Tình địch – chương 84

84 niệm lực

Định mệnh! Định mệnh! Định mệnh!

Diệp Thời Duy chửi ầm trong lòng, Tiêu Dục rốt cuộc nhận ra kiểu gì? Địa cầu cả một trăm triệu người cơ mà! Hơn một trăm triệu đấy! Nhiều người như vậy mà tìm được hắn, Tiêu Dục là thần thám trong truyền thuyết sao?

“Anh… Có phải nhận sai người hay không?” Diệp Thời Duy thật cẩn thận hỏi, tâm tồn may mắn muốn lừa dối qua cửa.

“Sẽ không nhận sai.” Tiêu Dục cười mỉm đáp.

Diệp Thời Duy cắn răng, chỉ vào mặt mình, “Tôi không phải Tử Thời! Anh nhìn cho rõ! Chúng tôi cùng lắm chỉ hơi giống nhau mà thôi.”

Tiêu Dục cẩn thận nhìn vào mặt Diệp Thời Duy, mặt kia đen đen trắng trắng, lông mày đen thùi nhòe xuống mắt, chóp mũi còn dính phấn má hồng, khuôn mặt này nhìn đúng là không ra Tử Thời.

“Tôi cảm thấy, ” Tiêu Dục ngữ mang trêu chọc, “Hiện tại trông cậu quả thật không giống Tử Thời, càng giống một chú mèo mướp.”

Diệp Thời Duy sửng sốt, mèo mướp? Có ý gì? “Anh mới là mèo mướp!”

Diệp Thời Duy nhe răng, vệt phấn hồng trên mũi càng sinh động, cả khuôn mặt trở nên hoạt bát, cộng thêm đôi mắt sáng, moe đến không đành lòng nhìn thẳng.

Tiêu Dục so sánh với khuôn mặt trong game, rốt cục nhịn không được, “Ha ha ha ~” vợ gã quả nhiên rất moe!

Thuận tiện mở màn hình quang não, trực tiếp chiếu vào mặt Diệp Thời Duy.

Diệp Thời Duy thấy Tiêu Dục dùng quang não phân hình mặt mình, cuối cùng nhớ ra mình đã làm gì để tránh Tiêu Dịc không nhận ra, lại liên tưởng tới bộ dạng ngây ngốc lúc vừa bước vào lúc nãy, trong lòng kêu rên một tiếng, mẹ nó, hình tượng của hắn!

Chủ nhiệm khoa rốt cuộc bị làm sao mà lại có thể thao thao bất tuyệt khen mình với cái mặt mèo như thế?

Còn có Tiêu Dục, tỏ rõ là đang chê cười mình!

“Anh…” Diệp Thời Duy khó thở, đã nghĩ dùng quang não trên cổ tay lau sạch mặt mũi, nhưng lại nghĩ ngay đến Tiêu Dục nói mình không giống Tử Thời, do dự vẫn là thôi.

“Tôi không phải Tử Thời, anh nghe cho kỹ.” Tử Thời hai mắt theo dõi chặt chẽ Tiêu Dục.

Tiêu Dục nhướng mày, trên màn ảnh quang não ấn hai cái, chỉ thấy bên người gã cùng Diệp Thời Duy được một tấm màng trắng bao quanh.

“Tốt rồi, chúng ta có thể nói chuyện thoải mái.” Tiêu Dục nói, Diệp Thời Duy thì càng cảnh giác, mẹ nó tên biến thái này không phải là muốn giết người diệt khẩu đấy chứ hả hả hả!

“Đừng khẩn trương, ngồi đi.” Tiêu Dục vỗ vỗ sô pha bên cạnh, Diệp Thời Duy co giật khóe miệng, buổi sáng chỉ ăn bốn bánh bao cùng một chén cháo, giữa trưa lại vội chưa ăn cơm, hiện tại vừa đói vừa mệt, người không có sức gì, nhưng muốn ngồi bên người Tiêu Dục… việc này cần lòng dũng cảm.

