Tình địch – 71

“Tiêu Dục, ngươi đừng khinh người quá đáng!” trong thành trì nguy nga, một  nam tử cẩm y vàng óng ánh quát về phía đội ngũ Tiêu Dục đối diện.

“Ta khinh người quá đáng đấy, ngươi định làm gì?” Tiêu Dục nhàn nhã bay giữa không trung, đội ngũ hắc y đằng sau rẽ sang hai bên,  khí thế mười phần.

“Cùng là ma đạo trận doanh, ngươi không đi tìm tiên môn phiền toái lại tới tấn công ta, ngươi điên rồi sao?” Lệ Thiên còn đúng lý hợp tình hồi biện.

“Ta điên không phải việc ngươi nói là xong, ta rốt cuộc vì sao lại tới đây ngươi hẳn cũng rõ ràng.” khóe miệng Tiêu Dục cong một nụ cười trào phúng

“Ma Tiên không thể cùng tồn tại, cuối cùng hạ tràng của ngươi cũng sẽ không tốt đến đâu, không bằng bỏ gian tà theo chính nghĩa, hiện tại vẫn còn kịp.”

Lệ Thiên còn muốn lèo nhèo, Tiêu Dục lại không kiên nhẫn ứng phó, “Để thuộc hạ của ta nói chuyện với ngươi.”

Nói xong phất phất tay, đệ tử Ma môn đằng sau nhanh chóng mỗi người nhanh chóng đi về vị trí của mình, ký hiệu màu vàng kim ngoài thành thoáng hiện, gặt gao chặn những kẻ kia ở bên ngoài.

Nhưng điều này cũng chỉ kéo dài một khắc mà thôi, theo Đệ tử Ma môn tiến công, những ký hiệu đó rất nhanh ảm đạm đi, mà từng mảnh đất đầu tường cũng bị đệ tử Ma môn chiếm lĩnh.

Khác hẳn với đám ô hợp Lệ Thiên Minh, đệ tử Ma môn chú ý nhất là phối hợp ăn ý lẫn nhau, cho nên chỉ trong đôi ba thời khắc, cũng thường thường có thể chuyển bại thành thắng, triệt để giết chết kẻ địch.

Thậm chí về pháp quyết bọn họ sử dụng cũng là thứ Lệ Thiên Minh khó có thể với tới, như là Ma Môn mê thần cùng Tang hồn môn phệ hồn kết hợp lẫn nhau, Phược thân thuật cùng Thích huyết tề phóng, hai ba thứ phối hợp với nhau tạo ra hiệu quả kinh người thực dụng, khiến đệ tử Lệ Thiên Minh thường không kịp phản ứng đã đi đời nhà ma.

Người chơi bên trong thành tuy rằng cũng dưới sự tổ chức của Lệ Thiên mà phòng thủ, nhưng đối với mười vạn tinh anh Ma Môn mà nói thật sự không đủ nhìn, mới chỉ một canh giờ, đội ngũ trên tường thành cũng đã bị giết đến triệt để tan tác, bốn phía mà chạy.

“Tất cả trở lại cho ta!Tên nào chạy trốn không được điểm tín dụng nào hết!” Lệ Thiên nhìn đội ngũ tan tác, không cam lòng rống to.

Tiêu Dục đối với điều này chỉ có một tiếng cười nhạo mà thôi, nhìn những điểm đỏ bốn phía, cũng hô tiếp một câu, “Kẻ rời khỏi Lệ Thiên Minh không giết!”

Lệ Thiên tuy rằng người ngốc nhiều tiền, nhưng giờ phút này sức của hai mươi vạn người cùng nhau chạy tán loạn, ngay cái lúc phòng tuyến tan tác công hội sắp giải tán, không thằng ngốc nào lại đi đánh cuộc Lệ Thiên sẽ trả tiền sau khi mình luân hồi hay không, cho nên giờ phút này, sau khi biết phải thua, đám người chơi sôi nổi chạy trốn, vừa đi vừa nhấn nút rời khỏi công hội, tuy rằng quản lý viên công hội không đồng ý, nhưng khi bị đuổi theo cũng có cớ mà nói.

Mà Tiêu Dục nhìn những điểm đen nhỏ đã bay xa, nhưng không ra lệnh cho người đuổi theo, trực tiếp mang người tiến vào trong thành.

