Tình địch – 83

83 gặp mặt

Ngay lúc Diệp Thời Duy đọc tin mà thấy phiền, trên không căn cứ quân sự Vân Mịch Tước, một loạt tinh hạm sắp xếp uy nghiêm lần lượt tiến vào quân cảng màu trắng bạc.

Bên trong căn cứ quân sự, cửa khoang thuyền tinh hạm đứng đầu đã mở ra, thang ánh sáng từ từ uốn lượn chạm đất, một thanh niên từ trên đi xuống, vẻ mặt sắc bén tuấn mỹ vắng lặng, có vẻ càng khiếp người, nhưng khi nhìn đến người đối diện tiến lên nghênh đón, khuôn mặt mới dịu đi một chút, khóe miệng cũng lộ ra ý cười.

“Chú hai, đã lâu không gặp.” thanh niên dang tay, cùng người đàn ông ôm chầm một cái.

Tiếp đón đúng là người phụ trách căn cứ quân sự này —— Tiêu Thịnh, Tiêu Thịnh khóe miệng khẽ nhếch, bàn tay đặt trên sống lưng co lại thành nắm đấm đấm cho vài cái, giọng điệu thân quen nói, “Thằng nhóc thối cũng biết trở lại, lần trước gọi thế nào cũng không về, lần này mà không có nhiệm vụ chỉ sợ vẫn bay mãi trong vũ trụ, cũng không biết nơi đấy lạnh như băng có gì hay.”

Tiêu Dục khóe miệng ý cười càng sâu, nhưng lời nói ra lại đầy nghiêm túc, “Chú hai biết rõ, đây là nhiệm vụ, cũng là trách nhiệm.”

Tiêu Thịnh không lời gì để nói, muốn nói gì, nhưng cuối cùng chỉ há miệng rồi thôi, thở dài, dẫn thanh niên đi vào bên trong căn cứ quân sự.

Hai người song song đứng chung một chỗ, đều là dáng vẻ thanh niên, chẳng qua Tiêu Dục trông có vẻ hung hiểm hơn, mà Tiêu Thịnh thì trầm ổn mà thành thục. Cho dù như vậy, nếu không phải Tiêu Dục mở miệng, cho rằng hai người là anh em chắc có đầy.

Dù sao hiện tại con người sống lâu tới gần 200 tuổi, nếu gien đột phá, còn có thể sống tới tận ba trăm năm, hai người một cái hai mươi mấy một cái hơn bốn mươi tuổi, kỳ thật tính ra vẫn thuộc giai đoạn thanh niên.

“Lần này trở về còn muốn đi nữa không? Vài năm nay cháu lập công lao cũng quá nhiều, mặt tư lịch cũng đủ rồi, nếu lúc này quay về cũng không ai nói.”

Tiêu Dục nghiêm mặt, “Đây là trách nhiệm, cũng là giấc mộng của cháu, đứng trên viện dưỡng lão địa cầu này có ích lợi gì? Còn không bằng rong ruổi sao trời cho sung sướng. Lại nói cháu là cháu trưởng Tiêu gia, đời ông cha chỉ còn lại ông nội, đời chú thì co cụm vì thế lực quá lớn, đời con cháu đây mà không đứng lên, Tiêu gia chỉ sợ phải biến thành một khối bánh ngọt mặc người xâu xé.”

Tiêu Thịnh lần thứ hai thở dài, dù sao Tiêu gia tình huống bản thân cũng rõ, thế gia luôn có lúc thịnh cực mà suy, nhưng Tiêu gia lên xuống nhiều năm như vậy, vẫn đứng vững trong mấy đại gia tộc ở liên bang không ngã, ngoại trừ do con cháu không chịu thua kém, còn do triệt họ gia tộc góp phần.

Hơn nữa Tiêu gia không tham dự nội đấu, không tham dự đảng tranh, một lòng chỉ trung với liên bang, nếu người cầm quyền rộng rãi thì ra nhiều con cháu có tiền đồ, nếu người cầm quyền hẹp hòi thì co đầu rút cổ thế lực mình lại, hơn nữa cũng không bị đám hỏi với đại gia tộc liên lụy, mấy năm nay mặc dù đi xiếc dây, nhưng đi đến cực ổn.

