Tình địch – 73

73 xử

Diệp Thời Duy cuối cùng vẫn không nhịn được lo lắng phái Thanh Khâu tới trú địa của Lệ Thiên Minh, hỗ trợ Ma Môn xử lý công việc sau khi đánh hạ được trú địa, cũng may trước khi phái người đi hắn đã nói trước tình huống có thể gặp phải cùng phương pháp, nếu không, trông cậy vào Ma Môn, ha hả…

“Tiêu Dục là kẻ ngốc sao?” Diệp Thời Duy rống giận về phía kênh công hội, toàn bộ kênh lặng im, chỉ có ngẫu nhiên có tiếng tanh tách chứng tỏ tâm tình bí ẩn của đám vây xem đang cắn hạt dưa nhìn bát quái.

“Khụ khụ…” Thanh Khâu cảm thấy mình phải nói gì đó, “Tiêu hội trưởng cũng không biết nên làm gì, dù sao cũng chưa có tiền lệ tham khảo.”

“Ta rõ ràng đã nói với gã!” Diệp Thời Duy khó thở.

Thanh Khâu ở bên kia kênh bày ra vẻ mặt vô cùng thê thảm, “Có lẽ Tiêu hội trưởng hiểu sai ý đi… Đại khái thế.”

Diệp Thời Duy đã không còn sức đâu mà nói, Tiêu Dục con heo này, gã không phải hội trưởng công hội đầu tiên sao? Sao chỉ chút việc nhỏ như thế cũng không xử lý tốt, hắn muốn tài liệu kiến trúc, nhưng… không muốn gã bốc sạch toàn bộ kiến trúc lên đâu!

Quỳ!

Nhìn một loạt kiến trúc được sắp xếp xinh đẹp chỉnh tề ngoài cổng, nhỏ có công đường, lớn có diễn võ trường, còn có cái gì đài hiến tế, đài quyết đấu, ký hiệu đường, tĩnh thất các, đan dược phòng, luyện khí đường cái gì cái gì cần có đều có, Tiêu Dục là có ý gì đây?

Đặt hết trước cổng để doạ hắn hả?

Hay là sợ người khác không biết gã đánh hạ Lệ Thiên Minh rồi cái gì cũng đem dâng hết cho hắn?

Ha hả.

Diệp Thời Duy cười lạnh, Tiêu Dục có giỏi thì cả đời này cũng đừng lắc lư trước mặt hắn, bằng không nhất định giết chết gã! Tuyệt đối phải giết chết gã!

Ngày nào không giết chết gã thì ngày đó còn bị gã làm cho tức chết!

Diệp Thời Duy tức giận cực kỳ, nhưng cuối cùng vẫn để cho đệ tử bỏ những kiến trúc đó vào túi trữ vật trả về, còn bảo Thanh Khâu ở bên kia hỗ trợ trực tiếp phân giải tại chỗ những kiến trúc này, đem bản vẽ kiến trúc đều lưu lại, để tham khảo cho công hội ngày sau.

Dù sao Lệ Thiên Minh tài đại khí thô, dùng bản vẽ kiến trúc nhất định là thứ tốt, không giống hắn, mặc dù có thưởng thêm nhờ danh hiệu đệ nhất, nhưng về phương diện tài liệu khẳng định không bằng loại người ném tiền qua cửa sổ.

Xoa xoa thái dương, Diệp Thời Duy thở dài, cái tên Tiêu Dục này thật sự là Tiêu Dục mà hắn biết kiếp trước sao? Sao mà càng ngày càng… Nói như thế nào đây? Càng ngày càng… ngốc nghếch rồi đó?

Gã không phải là lãnh tĩnh cơ trí thiết huyết tàn khốc Thiếu môn chủ sao? Sao đời này đột biến gien thành bộ dạng này?

Hay là nói kỳ thật gã vốn đã như vậy, kiếp trước che dấu quá tốt ?

Diệp Thời Duy không tài nào hiểu nổi.

Tận đến khi Thanh Khâu lần thứ hai báo cáo tình hình.

“Hội trưởng! Cứu mạng!” giọng Thanh Khâu thê lương, Diệp Thời Duy nghe được lập tức tóc gáy toàn bộ dựng thẳng lên .

“Làm sao vậy? Nói cho ta biết tọa độ, ta lập tức đi qua!” Diệp Thời Duy vội vàng hỏi.

