Thần tài – 56

Thái Thúc Thiên Khải cùng Nguyên Bảo vẫn luôn ngồi bên cạnh mộ bia nói chuyện, Nguyên Bảo muốn nghe chuyện lúc nhỏ của hắn, nếu Nguyên Bảo hỏi, Thái Thúc Thiên Khải tự nhiên sẽ nói cho cậu biết.

Nguyên Bảo luôn tự hỏi, Thái Thúc tiên sinh khi còn bé, khẳng định lớn lên cực kỳ đáng yêu, chỉ tiếc lúc mình đến nhân gian đã muộn, nếu sớm hơn một chút, nói không chừng có thể nhìn đến Thái Thúc tiên sinh siêu cấp moe.

Thời thơ ấu của Thái Thúc Thiên Khải không có hồi ức gì vui vẻ, tất cả đều là cố gắng học tập, cố gắng làm bản thân mạnh mẽ hơn. Hắn không có ai để dựa vào, chỉ có thể mạnh mẽ lên mới không bị ai bắt nạt.

Nguyên Bảo nghe được có chút xót xa trong lòng, vỗ ngực nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh cứ yên tâm đi, về sau tôi sẽ bảo vệ anh, sẽ không cho ai bắt nạt anh hết.”

Thái Thúc Thiên Khải bị đùa cười , nói: “Anh rất chờ mong.”

Triệu lão gia tử ngồi trên bậc thang cách đó không xa, lão lớn tuổi rồi, đứng một lát là chân phát tê, nhưng không muốn quấy rầy Thái Thúc Thiên Khải.

Mơ mơ hồ hồ, Triệu lão có thể nghe được Thái Thúc Thiên Khải hồi ức, điều này làm cho lão nhịn không được có chút xót xa trong lòng. Trước kia lão chẳng hề quan tâm tới Thái Thúc Thiên Khải, đương nhiên không biết Thái Thúc Thiên Khải sống như thế nào, hiện tại nghe ra, mới phát hiện mình muốn bù đắp cho Thái Thúc Thiên Khải, thoạt nhìn không phải chuyện dễ dàng, trách không được Thái Thúc Thiên Khải lại chán ghét Triệu gia như vậy, thì ra cái gì cũng có lí do của nó.

Triệu lão gia tử nhịn không được muốn thở dài.

Tầm giữa trưa, Nguyên Bảo có chút đói bụng, Thái Thúc Thiên Khải nói: “Được rồi, Bảo Bảo, chúng ta đi thôi.”

Nguyên Bảo nói: “A, Thái Thúc tiên sinh, chúng ta đi ăn cơm đi, mấy ngày nữa mình lại quay lại.”

Rời khỏi khu nghĩa trang đã là giữa trưa, nơi này cách Triệu gia kỳ thật cũng không quá xa, so với khoảng cách tới biệt thự của Thái Thúc Thiên Khải thì gần hơn nhiều.

Lên xe, Thái Thúc Thiên Khải liền nói: “Trực tiếp tới Triệu gia đi.”

Triệu lão gia tử có chút giật mình, sau lại mừng rỡ như điên, nhanh chóng bảo lái xe đi về phía Triệu gia, để tránh Thái Thúc Thiên Khải trên đường đổi ý.

Lúc đi trên đường, lão gia tử liền gọi điện về nhà, bảo đầu bếp làm một bữa cơm trưa thật phong phú, đương nhiên là dùng để hối  lộ Nguyên Bảo, Nguyên Bảo chỉ cần có ăn, mọi sự liền đại cát.

Không mất bao lâu, bọn họ liền tới Triệu gia, trực tiếp vào đi nhà ăn ăn cơm.

Nhà ăn nhỏ cố ý chuẩn bị cơm trưa cho Nguyên Bảo, chỉ mấy người ăn mà cơm nước rất đa dạng, Nguyên Bảo vừa tiến đến đã muốn chảy nước miếng.

Thái Thúc Thiên Khải thực đau đầu, xem ra lão gia tử đã rõ rành rành sở thích của Nguyên Bảo.

Lão gia tử nói: “Nguyên Bảo, ăn hết mình, ăn xong rồi nghỉ ngơi một lát, chờ nghỉ ngơi xong chiều mình lại nói chuyện. Hôm nay ngồi xe lâu như vậy, Thiên Khải khẳng định mệt, đừng để mệt chết.”