Thêm nữa, Tiêu gia tuy rằng một lòng tòng quân, nhưng một đời nhiều nhất chỉ có hai người nhập ngũ, còn lại đều phân bố đến các ngành các nghề. Tiêu gia ở mặt chọn vợ chồng cũng rất độc đáo, không thích con cháu thế gia mà thiên vị người bình dân. Mà những người bình dân nhìn như không thu hút này luôn có thể nổi bật tại những phương diện khó ngờ. Nổi danh nhất là mấy trăm năm trước tổ tiên Tiêu gia Tiêu Hành. Năm đó lúc hắn điên cuồng đuổi theo Mễ Lạc người ta còn là một học sinh, không người nghĩ đến Mễ Lạc mà hắn thích lại có thể khai sáng cả mấy chục trường phái tiểu thuyết, cũng sửa sang lại con chữ tán loạn, khiến độc giả chân chính cảm nhận được sức hút của con chữ kết hợp cùng cảm xúc. Tận đến hiện tại, trên mạng văn học X còn treo sách và ảnh của y, tiểu thuyết kinh điển của y thậm chí còn được đưa vào sách giáo khoa, thành sách vở nhất định phải đọc của thiếu niên liên bang, chân chính là một đại văn học gia.

“Đúng rồi, Tiêu Dục cháu có người mình thích chưa?” Tiêu gia Nhị thúc đột nhiên hỏi, cháu hắn đều hơn hai mươi, hẳn là có tình đầu đi, đời này Tiêu trọng trách rất nặng, tìm một người vợ trong quân để san sẻ cũng không tồi.

Tiêu Dục sửng sốt một chút, trong đầu xẹt qua khuôn mặt của Tử Thời, môi khẽ mím, lỗ tai không dấu vết ửng đỏ, “Có.”

Tiêu Thịnh vui bất ngờ, hắn thật không nghĩ tới đứa cháu nghiêm túc đứng đắn này lại thật có người thương, hắn chỉ thuận miệng hỏi một câu, liền vớ ngay được niềm vui ngoài ý muốn.

“Là ai? Quân đoàn nào? Đã yêu nhau chưa? Mau bảo ba cháu chuẩn bị sính lễ đi cầu hôn!”

Tiêu Dục nhìn chú hai nhà mình hấp tấp, đen mặt, bát tự còn chưa trao nhau đâu, tuy rằng cũng sắp, nhưng chú hai cũng quá nóng vội, “Hắn còn chưa thích cháu đâu, cũng không phải trong quân đội, chờ cháu thu phục rồi mới nói cho trong nhà.”

Tiêu Nhị thúc tự dưng đen mặt, “Còn chưa đến tay, cháu thật là người Tiêu gia?”

Tiêu Dục lạnh mặt, trợn mắt nhìn trời, có trời mới biết vì sao gã lại thích Tử Thời, nếu gã sớm biết vậy đã chẳng làm những chuyện kia, luôn có những việc sẽ dạy cho chúng ta biết mấy chữ « biết vậy chẳng làm »..

“Chuyện của cháu cháu tự lo, còn nói cháu, chú đến giờ cũng đã mang thím hai về cho ông nội đâu.”

Chú hai Tiêu thẹn quá thành giận, “Chuyện kết hôn không thể đùa bỡn, chú phải chọn cho tử tế chứ!”

Tiêu Dục khóe miệng run rẩy, “Chú chậm rãi chọn, lúc nào chọn được thì lúc đấy về nhà. Lần trước ông nội nói là nếu chú không mang người về thì đừng về nhà nữa. Chú không thích đàn ông cũng không thích phụ nữ, chẳng sợ chú mang người máy về ông cũng nhận luôn.”

Lúc này đến phiên Tiêu Thịnh khóe miệng run rẩy, ông già này… đã bao tuổi rồi mà còn thích nói giỡn.

Hai người một đường trở lại phòng nghỉ, Tiêu Dục mở cửa phòng, nhìn bên trong sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi mà thấy vừa lòng.

“Chú hai, chú đi làm việc đi, cháu chuẩn bị một chút, buổi chiều còn có việc.”