Đập vào mắt là một mảnh tường đổ, Tiêu Dục nhìn không chớp mắt đi qua, thẳng đến tới trung tâm thành thị —— vùng đất của công hội.

Lệ Thiên đang canh giữ trước cổng, bên cạnh là đệ tửtrung tâm của công hội , nhưng mà từ giờ phút này tuy rằng bọn họ theo Lệ Thiên ở lại nhưng vẻ hoảng loạn cũng bại lộ trên khuôn mặt.

Cũng phải, sức chiến đấu của công hội bình thường luôn luôn là Huyết Lang xưng hùng, lúc này Huyết Lang bị phái đi tấn công công hội Thời Quang, bọn họ không có chỗ dựa, hơn nữa trận chém giết vừa rồi, đủ để họ sợ vỡ mật.

“Tiêu Dục, ngươi nhất định phải cùng ta làm đến cùng có đúng không?” Lệ Thiên vẻ mặt đã không còn cao ngạo bất phàm lúc ban đầu, ngược lại dưới bối cảnh phụ trợ mang theo một tia thê lương lạ người.

Tiêu Dục nhìn Lệ Thiên, trong lòng buồn cười, “Ta tưởng ngươi đã sớm biết.”

“Nhưng chúng ta đều thuộc ma đạo, công hội Thời Quang thì lại là người chơi tiên đạo…” Lệ Thiên ý đồ thuyết phục Tiêu Dục, nhưng hiển nhiên hắn ta thất bại .

“Quan hệ giữa Tử Thời và ta hẳn không phải là bí mật, ngươi đối phó vợ ta còn nói gì được nữa?” Tiêu Dục nheo mắt lại, nhìn Lệ Thiên với vẻ mặt lạnh như băng.

Lệ Thiên trong lòng ảo não, kỳ thật hắn không phải không biết quan hệ giữa Tiêu Dục cùng Tử Thời , nhưng do lòng ghen ghét không nguôi đối với Tử Thời, lại không để Tiêu Dục vào mắt, trong quan niệm của hắn ta, Tiêu Dục cho tới nay cũng không giỏi giang mấy, mọi chuyện cũng không phải đệ nhất, cái đồ vạn năm lão nhị -ý là cái gì cũng sau anh Tử Thời-, ai nghĩ tới chỉ vì thế mà giờ khắc này hắn ta ăn thiệt nhiều đến vậy?

Nhìn Tiêu Dục mặt lạnh như băng, Lệ Thiên giờ phút này cũng không có biện pháp gì hay, chỉ có thể lấy chiêu số vẫn dùng tốt cho tới nay, nói với Tiêu Dục , “Nếu ngươi buông tha ta Lệ Thiên Minh, ta có thể trả ngươi một trăm vạn điểm tín dụng !”

Lệ Thiên nói khí phách, tự cho là mình vừa mở miệng, Tiêu Dục liền ra vẻ bái phục , nhưng thực hiển nhiên hắn ta không hiểu rõ hiệu quả khác biệt khi nói câu này với một điểu ti trung hạ đẳng cùng với một cao phú soái.

“Một trăm vạn?” Tiêu Dục cười như không cười, bên cạnh truyền đến tiếng cười trộm của Hỗ Khanh càng khiến gã tức giận, vẻ mặt cũng càng thêm lạnh lẽo.

Lệ Thiên mẫn cảm phát hiện ra có điều không đúng, nhưng lại không hiểu vì sao, theo hắn ta nghĩ thì chơi game không phải để thả lỏng sao, nhưng nếu vừa được thả lỏng vừa kiếm được rất nhiều tiền, vậy thì ai cũng cầu còn chẳng được. Tiêu Dục tự nhiên cũng sẽ không ngoại lệ, chẳng lẽ, là bởi vì hắn ta ra giá quá thấp?

Lệ Thiên nghĩ mình bình thường trả lương cho đệ tử trung tâm đã năm vạn, một trăm vạn cũng chỉ là hai mươi đệ tử, “Không, ta cho ngươi một ngàn vạn! Một ngàn vạn thế nào? Cũng có thể mua căn nhà ở đế đô !”

