Thần tài – 55

55

“Muốn…”

Nguyên Bảo mới vừa nói chuyện, liền nghe có người gõ cửa, tiếng đập cửa nghe còn rất cấp bách.

Không khí kiều diễm, lập tức liền biến thành kỳ quái.

Sắc mặt Thái Thúc Thiên Khải không tốt lắm, nói: “Chuyện gì?”

Bảo tiêu đứng ở ngoài cửa, nhanh chóng tiến vào nói: “Thái Thúc tiên sinh, là Triệu lão tiên sinh đến, đang chờ trong phòng khách.”

“Ông nội đến?” Nguyên Bảo vừa mừng vừa sợ. Dù sao thì Triệu lão gia tử lần nào tới cũng dùng đồ ngon đến lòng Nguyên Bảo, cho nên Nguyên Bảo vẫn rất thích Triệu lão gia tử .

Nguyên Bảo đứng lên, giống như con thỏ sôi nổi chạy đi.

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Triệu lão gia tử tới đích xác không đúng lúc, lúc này lão đang ngồi trên sa lông, rất nhanh liền thấy Nguyên Bảo đang chạy tới.

Lão gia tử gần đây rất bận, xoay như chong chóng, ban ngày căn bản không có thời gian rảnh qua đây nhìn xem. Hơn nữa Triệu Dịch Hoành còn không an phận gây chuyện, lão gia tử thiếu chút nữa tức chết, lão lo lắng Nguyên Bảo có việc gì, cho nên cố gắng rút ra một ít thời gian chạy tới thăm Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải.

Thái Thúc Thiên Khải bất đắc dĩ đẩy xe lăn đến phòng khách, sắc mặt có hơi không tốt.

Triệu lão nhìn lên, nói: “Thiên Khải à, có phải là thân thể không thoải mái? Sao trông sắc mặt có vẻ kém?”

Đích xác Thái Thúc Thiên Khải thân thể không thoải mái, hắn muốn tìm bất mãn…

Thái Thúc Thiên Khải lau mặt, nói: “Không có gì.”

Triệu lão gia tử nói: “Chuyện của Triệu Dịch Hoành, Nguyên Bảo cháu đừng để trong lòng, ông đã bảo người trông coi nó rồi, nếu nó còn không biết hối cải, liền đừng nghĩ ra khỏi phòng.”

Triệu lão gia tử chạy tới một chuyến, đầu tiên là vì chuyện của Triệu Dịch Hoành, đương nhiên còn có chuyện quan trọng hơn, chính là khuyên bảo Thái Thúc Thiên Khải về Triệu gia tiếp quản gia nghiệp.

Triệu lão gia tử nói: “Thiên Khải à, gần đây cháu ở trong nhà, hình như thoái mái hơn trước kia thì phải?”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Gần đây có Nguyên Bảo giúp đỡ, đích thật là thỏa mái hơn.”

Nguyên Bảo luôn giúp Thái Thúc Thiên Khải chọn lựa các hạng mục hợp tác gần đây, ánh nhìn của tiểu tài thần tự nhiên là không thể chê, gần đây, công ty hoạt động suôn sẻ, vừa kiếm tiền lại chẳng gặp gì trục trặc.

Triệu lão gia tử liền nói: “Vậy… Thiên Khải, cháu định lúc nào thì cùng ông nội làm quen với các hạng mục của Triệu gia?”

Triệu lão gia tử vừa nói đến cái này, liền có chút lo lắng, bởi vì Thái Thúc Thiên Khải đến nay còn chưa đáp ứng về Triệu gia tiếp nhận gia sản, nhưng Triệu lão gia tử tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.

Vừa nghe đến cái này, ánh mắt Nguyên Bảo ngược lại sáng, Thái Thúc tiên sinh nếu tiếp nhận Triệu gia, cách Á Châu thủ phủ chỉ kém một bước nhỏ.

Thái Thúc Thiên Khải vẫy vẫy tay với Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, lại đây.”