Tiêu Thịnh nhướng mày, “Chuyện gì? Nhiệm vụ? Không cần vội vã như vậy chứ, ngày nghỉ có ba ngày cơ mà.”

Tiêu Dục cười tủm tỉm, “Đúng vậy đúng vậy, là nhiệm vụ, sớm hoàn thành sớm an tâm.”

Tiêu Thịnh còn định hỏi tiếp, nhưng Tiêu Dục đã đẩy hắn ra khóa cửa lại, Tiêu Thịnh sờ mũi, nhóc con còn rất thần bí, lập tức lắc đầu rời đi.

Mà Tiêu Dục ở bên trong, thì nằm trong bồn tắm lớn nhìn tin tức trong quang não.

“Họ tên: Diệp Thời Duy

Tuổi: 17 tuổi

Nhóm máu: A

Số hiệu gien: 4247583938

Trường học: đại học Thủy Mộc

Chuyên nghiệp: tinh tế vũ trụ luận

Yêu thích: game, tiểu thuyết, thiên văn

Sở trường…”

Cho dù trước đó đã nhìn rất nhiều lần, nhưng giờ phút này nhìn lại Tiêu Dục vẫn thấy kích động, đây chính là người hắn thích, tuy rằng còn nhỏ, nhưng còn ba năm là có thể kết hôn, nghĩ đến nhẫn kim cương mình mua được đeo trên tay Diệp Thời Duy, trong lòng Tiêu Dục thật ngọt ngào.

Lại nghĩ tới tương lai vài năm là hai người có thể sống cùng nhau, Tiêu Dục lại càng thêm happy, dù có điều khiển tinh hạm bay vài chục vòng trong vũ trụ cũng không thể khiến tâm tình gã bình phục lại.

Đây là tình yêu sao, Tiêu Dục vuốt quầng sáng giữa không trung nhộn nhạo nghĩ vậy.

Vì thế, ngay lúc Diệp Thời Duy chuẩn bị kính râm, phấn nền bút kẻ lông mày linh tinh, còn không biết thông tin cá nhân của mình đã bại lộ toàn diện.

Này thật là một ‘câu chuyện bi thương’.

Buổi chiều hai giờ diễn thuyết đúng hạn tiến hành, là đàn anh đã tốt nghiệp đại học Thủy Mộc, Tiêu Dục nổi tiếng cực kỳ, huống chi gã còn đi truy bắt tinh đạo trong vũ trụ, phòng thủ tinh cầu, lập nhiều vô số chiến công hiển hách, càng khiến người kính nể không thôi.

Ngoại trừ một vài người thì danh vọng của Tiêu Dục có thể nói không ai sánh nổi, cứ nhìn vô số học sinh mặc đồng phục trường khác đang chen nhau ngoài lễ đường thì biết, đều là nghe nói buổi chiều có diễn thuyết nên tới.

Tuy rằng trường học không cấm học sinh trường khác vào thăm, nhưng lễ đường là nơi cần thẻ học sinh mới vào được, cho nên bọn họ chỉ có thể tiếc nuối đứng ngoài lễ đường.

Bên trong ồn ào, Diệp Thời Duy gian nan chen về chỗ của mình, chung quanh rậm rạp là người, thỉnh thoảng có nam sinh cuồng vẫy tay liên tục gọi nữ sinh, nếu không phải biết đây là buổi diễn thuyết của quân đội, còn tưởng là hiện trường biểu diễn của minh tinh nào.

Đương nhiên, nếu thật của biểu diễn thì độ nổi của minh tinh đó chưa chắc so được với Tiêu Dục.

Mà chờ đến khi Diệp Thời Duy chen đến chỗ của mình, hắn đã đầu đầy mồ hôi, quần áo nhăn nhúm, kính râm rớt 1 mắt, trên mặt chỗ trắng chỗ đen, đánh phấn kẻ lông mày tự dưng lại thành con mèo mướp, nhất thời khiến lão Đại phòng KTX ngồi bên cạnh cười ha ha.

“Tiểu Diệp Tử sao chú lại thành cái dạng này?”

