mạnh, kết quả thể lực không chống nổi? Cho nên lại bị bệnh?

Nguyên Bảo đem ảnh chụp đưa cho Tiết Thường Thiển, nói: “Kính nhờ Tiết tiên sinh.”

Thái Thúc Thiên Khải thật sự truyền nước tới 6h chiều, quả thực chính là tự làm bậy không thể sống. Chờ hắn truyền xong, Tiết Thường Thiển đã giúp Nguyên Bảo tra xong vụ ảnh chụp.

Kỳ thật ảnh chụp có một nửa đều là pts, khiến Thái Thúc Thiên Khải giật mình chính là, chuyện này không phải do Triệu Dịch Hoành làm ra.

Triệu Dịch Hoành tuy rằng rất muốn trả thù Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo, Nhưng bởi vì ngày hôm qua náo loạn đoàn phim, Trần thái thái trực tiếp bẩm báo chuyện này lên Triệu lão gia tử.

Lão gia tử vừa nghe thiếu chút nữa tăng xông, Nguyên Bảo là cháu nuôi lão nhận, hơn nữa còn là người yêu của Thái Thúc Thiên Khải, Triệu Dịch Hoành chính là cha của Thái Thúc Thiên Khải, lại muốn ra tay với Nguyên Bảo, quả thực chọc Triệu lão tức chết rồi.

Buổi sáng ngày hôm qua, Triệu lão gia tử liền gọi Triệu Dịch Hoành về, thiếu chút nữa giơ gậy trúc tự tay đánh người, để người ta trông coi Triệu Dịch Hoành, bắt hắn đóng cửa lại tự suy nghĩ, không cho hắn ra ngoài gặp bất kì ai.

Triệu Dịch Hoành lúc này còn đang bị phạt ở Triệu gia, căn bản không có cách nào gây chuyện.

Gửi ảnh đến là 1 người khác, hơn nữa là người Nguyên Bảo đã gặp qua, Vệ gia đại tiểu thư Vệ Uyển.

Vệ Uyển tự cho là mình có thể gả cho Thái Thúc Thiên Khải, không nghĩ tới có người chặn ngang, còn là một tên đàn ông. Sau Triệu lão lại vì Nguyên Bảo chạy đến Vệ gia tạ tội, vốn chuyện cũng cứ thế là thôi.

Vệ Uyển không cam lòng, quyết định muốn trả thù Nguyên Bảo. cho người đi tìm ít ảnh Nguyên Bảo ngoại tình, Nhưng tìm nửa ngày cũng không tìm được chứng cứ gì đặc biệt có lợi. Khối thân thể này của Nguyên Bảo tuy rằng trước kia không an phận, nhưng lá gan còn chưa lớn như vậy, chỉ tìm được mấy tấm ăn cơm cùng ít thiếu gia nhà giàu.

Vệ Uyển bèn kêu người pts không ít ảnh, sau đó trực tiếp ký gửi đến văn phòng của Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo thiếu chút nữa quên Vệ Uyển là ai, nghĩ nửa ngày mới nhớ tới.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, chuyện này giao cho anh đi.”

“Không,” Nguyên Bảo nói: “Vệ Uyển hiển nhiên là hướng về phía tôi, Thái Thúc tiên sinh yên tâm, tự tôi có thể xử lý, tôi đã nghĩ ra biện pháp xử lý.”

Nguyên Bảo cảm thấy, dù mình chỉ là thần tài thực tập, Nhưng cũng không phải quả hồng mềm tùy người xoa nắn.

Thái Thúc Thiên Khải hỏi: “Bảo Bảo nghĩ ra biện pháp gì?”

Nguyên Bảo nói: “Đương nhiên là, gậy ông đập lưng ông.”

Advertisements

2 thoughts on “Thần tài – 53

  1. hồi máu=>máu trào ngược (máu chảy ngược) {đợt t đi thăm bác ở bệnh viện thấy bệnh nhân đều nói zậy. Chả biết đúng hok nữa}
    cho nên bác sĩ nói=>cho nên dặn bác sĩ nói

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s