Nguyên Bảo vừa ăn đùi dê, vừa gật đầu nói: “Được, ông nội ơi, cái đùi dê này ăn thật ngon.”

“Ăn ngon là được, ” Triệu lão gia tử nói: “Nếu cháu thích ăn, cơm chiều ông bảo đầu bếp cũng làm món này.”

Nguyên Bảo vui vẻ đồng ý.

Thái Thúc Thiên Khải: “…”

Cơm chiều cũng đã đặt xong …

Nguyên Bảo ăn cơm trưa, miệng mồm bóng nhẫy, Thái Thúc Thiên Khải vừa ăn cơm còn phải vừa lau miệng lau tay cho cậu, quả thực cứ như bảo mẫu.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, tay em toàn dầu, đừng sờ vào di động.”

Nguyên Bảo nói: “Nhưng di động kêu, có tin nhắn.”

“Anh xem cho em.” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Thái Thúc Thiên Khải giúp Nguyên Bảo mở điện thoại, là một số lạ, nói là chuyển phát nhanh đã đến tay người nhận.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Em gọi chuyển phát nhanh?”

Nguyên Bảo ngó vào đọc, nói: “Thật tốt quá, phong bì tôi ký gửi đã tới nơi.”

“Phong bì gì đó?” Thái Thúc Thiên Khải nói.

Nguyên Bảo nói: “Đương nhiên là mấy cái ảnh gửi cho Vệ tiểu thư. Đêm qua tôi nhờ bảo tiêu đem đi gửi .”

Thì ra là những ảnh chụp đó.

Nguyên Bảo não bổ hình cảnh Vệ Uyển nhìn đến ảnh chụp bị dọa ngốc, nhất thời cảm thấy mình có thể ăn thêm một cái đùi dê nướng.

Triệu lão gia tử vểnh lỗ tai, nói: “Vệ Uyển làm sao vậy?”

“Là bí mật, không nói cho ông nội đâu.” Nguyên Bảo nói.

Triệu lão gia tử: “…”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, lúc em gửi đồ, không để lại địa chỉ người gửi đấy chứ.”

Nguyên Bảo nói: “Đương nhiên không, tôi không viết địa chỉ trong nhà. Nhưng hình như có để lại số điện thoại.”

“Cái gì?” Thái Thúc Thiên Khải nhất thời đầu đau dữ dội, Nguyên Bảo lại để số điện thoại trên vận đơn. Kia Vệ Uyển phỏng chừng không dùng đến năm phút đồng hồ là có thể tra ra ai gửi ảnh tới.

Thái Thúc Thiên Khải thở dài nói: “Bảo Bảo, em sợ  Vệ tiểu thư không biết ai đang chỉnh cô ta sao.”

Nguyên Bảo nói: “Đúng vậy.”

Thái Thúc Thiên Khải đỡ trán.

Nguyên Bảo chân thành nói: “Nếu cô ta không biết, tôi sẽ thực khó xử , như vậy liền chơi không vui .”

Thì ra Nguyên Bảo còn chưa chơi đủ…

Thái Thúc Thiên Khải cầm giấy ăn lau miệng cho cậu, nói: “Bé hư, ai chọc phải em thật đúng là xui 8 đời.”

Lão gia tử ở bên cạnh nghe không hiểu bọn họ nói cái gì, Nguyên Bảo lại không nói cho lão, quả thực khiến lão vò đầu bứt tai, đặc biệt khó chịu.

Ngay lúc lão gia tử rối rắm, di động Nguyên Bảo quả nhiên vang lên.

Nguyên Bảo thăm dò nhìn thoáng qua di động, số lạ gọi đến, nhưng theo Thái Thúc Thiên Khải phỏng đoán, tám phần là Vệ Uyển gọi tới.

Nguyên Bảo duỗi tay, giơ đến trước mặt Thái Thúc Thiên Khải, nói: “Thái Thúc tiên sinh, giúp tôi lau tay đi.”

Thái Thúc Thiên Khải giúp cậu dùng khăn ướt lau sạch tay, sau đó còn hôn một cái vào lòng bàn tay cậu, nói: “Sạch sẽ rồi đấy, tiểu bại hoại.”

Nguyên Bảo lúc này mới cầm lấy di động, nhận điện thoại.