“Hội trưởng, ngươi mau tới ngăn cản Tiêu hội trưởng, gã điên rồi!”

Diệp Thời Duy nhịn không được cau mày, Tiêu Dục… lại làm sao vậy?

“Gã lại làm sao vậy?”

“Gã bắt hết đám đệ tử Lệ Thiên Minh chạy trốn trở về, muốn đưa đến công hội chúng ta QAQ “

… Nà ni?

“Gã điên rồi sao?”

“Ta cũng cảm thấy thế.”

Nghe Thanh Khâu nói, Diệp Thờ không giữ được vẻ mặt, khóe miệng run rẩy, răng nanh cắn chặt, hắn nghĩ đời này hắn không gặp được kẻ nào ngu như thế, đậu xanh rau má, gã đã troll đến cảnh giới nhất định rồi á!

Gã nhất định là ‘con khỉ’[1] phái tới, đúng không đúng không!

“Nói với gã ta không cần những cái đó!”

Giọng Thanh Khâu mang theo suy yếu, “Ta nói rồi, nhưng Tiêu hội trưởng nói ngươi rất thẹn thùng, còn nói ngươi nói muốn những đệ tử đó.”

Rất thẹn thùng… Rất thẹn thùng… Rất thẹn thùng…

Ba chữ kia không ngừng tuần hoàn trong đầu Diệp Thời Duy, cuối cùng ngưng tụ thành hai chữ to —— mẹ nó!

Hít sâu một hơi, Diệp Thời Duy cảm thấy hắn không chịu nổi nữa,  “Tiêu Dục ở đó hả?”

“Ừm, Tiêu hội trưởng đang, ờm… hướng dẫn từng bước với mấy đệ tử kia.” Kỳ thật hắn muốn nói là cưỡng bức lợi dụ mới đúng.

“Tọa độ cho ta, dọn trận bàn mà ta đưa cho ngươi ra đi, chờ ta trong chốc lát.”

Thanh Khâu nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ với họa phong thần kỳ này, “xxx, xx, xxxx “

“Được, ta lập tức tới.”

Diệp Thời Duy đóng cửa kênh công hội, trực tiếp lấy ra một trận bàn truyền tống, loại đồ vật hiệu quả tức thời hắn cứ lo trước khỏi hoạ mà chuẩn bị nhiều, hiện tại không phải đã hữu dụng đấy sao?

Nhập vào tọa độ mà Thanh Khâu đưa cho, Diệp Thời Duy linh thạch cần để truyền tống, bước vào trận bàn, chỉ thấy ánh sáng trắng hiện lên, bóng người trên trận bàn liền biến mất không thấy.

Mà cách xa tại ngàn dặm, một người mặc áo trắng hiện ra trên trận bàn khác.

“Thanh Khâu, Tiêu Dục đâu?”

Thanh Khâu quay về phía bên cạnh lải nhải, Diệp Thời Duy thuận mắt nhìn lại, chỉ thấy Tiêu Dục đang tại đứng trước một đám đệ tử làm bài phát biểu, nhìn đám đệ tử bị thừng trói tiên buộc chặt, Diệp Thời Duy ở trong lòng vì bọn họ đốt một ngọn nến dài, sau đó tiếc hận thay cho thừng trói tiên, thứ tốt  không được trọng dụng mà, cuối cùng biểu đạt khinh bỉ với Tiêu Dục, thừng trói tiên là dùng như vậy sao? Phung phí của trời!

Vừa đi vào đã nghe.

“… Ngươi thấy công hội Thời Quang thế nào?”

“Phi thường tốt, đệ nhất thiên hạ đại công hội.”

“Vậy còn hội trưởng Tử Thời thì sao?”

“Là người ta sùng bái nhất, hắn tuấn dật tiêu sái hơn người, thiên tư siêu phàm, là đệ nhất nhân từ xưa đến nay .”

“Khụ khụ… Câu cuối cùng có hơi quá, vậy thân phận của hắn thì sao?”

“Hắn không chỉ là phong chủ Trận Phong của Thượng Thanh môn, còn là hội trưởng công hội Thời Quang, hắn không chỉ mưu lược bất phàm, còn tuệ nhãn thức châu, cùng Tiêu Dục hội trưởng kết làm đạo lữ, đây là chuyện ta bội phục hắn nhất từ trước tới nay.”