Nguyên Bảo lập tức đi qua, ngồi bên người Thái Thúc Thiên Khải trên ghế sa lông.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo em có hy vọng anh về không?”

Nguyên Bảo chớp chớp đôi mắt, thành thực gật đầu, nói: “Nhưng tôi không hy vọng Thái Thúc tiên sinh khó xử.”

Thái Thúc Thiên Khải nắm chặt tay cậu, nói: “Chỉ cần là chuyện Bảo Bảo muốn, anh sẽ làm vì em.”

Triệu lão gia tử bị đặt một bên, trong lòng sốt ruột, nhưng cũng không dám thúc giục Thái Thúc Thiên Khải, sợ Thái Thúc Thiên Khải trong lòng phiền chán.

Thái Thúc Thiên Khải bỗng nhiên không đầu không đuôi nói: “Dạo này thân thể cháu không khỏe, không đi xa nhà được, hai ngày nay đã đỡ nhiều rồi. Ngày mai, cháu muốn đi tế bái mẹ cháu một lát.”

Triệu lão gia tử sửng sốt, nhanh chóng nói: “Ông đi với cháu.”

Thái Thúc Thiên Khải gật gật đầu, nói: “Tế bái xong, cháu sẽ về Triệu gia với ông.”

Triệu lão gia tử quả thực mừng như điên, lão không nghĩ tới Thái Thúc Thiên Khải sẽ đồng ý nhanh như vậy, vui sướng đến độ chỉ muốn hoa chân múa tay, nói: “Được được, chúng ta đây ngày mai cùng đi tế bái mẹ cháu, ngày mai mấy giờ đi? Ông bảo người chuẩn bị đồ tế lễ. Ông đi gọi điện ngay, à đúng rồi, đã muộn rồi, không bằng ông ngủ lại đây. Thiên Khải à, chỗ này cháu có phòng cho khách không, ở tầng mấy?”

Thái Thúc Thiên Khải nhất thời đen mặt, Triệu lão gia tử mới vừa đã quấy rầy chuyện tốt của hắn đấy, giờ còn muốn ở lại qua đêm?

Nguyên Bảo nói: “Có phòng, trước kia cháu ở phòng cho khách đấy. Ông nội, cháu mang ông đi, phòng to lắm.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Lão gia tử cực vui, đi theo Nguyên Bảo liền lên lầu, Thái Thúc tiên sinh đang bị thương chân căn bản đuổi không kịp tốc độ của bọn họ!

Nguyên Bảo dàn xếp cho lão gia tử tại căn phòng mình đã từng ở, sau đó liền giúp đẩy Thái Thúc tiên sinh về phòng.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn thoáng qua cửa phòng cách vách, thở dài nói: “Bảo Bảo, tốt xấu gì cũng nên để lão gia tử ở cách xa một chút chứ.”

Lão gia tử ở ngay phòng cách vách…

Thật sự là quá gần…

Nguyên Bảo kỳ quái nói: “Vì sao phải ở xa một chút?”

Bởi vì Thái Thúc Thiên Khải sợ vách tường không cách âm…

Nguyên Bảo đẩy Thái Thúc Thiên Khải về phòng, sau đó đóng cửa, nói: “Thái Thúc tiên sinh, chuyện anh muốn tiếp nhận  Triệu gia…”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo đừng lo lắng, anh không hề miễn cưỡng bản thân.”

Triệu gia là một khối bánh ngọt rất lớn, phàm là thương nhân có chút dã tâm, không ai không chảy dãi ba thước đối với Triệu gia. Kỳ thật Thái Thúc Thiên Khải chính là một thương nhân có dã tâm như vậy, nếu không cũng không thể làm Thái Thúc gia càng ngày càng lớn.

Thái Thúc Thiên Khải trước kia không tiếp nhận Triệu gia, là bởi vì hắn hận. Mà hiện tại thì khác, hắn đối với Triệu gia đã không còn nhiều hận thù như trước.

Những chuyện Triệu lão gia tử làm vì hắn, không phải là hắn không nhìn tới, lão gia tử đã nhượng bộ rất nhiều, đủ để nhìn ra lão có lòng ăn năn với chuyện năm đó, Thái Thúc Thiên Khải cũng không phải máu lạnh.