Người gọi cũng thật kiên trì, lâu như vậy vẫn chờ máy.

Nguyên Bảo ấn nghe, lập tức nghe được tiếng một cô gái tức giận gào lên: “Nguyên Bảo, cái thứ  tiện nhân! Mày dám chụp trộm  tao? Tao sẽ cho mày sống không bằng chết !”

Nguyên Bảo nói: “Là cô trước gửi một đống ảnh qua cho Thái Thúc tiên sinh.”

“Hừ, cái đồ vô liêm sỉ, dám cướp Thái Thúc tiên sinh với tao, thì mày phải chuẩn bị sẵn tinh thần, tao…” Vệ Uyển tức giận hô to, nhưng mới nói một nửa đã bị Nguyên Bảo ngắt lời.

Nguyên Bảo nói: “Những lời này phải là tôi nói cho cô mới đúng. Thái Thúc tiên sinh là của tôi, ai cũng đừng nghĩ cướp đi.”

Thái Thúc Thiên Khải Ngồi ở bên cạnh nhịn không được cười tủm tỉm nhìn Nguyên Bảo, hắn nhớ rõ thật lâu trước kia, Lục gia cũng có tính chiếm hữu rất mạnh, nếu khôngcũng không đánh dấu hiệu lên ngực hắn.

Thái Thúc Thiên Khải nhịn không được thò tay qua, đỡ lấy thắt lưng Nguyên Bảo, cúi đầu ghé vào lỗ tai cậu hôn một cái.

“Ừm…”

Nguyên Bảo bị đánh lén, cảm giác lỗ tai rất nhột, nhịn không được hừ một tiếng, bỗng nhiên giống như bong bóng bị xì hơi, khí thế yếu đi không ít.

Nguyên Bảo bất mãn trừng mắt nhìn Thái Thúc Thiên Khải, Thái Thúc Thiên Khải vẫn cứ mỉm cười nhìn cậu.

Triệu lão gia tử rất hiếu kì, lão rất muốn biết là ai gọi tới, khó có khi Nguyên Bảo vẻ mặt không vui, còn nghiêm túc như vậy.

Nguyên Bảo nói: “Trong tay tôi còn một đoạn video, nếu cô muốn nhìn thì tôi gửi qua cho.”

Vệ Uyển quả thực sắp tức điên rồi, hô: “Nguyên Bảo! Mày chờ đó! Tao muốn giết mày! Tao muốn giết mày ngay bây giờ!”

Nguyên Bảo nói: “Tôi đang ở Trệu gia, nếu cô sốt ruột quá thì cứ đến Triệu gia tìm tôi.”

Giọng gào phẫn nộ của Vệ Uyển nghẹn lại, cô ta vừa sợ vừa lo, Nguyên Bảo lại ở Triệu gia, nếu Triệu lão gia tử thấy được những ảnh chụp đó, mình tuyệt đối không có khả năng gả cho Thái Thúc Thiên Khải.

Vệ Uyển “cạch” cúp điện thoại, Nguyên Bảo nhìn di động, trò chuyện kết thúc, cậu để di động sang 1 bên, lại bắt đầu lấy đùi dê nướng gặm tiếp.

Triệu lão gia tử nhịn không được hỏi: “Nguyên Bảo, ai gọi thế? Có chuyện gì à?”

Nguyên Bảo nói: “Không có gì, chuyện nhỏ mà thôi, cháu có thể giải quyết .”

Triệu lão gia tử không hỏi được gì, đành tức tối ăn cơm tiếp.

Nguyên Bảo ăn no liền mệt rã rời, bị Thái Thúc Thiên Khải đưa đến phòng trên lầu nghỉ ngơi.

Nguyên Bảo đêm qua ngủ muộn, hôm nay lại dậy sớm, trên xe cũng không ngủ, ăn cơm trưa xong liền mệt đến díu hai mắt lại.

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Bảo Bảo, lên  giường ngủ trưa đi, lát nữa anh về.”

Nguyên Bảo ngồi ở trên giường, nói: “Thái Thúc tiên sinh, anh đi đâu vậy?”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Anh đi tìm lão gia tử, nói nói về chuyện gia sản Triệu gia.”

Nguyên Bảo gật đầu, nói: “Tôi đẩy anh đi qua.”

