Tình địch – 74

74 sương mù

Sự kiện đệ tử Lệ Thiên minh lần này kết thúc bằng việc mỗi ngươi nộp một khoản tiền chuộc thân, mà nhất thần kỳ chính là, những đệ tử bỏ tiền kia chẳng hệ oán giận gì Diệp Thời Duy, ngược lại còn mang ơn hắn, sau khi được tự do lại đi khắp nơi tuyên dương hội trưởng công hội Thời Quang Tử Thời nhiệt tình vì lợi ích chung, là một người tốt, khiến người khác không khỏi dở khóc dở cười.

Mà ở trong lòng những cái đệ tử này, những điều đó lại là sự thật. Dù sao thì sau khi Tử Thời đến trú địa của Lệ Thiên Minh đã vì họ mà đánh một trận với Ma Môn Tiêu Dục, cũng nhờ trận đánh này mới giúp  bọn họ thoát khỏi ma trảo của Tiêu Dục, cho nên chẳng sợ Tử Thời mới là người được lợi từ số tiền chuộc thân của bọn họ, cả đám chẳng thể nào sinh lòng oán giận.

Về phần trong chuyện này có vài phần hiệu quả từ vụ tẩy não trước đó hay không, chỉ trời mới biết ╮(╯▽╰)╭

Mà sau chuyện ở Lệ Thiên Minh kết thúc, hồng liên nghiệp hỏa trên người Diệp Thời Duy cũng tiêu hóa xong, hắn mới bắt đầu bắt tay xử lý một ít công vụ của công hội.

Hắn không lành nghề về việc quản lý công hội, kiếp trước kiếp này đều chưa hề thử qua, hắn có thể làm, chỉ là từng bước phân phó một ít dự tính kiếp trước, hoặc là để cho Thanh Tửu định đoạt, bản thân hắn chỉ có tác dụng lãnh tụ tinh thần như là đệ nhất cao thủ《 Tu Tiên 》, phong chủ Trận Phong Thượng Thanh môn.

Đương nhiên, gia nhập công hội cũng không có mấy ai hướng về công hội có quản lý tốt, mà phần nhiều là hướng về những cao thủ mà họ hằng kính yêu.

Chỉ là, sự vụ công hội hắn không nhúng tay vào, những vẫn có chuyện bản thân hắn phải định đoạt.

“Hội trưởng, Giang Giang Tử đến.”

Nhìn Giang Giang Tử được đệ tử dẫn vào, trong lòng Diệp Thời Duy có chút phức tạp, đây là người hắn tự mình lựa chọn kết giao, những đệ tử bình thường thì cũng thôi, chỉ là không nghĩ tới, người này lại ở lúc hắn không ngờ đâm cho công hội này một dao.

“Giang Giang Tử, ngươi có gì để nói không?” Diệp Thời Duy nghiêm mặt nói.

Giang Giang Tử đứng thẳng lưng, nhạt nhẽo nói, “Không có gì để nói, thắng làm vua thua làm giặc mà thôi.”

“Vì sao?” Cho dù đã đoán được nguyên nhân, hắn vẫn muốn để Giang Giang Tử tự mình xác nhận.

“Vì sao?” Giang Giang Tử lập lại một lần, “Bởi vì ngươi bất công.”

Nói xong, còn không đợi Diệp Thời Duy nói gì đã  tiếp tục, “Chi Chuẩn Chi Hành tạm thời không nói, ta cùng Thanh Tửu, Thanh Khâu thậm chí Thanh Giản, Đan Thanh Tử đều gặp ngươi chẳng cách bao lâu, chúng ta hoặc nhiều hoặc ít đều chịu ơn ngươi, rồi sau đó khi ngươi thành lập công hội cũng nhận lời ngươi mời không chút chối từ đến đây, ta biết Thanh Tửu Thanh Khâu Thanh Giản cùng Đan Thanh Tử đều thân mang tuyệt nghệ, mà ta ngoại trừ đánh nhau thì không biết gì, nhưng là người thì có tâm so bì, ngươi xem trong công hội, bọn họ đều là dưới một người trên vạn người, chỉ có ta,” Giang Giang Tử nói xong vỗ ngực mình, “Chỉ có ta là một đệ tử công hội bình thường.”

