Tình địch – 77

77 cứu trở về

Chỉ là Diệp Thời Duy hiện tại hối hận cũng muộn, hơn nữa trong nhiệm vụ nếu đã có Ma Môn, như vậy tìm cái đội hữu Ma Môn cũng đúng, chính là…

“Đến, Tử Thời, cho ngươi.” Tiêu Dục nói xong đem một con chim nướng vào tay Diệp Thời Duy.

Bộ dáng Tiêu Dục một đường ân cần thật sự là không đành lòng nhìn thẳng, Diệp Thời Duy cũng đã sắp không biết người này là ai.

Cứng ngắc tiếp nhận con chim, còn phải chịu đựng ánh mắt hâm mộ của Lâm Hứa bên cạnh, Diệp Thời Duy mãnh liệt cảm nhận được cơn đau khi tự lấy đá đập chân mình.

Đây là sự lĩnh ngộ cỡ nào đau đớn…

Ba người lúc này đã cách nơi Bạch  sư đệ gặp nạn không xa, theo Lâm Hứa kể, hắn cùng sư đệ Bạch Viễn là Tam đại đệ tử của Đông Hải đảo Hồ Lô, mà sư phụ của bọn họ lại là Nguyên Anh chân nhân Phùng Thu tiếng tăm lừng lẫy của mười ba đảo Đông Hải.

Nghe đến đó, Diệp Thời Duy lặng lẽ mà nhíu mày, mới Nguyên anh cũng đã xem như tiếng tăm lừng lẫy, xem ra trình độ tu luyện của Đông Hải kém xa lục địa.

“… Chỉ là Đông Hải thật sự quá mức nguy hiểm, chúng ta vốn có bốn mươi tám đảo, mà hiện giờ chỉ dư lại mười ba cái, các đảo còn lại đã bị động vật biển chiếm lĩnh. Lần này chúng ta lại đây, ngoại trừ tìm kiếm sự giúp đỡ bên ngoài, cũng là muốn hợp tác với đại lục, Đông Hải tuy rằng sản vật phong phú, nhưng thủ đoạn luyện đan luyện khí lại kém xa đại lục, hơn nữa hiện tại sóng động vật biển lại muốn dâng, lần này thú triều là hổ sa vương[1] dẫn dắt, ta sợ chúng ta không về được đảo Hồ Lô.”

Nghe Lâm Hứa nói, Diệp Thời Duy cuối cùng biết vì cái gì đảo Hồ Lô kia rõ ràng tiêu dao ngàn dặm ngoài biển lại bị trộn lẫn nhiều chuyện trên đất liền.

Mà theo Lâm Hứa một đường giới thiệu, ba người cũng đến thôn nhỏ lúc trước Bạch Viễn bị thương.

Chỉ là cảnh tượng trước mắt lại làm cho trái tim ba người đột nhiên ngừng đập.

Nơi nơi đều là tường đổ, khói lửa chưa tắt vẫn thiêu đốt những cây cột, trên không, quạ đen cạc cạc kêu nấn ná không đi, mà khi đi vào thôn, cảm nhận sự tĩnh lặng không một bóng người, ba người càng bất an trong lòng

Bởi vì bọn họ cũng đều biết, không thấy được thi thể không có nghĩa là những thôn dân đó đều an toàn, càng có thể là, bọn họ sớm đã bị đót thành tro trong trận hỏa hoạn.

Diệp Thời Duy bay nhanh dẫn theo hai người đi đến một cái miếu nhỏ có chút hẻo lánh, lúc này miếu nhỏ mặc dù chỉ có bốn bức tường, nhưng so cảnh tường đổ vừa rồi đã khá hơn nhiều.

Thần thức sớm đã đảo qua nơi này, nhưng không tận mắt nhìn thấy đến thì vẫn không cam lòng, vì thế khi đi vào miếu nhỏ nhìn thấy không một bóng người, ba người đều là thất vọng ngập tràn.

“Lửa còn chưa diệt, những người đó nhất định còn chưa đi xa, chúng ta trước đuổi theo.” Diệp Thời Duy đi một vòng không có phát hiện gì liền đề nghị.

Lúc này Lâm Hứa đang ngồi xổm nhìn kỹ góc tường miếu đổ.

Nhìn đến Lâm Hứa bộ dáng, Diệp Thời Duy có chút nghi hoặc, “Lâm Hứa, ngươi đang nhìn cái gì?”

Lâm Hứa chỉ góc tường, “Ta đang nhìn ám hiệu sư đệ lưu lại.”