Diệp Thời Duy ở trong phòng làm việc tuần tra một vòng, vừa vặn gần đó có hai cái ghế dựa đều ở bên ngoài quang màng, Diệp Thời Duy nghĩ, vẫn nhịn đau tiếp tục đứng, không nhận lời mời của Tiêu Dục.

Nhìn Diệp Thời Duy cảnh giác mười phần, Tiêu Dục nhún nhún vai, tựa lưng vào ghế ngồi.

Sau đó nhớ lại tư liệu trong đầu, ngay mặt Diệp Thời Duy đọc lên.

“Diệp Thời Duy, nam, 17 tuổi, nhóm máu A, số hiệu gien 4247583938, học đại học Thủy Mộc, chuyên ngành tinh tế vũ trụ luận, yêu thích game, tiểu thuyết thiên văn, từng dùng acc Diệp Thiên trong game《 Mất đi tinh đạo 》, Thần Chi Duy trong《 Sấm quan công lược 》, Tử Thời Luân trong《 Nhanh như điện chớp 》, Tử Thời trong《 Tu Tiên 》…”

Còn không đợi Tiêu Dục tiếp tục, Diệp Thời Duy liền gào lên, “Tiêu Dục! Anh điều tra tôi?”

“Không, không là điều tra.” Tiêu Dục nói.

Ngay lúc Diệp Thời Duy thốt ra đã ý thức được đây không phải những tư liệu có thể điều tra mà có, mạng toàn tức rất coi trọng sự riêng tư của công dân, vả lại hiện tại mạng toàn tức đều từ trí não trung ương toàn quyền phụ trách, ngoại trừ người có quyền hạn cấp S thì không ai có quyền xem xét tin tức công dân.

Toàn bộ liên bang tổng cộng chỉ có sáu người có được loại quyền hạn này, phân biệt là tổng thống liên bang cùng với trưởng chấp hành các tinh cầu, mà Tiêu Dục… hiển nhiên là không có loại quyền hạn này.

Vậy Tiêu Dục tại sao lại có được tư liệu của hắn? Chẳng lẽ thật là lấy ảnh chụp của hắn so chiếu với toàn cầu rồi đưa ra kết luận sao?

Diệp Thời Duy nhíu mày, chẳng lẽ chính mình không cẩn thận để lại dấu vết? Không thể nào, loại tin tức này mọi người từ bé đã được giáo dục, cam đoan tính riêng tư đã khắc vào trong khung, hắn không có khả năng để lộ tin tức của bản thân.

Vậy rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Ngay lúc Diệp Thời Duy rối rắm, lại đột nhiên nghe được quang não của mình kêu tích tích.

Nhìn trên màn ảnh biểu hiện có tư liệu gửi đến, Diệp Thời Duy nghi ngờ nhìn Tiêu Dục, sau đó liền ấn nhận.

“Mở ra nhìn xem đi.” Tiêu Dục ôn hòa nói.

Diệp Thời Duy thở sâu, có cảm giác khủng hoảng với tập tư liệu vô danh này, nhưng vẫn áp chế bối rối trong lòng, mở ra đọc.

“Công dân Diệp Thời Duy:

Chào anh!

Đây là chính phủ liên bang địa cầu, hiện có một nhiệm vụ tuyệt mật cấp S cần anh phối hợp, bởi vì nội dung nhiệm vụ là tuyệt mật, chúng tôi dùng phương truyền miệng để giới thiệu tình huống nhiệm vụ cụ thể. Nhiệm vụ truyền đạt đã toàn quyền giao cho thiếu tướng tinh hạm đội thứ bảy Thái dương hệ Tiêu Dục, nếu có nghi vấn có thể tùy thời hỏi ý kiến.

Chính phủ liên bang địa cầu

Tinh tế lịch ngày 21 tháng 7 năm 4235.”

Diệp Thời Duy nhìn xong công văn cả người đều Sparta!

Đây là chính phủ liên bang địa cầu tinh đi, đây là nhiệm vụ tuyệt mật cấp S đi, đây là giai tầng quyền quý vạn dân khó cầu chót vót trên cao đi, làm sao có thể có yêu cầu gì cần hạng tép riu như mình phối hợp?