Thái Thúc Thiên Khải nói: “Không cần, Bảo Bảo có quầng thâm mắt rồi kìa, nhanh đi ngủ đi. Anh tự đi là được, có thang máy, cũng không tốn sức.”

Nguyên Bảo nói: “Vậy Thái Thúc tiên sinh, anh phải về sớm chút nha.”

“Anh biết .” Thái Thúc Thiên Khải hôn lên trán Nguyên Bảo một cái, nói: “Ngủ đi.”

Thái Thúc Thiên Khải tự đẩy xe lăn ngồi thang máy đến thư phòng Triệu lão gia tử, lão gia tử đã sớm chờ hắn.

Nguyên Bảo đích xác mệt nhọc, ngã vào trên giường, ôm gối đầu mềm mại lăn vài vòng, sau đó lấy ra di động, mở app thần tài, điểm vào avartar của Thái Thúc Thiên Khải, quả nhiên thấy tài sản của Thái Thúc Thiên Khải lập tức tăng mạnh vài lần.

Thái Thúc Thiên Khải vốn đã được coi là rất giàu, nhưng hắn vẫn còn trẻ, Thái Thúc gia trước lại cô đơn, cho nên dù có phát triển tốt nữa cũng không thể nào so với những thế gia thịnh thế trăm năm kia. Nhưng mà hiện tại thì khác, Thái Thúc Thiên Khải đồng ý tiếp nhận Triệu gia, gia sản lập tức tăng gấp mấy lần.

Nguyên Bảo quả thực vui sướng vô cùng, Thái Thúc tiên sinh cách ngày trở thành người giàu nhất Châu Á không xa.

Bnhưng khoảng cách này không phải chỉ là mấy trăm vạn hoặc là mấy triệu, Nguyên Bảo đếm trên đầu ngón tay, vẫn phải kém đến gần một tỷ ấy.

Nguyên Bảo bắt đầu lật xem app, như vậy kế tiếp một tỷ đi đâu tìm đây. Nếu trong khoảng thời gian ngắn muốn kiếm được nhiều tiền như vậy tì thật khó, mà cứ chậm rãi kiếm thì lại không biết phải mất bao nhiêu năm.

Cho nên Nguyên Bảo cảm thấy, hiện tại chỉ có một biện pháp tốt, chính là sát nhập. Nếu Thái Thúc tiên sinh có thể sát nhập thêm 1 nhà, là có thể nhẹ thỏa mái biến thành người giàu nhất Châu Á.

Nguyên Bảo xoa cằm, cảm thấy Vệ gia không tồi, bởi vì Vệ Uyển thật sự là rất đáng ghét, nhưng làm như vậy, lại thật sự không  phúc hậu.

Nguyên Bảo thực khó xử, cậu vừa mệt vừa sầu, mơ mơ màng màng nghĩ, nếu Vệ Uyển lại đến trêu chọc mình, thì mình có thể không ngại ngần gì nữa.

Nguyên Bảo ngủ một giấc ngon, bởi vì tài sản của Thái Thúc Thiên Khải tăng mạnh, cho nên Nguyên Bảo rất vui vẻ, an an tâm tâm liền ngủ say, vừa cảm giác  tỉnh thì bên ngoài trời đã tối đen.

Nguyên Bảo xoa mắt ngồi dậy, Thái Thúc Thiên Khải còn chưa trở lại, thoạt nhìn còn đang nói chuyện làm ăn cùng Triệu lão gia tử.

Nguyên Bảo ngáp một cái, than thở: “Thái Thúc tiên sinh gạt người, nói một hồi sẽ trở lại, mình tỉnh ngủ rồi còn đâu.”

Nguyên Bảo lấy di động ra nhìn, đã buổi tối tám giờ , không biết Thái Thúc tiên sinh còn muốn nói tới khi nào.

Nguyên Bảo xuống giường, chuẩn bị đi tìm Thái Thúc Thiên Khải. Nhưng Thái Thúc Thiên Khải đang bàn chuyện làm ăn, mình tùy tiện đi tìm hắn lại thành quấy rầy.

Phải trái đều khó, tự dưng lại nghĩ ra 1 cách. Nguyên Bảo quyết định ẩn thân đi tìm Thái Thúc tiên sinh, ngồi bên người chờ hắn, như vậy liền không quấy rầy Thái Thúc tiên sinh bàn chuyện.