“Ám hiệu?” Diệp Thời Duy cảm thấy kinh ngạc, thần thức của hắn toàn bộ quét một lần cũng không phát hiện có ám hiệu gì mà.

“Ừm, ” Lâm Hứa gật đầu, “Là ám hiệu đặc biệt của đảo Hồ Lô chúng ta, sư đệ là bị người Kiếm các bắt đi.”

“Kiếm các? Ngươi xác định?” Diệp Thời Duy hỏi.

“Xác định.”

Nhìn đến vẻ mặt khẳng định của Lâm Hứa, Diệp Thời Duy cảm thấy hiểu rõ, nhất định có liên quan tới nội dung giao dịch mà Lâm Hứa đã nói, mà Lâm Hứa cho tới giờ còn không chịu nói, chắc là vì bí mật giữa đôi bên.

“Kiếm các đã bội ước, ngươi xác định còn muốn tiếp tục bảo thủ  bí mật giữa các ngươi sao?”

Lâm Hứa vẫn là vẻ mặt ngượng nghịu, Diệp Thời Duy thấy thế cũng không có cưỡng bức, hắn vẫn biết trừ hắn cùng Tiêu Dục ra, không thể tin ai trong bất cứ sư huynh đệ bọn họ.

“Ngươi có thể tìm tới sư đệ ngươi không?” Diệp Thời Duy hỏi.

Lâm Hứa gật gật đầu, từ trong lòng lấy ra một con ốc biển to bằng nắm tay, đặt ở bên miệng thổi ù ù.

Mà theo thanh âm từ từ truyền xa, Diệp Thời Duy còn ẩn ẩn nghe được tiếng biển rộng cuộn sóng, cùng với tiếng người nói chuyện.

“Sư huynh… Đông nam … Thôn xóm… Sư huynh… Đông nam… Thôn xóm…”

Thanh âm lặp đi lặp lại chỉ một câu kia, Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục liếc nhau, liền mang theo Lâm Hứa bay về phía đông nam thôn xóm.

Diệp Thời Duy vốn đang muốn lấy ra Mịch linh điệp[2], bởi vì trước đó lo xa sợ tìm không thấy cho nên đã vẩy linh hương phấn đặc chế trên người Bạch Viễn, nhưng hiện tại nếu Lâm Hứa có biện pháp, hắn liền không bêu xấu, hơn nữa, như vậy cũng khiến Lâm Hứa không cảnh giác với mình.

Ba người tốc độ rất nhanh, Diệp Thời Duy dùng độn pháp nhất đẳng của Thượng Thanh môn, mà tốc độ của Tiêu Dục do có bí pháp Ma Môn cũng là vượt qua cùng lứa, dư lại Lâm Hứa, tuy rằng văn minh tu chân lạc hậu nhiều so với đại lục, nhưng nghiên cứu đối với thuật pháp cũng là nhất tuyệt, mấy ngày nay dưỡng thương xong cũng có thể đuổi kịp tốc độ của bọn họ, cho nên chuyến đi này chỉ mất non nửa ngày đã đuổi kịp đội ngũ Kiếm các lúc trước mang đi Bạch Viễn.

“Đứng lại! Tiền phương Kiếm các, người rảnh rỗi tránh xa!” Một giọng trong trẻo thanh âmhô lên, đi kèm còn có một vệt kiếm quang sáng ngời, hạ xuống Diệp Thời Duy vị trí bên người cả ba, tuy rằng không có thương tổn, nhưng có tác dụng đe dọa, còn nhân tiện thể hiện chiêu thức chỉ Kiếm mới có.

Diệp Thời Duy cau mày, thật sự là Kiếm các, lại nhìn phía giữa đội ngũ, quét mắt một vòng cũng không thấy thân ảnh Bạch Viễn, không biết bị bọn họ giấu đi nơi nào.

Lúc này, giọng đầy kích động của Lâm Hứa truyền tới, “Tiểu Viễn, sư đệ ngay tại trong đội ngũ, chúng ta nhanh đi cứu hắn.”

“Ở nơi nào?” Diệp Thời Duy tìm nửa ngày cũng không tìm được.

“Ta cũng không biết, nhưng là ốc biển nói cho ta biết, hắn ngay tại nơi này.”

Nhìn ốc biển trong tay Lâm Hứa, Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục liếc nhau, đánh về phía đội ngũ Kiếm các.

Kiếm các người đông thế mạnh, bọn họ nếu không chiếm tiên cơ, thì về sau mang theo Bạch Viễn thoát đi, có lẽ bọn họ không đuổi kịp.

