Thần tài – 54

Nguyên Bảo ra vẻ thần thần bí bí, cũng không nói cho Thái Thúc Thiên Khải biết rốt cuộc mình muốn làm gì. Thái Thúc Thiên Khải nhìn vẻ mặt của cậu, bỗng nhiên có chút hoài niệm, nhịn không được hồi tưởng lại chuyện rất nhiều năm  trước, hắn cứ cảm thấy kỳ thật Nguyên Bảo cũng không thay đổi gì nhiều.

Thái Thúc Thiên Khải thở dài, nói: “Bảo Bảo, kiềm chế chút.”

Nguyên Bảo bất mãn nhìn hắn, nói: “Tôi còn chưa làm gì, Thái Thúc tiên sinh đã đau lòng Vệ tiểu thư sao?”

“Làm sao có thể.” Thái Thúc Thiên Khải cười , nói: “Bé ngốc này, lại ghen bậy bạ.”

Thái Thúc Thiên Khải là sợ Nguyên Bảo khiến cho gà bay chó sủa, ngày mai liền lên đầu tạp chí. Vệ gia dầu gì cũng là người có uy tín danh dự, mà Nguyên Bảo tuy rằng không nổi danh, nhưng cũng là nghệ nhân, hai điểm này đều là tin tức tạp chí bát quái thích nhất.

Nguyên Bảo cam đoan với Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Tôi sẽ xử lý tốt, tôi đi trước đây Thái Thúc tiên sinh.”

Thái Thúc Thiên Khải nhìn thoáng qua sắc trời, nói: “Sắp tối rồi.”

Nguyên Bảo nói: “Mới sáu giờ chiều, còn chưa tối hẳn.”

Mùa hè trời tối khá muộn, gần tám giờ mới tối hẳn.

Thái Thúc Thiên Khải lo lắng Nguyên Bảo tối trời chạy ra ngoài, tuy rằng Nguyên Bảo biết thuật pháp, nhưng Nguyên Bảo hiện tại rất đơn thuần, hắn sợ Nguyên Bảo bị người ta bắt nạt.

Nhưng Nguyên Bảo kiên trì, nói: “Tám giờ tôi nhất định sẽ về.”

Cuối cùng Thái Thúc Thiên Khải miễn cưỡng gật đầu, nói: “Trước tám giờ phải về, nếu tám giờ vẫn chưa về, anh phải phạt em..”

Nguyên Bảo hỏi: “Phạt thế nào?”

Thái Thúc Thiên Khải kéo người qua, cắn lên môi cậu một cái, nói: “Bảo Bảo đêm qua thoải mái suýt ngất, hôm nay liền quên?”

Nguyên Bảo bị hắn nói đỏ mặt không thôi, có chút ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: “Chính là… tôi khá thích Thái Thúc tiên sinh phạt tôi.”

Thái Thúc Thiên Khải vừa nghe hắn nói chuyện, thật không muốn cho Nguyên Bảo đi đâu, chặn sau gáy cậu lại, liền hung hăng hôn một cái.

Nguyên Bảo bị hôn đến suýt tắt thở, người ngợm mềm nhũn cả ra. Cậu giãy dụa nửa ngày mới đẩy Thái Thúc Thiên Khải ra, nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi phải đi thật rồi! Nếu không sẽ không kịp.”

“Nhanh trở về.” Thái Thúc Thiên Khải nói: “Chờ em cùng ăn cơm?”

“Được đấy.” Nguyên Bảo nghe đến cơm chiều tự nhiên liền vui vẻ đáp ứng .

Nguyên Bảo khoan khoái ra khỏi biệt thự, sau đó nhoáng lên một cái liền biến mất.

Vệ Uyển hiện tại ở nơi nào, Nguyên Bảo bấm tay tính toán là ra. Nguyên Bảo không dám lãng phí thời gian, lập tức ẩn thân, chuẩn bị trong chớp mắt chạy tới. Trong lòng cậu chuẩn bị một chút, thở sâu, hy vọng không lạc đường giữa đường, nếu lạc thật , chỉ sợ trước tám giờ không kịp về nhà.