Diệp Thời Duy buồn bực đạo, “Còn không phải chen chúc quá, lão Đại sao anh không bị chen?”

Lão Đại kinh ngạc nói, “Chú mày không đến đây ngay khi nhận được tin à, anh đến đây từ sớm rồi.”

Diệp Thời Duy đen mặt, lại còn thế nữa, được rồi, hắn vào KTX giả dạng hồi lâu, tận đến khi xác nhận nhìn vào gương không nhận ra chính mình mới đi, khi đó đã qua 10’, vừa hay đến nơi là kịp, ai ngờ đâu có lắm người như vậy?

“Chú mau lau mặt đi, trông y như con mèo.”

Diệp Thời Duy sửng sốt, nhanh chóng mở ra quang não xem xét, quả nhiên thấy mặt mình chật vật, vừa định dùng giấy lau đi, lập tức lại nghĩ ra.

Như vậy lại càng tốt ấy chứ? Giờ thì Tiêu Dục còn lâu mới tìm được hắn ha ha.

Diệp Thời Duy trong lòng vui, liền không thèm để ý lão Đại nói.

Đúng lúc này, trong lễ đường vang lên bài hát nổi tiếng《biển sao vũ trụ》, đây là quân ca liên bang, mỗi người đều biết hát vài câu, mọi người biết là Tiêu Dục sắp tới,  vừa mới còn huyên náo như cái chợ vỡ đột nhiên an tĩnh lại.

Nhưng được một hồi, âm nhạc nhỏ dần, trong hình chiếu 3D trước mặt, đột nhiên xuất hiện một người.

Khuôn mặt sắc bén mà tuấn mỹ, vẻ mặt nghiêm túc mà trầm ổn, mặc bộ quân phục tinh hạm đội liên bang, đường vai phẳng phiu, khí thế mạnh mẽ, nháy mắt hợp thành một người vô cùng có sức hút, không ai có cách nào dời mắt khỏi.

Tạm dừng ước chừng ba giây, lễ đường mới bộc phát ra tiếng hò hét vang trời.

“Tiêu! Dục!”

Lỗ tai Diệp Thời Duy ong ong vang, mà chỉ thấy Tiêu Dục áp áp tay, lễ đường lần thứ hai yên tĩnh.

“Chào các bạn, hôm nay tôi lấy thân phận đàn anh tới đây, rất vui được gặp mặt mọi người, trở lại trường học cũ xa cách đã lâu…”

Mọi người im lặng nghe Tiêu Dục diễn thuyết, bên trong có tâm đắc khi học tập, có quy hoạch cho con đường tương lai, có quyết tâm thực hiện giấc mộng, có những trải nghiệm khi mạo hiểm tranh đấu, có nhiều việc dùng vẻ hài hước nhưng khi mọi người nghe lại cảm thấy rất đau lòng.

“Cuối cùng, chúc mọi sinh viên có mặt ở đây một tương lại tươi sáng, cuộc đời nhiều thành công hạnh phúc.”

Tiếng vỗ tay trong lễ đường vang thật lâu không nghỉ, Tiêu Dục ra hiệu mãi mọi người mới dừng lại.

“Kế tiếp, từ chính trị viện của tinh hạm đội chúng ta tuyên bố một tin tức.”

Hình ảnh vừa chuyển, cameras chỉ người đứng sau Tiêu Dục.

Chỉ thấy người nọ tiến lên một bước, cởi mũ tỏ vẻ lễ phép, sau đó liền dùng giọng điệu công thức hoá bắt đầu đọc thông cáo.

“Xin chào các bạn sinh viên, đây là một phần lệnh chiêu mộ của tinh hạm đội, bởi vì tinh hạm đội sắp sửa khuyếch trương, rất cần thêm thành viên, cho nên bộ quân sự quyết định, tìm kiếm học sinh thích hợp trong các trường đại học cao đẳng sau đó tiến hành bồi dưỡng huấn luyện, nếu thành tích ưu tú có thể đặc cách tiến vào tinh hạm đội.