Kiếm các tổng cộng có mười bảy người, tổng cộng Kim Đan đỉnh phong hai người, Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục mỗi người một cái, còn lại mười lăm người thì để Tiêu Dục huyết thi khôi lỗi[3] cùng Lâm Hứa quấn lấy.

Chờ đến Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục giải quyết từng người Kim Đan đỉnh phong, những con rối kia đã bị giải quyết gần hết, mà Lâm Hứa cũng cực kỳ nguy hiểm.

“Mau tới cứu ta!” Lâm Hứa hô to về phía Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục, Diệp Thời Duy nhìn hắn sắp bị một thanh kiếm đâm thủng, thần thức khống chế kiếm quang chắn được.

Mà đệ tử Kiếm các kia thấy Diệp Thời Duy trợ giúp Lâm Hứa, cũng quay qua đối phó với Diệp Thời Duy, nhưng lập tức liền phát hiện, hai đại đệ tử Kim Đan đỉnh phong trong đội ngũ đã không thấy đâu.

“Chạy mau!” Một đệ tử bị Tiêu Dục đâm trúng kêu lên, người còn lại nhìn đến đội ngũ hơn mười người đã chỉ còn lại có mấy người, cũng mặc kệ báo thù cho sư huynh đệ, trước chạy thoát thân quan trọng hơn.

Nhưng Diệp Thời Duy làm sao có thể cho bọn hắn cơ hội chạy thoát thân?

Cho nên khi bọn hắn mới chỉ bay được hai dặm đã bị một tầng quang màng ngăn trở, lòng tràn đầy đã tuyệt vọng.

“Ta là đệ tử Kiếm các! Các ngươi giết ta sư môn sẽ báo thù cho ta!”

Diệp Thời Duy cười nhạo một tiếng, từ lúc biết đối thủ là Kiếm các hắn đã chuẩn bị kỹ càng, không chỉ linh quang toàn thân đều chuyển thành màu đen, mà ngay cả khí tức đều bắt chước Tiêu Dục biến thành ma khí thuần túy, Kiếm các nếu có trả thù, cũng tìm không được hắn, bọn họ dù sao cùng là đạo môn với Kiếm các, đến lúc đó nếu bởi vì hắn mà sinh hiềm khích sẽ không tốt, tuy rằng Kiếm các hiện nay có vẻ đã xảy ra vấn đề.

Mà Tiêu Dục liền lại càng không để ý này đó, bọn họ cùng Kiếm các hai phe đối lập, hiện tại tiên ma loạn như vậy, nhân cơ hội chọc một đao không cần quá bình thường.

Vì thế hai cái đều không quan tâm lời của đệ tử Kiếm các, tự nhiên cũng sẽ không lưu tình.

“Các ngươi mang người kia đi nơi nào?” Tiêu Dục hỏi.

“Ta sẽ không nói, các ngươi vĩnh viễn cũng tìm không thấy hắn!” Người đệ tử kia vẻ mặt thà chết chứ không chịu khuất phục, Diệp Thời Duy nhíu nhíu mày, thật không thức thời.

Lập tức người đệ tử kia bị chặt đứt một cánh tay.

Diệp Thời Duy nhìn đến thủ pháp thuần thục của Tiêu Dục, nhắm mắt lại, nhớ tới đãi ngộ dưới đáy Tội nhai, không biết làm sao lại thấy khó chịu trong lòng, thấy Tiêu Dục lại chém một cánh tay, bèn tiếp nhận người đệ tử kia, nói với Tiêu Dục, “Để ta thẩm vấn.”

Tiêu Dục nhìn Diệp Thời Duy sắc mặt khác thường, giật mình, tựa hồ nghĩ tới điều gì, thuận theo đem đệ tử trong tay đưa cho Diệp Thời Duy, không nói thêm cái gì.

Không khí có chút nặng nề.

“Ta biết đệ tử Kiếm các từ nhỏ đã ngâm mình trong Kiếm trì, chịu đựng kiếm cốt[4], bình thường tra tấn đều rất khó khiến các ngươi để trong lòng, cho nên ta không cần mấy thủ đoạn vô dụng này.” Diệp Thời Duy sắc mặt bình tĩnh có chút dọa người.

“Các ngươi Kiếm các bình thường tu kiếm, luyện kiếm, kiếm còn người còn, kiếm mất người mất, cho nên, không bằng tới xem kiếm của ngươi một chút.”

Diệp Thời Duy nói xong vươn tay ra, để tại vùng đan điền người đệ tử kia, quả nhiên ở bên trong nhìn đến một cái kiếm đan nho nhỏ, còn có một thanh kiếm nhỏ xanh ngắt đang quay tròn chung quanh.