Nguyên Bảo mất nửa phút, liền đến trước cửa một quán bar. Bởi vì ẩn thân nên người bên cạnh không ai nhìn thấy cậu.

Vệ Uyển này ở ngay trong quán rượu, Nguyên Bảo công khai bước vào.

Người trong quán rượu thật sự rất nhiều, hơn nữa cực kỳ hỗn loạn, Nguyên Bảo nhìn có chút sững sờ.

Ngọn đèn hôn ám, có vẻ rất mê loạn, mỗi bàn đều tụ  tập khá nhiều người, nữ có nam có tất cả đều đang ái muội trêu đùa, không kiêng nể gì hôn môi.

Nguyên Bảo không dám nhìn nhiều, nhanh chóng đi vào trong, tận cùng bên trong có thang lầu, lầu hai tất cả đều là phòng. Tuy thế nhưng cũng không an tĩnh, mấy phòng đều mở cửa, bên trong đặc biệt huyên náo.

Nguyên Bảo theo biển số nhà hướng trong đi, sau đó liền đứng trước cửa một gian phòng.

Bên trong có tiếng, một cô gái đang nói chuyện, Nguyên Bảo cẩn thận vừa nghe, quả nhiên Vệ Uyển ở trong này.

Nguyên Bảo trực tiếp xuyên cửa đi vào, bên trong ngọn đèn u ám, Vệ Uyển nửa nằm nửa ngồi trên ghế sa lông, bên người còn ngồi hai gã đàn ông, ba người uống nhiều, thoạt nhìn đều đang say chuếnh choáng.

Nguyên Bảo đi tới nhìn lên, giật mình, một người đàn ông trong đó Nguyên Bảo lại quen, là Đỗ Hàn Nhai đã lâu không gặp.

Nguyên Bảo có ấn tượng với Đỗ Hàn Nhai rất sâu sắc, dù sao trước kia app đã từng có một nhiệm vụ nhánh về Đỗ Hàn Nhai, nhưng mà thực đáng tiếc, Đỗ Hàn Nhai không quá phối hợp, cho nên bỏ lỡ cơ hội tốt làm ảnh đế.

Đỗ Hàn Nhai an vị bên người Vệ Uyển, thoạt nhìn khá quen thuộc với Vệ Uyển, một tay bưng chén uống rượu, một tay ôm Vệ Uyển, sờ soạng trên người Vệ Uyển.

Vệ Uyển mặc hở hang, áo yếm, vốn đã hở vai, lúc này quần áo càng cọ càng đi xuống, quả thực áo không đủ che thân. Bên dưới mặc váy ngắn màu đen, váy ngắn bị kéo lên Vệ Uyển thoạt nhìn có vẻ chẳng hề để ý.

Đỗ Hàn Nhai sờ loạn trên người cô ta, Vệ Uyển rất nhanh đã gục trong ngực hắn ta, sau đó hai người hôn nhau cuồng nhiệt.

Nguyên Bảo nhìn thấy mà trợn mắt há hốc mồm, nhưng rất nhanh kịp phản ứng, cầm lấy di động, liền “tách tách” chụp 4 5 tấm ảnh.

Cho nên Nguyên Bảo nói “Gậy ông đập lưng ông”, kỳ thật chính là đạo lý này.

Nhưng lúc ấy Nguyên Bảo cũng không biết mình có thể chụp được cái gì, không nghĩ tới dĩ nhiên lại có thu hoạch lớn.

Đừng nhìn Vệ Uyển là Vệ gia đại tiểu thư, trong mắt người ngoài đoan trang lại xinh đẹp, nhưng tính tình phú nhị đại lại chẳng thiếu. Bình thường chỉ thích ăn diện đi dạo quán bar, đương nhiên cũng thích người khác nịnh hót mình.

Vệ gia có đầu tư ít làm ăn trong giới giải trí, Vệ Uyển quen không ít nam nghệ nhân, thích nhất cùng một ít tiểu thịt tươi có quan hệ ái muội. Nhưng đây đều là trong âm thầm, Vệ Uyển đương nhiên sẽ không để cho người khác biết, người trong nhà đương nhiên cũng không biết.