Còn nữa, Thái Thúc Thiên Khải tiếp nhận Triệu gia, kỳ thật cũng là một loại trả thù đối với Triệu Dịch Hoành một loại trả thù.

Kẻ không hy vọng Thái Thúc Thiên Khải về Triệu gia nhất tuyệt đối chính là người cha ruột của hắn Triệu Dịch Hoành. Bởi vì, sau khi Thái Thúc Thiên Khải trở về, Triệu Dịch Hoành sẽ không nhận được cái gì.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo sao lại hy vọng anh về Triệu gia?”

Thái Thúc Thiên Khải đối chuyện này còn rất tò mò.

Nguyên Bảo thành thực nói: “Bởi vì Triệu gia có thật nhiều tiền đó, tôi hy vọng Thái Thúc tiên sinh có thể thành người có thật nhiều tiền.”

Thái Thúc Thiên Khải bị lý do của cậu làm cho sửng sốt, nói: “Bảo Bảo cảm thấy tiền không đủ tiêu sao?”

Nguyên Bảo bình thường cái gì cũng không mua, thích nhất chính là ăn, cũng không tiếu hết bao nhiêu tiền, cũng không sẽ giống những người khác thích các loại quần áo hàng hiệu hoặc là đồ trang sức đắt tiền, cũng không có yêu thích gì đặc biệt.

Nguyên Bảo nói: “Không phải, đủ tiêu mà.”

Lúc trước Nguyên Bảo mới tới nhân gian, trong túi áo chỉ có 2¥, đó mưới đúng là không đủ tiêu, nhưng hiện tại khác rồi, hắn hoàn thành vài nhiệm vụ nhánh, tiền trong túi áo vẫn tương đối nhiều.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Vậy tại sao Bảo Bảo hy vọng anh có thật nhiều tiền sao?”

Nguyên Bảo nói: “Bởi vì tôi là thần tài mà, đương nhiên hy vọng Thái Thúc tiên sinh có càng nhiều tiền.”

Thái Thúc Thiên Khải nghe được thì sửng sốt.

Kỳ thật Nguyên Bảo trước không ít lần nói mình là thần tài, hoàn toàn không giữ lại điều gì mà nói hết với hắn. Nhưng Thái Thúc Thiên Khải lúc ấy tưởng Nguyên Bảo đang nói đùa, mà hiện tại…

Thái Thúc Thiên Khải có ký ức trước kia, hắn đương nhiên biết thiên đình đích xác có loại thần tiên là thần tài, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới Nguyên Bảo lại biến thành thần tài.

Đường đường cửu tuyền địa ngục Hàn Tuyền ngục chủ, lại biến thành một thần tài…

Thái Thúc Thiên Khải có chút đau đầu.

“Làm sao vậy?” Nguyên Bảo khẩn trương hỏi: “Thái Thúc tiên sinh, thân  thể không thoải mái sao?”

“Không có việc gì.” Thái Thúc Thiên Khải nói: “Ngày mai phải dậy sớm, chúng ta nghỉ ngơi đi.”

“A?” Nguyên Bảo nhìn thoáng qua thời gian, mới hơn mười giờ.

Ngày mai bọn họ muốn đi tảo mộ tế bái, con đường khá xa, phải dậy rất sớm, cho nên bây giờ đi ngủ không phải là quá sớm, nhưng Nguyên Bảo còn băn khoăn “Trừng phạt” mà Thái Thúc tiên sinh đã nói!

Nguyên Bảo nháy đôi mắt to chân thành, nói: “Vậy… Thái Thúc tiên sinh không cần trừng phạt tôi sao?”

Thái Thúc Thiên Khải cho rằng Nguyên Bảo đã quên chuyện này, không nghĩ tới Nguyên Bảo bỗng nhiên lại nhắc tới.