Nguyên Bảo bấm tay tính toán, Thái Thúc tiên sinh ở phòng thứ 3 lầu ba, trong thư phòng của Triệu lão gia tử. Thật tốt, Nguyên Bảo búng tay một cái, chuẩn bị trực tiếp ẩn thân biến qua.

“Ba” một tiếng, cảnh vật trước mắt Nguyên Bảo lập tức liền thay đổi.

Hắn vẫn là tại một cái phòng trong, nhưng đã không còn là phòng ngủ của Thái Thúc tiên sinh.

gian phòng Này rất lớn, bên ngoài có sô pha TV, nhưng không có người, cửa sổ sát đất treo bức màn rất nặng, khiến trong phòng có vẻ đặc biệt âm u.

Nguyên Bảo kỳ quái nhìn nhìn bốn phía, tại sao không có người? Không phải là đi nhầm phòng chứ?

Nguyên Bảo có chút buồn bực, chợt nghe đến trong phòng truyền đến tiếng nói chuyện, thì ra người ở bên trong.

Hắn nhanh chóng chạy qua, cửa phòng đóng, còn khóa lại, nhưng chẳng hề trở ngại tới Nguyên Bảo, cậu trực tiếp xuyên cửa đi vào.

“A… Triệu, Triệu tiên sinh… Dừng, tôi không được…”

“Bảo bối, thắt lưng của em còn đang xoay đấy.”

Nguyên Bảo vừa vào cửa, nhất thời liền trợn tròn mắt, nơi này hình như thật không phải thư phòng của Triệu lão gia tử, mà là phòng ngủ người khác.

Trong phòng ngủ hôn ám cũng treo bức màn rất nặng, trong phòng không có một chút ánh sáng, trên giường có hai nam nhân. Một dáng người tinh tế gầy gò bị đặt dưới thân một nam nhân khác, hiển nhiên là đang làm chuyện thân mật.

Nguyên Bảo hoảng sợ, liếc nhìn qua, cảm thấy người đàn ông bị đặt dưới thân kia hình như trông hơi quen, nhưng nghĩ không ra đã gặp nhau ở nơi nào.

Hắn không phải cố ý muốn trộm  nhìn người khác làm tình, nhanh chóng muốn lui ra ngoài.

Nhưng cậu còn chưa lui ra ngoài, nam nhân dáng người mảnh khảnh kia bỗng nhiên hô nhỏ một tiếng, hình như là phát hiện Nguyên Bảo, xô đẩy người đàn ông bên trên y, nói: “Triệu tiên sinh… đừng, có, có người…”

“Bảo bối, em quá khẩn trương, ” nam nhân nhìn thoáng qua cửa còn đang khóa, cúi đầu dò tới bờ môi của y, nói: “Không có người.”

Nguyên Bảo bị dọa sợ, cho là thuật ẩn thân của mình lại không nhạy, bị người thấy được. nhưng hiển nhiên ẩn thân kỳ thật không phải không nhạy, cậu nhanh chóng xoay người bỏ chạy, chạy ra khỏi phòng, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng mà nam nhân tinh tế kia lại có thể nhìn đến mình đang ẩn thân, thật sự là rất kỳ quái .

Nguyên Bảo không thể nào hiểu nổi, nhịn không được vươn tay gãi gãi hai má, nói: “Người kia thoạt nhìn còn hơi quen mắt.”

Nói như vậy, Nguyên Bảo đột nhiên sửng sốt, thiếu chút nữa vui sướng xoay người chạy vào. Nhưng bên trong truyền ra tiếng rên rỉ nhẹ nhàng, hiển nhiên chuyện kia còn chưa dừng lại.

Nguyên Bảo bèn đặt mông ngồi trên ghế sa lông, chờ bên trong xong việc mới đi vào.

Qua ước chừng một giờ, Nguyên Bảo thiếu chút nữa ngủ gật, bên trong mới yên tĩnh lại, sau đó là tiếng nước « ào ào » trong phòng tắm.

Nguyên Bảo trộm vào phòng ngủ, liền nhìn đến nam nhân được gọi là Triệu tiên sinh đang nằm dựa vào thành giường, vừa hút thuốc vừa đọc mail. Nhác trông có nét giống Thái Thúc Thiên Khải, Nguyên Bảo hoảng sợ, không phải là anh em gì của Thái Thúc tiên sinh chứ?