Vệ Uyển cùng Đỗ Hàn Nhai hôn chụt chụt, quả thực khó phân thắng bại.

Nguyên Bảo chuyển vài góc độ, còn chụp đặc tả bọn họ. Sau đó vỗ vỗ tay, cảm thấy hôm nay tới rất đúng lúc, thu hoạch không nhỏ.

Ngay lúc Nguyên Bảo chuẩn bị về nhà, một gã đàn ông khác cất tiếng.

Gã này cũng uống nhiều, có vẻ không hài lòng Vệ Uyển bị Đỗ Hàn Nhai mê đến đầu óc choáng váng , đi tới một tay lấy lôi Vệ Uyển ra khỏi ngực Đỗ Hàn Nhai, nói: “Vệ tiểu thư, tôi nghĩ cho cô một ý tốt như vậy, hôm nay thế nào cô cũng phải chơi với tôi chứ.”

Nam nhân kia lớn lên cao lớn thô kệch, Nguyên Bảo không biết.

Vệ Uyển vươn tay nhẹ nhàng đấm vai gã này một cái, nói: “Đúng, là anh có cách hay. Tôi nghe nói thằng tiện nhân Nguyên Bảo kia, hôm nay đều không đi đoàn phim, nhất định là biện pháp của anh có hiệu quả.”

Thì ra là Vệ Uyển tìm  người chụp ảnh gửi cho văn phòng Thái Thúc Thiên Khải, ý tưởng là gã đàn ông này đưa ra.

Nguyên Bảo vừa nghe liền nhíu mi.

Vệ Uyển nghiến răng nghiến lợi còn nói: “Một thằng bán mông cũng dám tranh với bà? Cũng không biết đường tự soi lấy gương, lấy gì mà so với bà đây, hừ hừ.”

Nam nhân lập tức hùa theo nói: “Không sai, Vệ tiểu thư xinh đẹp như vậy, ai có thể so cùng.”

“Miệng của anh cũng rất ngọt đấy.” Vệ Uyển cười nói.

Đỗ Hàn Nhai ở bên cạnh bị vắng vẻ, có chút bất mãn, nói: “Thái Thúc Thiên Khải là người thông minh, những ảnh đó toàn là PTS, rất nhanh bọn họ sẽ phát hiện ra, tôi thấy Vệ tiểu thư vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

“Hừ, mày nói cái gì đấy?” Gã này không vui nói: “Mày không giúp Vệ tiểu thư san sẻ, còn ở nơi này nói mát?”

Vệ Uyển vừa nghe cũng mất vui, cô ta ôm gã này, nói: “Mặc kệ hắn, chúng ta vào trong đi, hôm nay anh phải hầu hạ tôi cho tốt đấy, biết chưa?”

“Đó là đương nhiên, Vệ tiểu thư, tôi nhất định sẽ cho cô sung sướng.” Gã này vui mừng quá đỗi, lập tức ôm Vệ Uyển đi vào bên trong, phòng còn có một phòng nghỉ, bên trong có giường, hai người đi vào liền ngã xuống giường.

Gã này cố ý không đóng cửa, phòng vốn đã không cách âm, còn mở cửa. Rất nhanh bên trong liền truyền ra tiếng Vệ Uyển vui cười cùng rên rỉ.

Vệ Uyển nói: “Gấp cái gì thế, anh làm đau tôi đấy.”

Nam nhân nói: “Vệ tiểu thư xinh đẹp như vậy, tôi có thể không gấp sao?”

Đỗ Hàn Nhai ở bên ngoài nghe mà mặt mày xanh mét, trước đó không lâu hắn ta mới trèo cao với được Vệ Uyển. Vệ Uyển là Vệ gia thiên kim tiểu thư, có tiền lớn lên lại không tồi, lúc ấy Đỗ Hàn Nhai còn cho là mình mê đảo một thiên kim tiểu thư, lập tức có thể làm rể nhà giàu.

Nhưng rất nhanh Đỗ Hàn Nhai liền phát hiện, Vệ Uyển khác hẳn những gì hắn ta nghĩ.