Tuy rằng Thái Thúc Thiên Khải rất muốn cùng Nguyên Bảo làm ít chuyện thân mật, nhưng Triệu lão gia tử lại ở cách vách, nói không chừng có thể nghe được bọn họ đang làm gì đó, điều này làm cho Thái Thúc Thiên Khải có chút băn khoăn.

Nguyên Bảo hoàn toàn không có băn khoăn này, đã tự mình bắt đầu cởi quần áo.

Thái Thúc Thiên Khải nhìn mà cổ họng phát khô, nói: “Bé hư, còn không đỡ anh lên giường đi.”

“Được chứ.” Nguyên Bảo lập tức đáp ứng, đỡ Thái Thúc Thiên Khải cùng tiến lên giường.

Thái Thúc Thiên Khải hôn lên môi cậu, chậm rãi đem nụ hôn dừng trên hai má cùng sau gáy Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, trong chốc lát đừng có mà ngất đi nhé.”

Nguyên Bảo bị hắn nói mà đỏ cả mặt, phối hợp vươn tay ôm cổ Thái Thúc Thiên Khải, còn hơi hơi nâng thắt lưng, gắt gao  dán lên người Thái Thúc Thiên Khải.

Nguyên Bảo nói: “Đó là Thái Thúc tiên sinh làm cho tôi quá thư thái, tôi không khống chế được đó mà.”

“Em thật biết chọc anh tức giận.” Giọng Thái Thúc Thiên Khải càng khàn, hận không thể lập tức liền chiếm hữu Nguyên Bảo.

Nhưng như thế thì Nguyên Bảo khẳng định sẽ ăn không tiêu, Nguyên Bảo thật sự là rất ngây ngô.

Kỳ thật Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo đã từng làm loại chuyện này, hơn nữa số lần không ít. Nhưng đây đều chuyện đã lâu trước đó, khi đó Nguyên Bảo vẫn là Hàn Tuyền ngục chủ. Nhưng nói thật, Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy, Nguyên Bảo cho dù mất trí nhớ, cũng không khác gì mấy so với trước kia, đều là đổi biện pháp đi dụ dỗ hắn.

Thái Thúc Thiên Khải hôn môi Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, hé miệng ra đi, đầu lưỡi vươn ra… Thoải mái sao?”

“Thoải mái…” Nguyên Bảo thở hổn hển trả lời…

Phòng rất cách âm, Triệu lão gia tử ở cách vách hoàn toàn không nghe được cái gì không hài hòa. Lão gia tử hơi lạ giường, cả đêm ngủ không ngon, đến tầm bốn giờ sáng hôm sau, khi sắc trời hừng sáng, lão gia tử đã dậy, cửa phòng cách vách đóng chặt, thoạt nhìn là còn chưa rời giường.

Bởi vì hôm nay Thái Thúc tiên sinh muốn đi tảo mộ, cho nên người hầu đều dậy rất sớm, chuẩn bị tốt đồ cần dùng, bữa sáng cũng đã xong, xe đã dừng trước cổng biệt thự.

Lão gia tử ngồi xuống ăn sáng trước, liên tiếp nhìn đồng hồ, mắt thấy liền sắp năm giờ rưỡi, hai người kia cũng phải dậy rồi.

Vốn là Thái Thúc Thiên Khải tính toán năm giờ rời giường, sau đó liền xuất phát đi tảo mộ. Nhưng Nguyên Bảo ngủ say quá, hắn có chút không nỡ đi quấy rầy.

Đến năm giờ rưỡi, Thái Thúc Thiên Khải rốt cục vươn tay vỗ vỗ hai má Nguyên Bảo, nói: “Bảo Bảo, đến giờ, rời giường đi.”

Nguyên Bảo hừ một tiếng, chui vào trong ngực Thái Thúc Thiên Khải, ôm hắn thắt lưng hắn không nghĩ rời giường, hắn cảm thấy đặc biệt buồn ngủ, hơn nữa mông có chút… Cảm giác kỳ quái.

Ở trên giường làm biếng mười phút, Nguyên Bảo rốt cục tỉnh, đứng lên đi rửa mặt, sau đó giúp Thái Thúc Thiên Khải mặc quần áo rửa mặt.