“Ta được ngươi mới đến, nhưng ngươi mời ta đến chỉ để làm một đệ tử bình thường thôi sao? Nếu ta tự đến thì cũng thôi, nhưng lại chẳng phải vậy.” Giang Giang Tử vẻ mặt kích động, “Tử Thời, ngươi bất công.”

Diệp Thời Duy sợ run một chút, vẫn là thở dài, “Cho nên ngươi liền phản bội ta?”

“Chim khôn biết chọn cành mà đậu,” Giang Giang Tử vẻ mặt hòa hoãn, “Ta làm như vậy cũng không có sai.”

Diệp Thời Duy nhịn không được bật cười, “Lúc trước là ta cứu ngươi, nếu không có ta, ngươi đã sớm chết, hiện tại chỉ vì không cho ngươi chức vị liền tâm sinh oán hận, còn nói ta bất công, thật sự là, thật đúng là,” Diệp Thời Duy tạm dừng, “Thật đúng là lòng lang dạ sói.”

“Vì báo đáp ân cứu mạng nên vào công hội làm đệ tử là chính ngươi tự đồng ý, nhưng ngươi chẳng những nhớ tới ân tình ngày trước, còn cắn ngược lại một hơi, lại tự cho mình là đúng lý hợp tình, cũng coi như kỳ lạ.” Diệp Thời Duy đối với cái này cảm thấy phi thường không lời gì để nói, “Huống hồ ta tự nhận không có bạc đãi ngươi, công lao cống hiến của ngươi ta đều nhớ kỹ từng cái, phần thưởng cho những công lao đó ta cũng đều cho ngươi, ta có chỗ nào có lỗi với ngươi?”

“Cho nên nói, thay vì nói ta bạc đãi ngươi, không bằng nói Lệ Thiên Minh ra giá tiền đủ cao, gợi lên lòng tham của ngươi đúng không.”

Giang Giang Tử đứng dưới đỏ mặt, nhưng vẫn mang theo vẻ không phục, Diệp Thời Duy cũng không cùng hắn ta nhiều lời, trực tiếp gọi đệ tử tới tha hắn ta ra ngoài.

“Hình phạt luân hồi.”

Đệ tử đáp: “Vâng.”

Nói xong kéo Giang Giang Tử đi ra ngoài.

Diệp Thời Duy nhìn bóng Giang Giang Tử giãy dụa, thở dài, tâm tình cũng không khá khẩm hơn.

Lật lật sự vụ công hội, Diệp Thời Duy ném đồ qua một bên, nhàm chán nghiên cứu bảng thuộc tính của mình.

Mà lúc này Diệp Thời Duy mới phát hiện, chính mình thậm chí có cái nhiệm vụ liên hoàn đến bây giờ còn chưa làm qua.

Đúng là nhiệm vụ lần trước Hợp Hoan tông Nhan Thuyết chia sẻ cho hắn ở Côn Lôn —— tiên ma chi tranh.

Mà thần kỳ chính là, tiên ma chi tranh đã bắt đầu, nhiệm vụ này cư nhiên còn không mất đi hiệu lực, vẫn loé sáng như trước, chỉ là tên nhiệm vụ lại đổi thành tìm tòi bí mật, Diệp Thời Duy nhìn bên dưới nhiệm vụ kia có hai chữ “Chủ tuyến” to to, trong lòng hơi giật giật.

Dù sao hiện tại hình như cũng không có chuyện gì lớn, không bằng đi hoàn thành nhiệm vụ đi.

Nói đi là đi, Diệp Thời Duy đơn giản thu thập nói một tiếng với đệ tử, mà chờ khi Thanh Tửu biết Diệp Thời Duy trốn việc, đã là ngày hôm sau.