“Vậy ngươi đối với đôi đạo lữ này thấy thế nào?”

“Hai người quả thực là ông trời tác hợp, xứng đôi nhất đời, từ diện mạo xem ra đã có tướng vợ chồng,  hơn nữa tính cách cũng thích hợp, hai người đều là thế gian kỳ nam tử, độc nhất vô nhị, có thể tận mắt nhìn thấy một đôi như vậy ta thật sự là chết cũng không tiếc, quá cảm động.” Nói xong còn khóc lên.

Diệp Thời Duy nhìn Tiêu Dục hỏi không ngừng cùng đệ tử khóc nói chuyện, vừa bội phụ da mặt họ dày, đồng thời cũng thấy quái dị, hình như không đúng chỗ nào.

“A, tên này cũng quá yếu ớt đi, ngươi cảm thấy hai người ai là vợ của ai?”

Mà đệ tử kia rốt cục giống như hỏng mất khóc lớn lên, “Cầu ngươi, mấy vấn đề này đều hỏi một trăm lần ta đã thuộc làu rồi ngươi hỏi người khác đi! A hu hu…Ta cam đoan không bao giờ nói sai nữa… Tử Thời hội trưởng là…”

Diệp Thời Duy nghẹn họng nhìn trân trối, tình huống gì đây?

Tiếp theo liền kịp phản ứng, Tiêu Dục… Đây là đang làm chi?

Nhìn vẻ mặt chết lặng của mấy đệ tử khác, Diệp Thời Duy không còn lời gì để nói … hình như hiểu được cái gì.

Nhìn Tiêu Dục đi tiếp tới tên đệ tử bên cạnh, Diệp Thời Duy nhăn chặt mày, vươn tay đặt lên bờ vai của gã, khiến cho gã ngừng lại.

“Ai? Không phải đã bảo đừng quấy rầy ta sao? Nếu dạy xong rồi thì bên kia còn có một đội, tiếp tục!”

Diệp Thời Duy cười lạnh, “Tiếp tục cái gì?”

“Tiếp tục…” Tiêu Dục mới nói liền kịp phản ứng, rất nhanh quay đầu, “Tử Thời?”

“Làm sao?”

“Ngươi cư nhiên đến thăm ta thật vui vẻ!” Tiêu Dục lộ ra tám cái răng trắng bóng.

“Ta không đến còn không biết ngươi làm ra nhiều chuyện như vậy đâu! Đùa vui vẻ không?”

“Hê hê, em nói đi, ta nhất định sẽ ngoan ngoãn chuẩn bị cho tốt.” Tiêu Dục trả lời.

“Ha hả, trói hết mọi người lại là ngoan ngoãn chuẩn bị cho tốt? Ta cùng ngươi ông trời tác hợp? Còn có hai ta ai là vợ của ai?”

Ánh mắt Tiêu Dục trốn tránh, “Khụ khụ, những cái đó đều là tự bọn hắn nói, ta chỉ là hỏi thôi mà.”

“Hỏi thôi mà?” Diệp Thời Duy nheo mắt lại, mang theo vẻ nguy hiểm.

“Đúng vậy.” Tiêu Dục như đinh đóng cột, nhưng Diệp Thời Duy lại không muốn tiếp tục cuộc đối thoại không dinh dưỡng này nữa, trực tiếp cầm kiếm chém về phía Tiêu Dục.

“Này này, sao em lại chém ta?” Tiêu Dục nhảy trái nhảy phải né tránh .

“Ngươi nói vì cái gì?” Diệp Thời Duy mang theo kiếm đuổi không kịp Tiêu Dục, nên bắt đầu ném trận bàn.

“Ta rõ ràng là dựa theo lời em nói mà làm.”

“Ta không bảo ngươi làm như vậy!” Diệp Thời Duy ngồi trên trận bàn nhìn Tiêu Dục tức điên, “Thanh Khâu hẳn đã nói hết với ngươi.”

“Sao em không trực tiếp nói với ta?” ngữ khí Tiêu Dục uất ức.

“Ta nói với ngươi kiểu gì? Chúng ta lại không có kênh công hội .”

“Cái kia… Không phải là có ngàn dặm nhân duyên đường quanh co sao?”