Vệ Uyển thoạt nhìn yểu điệu ngây thơ, kỳ thật đều là giả vờ, co ta có tiền, bao không ít tiểu thịt tươi trong giới, lên giường với rất nhiều người.

Tuy rằng như thế, nhưng Vệ Uyển rất có tiền, Đỗ Hàn Nhai bèn dựa hơi, cùng Vệ Uyển một đoạn thời gian.

Vốn là Đỗ Hàn Nhai lớn lên không tồi, Vệ Uyển đối xử với hắn ta cũng tốt, cũng không chơi hai ngày đã bỏ. Nhưng gần đây Vệ Uyển tâm tình không tốt, đương nhiên là bởi vì chuyện của Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo, rất cáu kỉnh, Đỗ Hàn Nhai hay tự dưng bị ăn mắng, hắn ta đã nhẫn nại lắm rồi. Lúc này lại chạy ra một gã nịnh bợ Vệ Uyển, khiến Đỗ Hàn Nhai tiu nghỉu, cũng càng giận dữ.

Vệ Uyển cùng gã đàn ông kia ở trong phòng ‘chiến’ kịch liệt, Nguyên Bảo cũng ngại đi vào chụp ảnh, cảm giác đi vào nhìn chắc mắt mọc lẹo luôn

Nguyên Bảo đang do dự, hay là cứ về nhà thôi.

Kết quả ngược lại có người trộm cầm di động, tránh ở phía sau cửa phòng nghỉ, “tách tách” liền vỗ hai hai tấm.

Đỗ Hàn Nhai lúc này vẻ mặt âm trầm, giơ di động, trộm chụp lại cảnh Vệ Uyển cùng đàn ông làm tình, không chỉ chụp ảnh còn quay phim.

Gã kia cố ý không có đóng cửa, ngược lại cho Đỗ Hàn Nhai một cơ hội.

Nguyên Bảo nhìn mà trợn tròn mắt, không nghĩ tới bọn họ lại đấu tranh nội bộ, còn người mình tự hại người mình, thật sự là thế giới không gì không có.

Nguyên Bảo rõ ràng đi qua, cậu ẩn thân Đỗ Hàn Nhai nhìn không tới, hoàn toàn không biết bên cạnh còn có một người, nhìn hết mọi hành vi của hắn ta.

Đỗ Hàn Nhai ước chừng quay hai phút, tuy rằng ngắn nhưng nội dung bùng nổ, bên trong súng thật đạn thật chiến đấu, tất cả đều được quay lại.

Đỗ Hàn Nhai không dám quay nhiều, sợ bị Vệ Uyển phát hiện, quay xong bỏ di động vào túi quần, sau đó chuẩn bị rời đi.

Ngón tay Nguyên Bảo ngoắc ngoắc, liền rút ảnh chụp cùng video trong di động Đỗ Hàn Nhai ra, chuyển tới trong di động của mình.

Đỗ Hàn Nhai không hề hay biết, vội vã rời đi.

Nguyên Bảo nhìn thoáng qua thời gian, đã bảy giờ năm mươi phút, không nghĩ tới đã sắp tám giờ, thời gian trôi qua khá nhanh.

Nguyên Bảo lấy được ảnh chụp cùng video, cũng nhanh chóng chạy, đi về nhà.

Lúc đến cửa biệt thự, sắc trời đã tối hẳn, bên trong biệt thự cũng đã sáng đèn, bởi vì là vùng ngoại thành, cho nên xung quanh rất yên tĩnh.

Nguyên Bảo đứng bên ngoài biệt thự, nhìn thoáng qua thời gian, bảy giờ năm mươi bốn phút. Lúc đi Nguyên Bảo chỉ dùng nửa phút, lúc về lại dùng bốn phút, nguyên nhân đương nhiên là …Nguyên Bảo lạc đường

Nguyên Bảo sờ sờ mồ hôi mỏng trên trán, hít thở, may mà cuối cùng cũng tìm đúng đường, thật sự là may mắn trong bất hạnh, nếu không thật sự sẽ qua 8h.

Nguyên Bảo nghĩ, mình và Thái Thúc tiên sinh đã hẹn, trước tám giờ nhất định phải về nhà, nếu không sẽ bị trừng phạt.