Diệp Thời Duy dùng sức lôi thanh kiếm ra, Kiếm các đệ tử kêu thảm một tiếng.

“Không bằng thử xem là Kiếm các quan trọng hay là kiếm của ngươi quan trọng.” Giọng Diệp Thời Duy giống như ma quỷ, “Ngươi không nói, ta liền đem thanh kiếm mới sinh linh tính này đặt trên Hồng liên nghiệp hỏa thiêu đốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, tin tưởng linh kiếm này cũng uống không ít máu người, tội nghiệt chắc hẳn thực phong phú. Mà kiếm đan kia… Không bằng trực tiếp bóp nát thì sao, sau đó ngươi từ nay về sau rốt cuộc không tu được kiếm nữa.”

Diệp Thời Duy thanh âm thực lãnh tĩnh, nhưng tố chất tâm lý của đệ tử kia cũng rất mạnh, “Dù sao đều là chết, các ngươi muốn giết muốn chém tự nhiên muốn làm gì cũng được.”

Diệp Thời Duy chậm rãi ngồi xuống, trực tiếp lấy thanh linh kiếm, ở trước mặt đệ tử này đốt lên.

Linh kiếm Kiếm các đều là đệ tử dưỡng dục từ nhỏ, sớm đã cùng bọn họ tâm ý tương thông, lúc này bị thiêu đốt bởi Hồng liên nghiệp hỏa, bọn Diệp Thời Duy chỉ có thể nhìn đến tội nghiệt khí bị đốt đến bốc hơi từng làn, mà đệ tử kia lại có thể nghe được linh kiếm kêu rên cùng khẩn cầu, khí tức tuyệt vọng kia bức bách mà đến, khiến hắn sắp thở không nổi.

Rốt cục, khi linh kiếm đã ảm đạm gần như không ánh sáng tời điểm, người đệ tử kia rốt cục không chịu nổi, “Ta nói, ta nói, dừng lại!”

Diệp Thời Duy thu hồi hồng liên nghiệp hỏa, “Nói đi.”

“Người đệ tử kia dùng thuốc giả chết, đang đặt trong hộp kiếm của Đại sư huynh.”

Hộp kiếm… Diệp Thời Duy vẻ mặt vừa động, lập tức lấy ra hộp kiếm từ trong túi trưc vật vừa đoạt được, mở ra vừa thấy, bên trong chỉ có một thanh trọng kiếm, không để ý đến nó, bổ ra tầng ngoài của hộp kiếm, quả nhiên thấy Bạch Viễn đang tại trong đó.

Ẩn tức mộc[5], trách không được hắn không phát hiện bóng dáng Bạch Viễn.

“Cho hắn cái thống khoái đi.” Diệp Thời Duy nói rằng, Tiêu Dục ở một bên nghe được, giết hết đám đệ tử còn lại, Lâm Hứa thấy, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Diệp Thời Duy cùng Tiêu Dục một cái.

Diệp Thời Duy không lời gì để nói, xem ra Lâm Hứa này thật đúng là chưa trải sự đời, “Lúc bọn họ chém giết thôn dân cũng không do dự.”

Lâm Hứa vẫn không nói lời nào, Diệp Thời Duy lại nói, “Bọn họ là kẻ địch, ngẫm lại cái giá của việc nương tay chính là thi cốt của sư đệ ngươi…”

Diệp Thời Duy không nói thêm gì nữa, nhưng Lâm Hứa lại thông suốt, trên mặt cũng tươi cười, Diệp Thời Duy thở ra, nhiệm vụ còn trên người bọn họ, hiềm khích vẫn là chờ nhiệm vụ kết thúc mới có thì hơn.

Ba người quét tước chiến trường một chút, tiêu hủy mấy túi trữ vật đồ vật linh tinh của đám đệ tử kia ngay tại chỗ, để ngừa Kiếm các tìm tới cửa, mà ngay cả đồ trên người Bạch Viễn đều bị soát một lần, phát hiện không có đồ của Kiếm các thì mấy người mới một lần nữa ra đi.

Tiếp theo là nhiệm vụ đã giải khóa —— Hành trình Kiếm các, nhất định phải đi.

[1] Vua các mập

[2] Mịch là tìm kiếm, điệp là bướm, Con bướm bay theo mùi để tìm người

[3] Con rối từ thi thể máu

[4] Ngâm mình trong hồ toàn kiếm, tru rèn lên xương cốt bằng kiếm cho bản thân

[5] Loại gỗ có thể giấu đi hơi thở của người khác

Advertisements

2 thoughts on “Tình địch – 77

  1. Pingback: ML Tình địch biến phu phu | Miêu Nhi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s