Diệp Thời Duy thở sâu, “Quanh co cái rắm!” tần suất trên tay càng nhanh.

Cuối cùng chờ linh lực chỉ còn lại có một phần ba, Diệp Thời Duy mới dừng tay, mà Tiêu Dục vẫn như cũ thần thái sáng láng, khiến người nhìn đã muốn đánh gã.

“Ngươi không phải đụng hỏng đầu đấy chứ!” Diệp Thời Duy vô cùng hoài nghi điều  này.

“Đầu óc ta còn tốt lắm.” Tiêu Dục khẳng định nói.

“… Người đầu óc bình thường có thể làm được việc này sao?”

“Em muốn đám đệ tử này, nhưng đám người này đều là người của Lệ Thiên Minh, cho nên phải tẩy sạch não mới mang qua cho em được.”

“Sau đó…” Ngươi cứ như vậy làm?

“Ừm.” Tiêu Dục gật đầu.

Diệp Thời Duy rốt cuộc không giữ nổi vẻ mặt, rất muốn túm tên kia lại mà đánh cho một trận nên thân.

Nhưng giờ phút này cũng chỉ dư lại vô lực, “… Ai nói ta muốn này đám đệ tử đó làm gì?”

Tiêu Dục kinh ngạc, “Chẳng lẽ không phải?” Không phải thì đám đệ tử này còn có tác dụng gì?

Diệp Thời Duy hung hăng trừng mắt liếc gã một cái, “Ngươi không biết… Trên thế giới này có gọi là tiền chuộc sao?”

“Tiền chuộc?”

“Đúng vậy,” Diệp Thời Duy gật đầu, “Đám đệ tử này độ trung thành không đủ, nhưng giết hết cũng không được, cho nên những tên chưa dính máu thì dựa theo cấp bậc mà đòi một khoản tiền chuộc rồi thả đi, như vậy vừa được lợi lại không khiến ai ghi hận trong lòng, quy tắc cũ thật bình thường trong chiến tranh, mà những kẻ dính máu, vừa lúc để cho bọn họ cũng nếm thử mùi vị tử vong.”

“Cho nên… em vẫn là vì tiền?” Tiêu Dục chớp mắt, vẫn là gã hiểu sai sao?

Diệp Thời Duy nguýt gã một cái, “Đương nhiên, chứ không ta muốn đám này làm gì? Giữ lại đùa chơi chắc?”

Tiêu Dục xấu hổ, vì sao gã luôn làm sai vậy, được rồi, kỳ thật lần này… gã cố ý .

Ai kêu A Thời kêu cái tên Thanh Khâu kia đến, chính mình không tới, gã nhớ hắn, lại không được gặp, đành phải tìm cách khiến hắn đến tìm thôi?

Kế sách cool cỡ nào, thấy chưa, A Thời quả nhiên đến xem gã, tự like 1 cái.

“A Thời em thật lợi hại, lại có thể nghĩ ra biện pháp lợi hại như vậy, không chỉ vẹn toàn giải quyết vấn đề đôi bên, hơn nữa còn giúp ích cho tài chính của công hội, em thật sự là quá lợi hại !” Tiêu Dục không keo kiệt lời khen.

Diệp Thời Duy trên mặt hiện ra vài phần vui vẻ, nhưng trong lòng lại vẫn hơi chột dạ, kỳ thật đó căn bản không phải là hắn nghĩ ra, ngược lại là biện pháp mà người trước mắt này đề xuất, nhưng ai kêu gã ngốc vậy, vì thế hắn không chút nào áy náy tiếp nhận lời khen, cười nói “Chỗ nào chỗ nào.”

Tiêu Dục nhìn nụ cười trên mặt Diệp Thời Duy, nháy mắt mấy cái, gã hình như đã get được sở thích của Tử Thời, hình như hắn rất thích được khen, vậy về sau cứ thường khen hắn là được rồi.

Vì thế tại thời điểm hai người đều không ý thức được, bọn họ đã từ tình trạng đuổi đánh nhau thành vui vẻ cười đùa.

[1] trích từ câu “con khỉ hái đào”, người ta trồng ra cả vườn đào định để bày tiệc bàn đào, Tôn Ngộ Không lại đến hái trộm hết. Ý chỉ có kẻ trộm đi hết công sức của người khác

Advertisements

2 thoughts on “Tình địch – 73

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s