Huống chi… người tra tư liệu của hắn rõ ràng là tinh trưởng[1] địa cầu đó, à không, có lẽ là… tổng thống liên bang.

Diệp Thời Duy đã sắp hôn mê, trong lòng không biết là kích động hay là khẩn trương, quái dị muốn chết, lại thêm thấp thỏm lo âu đối với tương lai.

“Xem xong rồi?” Tiêu Dục hỏi, sắc mặt Tử Thời thật sự không tốt lắm, không phải là sợ hãi đi?

“Xem xong rồi.” Diệp Thời Duy ngơ ngác nói, vẫn chưa hồi hồn.

Xoa xoa đầu Diệp Thời Duy còn đang ngẩn người, không biết từ khi nào, Tiêu Dục đã đứng lên đi đến bên cạnh Diệp Thời Duy.

Diệp Thời Duy hoảng sợ, rốt cục tỉnh lại từ rối rắm cùng mờ mịt.

Còn không đợi tỏ vẻ không vui với động tác của Tiêu Dục, chợt nghe Tiêu Dục đã nghiêm túc đã mở miệng, “Hiện tại giới thiệu cho cậu một chút tình huống cụ thể của nhiệm vụ.”

Diệp Thời Duy há miệng thở dốc, vẫn là nhắm lại, lẳng lặng mà nghe Tiêu Dục giới thiệu.

“Cậu hẳn là biết tháng 3 năm ngoái, chuyện Cục Thiên văn hư hư thực thực phát hiện nền văn mình ngoài hành tinh đi?”

Tiêu Dục hỏi, Diệp Thời Duy gật gật đầu, cái này hắn đương nhiên nhớ rõ.

Loài người khuếch trương xong ở Thái dương hệ đã đem mục tiêu đặt tại toàn bộ ngân hà, thiết bị thăm dò không người lái được phóng ra ngày càng nhiều, hàng năm đều có nhân viên tìm kiếm dấu chân của nền văn mình khác từ vô số những bức ảnh máy thăm dò gửi về. Kỳ thật Diệp Thời Duy vốn nghĩ chờ tốt nghiệp xong cũng làm về mảng này, nhưng bây giờ còn chưa tốt nghiệp, lại tự dưng bị Tiêu Dục chọn.

“Chúng ta phát hiện nền văn mình ngoài hành tinh chân chính, đó là một tinh hệ cũng có nên văn mình bậc 1 giống chúng ta, thậm chí từ góc độ khoa học kỹ thuật mà nói, tiêu chuẩn khoa học kỹ thuật của chúng ta còn cao hơn bọn họ, cho nên sau khi tiếp xúc, nhờ kĩ xảo ngoại giao của Bộ ngoại giao liên hành tinh, bọn họ không phát hiện chuyện chúng ta không biết đến các nền văn minh khác, còn cho rằng chúng ta có nền văn mình mạnh hơn họ, thậm chí còn muốn trao đổi một ít vật tư cùng chúng ta.

Trong quá trình giao lưu cùng bọn họ, chúng ta cũng biết đến các nền văn mình khác, cùng với tiêu chuẩn phán định cấp độ một nền văn minh.”

Diệp Thời Duy trừng mắt nghe hết, tuy rằng câu chuyện về người ngoài hành tinh lúc nào cũng không thôi hạ nhiệt, thậm chí thật lâu trước kia đã có câu chuyện người ngoài hành tinh rớt xuống địa cầu lưu lại nền văn mình cổ đại, nhưng chân chính nghe được tin tức xác nhận, đây là lần đầu tiên, không khỏi khiến Diệp Thời Duy kinh ngạc.