Trong phòng tắm có tiếng nước, nam nhân dáng người mảnh khảnh nhất định là đang tắm.

Nguyên Bảo đi vào, quả nhiên liền đối mặt cùng người kia.

“Tiền bối!”

Nguyên Bảo lập tức cao hứng nói: “Thật là anh à, tôi đoán không sai.”

Nam nhân mảnh khảnh sửng sốt, nói: “Nguyên Bảo?”

Nguyên Bảo lập tức gật đầu, nói: “Tôi cũng tốt nghiệp học viện thần tài, đến nhân gian thực tập rồi. Tiền bối anh đã chuyển thành thần tài chính thức chưa ? Làm thần tài vui không ? Khí phải không?”

Mảnh khảnh nam nhân diện mạo thực xinh đẹp, lúc này còn đang trần truồng ngồi trong bồn tắm, nhìn Nguyên Bảo vẻ mặt hưng  phấn có chút xấu hổ, nói: “Nguyên Bảo, cậu trước đem quần áo đưa cho tôi được không?”

“A a, ngại quá, không phải là tôi muốn nhìn lén anh tắm rửa đâu.” Nguyên Bảo nói.

Lâm Tạ nói: “Sao cậu lại ở chỗ này?”

Nguyên Bảo nói: “Tôi đang trợ giúp Thái Thúc tiên sinh, tôi vẫn luôn đi theo hắn, không lâu sau, có thể trợ giúp Thái Thúc tiên sinh hoàn thành nhiệm vụ .”

“Thái Thúc Thiên Khải?” Lâm Tạ kinh ngạc nói.

“Đúng vậy.” Nguyên Bảo gật đầu, nói: “Đúng, tiền bối, người bên ngoài là ai thế.”

Lâm Tạ nói: “Triệu tiên sinh? Là chú của Thái Thúc Thiên Khải.”

“A?” Nguyên Bảo kinh ngạc nói: “Tôi tưởng là anh em của Thái Thúc tiên sinh cơ, có chút giống, thoạt nhìn còn rất trẻ mà.”

Lâm Tạ thản nhiên “Ừ” một tiếng.

Nguyên Bảo lại hưng phấn nói: “Tiền bối, cho tôi xem giấy phép thần tài của anh được không, bây giờ tôi vẫn chưa có, rốt cuộc trông nó ra làm sao?”

Lâm Tạ nói: “Tôi…”

Lâm Tạ còn chưa nói nói, di động Nguyên Bảo bỗng nhiên vang lên, tiếng chuông còn rất lớn. Nguyên Bảo nhanh chóng cúp máy, để tránh người bên ngoài nghe được tiếng.

Điện thoại là Thái Thúc Thiên Khải gọi cho Nguyên Bảo, xem ra lúc Nguyên Bảo lạc đường, Thái Thúc Thiên Khải đã về phòng ngủ , hơn nữa phát hiện Nguyên Bảo không thấy .

Nguyên Bảo vội vội vàng vàng nói: “Tiền bối, Thái Thúc tiên sinh đang tìm tôi, ngày mai lại đến tìm anh nhé.”

“Được.” Lâm Tạ gật gật đầu.

Nguyên Bảo lập tức bỏ chạy, nhanh đi về tìm Thái Thúc Thiên Khải.

Mà vừa lúc đó, cửa phòng tắm bỗng nhiên được mở ra, Lâm Tạ hoảng sợ, trước một khắc Nguyên Bảo còn ở nơi này, nếu bị người khác nhìn đến, thật sự là không giải thích được.

“Bảo bối, anh tưởng em ngất trong nhà tắm rồi chứ.” Nam nhân đẩy cửa tiến vào nói.

“Không có.” Lâm Tạ nói: “Anh đọc xong mail chưa?”

Nam nhân gật gật đầu, nói: “Ngày mai phải đi ký hợp đồng, em đi với anh.”

“Được.” Lâm Tạ nói.

Advertisements

3 thoughts on “Thần tài – 56

  1. khẳng định lớn lên=>khẳng định lúc đó (hồi đó) {t thấy hợp ngữ cảnh hơn
    Trệu=>Triệu
    gian=>Gian {đầu dòng}
    Khí phải không=>Khí phách lắm đúng không

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s