Triệu lão gia tử nhìn đến bọn họ xuống dưới, nói: “Hai đứa rốt cuộc dậy rồi, mau ăn sáng rồi chúng ta xuất phát, thời gian cũng không sớm.”

Nguyên Bảo khoan khoái chạy tới ăn sáng, sau đó liền đi ra cửa chuẩn bị lên xe.

Có tài xế lái xe, Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo chuẩn bị ngồi ghế sau, để mình lão gia tử ngồi ở ghế phó lái. Nhưng lão gia tử mặc kệ, nhất định phải chen ngồi đằng sau.

Không gian trong xe rất lớn, ghế sau còn có 2 hàng ghế đối diện nhau, muốn ngồi ba người hoàn toàn không hề chật chội.

Nguyên Bảo cùng Thái Thúc Thiên Khải ngồi một bên, Triệu lão gia tử ngồi đối diện, mọi người đều lên xe, xe rất nhanh đã xuất phát.

Con đường không gần, trên đường đủ để ngủ một hồi, lão gia tử lên xe liền chuẩn bị dựa vào ghế ngủ một giấc.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, nếu em mệt thì ngủ thêm một lát.”

Nguyên Bảo lắc đầu, nói: “Thôi, ăn sáng xong tôi liên không thấy nệt nữa, Thái Thúc tiên sinh có mệt không?”

“Anh cũng không mệt.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo ngồi bên người Thái Thúc Thiên Khải cùng hắn nói chuyện phiếm, nhưng dưới mông Nguyên Bảo có như có đinh, cứ dịch đến dịch đi, thỉnh thoảng còn xoay qua xoay lại, Thái Thúc Thiên Khải nhìn mà nóng cả người.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, thành thật chút đi.”

Nguyên Bảo có chút uất ức nói: “Nhưng mà, Thái Thúc tiên sinh, mông tôi có chút không thoải mái, cứ ngồi mãi thế này thấy đau đau.”

Triệu lão gia tử đối diện nhắm mắt lại, còn chưa ngủ, chợt nghe Nguyên Bảo nói mông đau, lập tức liền mở mắt.

Trách không được hôm nay buổi sáng hai người kia dậy muộn như thế, thì ra là làm vận động kịch liệt.

Lão gia tử nhịn không được nói: “Hai đứa thật là, hôm nay muốn đi xa, hôm qua còn không thành thật. Nhất là Thiên Khải đấy, chân của cháu còn không khỏi, cẩn thận đụng phải chứ.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy mình thực oan uổng, đêm qua Nguyên Bảo cởi sạch dụ dỗ mình, hai người đích thật có lên giường, chuẩn bị làm chút chuyện thân thiết.

Nhưng Nguyên Bảo quá ‘non’, ngây ngô cực kỳ. Hai người hôn môi, sau đó cậu bị Thái Thúc Thiên Khải sờ đến phát  tiết  ra, cả người thoải mái mơ mơ màng màng. Thái Thúc Thiên Khải muốn tiếp tục, nhưng Nguyên Bảo lại thật sự thoải mái đến ngất đi…

Thái Thúc Thiên Khải cuối cùng vẫn là tự mình giải quyết, hai người bọn họ căn bản chưa làm tới cùng.

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được kéo Nguyên Bảo đến, thấp giọng nói: “Thành thật chút đi, nếu không đánh mông em đó.”

“Nhưng mà mông tôi khó chịu lắm.” Nguyên Bảo nói, “Thái Thúc tiên sinh đều tiến vào.”

Thái Thúc Thiên Khải đau đầu, thấp giọng nói: “Mới vào một ngón tay thôi…”

Nguyên Bảo nói: “Ngón tay của Thái Thúc tiên sinh, đó cũng là Thái Thúc tiên sinh mà.”

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Tuy rằng giọng bọn họ rất nhỏ, nhưng thùng xe cũng không quá lớn, lão gia tử ngồi ở đối diện đứt quãng có thể nghe được bọn họ nói chuyện, thật sự là không biết nên bày vẻ mặt đối mặt bọn họ, đành phải nhắm mắt lại bắt đầu giả bộ ngủ.