“Ha ha ha ha!” Lần này tiếng cười trộm cũng mất, mà đổi thành trực tiếp cười to, Tiêu Dục liếc mắt nhìn sang cái tên đang cười thoải mái bên cạnh, mắt hơi híp lại.

Hỗ Khanh nghe được chỉ có mình mình cười, lại nhìn vẻ mặt Tiêu Dục , không khỏi nhỏ giọng, cuối cùng chỉ còn tiếng ho khan.

“Khụ khụ, ” Hỗ Khanh hắng giọng một cái, vẫn cứ mang theo ý cười mà nhìn Lệ Thiên , “Chẳng lẽ lão đại của chúng ta chỉ giá trị mấy đồng đấy thôi sao?”

Lệ Thiên nghe Hỗ Khanh nói thế, đã cao tiền thế mà còn chê ít , nhưng lại nghĩ nói vậy có nghĩa bọn họ vẫn còn đường cứu vãn sao?

“Vậy ngươi nói muốn bao nhiêu?” Lệ Thiên cảm giác có thể dùng tiền đổi bình an, lo lắng trong lòng cũng dần nguôi, không phải chỉ là tiền sao? Thứ này hắn ta có.

“Không nhiều lắm không nhiều lắm, một ngàn tám trăm triệu là được.” Hỗ Khanh ngoáy lỗ tai nói rằng.

“Cái gì?” Lệ Thiên hoài nghi mình nghe lầm , “Bao nhiêu?”

“Một trăm tám mươi triệu ấy ~” Hỗ Khanh giọng mang cười, ngoài miệng lại mang theo vài phần trêu chọc, “Tuổi còn trẻ đã bị lãng tai, mau đi chữa đi, ngươi còn trẻ như vậy, đừng từ bỏ trị liệu.”

Lệ Thiên dù có tiền đến mấy cũng chỉ là một phú n đại, tiền đều là trong nhà cho, bình thường lấy mấy ngàn vạn một hai tỷ chơi cũng đã coi như hào phóng,  như là lần này, đã đổ vào vài tỷ, mà Tiêu Dục lại đòi tận một trăm tám mươi triệu, nếu là lúc đầu chơi game cũng không phải không lấy ra được, nhưng hắn ta cũng đã tiêu pha không ít , giờ phút này số tiền kia hắn ta lấy đâu ra cho đủ?

Huống chi, đem tất cả tiền nong của mình giao cho một người như thế, sao hắn ta có thể cam tâm?

Lệ Thiên tức đến đỏ cả mặt, lúc này ai cũng đã nhìn ra, đây là đang trêu chọc hắn ta, mà không phải đang đàm phán, Lệ Thiên chỉ cảm thấy sự nhục nhã trào dâng trong lòng, từ nhỏ đến lớn hắn ta chưa bị thiệt thòi như vậy bao giờ, dù có ở trong game cũng là mạnh vì gạo bạo vì tiền, lần này lại lật thuyền trong mương, hắn ta không cam lòng!

“Tiêu Dục, ngươi khinh người quá đáng!”

Tiêu Dục cau mày, nhìn Hỗ Khanh bên cạnh còn muốn mở miệng , ý bảo tên này câm miệng, tiếp đối mặt nói với Lệ Thiên rằng, “Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, lần này, có ta không ngươi.”

Lệ Thiên hung hăng cắn răng, nhìn chằm chằm Tiêu Dục, ánh mắt đảo qua binh mã cường tráng của Tiêu Dục, lại nhìn ra đằng sau lưng mình, toàn là những ánh mắt trốn tránh, trong lòng xẹt qua sự chua sót, đám nòng cốt công hội do hắn ta tiêu cả đống tiền bồi dưỡng ra, giờ phút này chắc đang ước gì hắn ta  đầu hàng đi tìm chết sau đó công hội giải tán .

“Hừ, ngươi mà dám giết ta, ngươi cũng sẽ không sống được tử tế!”

Đối với Lệ Thiên ngoài mạnh trong yếu, Tiêu Dục không thèm để ý mỉm cười, nhảy nhót trước khi chết mà thôi, gã đã nghe đủ, “Ra tay đi!”

Đệ tử Ma môn phía sau ồ lên, những hộ vệ vốn đứng sau Lệ Thiên trong nháy mắt lại chạy tán loạn bốn phía, ngay cả do dự cũng không cần, nhìn lại  Lệ Thiên cô độc đứng tại chỗ, Tiêu Dục lại sinh ra ý nghĩ đáng thương thay cho Lệ Thiên.