Không đề cập tới việc Thanh Tửu phẫn nộ ra sao với ông chủ vô trách nhiệm này, Diệp Thời Duy lại dần phát hiện điều bất thường khi hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiệm vụ thứ nhất cùng thứ hai hoàn thành tương đối đơn giản, chỉ là đơn giản tìm thuốc cứu người, sau đó được người này thỉnh cầu đi Bạch Thủ sơn cứu người.

Nhiệm vụ liên hoàn cơ bản đều là như vậy, Diệp Thời Duy cũng không quá mức để ở trong lòng.

Nhưng khi tiến hành đến nhiệm vụ lần thứ ba, rất nhiều chuyện đều lộ ra manh mối không tầm thường.

“Lâm sư huynh, ngươi nói môn phái của ngươi cùng quý sư đệ xây ở nơi nào?”

“Đông Hải Hồ Lô đảo đó.”

Diệp Thời Duy nhịn xuống vẻ kinh ngạc, tu tiên đại lục chỉ phân làm Cửu Châu, sau đó thời điểm Tứ Phương vực xuất hiện cũng chỉ là thêm bốn phần đất, lấy đâu ra Đông Hải?

Đất liền chỉ có Trường Giang cùng Hoàng Hà, hồ nước muối nước ngọt cũng tồn tại, nhưng mà biển… từ trước đến nay chưa ai nhìn thấy bóng dáng.

“Vậy hai ngươi làm sao tới đây?”

“Chúng ta vốn theo lời mời của chưởng môn Ứng Kiếm các mà đến, nói là muốn trợ trận, nhưng sư phụ lo lắng, cho nên liền phái chúng ta đến trước thám thính thật hư.”

“Đông Hải cách đất liền xa như vậy, các người đi thuyền tới sao?” Thấy Lâm sư huynh nói sang chuyện khác, Diệp Thời Duy hỏi han càng cẩn thận hơn.

“Khụ khụ, không phải cái kia.” Lâm sư huynh hàm hồ cho qua.

“Là truyền tống trận?”

Lâm sư huynh không nói nữa, Diệp Thời Duy thấy, nhất thời biết, chỉ sợ thật là truyền tống trận.

Nhíu mày, hiện tại tiên ma chi tranh còn chưa rõ ràng, Kiếm các từ nơi nào kéo tới đây một thế lực, còn không phải bản thổ, mà là tha hương, rốt cuộc là muốn làm cái gì?

“Vậy nhóm các người sao lại rơi vào tình trạng này?”

Diệp Thời Duy lời vừa ra khỏi miệng, chỉ thấy mặt Lâm sư huynh mang căm giận, “Kiếm các… nói không giữ lời.”

Diệp Thời Duy nhíu nhíu mày, “Nói không giữ lời?”

“Đúng vậy, bọn họ nói một đằng, nhưng chuyện đến trước mặt thì lại đổi ý, không chỉ không định…” Lâm sư huynh nói tới đây, chợt nhớ tới cái gì nên ngậm miệng, cảnh giác nhìn Diệp Thời Duy, Diệp Thời Duy cười như không cười, nhìn Lâm sư huynh vẻ mặt tràn đầy nghiền ngẫm.

“Định cái gì?”

Lâm sư huynh lắc đầu không nói.

Diệp Thời Duy cũng không buộc hắn ta, mà nói sang chuyện khác, tỷ như Đông Hải có đẹp hay không, phòng ở làm bằng vỏ sò sao? Trong biển có mỹ nhân ngư không? Có từng thấy rồng hút nước hay chưa?

Lâm sư huynh sắc mặt thẹn thùng, “Phòng ở chỉ dùng phép thuật xây lên, trong biển thì có giao nhân, nhưng tộc đàn giao nhân rất lợi hại, đám tu sĩ chúng ta cũng không dám đắc tội quá mức, rồng hút nước thì chưa thấy quá, nhưng nghe nói hai mươi năm trước có một lần, kia một lần chúng ta tu sĩ tổn hao nhiều, may mắn có người trợ giúp mới qua được cửa ải khó khăn.”