Về yêu cầu chủ yếu có mấy điểm sau:

  1. Phải là công dân liên bang, chủ yếu chọn lựa từ các trường đại học cao đẳng, trong lúc huấn luyện đều có học phần, không ảnh hưởng tốt nghiệp đại học.
  2. Tuổi từ mười sáu trở lên, học bạ từ tiểu học phải có ghi chép, không lưu ban hay bị kỉ luật, hạnh kiểm và học lực loại ưu.
  3. Phải học chuyên ngành liên quan tới tinh tế vũ trụ, nếu không phải mà cố ý báo danh sẽ bị xử lý.

4… .”

Nghe lệnh chiêu mộ, Diệp Thời Duy nhíu mày, cơ hội này vô cùng tốt, tin tưởng mọi sinh viên học ngành tinh tế vũ trụ đều sẽ báo danh, Diệp Thời Duy cũng đang do dự có nên báo hay không.

Chủ yếu là sợ nếu báo danh sẽ bị Tiêu Dục nhận ra, hắn cũng không muốn game liên quan gì tới hiện thực.

Nhưng nếu không báo… Diệp Thời Duy thật sự rất tiếc.

Ngay lúc đang do dự, buổi diễn thuyết đã chấm dứt, Diệp Thời Duy vừa định đi theo lão Đại về KTX, chợt nghe đến tiếng tin ngắn tích tích.

Nghi hoặc mở ra, phát hiện là tin nhắn của chủ nhiệm hệ.

“Sinh viên Diệp Thời Duy MSSV 242 khoa Tinh tế vũ trụ luận mời đến phòng làm việc của tôi số 601 tòa nhà A.”

Diệp Thời Duy nhắn lại “Đã biết, em đến ngay.” Liền chào lão Đại đi về phía văn phòng, trên đường còn kỳ quái nghĩ rốt cuộc có chuyện gì.

Mà khi mở cửa văn phòng nhìn đến Tiêu Dục, Diệp Thời Duy giật thót cả mình, nhất thời có loại dự cảm không tốt, nhưng giờ phút này cũng không có thể rút lui, cho nên bình tĩnh bước vào.

“Đây chính là bạn học Diệp Thời Duy, thành tích ưu tú, hơn nữa hạnh kiểm cũng rất tốt, nhiệt tình sáng sủa, không chỉ đoàn kết với bạn bè còn thường xuyên giúp đỡ các thầy cô giáo, làm việc cũng nghiêm cẩn nghiêm túc, tóm lại là một đứa trẻ tốt…”

Diệp Thời Duy nghe chủ nhiệm hệ nói, càng nghe càng không thấy giống mình, trong lòng bất an càng mạnh, chủ nhiệm hệ khen hắn như vậy làm chi?

“… Tóm lại xin yên tâm, Diệp Thời Duy hoàn toàn có thể đảm nhiệm chức vị này, đứa nhỏ này không sợ khổ, nhất định có thể thông qua huấn luyện.”

Diệp Thời Duy giờ phút này vẻ sợ hãi giật mình, cái gì chức vị? Cái gì huấn luyện? Không phải là cái hắn đang nghĩ đấy chứ.

“Tốt lắm, chúng ta trước bàn bạc với Diệp Thời Duy xem cậu ấy nghĩ gì.”

Tiêu Dục nói như thế, chủ nhiệm hệ còn khen thêm hai câu, Tiêu Dục lại làm ra vẻ tiễn khách, vì thế thấy chủ nhiệm ngơ ngác phân không rõ chủ khách đi ra ngoài.

Bên trong lúc này chỉ còn lại có Tiêu Dục cùng Diệp Thời Duy hai người, an tĩnh hồi lâu, Diệp Thời Duy rốt cục nhịn không được ngẩng đầu nhìn Tiêu Dục, nhưng không nghĩ tới, Tiêu Dục giờ phút này đang hai mắt sáng quắc theo dõi hắn.

“Tiêu Dục, ” Diệp Thời Duy không được tự nhiên nói, “Chúng ta bắt đầu nói chuyện huấn luyện đi.”

Tiêu Dục đột ngột nở nụ cười, nụ cười kia sáng lạn như hoa, Diệp Thời Duy bị lung lay một chút, sau đó chợt nghe đến người trước mặt hộc ra hai chữ khiến hắn khiếp sợ vô cùng.

“Tử Thời.”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s