“Nền văn minh mà chúng ta tiếp xúc chỉ có thể xem như văn minh bậc một, mà theo người tinh hệ đó nói, văn minh bậc một là cấp thấp nhất trong vũ trụ, nơi biên giới của bọn họ còn có ba nền văn minh bậc một cùng một nền văn minh bậc hai. Khác với văn minh bậc một chỉ có thể thống trị một tinh hệ nhỏ, lãnh địa của văn minh bậc hai sẽ lớn hơn, có thể thống trị một tinh hệ lớn, mà bởi vì văn minh bậc một này là do văn mình bậc hai phát hiện ra, sau đó báo cáo cho vũ trụ, trước đó cũng được họ giúp đỡ, cho nên bất đắc dĩ trở thành nền văn mình phụ thuộc.”

Diệp Thời Duy nhíu mày, bọn họ có thể bị văn mình bậc hai kia phát hiện hay không?

“Nghe nói còn có văn minh bậc ba nhưng bọn họ chưa tiếp xúc.”

Diệp Thời Duy lơ ngơ, vậy gọi hắn làm gì? Chẳng lẽ chính phủ cho rằng hắn có kỹ xảo đặc biệt giao lưu với văn minh ngoài hành tinh?

“Chúng ta hôm nay nói chuyện liên quan tới nhiệm vụ của cậu.

Chúng ta cũng không thể xác định nền văn minh kia có báo cáo với văn mình bậc hai rồi kéo chúng ta xuống nước hay không, nhưng nghe nói văn minh bậc hai trở lên sẽ có trụ sở vũ trụ đóng quân, chúng ta nếu không muốn bị cản tay, chỉ có thể trước tiên đăng ký làm văn minh bậc một tại trụ sở vũ trụ. Sau khi cẩn thận hỏi han, chúng ta mới biết được, việc phán định cấp bậc một nền văn minh không chỉ yêu cầu phương diện thành quả khoa học kỹ thuật, mà còn cần trắc định tố chất con người.”

Tố chất con người?” Liên bang chúng ta có một phần trăm dân số với chỉ tiêu thân thể thượng cấp, lại thêm một phần vạn đã khai mở tiềm lực gien, sống lâu đến ba trăm tuổi, như vậy còn chưa đủ sao?”

Tiêu Dục thở dài, “Không đủ, đây chẳng qua là trắc định phương diện tố chất thân thể, bọn họ còn kiểm tra đo lường phương diện tinh thần.”

“Phương diện tinh thần?”

“Đúng, bọn họ gọi là niệm lực.” Tiêu Dục nói tiếp càng thêm kỹ càng, “Thiên phú niệm lực có một không hai, nhưng văn minh chúng ta không có thiết bị kiểm tra đo lường. Nền văn minh mà chúng ta tiếp xúc quản rất chặt về vấn đề này, không có khả năng giao cho chúng ta, cho nên chúng ta chỉ có thể tìm lối tắt. Chỉ có trên một vạn người có niệm lực, chúng ta mới có khả năng đăng kí trở thành văn minh, nền văn minh độc lập, mà không phải văn minh phụ thuộc.”

“Phương pháp khác?”

“Phải. Chúng ta giao lưu với văn minh kia, biết được bọn họ vì muốn tăng nhân số niệm lực giả, cũng như không để lọt bất cứ một niệm lực giả tiềm lực nào, đã cho thêm ám chỉ hướng dẫn vào các trò chơi trên mạng giả thuyết, bảo đảm cho dù lúc bé kiểm tra đo lường không ra hoặc là ngày sau đột nhiên có được thiên phú niệm lực cũng không bị mai một, mà chỉ cần bọn họ được hướng dẫn thành công, sẽ có khả năng tự nhiên thức tỉnh niệm lực.”

Diệp Thời Duy cẩn thận nghe, Tiêu Dục nói tiếp, “Chúng ta không có biện pháp lấy được dụng cụ thí nghiệm thiên phú niệm lực, chỉ có thể sao chép một phần trò chơi của bọn họ, trong đó cũng có ám chỉ hướng dẫn niệm lực. Sau đó lấy trò chơi hot nhất, sửa chữa thêm thắt sau đó phát hành toàn cầu.”

Đến lúc này, Diệp Thời Duy có vẻ đã hiểu ra gì đó.

“Mà trò chơi kia, tên của nó, chính là —— « Tu Tiên » .”

[1] Người đứng đầu hành tinh

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s