Diệp Thời Duy nhíu mày, có người trợ giúp? Ai đó? Có phải hay không chính là Kiếm các?

Nhưng hắn vẫn là lược qua vấn đề này, bắt đầu tiếp tục hỏi, “Vậy ngươi cùng sư đệ hiện tại định làm gì? Sư đệ ngươi có thương tích trong người, tuy rằng đã dùng thuốc, nhưng tổn thương tới thần hồn không thể khinh thường, còn cần tiếp tục tĩnh dưỡng, ngươi hiện tại tuy rằng không sao, nhưng nhìn lại việc ngươi gặp được tại Bạch Thủ sơn, vấn đề an toàn còn cần bàn lại, các ngươi chuẩn bị ở trong này dưỡng thương hay là mau chóng về Đông Hải sau đó dưỡng thương trong môn phái đây?”

Lâm sư huynh chần chừ, “Chúng ta tạm thời… không thể quay về, có thể ở trong này dưỡng thương không?”

Diệp Thời Duy lộ ra tươi cười, “Đương nhiên có thể, chỉ là… hình như không quá an toàn?”

Lâm sư huynh vẻ mặt thay đổi, “Nói thật, hai sư huynh đệ ta hiện tại đang bị đuổi giết.”

“Đuổi giết?” Diệp Thời Duy lặp lại một câu, “Ai đuổi giết?”

Lâm sư huynh mặt lộ vẻ khó khăn, Diệp Thời Duy hừ một câu, “Đừng trách ta nói thật, ta có thể giúp sư huynh đệ hai người, nhưng ta cũng không phải coi tiền như rác, tự dưng lại đi giúp hai người, ngay cả thế lực đuổi giết hai người cũng không biết, đến lúc đó các người vỗ mông bước đi từ nay về sau tiêu diêu tự tại, nhưng ta còn phải ở lại mảnh đại lục này, đến lúc đó thì ta có thể thảm rồi đây.”

Diệp Thời Duy nói toàn lời thật, Lâm sư huynh kia thở dài, “Diệp huynh đệ, không phải ta không nói với ngươi, mà thế lực này quá lớn, ta sợ ngươi không giúp được chúng ta.”

“Cũng phải có một cái tên chứ.” Diệp Thời Duy không buông tha.

Lâm sư huynh thấy vậy, chỉ có thể hít một hơi, “Được rồi, ta nói, kỳ thật là…”

Thanh âm của hắn ta nhỏ lại, Diệp Thời Duy hiểu ý dán lỗ tai qua.

“Ma Môn.”

Diệp Thời Duy chấn động, quay đầu lại nhìn Lâm sư huynh không rõ sắc mặt, nghĩ đến hắn ta nói Kiếm các, sau lại nhắc tới Ma Môn, trong lòng hơi có suy đoán,  chẳng lẽ…

“Kiếm các cùng Ma Môn cấu kết với nhau?”

Lâm sư huynh ra hiệu với hắn, lắc lắc đầu, “Ta không biết.”

“Ta chỉ biết đầu tiên là ta đắc tội Kiếm các, rồi sau đó lại bị Ma Môn đuổi giết.”

“Ngươi xác định?” Diệp Thời Duy vẻ mặt nghiêm nghị.

Lâm sư huynh cười khổ, “Hắc y, truy tung, còn có những kẻ mang phục sức vũ khí đặc biệt tự xưng là Ma Môn.”

Diệp Thời Duy nghĩ đến người sư đệ bị thương, giữa những sự việc rốt cục biết vì sao lại cảm thấy quen thuộc.

Kia đúng là tổn thương thần hồn mà mê thần thuật đặc biệt của Ma Môn có thể tạo ra.

Kiếm các, Ma Môn, Kiếm các, Ma Môn…

Diệp Thời Duy lặp đi lặp lại, giống như rơi vào một mảnh sương mù.

Advertisements

3 thoughts on “Tình địch – 74

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s