Trừng phạt…

Nguyên Bảo nghĩ đến trừng phạt Thái Thúc Thiên Khải đã nói, bỗng nhiên mặt mũi đỏ hồng. Trong đầu nhịn không được nghĩ về đêm qua. Việc hai người làm trong phòng tắm, khiến Nguyên Bảo càng đỏ mặt hơn.

Nguyên Bảo là một người thành thật, tuy rằng Tiết tam thiếu đích xác đã từng nói với cậu, làm loại chuyện này rất thoải mái, nhưng Nguyên Bảo không nghĩ tới sẽ thoải mái như vậy, khiến người ta chỉ mới tưởng tượng đã nhịn không được tim đập nhanh hơn.

Nguyên Bảo ngồi xổm luôn xuống bậc thềm, sau đó nhìn chằm chằm di động, lề mà lề mề, lập tức liền qua 8h.

Mà Thái Thúc Thiên Khải ở trong nhà chờ người cũng thấy sốt ruột, buổi tối Nguyên Bảo chạy ra ngoài, hiện tại trời đã tối đen, mắt thấy cũng sắp tám giờ, nhưng Nguyên Bảo còn chưa về, thật khiến người ta nóng ruột.

Thái Thúc tiên sinh ngồi không yên, bèn kêu bảo tiêu mang cho hắn cái áo gió, rồi bảo họ giúp hắn đi ra ngoài, chuẩn bị đi Nguyên Bảo.

Bảo tiêu giúp Thái Thúc Thiên Khải phủ thêm áo gió, Thái Thúc Thiên Khải liền lấy di động, bấm số Nguyên Bảo.

7h59’50s…

7h59’56s…

7h59’57s…

Nguyên Bảo đang nhìn chằm chằm thời gian trên di động, bỗng nhiên di động lại vang lên, một người đang gọi tới, là Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo hoảng sợ, đang chuẩn bị nhận điện thoại, nhưng cửa biệt thự phía sau lại bị đẩy ra.

Thái Thúc Thiên Khải được bảo tiêu phụ đẩy đi ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Nguyên Bảo ngồi ở trên bậc thang đang giơ di động.

Nói thật ra, bảo tiêu cũng có chút há hốc mồm.

“Bảo Bảo?” Thái Thúc Thiên Khải kịp phản ứng, cúp điện thoại, nói: “Sao em lại ngồi đây?”

Nguyên Bảo nhanh chóng nhảy dựng lên, sau đó nhìn thoáng qua di động.

Thật tốt, đã 8h11s!

Nguyên Bảo nói: “Tôi vừa về.”

“Sao lại ngồi trên bậc thang?” Thái Thúc Thiên Khải hỏi.

“Ơ…” Nguyên Bảo không biết nói dối, nửa ngày quanh co không được chữ nào.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn thấy Nguyên Bảo đã về, nhẹ nhàng thở ra, nói: “Trước vào nhà đi, trời đã tối đen rồi.”

Nguyên Bảo lập tức theo Thái Thúc Thiên Khải đi vào, bảo tiêu rất biết điều mà lui ra, đóng cửa lại cho bọn họ.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, nhanh đi rửa tay, cơm tối đã xong xuôi hết, mình cùng đi ăn.”

Nguyên Bảo khoan khoái đi rửa tay, sau đó đẩy Thái Thúc Thiên Khải tới nhà ăn. Quả nhiên vừa vào đã nhìn đến một bàn bữa tối lớn phong phú, hơn nữa đều là món cậu thích ăn.

Kỳ thật Nguyên Bảo chẳng hề kén ăn, cái gì cũng ăn, nếu có người có thể làm ra thứ mà Nguyên Bảo không thích ăn, Thái Thúc Thiên Khải mới thấy kỳ lạ.

“Bảo Bảo?”

Hai cái ngồi xuống bắt đầu ăn cơm, Thái Thúc Thiên Khải bỗng nhiên gọi.

“Làm sao vậy, Thái Thúc tiên sinh.” Nguyên Bảo hỏi.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Đùa vui không?”