Lão gia tử mơ mơ màng màng, sau lại ngủ quên mất, lúc tỉnh lại, xe có chút xóc nảy, đã đến vùng ngoại thành, đường đi không tốt.

Lão gia tử vừa mở mắt, nhất thời thiếu chút nữa đã bị chói mù.

Nguyên Bảo đang nằm trong ngực Thái Thúc Thiên Khải, hôn đến khó phân thắng bại. Nguyên Bảo hai má đỏ bừng, hai bên tai cùng cổ đều hây hây, hai mắt nhắm, lông mi không ngừng run rẩy, đang tại dốc sức phối hợp hôn lại Thái Thúc Thiên Khải.

Triệu lão gia tử đều nhìn không được, sớm biết thế đã chẳng lên xe này ngồi.

Lão gia tử ho khan thật mạnh một tiếng, nói: “Ai nha, có sắp đến rồi hay không.”

Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo lúc này mới tách ra.

Nguyên Bảo có chút thở hồng hộc, úp sấp trong ngực Thái Thúc Thiên Khải thở dốc, thân thể mềm nhũn đến không dậy nổi.

Thái Thúc Thiên Khải nhẹ nhàng vỗ lên lưng cậu, nói: “Bảo Bảo em xem, sắp đến rồi.”

Trải qua vài giờ xóc nảy, lúc này mới đến nghĩa trang.

Mẹ của Thái Thúc Thiên Khải đã qua đời rất nhiều năm, hàng năm Thái Thúc Thiên Khải đều sẽ lại đây viếng mộ. Lần này bởi vì Thái Thúc Thiên Khải xảy ra tai nạn xe cộ, vẫn luôn tại nằm viện, ngày đến viếng mộ đã hơi muộn.

Nghĩa trang rất lớn, mộ bia đô đơn sừng sững, tuy rằng quét tước thực sạch sẽ, cũng có hoa tươi bày chung quanh, nhưng thoạt nhìn vẫn rất thê lương tiêu điều.

Nguyên Bảo phụ giúp Thái Thúc Thiên Khải đi qua, Triệu lão gia tử lần đầu tiên tới nơi này, theo ở phía sau.

Nói thật ra, Triệu lão gia tử đã không nhớ rõ mẹ của Thái Thúc Thiên Khải lớn lên như thế nào, dù sao cũng qua vài thập niên, đã sớm không nhớ rõ. Nhưng lại tới đây, lão Triệu bỗng nhiên cảm thấy áy náy trong lòng càng thêm nặng nề.

Thái Thúc Thiên Khải gần đây nhớ lại chuyện trước kia, nhưng mà hắn thế thế luân hồi, cuộc sống tại nhân gian cũng là chân chân thực thực. Thái Thúc Thiên Khải cảm thấy mình xem như may mắn, trước kia hắn chỉ có Nguyên Bảo, mà hiện tại, Nguyên Bảo vẫn còn tại bên cạnh hắn, như vậy cũng đã đủ.

Nguyên Bảo vươn tay vỗ vỗ bả vai Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, đừng khổ sở, tôi sẽ vĩnh viễn ở cùng anh.”

Thái Thúc Thiên Khải nắm chặt tay cậu, nói: “Anh biết.”

Nguyên Bảo trộm bấm đốt tay tính toán, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh cứ yên tâm. Mẹ của Thái Thúc tiên sinh là một người tốt, tuy rằng đời sống không mấy vui vẻ, nhưng bà đã chuyển  thế đầu thai, hiện sống rất tốt.”

Thái Thúc Thiên Khải quay đầu nhìn cậu, nói: “Nghe Bảo Bảo nói như vậy, anh yên tâm.”

Nguyên Bảo sẽ không lừa hắn, hắn vẫn luôn đều tin tưởng như vậy.

Nguyên Bảo nói: “Nói không chừng về sau còn có thể gặp mặt đó.”

“Phải không…” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s