Nhưng sau đó nghĩ đến đối phương tấn công công hội của Tử Thời, ở trong lòng yên lặng nói câu người đáng thương tất có chỗ đáng giận.

Nhân phẩm Lệ Thiên tuy nói không được tốt lắm, nhưng một thân tu vi kia cùng bảo vật thì là thật, chỉ thấy trên người hắn ta kim quang chợt lóe, một vòng bảo hộ chắc chắn liền bao phủ trên người hắn ta, công kích của những đẹ tử Ma môn đều bị ngăn cách bên ngoài vòng bảo hộ, trong lúc nhất thời lại không làm gì được hắn ta.

“Ha ha ha ha!” Nhìn thấy những người đó không làm được gì mình, Lệ Thiên nở nụ cười, “Tiêu Dục, ta liền nói ngươi nhất định sẽ hối hận ha ha! Ngươi cứ chờ ta trả thù đi!”

Lệ Thiên thề son thề sắt, Tiêu Dục lại như nhìn tên thần kinh, gã còn chưa làm gì, người này đã luôn mồm nói muốn trả thù, có phải não úng nước rồi hay không.

Mà ở nhìn đến Lệ Thiên lấy ra na di phù truyền linh lực, nhưng na di phù lại chẳng có phản ứng gì, càng thêm cười nhạo trong lòng, “Cả tòa thành đều bị ta che chắn, mảnh không gian này, bất kỳ trang bị truyền tống nào cũng không có tác dụng.”

Lệ Thiên tái nhợt cả mặt, trên mặt cũng hiện vẻ kinh hoảng, nhưng hiển nhiên Tiêu Dục nói đúng, nếu không đồ của hắn ta cũng đã không mất tác dụng.

Mà không đợi Lệ Thiên nói thêm gì, Tiêu Dục liền bỗng dưng hành động, Vạn ma kiếm vẽ lên bóng kiếm xinh đẹp, bay về phía Lệ Thiên.

Vạn ma kiếm pháp, xuyên qua hết thảy phòng ngự, Lệ Thiên, hẳn phải chết.

Nhìn Lệ Thiên hóa thành ánh sáng trắng biến mất, Tiêu Dục không hề bất ngờ, trực tiếp xâm nhập đại điện quan trọng nhất công hội, nhìn lệnh bài  Lệ Thiên Minh đang nổi giữa đại điện, trực tiếp một kiếm đánh nát.

“Đinh ~ trời cũng có gió mưa thất thường, Lệ Thiên Minh đã bị Ma Môn triệt để công chiếm, Minh chủ Lệ Thiên chịu khổ bất trắc, Lệ Thiên Minh chính thức giải tán, là công hội đầu tiên trong Tu Tiên giải tán, Lệ Thiên Minh đã ghi danh trong sử sách.”

Tiêu Dục nghe tin tức hệ thống , trên mặt hiện lên vẻ quái dị , không biết Lệ Thiên Minh đọc được tin này có tức hộc máu hay không.

Nhưng rất nhanh gã liền phục hồi tinh thần, nhìn lệnh bài công hội vỡ nát trên đất, nhặt lên, thả vào trữ vật túi.

Lệ Thiên ra sao không liên quan gì tới gã, giờ phút này vẫn là nhanh về tranh công với vợ thì hơn, nghĩ tới Tử Thời có lẽ sẽ mềm mềm nói cảm ơn với mình, lòng Tiêu Dục liền nóng nảy hẳn lên.

Ừm! Báo thù cho vợ, vợ nhất định sẽ khen gã càng thích gã! Gã thật là một thiên tài ha ha! Tự like 10 cái!

Tiêu Dục nghĩ như vậy, đã không thể chờ đợi được muốn về công hội.

Advertisements

2 thoughts on “Tình địch – 71

  1. Tội nghiệp đưa nhỏ, mún đánh mà quay lại còn mik ta vs ta giữa lòng giặc.
    Mong chương sau thấy cảnh a TD bị TH ngược, ảnh tg đc vk khen ai ngờ tự tìm chết ha ha, đg về vs vk còn xa wá TD ơi

    Like

  2. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s