Nguyên Bảo nhịn không được cười, nói: “Thái Thúc tiên sinh anh xem đi.” Cậu lập tức đưa di động cho Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải cúi đầu nhìn, bên trên có rất nhiều ảnh, hắn nhìn là biết ngay có chuyện gì. Nôi dung thật sư rất nóng bỏng, Thái Thúc Thiên Khải không nhìn nhiều, trả di động cho Nguyên Bảo, nói: “Xem ra Vệ tiểu thư rất nhanh sẽ phải hối hận, hối hận vì đã chọc vào một ‘bé con’ nhiều ý xấu.”

Vệ Uyển làm một hồi ảnh PTS đến chỉnh Nguyên Bảo, hoàn toàn không nghĩ tới Nguyên Bảo lại chụp được ảnh cô ta ‘súng thật đạn thật’, nếu Vệ tiểu thư biết nhất định sẽ phải hối hận.

Thái Thúc Thiên Khải còn nói: “Mấy cái ảnh này cũng có thể cho lão gia tử nhìn xem.”

Triệu lão gia tử cả đời đều tự phụ, nhất là khi già, không ai là không sợ lão, cũng càng khiến lão thêm độc đoán. Trước kia lão vẫn thấy Vệ gia đại tiểu thư là một cô gái không tệ, còn muốn làm mối cho Thái Thúc Thiên Khải.

Mấy cái ảnh này mà để Triệu lão thấy được, phỏng chừng Triệu lão tuyệt đối sẽ bị tức chết, đây đúng là tự tay vả miệng mình.

Nguyên Bảo không đồng ý nói: “Thái Thúc tiên sinh, ông nội đã lớn tuổi rồi, đừng kích thích ông nữa.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo quan tâm người khác như vậy, anh sẽ ghen đó.”

Nguyên Bảo thành thực nói: “Tôi thích nhìn Thái Thúc tiên sinh ghen.”

“Không nghĩ tới Bảo Bảo lại hư hỏng như vậy.” Thái Thúc Thiên Khải nói: “Thật là một đứa trẻ hư.”

Nguyên Bảo vừa nói chuyện cùng Thái Thúc Thiên Khải, vừa gió cuốn mây tan ăn hết một bàn đồ ăn. Cậu ăn lửng dạ liền bắt đầu tiến công bánh ngọt, đôi mắt to linh động còn đổi tới đổi lui ngắm Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải cũng ăn no, nói: “Bảo bảo làm sao vậy? Có chuyện gì?”

Nguyên Bảo lắc lắc đầu, tiếp tục cúi đầu ăn bánh.

Thái Thúc Thiên Khải nhíu mày, nói: “Là bánh ngọt không hợp khẩu vị?”

Nguyên Bảo lại lắc đầu, do dự nói: “Thái Thúc tiên sinh, tôi vào nhà lúc 8h11s.”

“Cái gì?” Thái Thúc Thiên Khải nhất thời không hiểu cậu đang nói cái gì.

Nguyên Bảo chân thành nói: “Đã qua tám giờ, Thái Thúc tiên sinh nói phải trừng phạt tôi mà.”

Thái Thúc Thiên Khải lập tức nghĩ đến chuyện vừa rồi Nguyên Bảo ngồi trên bậc thang ngoài cửa. Hắn lúc ấy còn buồn bực, Nguyên Bảo rõ ràng đã về, sao lại không vào nhà, lại ngồi bơ vơ trên bậc thang. Nhưng giờ thì hắn đã hiểu.

Thái Thúc Thiên Khải có chút dở khóc dở cười, cảm thấy Nguyên Bảo thật sự là đáng yêu đến bó tay.

Nguyên Bảo vẻ mặt chờ mong nhìn Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải vẫy vẫy tay, nói: “Bảo Bảo, còn không lại đây.”

Nguyên Bảo lập tức đứng lên bước qua, Thái Thúc Thiên Khải giữ chặt tay cậu, nói: “Bé hư, muốn anh phạt em thế nào đây?”

Advertisements

5 thoughts on “Thần tài – 54

  1. Bảo bảo háo sắc =))), mà sao cô bỏ rơi thần tài thế, lâu lẩu lầu lâu mới có 1 chương ahuhu

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s